Chương1

EDIT: Aries92

BETA: Đầm♥Cơ

Một khắc anh ôm tôi, anh chính là cả thế giới của tôi.

2pm

Bách Nghiêu Nhất bị điện thoại đánh thức, nhăn mày mở mắt ra, rèm cửa che

hết mọi ánh nắng bên ngoài, trong phòng tối om.Liếc mắt nhìn đồng hồ

điện tử ở đầu giường, cùng lắm mới ngủ được 6 tiếng, ngủ không đủ làm

tinh thần anh càng kém. Anh không muốn rời giường nhưng thần kinh lại

yếu ớt nhất khi bị đánh thức, dù làm thế nào cũng không ngủ tiếp được.

Không ngủ đủ thật là mệt! Bành Nghiêu Nhất miễn cưỡng kéo cái chăn màu xanh

lam đứng dậy, cơ thể rắn chắc tr*n tr** trong không khí. Anh có thói

quen ngủ khỏa thân, với tay lấy quần ngủ vắt trên ghế mặc vào, thân trên không mặc gì đi ra khỏi phòng ngủ. Di động vứt ở phòng khách đã ngừng

kêu. Anh cũng không buồn xem ai gọi tới, đi thẳng vào phòng bếp lấy chai nước khoáng trong tủ lạnh trực tiếp đưa lên miệng uống.

Thân hình cao lớn lười nhác dựa vào cửa tủ. Đối diện là cửa sổ màu trắng, ngoài trời đang mưa phùn.

Mưa tạnh dần, anh để ý thấy có một cô gái tóc vàng che dù đỏ, trên người

mặc chiếc áo màu hồng kẻ xám kết hợp với chiếc váy ngắn màu cafe, chân

đi đôi giầy thể thao màu hồng, đang nhìn chăm chú vào cửa sổ nhà

anh.Chuyện này đã diễn ra liên tục một tuần liền. Cứ hai giờ chiều là cô ta xuất hiện, luôn đứng đó đến năm giờ thì rời đi.Với cách sống của một con cú thì làm sao anh biết? Rất đơn giản, gần đây anh đều ngủ sớm dậy

sớm, cùng lắm thì tối qua mải chơi game đến tận tám giờ sáng mới lên

giường đi ngủ. Ngủ chưa bao lâu thì bị điện thoại chết tiệt đánh thức.

Ngáp một cái thật dài đến chảy cả nước mắt, Bách Nghiêu Nhất lười nhác

tiếp tục nhìn cô gái ngoài cửa sổ.

Đối với sự xuất hiện của cô, ngày đầu tiên anh cảm thấy quái lạ nhưng cũng

không để ý. Ngày thứ hai anh sờ sờ cắm đi ra cửa, vừa khéo gặp bà hàng

xóm đang tưới nước ở sân, anh liền hỏi xem có nhìn thấy cô gái đối diện

không? Bà hàng xóm gật đầu, đương nhiên bà cũng biết ánh mắt nhiệt liệt

của cô gái đó chỉ tập trung trên người Bách Nghiêu Nhất liền lập tức

nghi ngờ có phải cậu hàng xóm mới chuyển tới này là kẻ bội tình bạc

nghĩa, phụ tình người ta. Sở dĩ bà nghĩ như vậy cũng có nguyên nhân, cái anh chàng người phương đông này có bộ dạng của một công tử phng đng,

nhìn thế nào cũng không giống người tốt.

Bách Nghiêu Nhất không biết hàng xóm đang đánh giá mình, sau khi biết đáp án anh liền xoay người vào nhà, trong lòng thầm nghĩ ít nhất không phải

chỉ một mình anh nhìn thấy cô ta, điều này làm anh thấy yên tâm. Sau đó

ngày thứ ba, thứ tư … cô gái vẫn đứng ở đó nhìn lên cửa sổ phòng anh,

chỉ cần phát hiện anh đang nhìn cô thì đôi mắt màu xanh lam sẽ sáng lên, hưng phấn nhìn anh chăm chú. Đúng là quái dị, nhưng Bách Nghiêu Nhất

không phải người có lòng hiếu kỳ, dù sao cũng không ảnh hưởng gì đến anh cho nên anh làm như không nhìn thấy cô gái này xuất hiện.

Hôm nay bị đánh thức,vốn đang định ngủ đến tối, dậy sớm như vậy cũng không

biết làm gì, ngủ không đủ làm cho tâm trạng anh có chút bực bội, muốn

tìm cái gì đó khiến bản thân vui vẻ một chút. Lấy nước khoáng, anh chậm

rãi đi vào phòng khách trong khi ánh mắt cô gái đó vẫn dõi theo từng

hành động của anh. Di động vứt trên bàn lại vang lên. Bách Nghiêu Nhất

vốn không muốn tiếp. Dù sao anh cũng biết người phá giấc ngủ của anh lúc nãy và người đang gọi là cùng một người. Bạn bè anh không nhiều, người

biết số điện thoại anh lại càng ít. Đúng vậy, anh chính là quái gở.

Nhưng nghĩ tới tính cách của đối phương, chắc chắn sẽ không ngừng gọi

cho đến khi anh nghe máy mới thôi. Nhíu mày, anh mở điện thoại, thong

thả bước đến bên cửa sổ.

“Bách Nghiêu Nhất….” Điện thoại liền truyền đến tiếng phụ nữ hét lên giận dữ, làm Bách Nghiêu Nhất phải đưa di động cách xa một chút. “Tên tiểu quỷ

kia! thế nào? Rốt cuộc cũng nghe điện thoại sao?” so với giọng chợ búa

của người phụ nữ, anh chỉ lãnh nhạt “Có việc gì?”, mắt nhìn cô gái đối

diện. Cô gái thấy vậy cũng hưng phấn nhìn anh. Cách mười mét, anh nhìn

thấy cô gái có một đôi mắt màu xanh lam rất đẹp, trong suốt không có một tia tạp chất.

“Bà đây không có chút hứng thú nào với cậu!”,hiển nhiên sự lãnh nhạt của anh làm cho cô gái trong điện thoại càng phát điên.

“Được rồi!”.Bách Nghiêu Nhất nhàn nhạt đổi giọng, ánh mắt vẫn tiếp tuc đánh

giá cô gái. Tuổi cô nàng có vẻ không lớn lắm, khoảng mười tám, mười

chin. Vóc dáng nhìn một mét sáu mươi, con gái phương tây như vậy là hiếm thấy, dáng người thì…b* ngc chắc chỉ như chén cháo? pht d*c chưa hết – Bách Nghiêu Nhất kết luận. Khó tin được với dáng người như vậy lại là

người ngoại quốc.

“Bách Nghiêu Nhất”

“Bách Á Mạt, chị ở trên giường cũng kêu la như vậy sao? Làm đàn ông đều mềm cả ra. Khó trách đến ba mươi tuổi cũng không gả nổi”

“Không cần cậu quản! Mềm chị đây cũng có cách làm cho bọn họ cứng rắn đứng

lên” Chờ chút, cô cùng cậu ta thảo luận cứng mềm là sao? Bách Á Mạt hít

một hơi nói “Bản thảo đâu?”

“Chưa có”

“Chưa có ?” Bách Á Mát đập bàn hét chói tai “ Bách Nghiêu Nhất! Cậu có biết

nửa năm rồi cậu chưa giao bản thảo hay không? Cậu có biết một đống người đang đợi bản thảo của cậu, cấp trên thúc giục, độc giả đang đợi, cậu có biết là tôi rất bận không?”

Đối mặt với cơn kích động của Bách Á Mạt, Bách Nghiêu Nhất chỉ nói lạnh nhạt “Vậy chị có biết tôi còn đang chịu tang hay không”

Tang cái đầu cậu…thiếu chút nữa Bách Á Mạt buột miệng rống lên như vậy. Dù

sao cô cũng biết nếu cô rống lên thì cậu em trai này của cô sẽ quẳng

điện thoại đi, có khi lại tuyệt giao luôn.

Đúng! Thật là bất hạnh! Cô là Bách Á Mạt, là chị gái của Bách Nghiêu Nhất. Thôi quên đi! Đây đúng là bi kich.

Từ nhỏ đến lớn cô đều chịu được cá tính của cậu ta không nghĩ đến bây giờ vẫn phải chịu đựng cái tính tùy hứng khó trị này.

Bách Nghiêu Nhất là con gà đẻ trứng vàng của nhà xuất bản. Anh chuyên viết

tiểu thuyết trinh thám. Đặc biệt là bộ tiểu thuyết “X” đã đăng được năm

năm, nói về quá trình báo thù của một gã bn th thiên tài, mỗi lần

gây án đều để lại một ký hiệu “X”. Cùng với một tên cảnh sát nhiều năm

truy bắt hắn, phá giải nhiều vụ án, cuối cùng cũng bắt được hắn.

Trước mắt đã đăng đến tập năm, tái bản vô số lần,tiêu thụ trăm triệu quyển,

mỗi lần xuất bản đều khiến cho độc giả nhiệt liệt thảo luận, đương nhiên có không ít hủ nữ tâm hồn đen tối đem hai nhân vật chính ghép lại thảo

luận trên mạng. Thành lập hẳn một diễn đàn “X” miêu tả hai nhân vật

chính ân ái tình thù.

Làm sao Bách Á Mạt biết? Đương nhiên là vì cô có tham gia diễn đàn đó, còn

cùng đám hủ nữ kia hưng phấn thảo luận.Cậu em này của cô, tuy rằng cô

rất oán mỗi lần gây chuyện đều hận không thể bp cht cậu, nhưng cô cũng là độc giả trung thành của cậu ta.

Cô rất muốn biết thân thế của thiên tài “X”, động cơ báo thù là gì? Còn

có, thiên tài cùng tên cảnh sát rốt cuộc có quan hệ như thế nào? Vì sao

thiên tài muốn lưu lại đáp án cho tên cảnh sát? . . . . Còn rất nhiều

nghi vấn theo tình tiết mà phát triển khiến người ta càng chờ mong biết

đáp án.

Còn tác giả thì cố tình ra đến tập năm thì mất tích, nửa năm không giao bản thảo mới, cấp trên thúc giục đến khi nào thì mới giao bản thảo.

Cô cũng muốn biết nha!

Cậu ta cố tình lấy tai nạn đó làm lý do khiến cô chột dạ áy náy, ngay cả nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.

“Ai …nha” Bách Á Mạt mềm giọng, dè dặt cẩn trọng mà nói: “Đã nửa năm rồi….để tang như vậy cũng quá lâu”

“Cho nên!” Bách Nghiêu Nhất lạnh giọng.

Bách Á Mạt biết cậu ta khó chịu liền day day thái dương, cảm thấy chuyện này để lâu cũng không phải biện pháp hay,lấy dũng khí nói “Bằng không, tôi

mua con mèo……”

“Bách Á Mạt”

“Đừng cúp máy” Bách Á Mạt vội vàng thốt lên, sợ Bách Nghiêu Nhất ngắt điện

thoại liền nhẹ giọng nói “Được…được…được tôi nói sai rồi, thực xin lỗi,

được chưa?”

Bách Nghiêu Nhất lạnh lùng hừ một tiếng!

Không bị ngắt điện thoại, Bách Á Mạt thở phào một hơi “ Được rồi! tôi không

thúc giục cậu nữa.Tháng sau nhà xuất bản tổ chức buổi ký tặng ….”

“Không đi”

“Làm ơn! Cậu không giao bản thảo thì chí ít cũng tham gia buổi ký tặng chứ!

Cậu chưa bao giờ lộ diện, ảnh cũng không cung cấp, độc giả rất tò mò về

cậu. Dù sao bộ dạng của cậu cũng không khó nhìn, sợ cái gì?” Không chỉ

không khó nhìn mà còn họa quốc. Bộ dạng hại dân đó cùng với tích cách

khiến người ta chán ghét đúng là siêu phù hợp.Vậy mà có rất nhiều phụ nữ mù mắt chết mê chết mệt cậu ta -Bách Á Mạt than thầm trong lòng.

“Tò mò cái gì!” Bách Nghiêu Nhất hiện lên vẻ chán ghét. Anh ghét nhất là

mấy chuyện phiền toái này “Cái bọn họ xem là truyện của tôi không phải

mặt tôi,chẳng lẽ nhìn mặt tôi khiến cho đàn ông mọc mẩn còn phụ nữ thì

lên cao trào sao?”

Bách Á Mạt bị lời nói độc mồm độc miệng của anh làm cho không nói được gì đành ngậm miệng im lặng.

“Không còn việc gì nữa chứ?” Không muốn nói chuyện vô nghĩa nữa, Bách Nghiêu

Nhất định cúp điện thoại nhưng nghĩ lại dù sao cũng là chị gái ruột cũng không cần quá tuyệt tình đành bổ sung một câu “Tháng sau sẽ giao một

nửa cho chị” sau đó dứt khoát dập máy.

Anh vừa quay đầu bỗng xuất hiện một khuôn mặt làm cho anh sợ ngây người.Đối phương nháy mắt mấy cái lộ ra khuôn mặt tươi cười, đôi mắt màu xanh vô

cùng cuốn hút. Cô nhấc cao túi giấy trên tay phải, anh nhận ra đó là của cửa hàng bánh mì phía đối diện. Cô ta đi mua lúc nào vậy?

“Muốn ăn cơm trưa không?” Cô gái tròn mắt nhìn anh đầy chờ mong.

Tính cách Bách Nghiêu Nhất rất quái gở, anh không những độc mồm độc miệng

lại chán ghét ở chung với người khác, cho nên bạn bè anh rất ít. Bách Á

Mạt có nói, với tính cách này của anh, về sau có lâm vào cảnh khốn cùng

cũng không ai giúp.Tuy nhiên chuyện này có lẽ không có khả năng, bởi vì

chưa tính tiền đầu tư cổ phiếu, chỉ bằng tiền nhuận bút đã đủ cho anh

tiêu xài cả đời. Đời này anh chỉ có một việc ngoài ý muốn đó là viết

tiểu thuyết.

Kể ra cũng lạ, bởi vì anh rất lười, nguyện vọng duy nhất đó là làm gấu

mèo, cái gì cũng không phải làm, có người chăm sóc bảo hộ.Viết truyện

chỉ là trong lúc nhàm chán, lại bị Bách Á Mạt trộm đi xuất bản. Kết quả

sách bán chạy, anh nghiêm nhiên trở thành tác giả ăn khách.Từ đó Bách Á

Mạt cũng trở thành biên tập bất đắc dĩ. Nếu có thể làm lại một lần nữa,

Bách Á Mạt chắc chắn không làm loại chuyện ngu xuẩn này, làm cô tổn thọ

mất ba mươi năm.

Đây là lịch sử đau buồn của Bách Á Mạt, nhưng không phải trọng điểm, trở

lại chuyện chính.Trong đời Bách Nghiêu Nhất việc làm người ta kinh hãi

nhất đó chính là nuôi mèo, lại còn là một con mèo hoang nhặt được trên

đường. Miu Miu kia khoảng ba tháng tuổi, màu xám hổ vằn, cái bụng màu

trắng, đầu tròn, mắt màu nho, rất đáng yêu. Nuôi được một tháng thân thể cũng béo lên một chút, hơn nữa luôn dính lấy Bách Nghiêu Nhất. Có một

lần Bách Á Mạt đến nhà Bách Nghiêu Nhất nhìn thấy chuồng mèo, lại để ý

thấy nó đang ngủ trên giường của Bách Nghiêu Nhất. Bách Á Mạt cảm thấy

em trai cô đúng là bị quỷ ám rồi. Bách Nghiêu Nhất không chỉ quái gở mà

còn bị bệnh sạch sẽ nha. Nuôi mèo không nói làm gì, lại còn để nó nằm

trên giường của mình. Điều này sao có thể! Có phải cô nhìn lầm hay

không? Em trai cô thế mà lại ôm lấy Miu Miu, còn vươn ngón tay ra gãi

cằm nó?

Mèo xám vằn thoải mái khép hờ mi mắt, miệng kêu meo meo, còn Bách Nghiêu Nhât bất giác cong khóe miệng, tâm tình có vẻ rất tốt.

Trời ơi! Đối với bạn gái cậu ta cũng không dịu dàng đến vậy.

Bách Á Mạt thầm nghĩ…Bạn gái của Bách Nghiêu Nhất xem ra không bằng một con mèo. Thật đúng là bi kịch!

Mèo xám tính tình lười biếng giống hệt Bách Nghiêu Nhất. Anh nuôi nó ba

năm, đi đâu cũng mang theo làm cho người ta rớt kính mắt. Không ngờ Bách Nghiêu Nhất lại có ngày trở thành Miêu nô.

Tuy nhiên, nửa năm trước Bách Á Mạt thấy chỗ ở của anh quá xa, mỗi lần gặp

cô phải bay từ Paris đến New York xa xôi cho nên muốn anh chuyển đến

Paris. Ngay cả chỗ ở cũng tìm được rồi, mỗi lần đều dùng lời ngon tiếng

ngọt mong cậu ta chuyển qua. Bách Á Mạt ngày nào cũng quấy rầy anh, quấy rầy đến vài tháng, đến nỗi Bách Nghiêu Nhất không chịu nổi đành đồng ý

chuyển qua. Ở đâu cũng được, miễn là Bách Á Mạt cho anh yên tĩnh, bằng

không anh sẽ không niệm tình mà bp cht cô.

Bách Nghiêu Nhất chuyển nhà đương nhiên Miu Miu cũng chuyển theo.Khổ nỗi Miu Miu muốn xuất ngoại thủ tục hơi phiền toái. Chuyện này giao cho Bách Á

Mạt xử lý. Bách Miu Miu bay đến Paris trước, ba ngày sau Bách Nghiêu

Nhất sẽ bay sang sau. Đương nhiên Bách Á Mạt sẽ tới sân bay đón Miu Miu.

Ai ngờ máy bay chở Bách Miu Miu gặp rủi ro, việc này làm cho Bách Nghiêu

Nhất tức giận rất lâu, chỉ kém không phát điên, mà Bách Á Mạt cũng áy

náy không thôi. Đây là lý do tang kì tồn tại.

Tuy rằng Bách Nghiêu Nhất vẫn đồng ý chuyễn đến Paris, nhưng Bách Á Mạt chỉ dám gọi điện mà không dám đến tận cửa gặp mặt.

Bách Nghiêu Nhất biết máy bay gặp rủi ro không thể trách Bách Á Mạt. Nhưng

nếu không vì cô nhiều chuyện, sao Miu Miu lại lên máy bay, sao lại gặp

chuyện không may chứ? Cho nên ngay từ đầu, anh chẳng có sắc mặt tốt với

Bách Á Mạt. Hai tháng qua rồi anh mới tiếp điện thoại của BÁch Á Mạt.

Muốn bỏ qua hết thì không có cửa đâu.

Giày vò cô nửa năm, cuối cùng anh cũng vừa lòng. Dù sao cũng là chị gái của

anh không có khả năng cả đời không gặp. Kỳ thực “X” tập 6 anh đã viết

được một phần ba.

Về phần nuôi mèo, Bách Nghiêu Nhất hoàn toàn không muốn.Ở trong lòng anh

không con mèo nào có thể sánh bằng tiểu Miu Miu.Hơn nữa anh cũng không

phải người thích nuôi thú cưng, con mèo màu xám này chỉ là ngoài ý muốn

thôi.

Cô gái tóc vàng trước mặt cũng là ngoài ý muốn, thế nhưng anh lại cho cô

ta vào cửa? Vừa uống cà phê, anh thầm nghĩ hành động bộc phát của mình

đúng là bất thường. Hơn nữa nhìn cốc cà phê trên tay, caramen machine

trùng hợp đúng là vị anh thích. Anh ghét cà phê đắng nên thường không

hay uống cà phê. Ngay cả người nhà cũng không biết anh thích vị caramen

machine. Thực ra cũng chỉ có nữ sinh mới thích uống loại cà phê ngọt

này, mà hình tượng của anh trong mắt mọi người lại quá đỗi lạnh lùng, có phần khắc nghiệt làm sao lại đụng vào loại caramen machine – loại cà

phê đáng yêu này chứ. Cà phê đen mới hợp với tâm địa đen tối của anh.

Bách Nghiêu Nhất vừa nhìn cà phê lại chuyển mắt sang cô gái. Đây thực sự là trùng hợp sao?

“Cô điều tra về tôi?” Thân là một tiểu thuyết gia trinh thám, không thể

trách anh đa nghi.Thế nhưng anh vẫn nhận bánh mì Polo, vừa tỉnh ngủ anh

có phần hơi đói.

Điều tra? Cô rũ mắt suy nghĩ trong chốc lát rồi mở miệng hỏi anh “Điều tra gì?”

Đối mặt với câu hỏi của cô, anh cũng không tỏ ra bất ngờ lắm. Bình thường

những người bị tình nghi luôn giả ngu rồi phủ nhận. Anh kéo ghế ngồi

xuống, cắn miếng bánh mì đưa mắt đánh giá cô gái.

Nhìn gần, bộ dạng cô càng rõ ràng hơn khi đứng cách xa mười mét.Dáng người

lương thiện, mái tóc vàng mềm mại rủ xuống trước mặt, cặp mắt xanh, mũi

cao thon gọn, cánh môi đầy đặn. Khuôn mặt không phải quá xinh đẹp, chỉ

tính là thanh tú, không phải loại anh thích, chỉ là, anh đặc biệt hứng

thú với đôi môi xinh đẹp nóng bỏng kia.

Đúng, anh chính là loại đàn ông chỉ chú trọng bề ngoài. Bách Nghiêu Nhất một

bên đánh giá cô gái, miệng vẫn không dừng lại, bánh mì trên tay anh cũng đã giải quyết xong. Thấy anh ăn xong, đôi tay non mềm nhỏ bé lại nhấc

lên cái thứ hai “Vẫn còn đấy” không quên tươi cười lấy lòng.

Ánh mắt này….Bách Nghiêu Nhất cảm thấy có chút quen thuộc, hơn nữa giọng

nói mềm mại ngọt như đường khiến tâm tình anh thực thỏa mãn. Đàn ông ít

ai có thể từ chối đôi mắt cùng giọng nói kia.

Được rồi, cô gái này xác định là thầm thương trộm nhớ anh, loại chuyện này

từ bé đến lớn anh đã sớm quen, chỉ là cô gái này quá nhỏ khiến anh không có hứng thú.

Lại nhận lấy bánh mì Polo, Bách Nghiêu Nhất cẩn thận xé bao bì quan sát một lúc mới mở miệng nói “Em gái nhỏ, em không phải loại anh thích”

Cô gái khẽ gật đầu “Em biết! đàn ông thích phụ nữ ngực to, eo nhỏ, mông cong” Cô hoàn toàn hiểu rõ ràng sở thích của anh.

Bách Nghiêu Nhất rất vừa lòng, cắn một miếng bánh mì, thành thực nói “Cho nên chúng ta không có khả năng.”

Không có khả năng…. cô gái nhíu mày như đang suy xét, sau đó nhìn chằm chằm Bách Nghiêu Nhất hỏi “Vì sao”

Bách Nghiêu Nhất chợt nhíu mày, chuyển tầm mắt xuống, cô gái cũng cúi xuống

theo tầm mắt của anh _dừng trên ngực cô. Sau đó hai người đồng thời

chuyển mắt lên trên nhìn nhau “Đã hiểu chưa?” Bách Nghiêu Nhất nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu cô, tóc thật mềm mại, sờ thật thích. Cô gái không những không tránh, ngược lại hơi vươn người về phía trước cọ cọ vào lòng bàn tay

anh giống như mèo vậy.

Bộ dạng này làm cho Bách Nghiêu Nhất bất chợt nhớ đến mèo con màu xám xấu

số của mình. Nó cũng hay làm nũng như vậy, thường dùng cái đầu nhỏ tròn

tròn của nó cọ cọ anh. Bách Nghiêu Nhất nhanh chóng rút tay về, cô gái

nhỏ ngẩng mặt nghi hoặc nhìn anh, ánh mắt kia như hỏi sao anh lại không

sờ tiếp. Nhìn vào ánh mắt cô gái, Bách Nghiêu Nhất hơi hoảng hốt. Rốt

cuộc anh đã biết vì sao mình lại cho cô ta vào nhà. Chính là vì ánh mắt

này.

Trời đổ mưa lạnh lẽo, anh nhìn thấy một con mèo xám nhỏ bị bỏ rơi trên

đường, nó đúng là dùng ánh mắt trong sáng thuần túy này nhìn anh.Đợi khi anh hoàn hồn lại thì nó đã ở trong nhà anh rồi.

Đó cũng là việc ngoài ý muốn đầu tiên trong cuộc đời anh.Nhớ lại chuyện cũ sắc mặt anh trầm xuống, tâm tình lại khó chịu.Cảm nhận được tâm tình

của anh, cô gái lên tiếng hỏi “Anh đang tức giận hả?”

“Cô nói xem” Bách Nghiêu Nhất ăn xong bánh mì rồi liền quăng vỏ thẳng vào thùng rác, uống ngụm cà phê sau đó nói “Cô nên đi rồi”

Bây giờ tâm trạng của anh không tốt, không rảnh đối phó với cô “ Tiếp tục

đứng theo dõi đi” Tùy cô muốn đứng bao lâu cũng được, không liên quan

đến anh. Bây giờ anh không muốn nhìn thấy ánh mắt này.

Bách Nghiêu Nhất là người có cảm xúc khó lường.

“Nhưng vẫn còn một cái bánh mì Polo nữa” Cô gái lấy cái bánh còn lại trong túi ra, tha thiết nhìn anh, phớt lờ thái độ ác liệt của anh. Bách Nghiêu

Nhất trừng mắt nhìn bánh mì rồi lại nhìn cô gái. Cô gái lập tức tươi

cười, hoàn toàn không bị thái độ khó chịu của anh làm ảnh hưởng.

Thường gặp trường hợp này, tâm tình sẽ cảm thấy áy náy nhưng Bách Nghiêu Nhất

thì không. Anh chỉ cảm thấy cô gái này thật không biết nhìn sắc mặt

người khác, ngu xuẩn.

Anh cũng không để ý làm người xấu, phải để cô ta biết chiêu này không hiệu

quả với anh.Hơn nữa tâm trạng anh bây giờ thực không tốt, đang muốn tìm

người trút giận.

Anh đang định giơ tay nhận lấy bánh mì trên tay cô gái thì tiếng di động

đột ngột vang lên. Cô gái cúi đầu lôi di động màu hồng trong túi,

microphone truyền đến giọng nói của phụ nữ. “Về nhà ngay”

Cô gái cúi đầu “Được..tôi biết…không cần, tôi về ngay đây”

Đang nói, cô thấy Bách Nghiêu Nhất hơi vươn tay phải ra, có vẻ không chịu

nổi âm thanh bén nhọn kia, cô nhíu mày rồi nhanh chóng cúp máy.

Cho rằng anh muốn ăn bánh mì, bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết nhẹ nhàng nắm lấy tay to lớn của anh, nhét bánh mì vào.

Nở nụ cười tươi, cô gái đi đến cửa cầm chiếc ô đỏ lên quay đầu nhìn về

phía anh, môi cong cong “ Ngày mai em lại đến, bye” không quên kèm theo một nụ hôn gió. Bách Nghiêu Nhất một lần nữa sững sờ, ngơ ngác

nhìn cô gái rời đi. Lần đầu trong đời anh có cảm giác thua cuộc. Loại

cảm giác này …thực mẹ nó khó chịu!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.