Chương 14

Tại biệt thự Eart

Nó ra sân sau, lặng lẽ mở mật đạo rồi đi xuống. Căn

mật đạo tối om, không chút ánh sáng khi cánh cửa đóng lại. Mắt nó

có thể nhìn trong bóng tối,trước đây vẫn còn mờ nhưng càng ngày

càng sáng ra chứng tỏ sức mạnh c̉a nó c̃ng lớn dần lên..liệu có

một ngày sức mạnh này nuốt chửng nó,kiểm soát con người nó, khiến

nó không còn là chính mình nữa...c*̃ng có thể lắm...

Căn mật đạo hình vuông cạnh 500m ( t/g: đi sướng phải

biết ) là một mê cung phức tạp, ngoài nó ra,bất cứ ai lạc vào đều

không có đường ra ( nó thiết kế nên nó phải thông thạo ). Đương nhiên

là có cái gì đó đưa nó vào chứ đi bộ chắc nó c*̃ng chết sớm và

nó gọi thứ đó là "Ưng bạc" - một cái như kiểu cái ván

trượt nằm ngang nhưng dày hơn,khoảng 10 tấm chồng lên nhau gì đấy và

c*̃ng rộng gấp đôi,mép hai bên thẳng lên làm cho cái đó nhỏ gọn và

phong cách. Hoạt động cảm ứng vân tay nên chỉ nó mới đi được. Di

chuyển bằng cách bay,cao thấp,nhanh chậm đều tùy người điều khiển. (

nói thực nó mới phát minh ra cái này còn trước đây toàn phải cuốc

bộ ). Căn mật đạo thông bốn cửa: một là tại nhà nó, một là ở bãi

đất hoang, một là ở công viên, cuối c*̀ng là vườn một nhà nào đấy.

Tượng tượng thế này nhé: mật đạo là một hình vuông,bốn góc là bốn

lối vào, đường vào thì thẳng tắp,đến đoạn hình vuông mới bắt đầu

là mê cung. Và ở phần mê cung là ngoài vùng phủ sóng c*̉a tất cả

mọi thứ, đặt chân vào mê cung tất cả sẽ tắt hết từ ánh sáng nhân

tạo ( đèn,nến,...) sóng điện ( điện thoại, bộ đàm,...) và hi vọng

sống...

Khi xây căn mật đạo, nó chỉ chọn ra mười người để

hoàn thành theo bản thiết kế, mọi thứ đều bí mật, mười người này

trước khi bắt đầu xây đã được nó trả một khoản tiều rất rất hậu

đủ để sau này không làm gì c*̃ng sống sung sướng nên họ làm việc cật

lực để mong sớm được về nhà. Sau hơn một năm lục c*̣c dưới lòng

đất,cuối c̀ng c̃ng được một khu mê cung chết chóc, kiên cố không gì

phá hủy. Mười người kia hứa sẽ không tiết lộ căn mật đạo này cho ai

rồi rời đi. Nhưng tính nó vốn cẩn thận, lại thêm dòng máu ác quỷ

sôi sục trong người, nó đã tưới cây kiếm bạc mà nó mất cả tháng để

làm bằng máu c̉a mười người này,chỉ một nhát chém đầu c̉a họ đã

lìa khỏi cổ ( t/g: kiếm tốt ) Ngay từ đầu nó đã xác định sau khi

hoàn thành sẽ giết hết nên mới trả cho họ khoản tiền mơ ước. Đấy

là lần đầu tiên nó giết người. Sốc ở đây là lúc đấy nó mới 6

tuổi.

. . . Quay lại thực tại. . .

Nó đi trên Ưng Bạc nhanh chóng vào đến chính giữa căn

phòng, nơi đặt một thanh kiếm bạc. Rút thanh kiếm khỏi chỗ để, quay

vài vòng rồi đeo vào lưng như một sát thủ thực sự ( Devil: ta là

ninja / t/g: kệ cha nhà mi)

" Kết c̣c c̉a kẻ dám làm ta đau " Mắt nó

lại đỏ rực lên.

Đêm đó, nó đến nhà bà giáo bằng Ưng Bạc, từ ban

công tiến vào. Thần chết bất chợt xuất hiện phía sau

  • Chuyện c*̉a ta...đừng xen vào - Nó lạnh lùng

Thần chết không nói gì khẽ gật đầu. Tử khí từ hai

người bốc lên nặng nề.

Nó tiến vào khoang thai như nhà mình, bà ta đang say

giấc nồng. Nó chợt nhớ ra điều gì, quay ra bảo thần chết

  • Bịt miệng...

Thần chết gật đầu.

Nó quay ra, nhếch mép. Rút kiếm ra, cánhtay bà ta rơi

xuống, máu thẫm cả giường. Bà ta choàng tỉnh, đau đớn, cố hét lên

nhưng không phát ra tiếng. Nó nhếch mép

  • Cứ từ từ mà hưởng thụ

Nó chém thêm nhát nữa, một cái chân rời khỏi vị

trí. Bà ta quằn quại trong đau đớn, máu bắn tung toé. Chưa đầy phút

sau thì lìa đời. Nó khẽ cười mãn nguyện lên Ưng Bạc và đi như chưa

có gì xảy ra.

" Phong cách Ma vương...đúng chủ nhân rồi...kha kha

" thần chết cười man rợ rồi biến mất vào màn đêm.

Nó về biệt thự Eart, sau khi tắm rửa thay quần áo

thì ăn rồi đi ngủ, thoải mái, rất thoải mái.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.