Chương 8:Chương 8
Sáng hôm sau đang đi vào lớp Dương Di nhìn thấy Quân Hạo đi trước liền vui vẻ vội chạy đến vỗ vai anh.
- Ây...Quân Hạo
Anh giật mình quay sang nhìn thấy Dương Di liền mỉm cười nói
Di Di sao hôm nay vui vậy
Không biết chắc là thời tiết đẹp
Quân Hạo cười nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu cô
Trưa cậu với Hiểu Hiểu đi đến nhà ăn chúng ta ăn cơm chung
Được
Tớ vào lớp đây
Ây ~~ đợi chút
Dương Di lấy trong cặp ra một cái bánh trà xanh đưa lên cho Quân Hạo
- Cho cậu đó
Anh phì cười cầm lấy cảm ơn Dương Di rồi quay đầu vào lớp
Lưu Hiểu Hiểu từ đằng sau đến nhìn Dương Di
Di Di xinh đẹp của mình hôm nay sao vui vẻ vậy
Không biết chắc do trời hôm nay đẹp....à tí nữa đi ăn trưa cùng Quân Hạo
Ờ được...mau vào lớp thôi
Tiếng chuông vào lớp, Thầy chủ nhiệm cũng từ từ bước vào lớp nhìn cả lớp nói
- Hôm nay các em làm thêm nhiều bài tập thầy giao để nâng cao thành tích nhé
Cả lớp ồ lên chán nản
Thầy ơi chúng em vừa làm xong đóng bài tập kia hôm qua mà hôm nay thầy giao bài mới rồi
Đúng đó thầy cho bọn em nghĩ ngơi đi
Làm bài tập còn nhiều hơn số lần mình gặp mẹ
Cả lớp nhốn nháo than vãn làm thầy nhức đầu tức giận mắng
- Nhiều cái gì chứ, mới làm có tí đã than phiền rồi...ai còn than gì nữa ra hành lang đứng phạt
Đến giờ ăn trưa Hiểu Hiểu mệt mỏi nói với Dương Di
- Lão già đó đúng là ác độc, bài tập nhiều như vậy haiz tối còn phải đi dự tiệc giao lưu với bố nữa
Quân Hạo nhìn thắc mắc hỏi
Dự tiệc? vậy Di Di cũng đi à
Đúng rồi...ể Di Di tối cậu mặc váy màu gì vậy
Dương Di vừa ăn vừa lắc đầu nói
Không biết, tớ chưa xem đồ bố chuẩn bị nữa
Dáng người cậu đẹp như vậy eo lại còn thon chắc chắn mặc gì cũng đẹp
Dương Di nghe xong liền khựng lại nhớ đến cảnh hôm qua Tạ Kiến Minh ôm eo cô liền chuộc dạ đứng dậy
- Tớ ăn xong rồi, có việc tớ đi trước đây
Quân Hạo nhìn cô nói
Ăn ít vậy, cậu ăn thêm đi
Thôi tớ no rồi tớ đi trước đây....tạm biệt
Nói xong liền chạy đi để Hiểu Hiểu với Quân Hạo ngơ ngác nhìn nhau khó hiểu lắc đầu.
Dương Di ngồi trong lớp thẫn thờ nghĩ lại mấy hành động của Tạ Kiến Minh.
- Cắn cổ, ôm eo, còn kéo người mình lên đùi chú ta ngồi nữa....cái này có gọi là lợi dụng cơ thể không nhỉ....hay là chú ta gặp ai cũng làm mấy cái hàng động như vậy, không phải gọi là háo sắc sao..
......
Tan học vừa về nhà cô giúp việc liền đưa một hộp lớn trong đó là váy mà tí nữa cô phải mặc để đi dự tiệc.
Cô nhẹ nhàng mở hộp ra
- Váy trễ vai màu xanh dương....hừm cũng tạm
Loay hoay trong nhà vệ sinh một hồi nhưng khoá áo sau lưng vẫn không kéo lên được, bực bội liền nói to gọi cô giúp việc
- Dì ơi...dì có ngoài đó không vào chỉnh áo giúp cháu đi
Tiếng mở cửa mở ra liền có bàn tay giúp cô kéo khoá áo lên.
Dương Di vui vẻ nhẹ nhõm quay lại định cảm ơn cô giúp việc thì thấy trước mắt mình là Tạ Kiến Minh liền giật mình
- Sao....sao chú ở đây
Anh nhìn gương mặt cô hốt hoảng liền phì cười thích thú nói
Đến đưa Di Di đi dự tiệc, quên rồi sao
Tôi hỏi là sao chú lại bước vào đây
Giúp Di Di kéo khoá áo
Cô giận dữ nhíu mày nhìn anh bực bội nói
Chú có tự trọng không, sao lại tự tiện vào lúc tôi đang thay đồ
Đã nói là giúp chỉnh áo thôi mà
Tôi có nhờ chú đâu chứ, chú là đàn ông mà vào đây gọi là sàm sỡ đó biết không
Cô giúp việc cất giọng lên
Di Di sao vậy
À không sao ạ
Dương Di bực bội liếc nhìn Kiến Minh rồi mở cửa đi ra.
Cô giúp việc nhìn Dương Di mặc váy đẹp liền cười khen ngợi
- Di Di hôm nay xinh đẹp thật
Cô mỉm cười vui vẻ trả lời
- Cháu cảm ơn dì
Tạ Kiến Minh ở sau nói
- Được rồi ra xe thôi không lại trễ
Cả hai cùng nhau ra xe.
Vừa ngồi vào Dương Di liền thấy cô gái xinh đẹp hôm trước ngồi trong xe chung với Tạ Kiến Minh liền nghĩ thầm
Đi dự tiệc còn đem cả tình nhân theo à?
Tạ Kiến Minh liền cất giọng hỏi
- Thư ký Tịnh mấy giờ rồi
Tịnh Y Tâm nhẹ nhàng trả lời
- 5 giờ 35 phút
Dương Di nhìn chằm chằm cô gái...thì ra là thư ký à, xinh đẹp như vậy mà là thư ký tiếc ghê
Tịnh Y Tâm nhìn cô mặt lạnh nhạt hỏi
- Cô Hạ nhìn tôi lâu vậy, có chuyện gì à
Dương Di giật mình lắc đầu trả lời
- Không ạ, chỉ là chị xinh đẹp nên muốn nhìn tí thôi.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
