Chương 98: Esme vạn tuế

Treo lên cửa cổng một tấm biển gỗ viền hoa ghi hai chữ ‘Đi vắng’, tôi đeo túi du lịch dắt xe

đạp ra phố Bối Bối. Bản đồ và Geny đủ để cho tôi cùng với xe đạp đi

chuyến này, nói đến đây cũng thật ngượng ngùng, ở phố Bối Bối hơn ba

năm, tôi vẫn chưa đi xa lần nào cả, chuyến đi đến Meteorcity thì tự động xem nhẹ đi. Lần đi xa này, tôi hy vọng có thể dùng xe đạp đi khắp những nơi có thể đi và ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài.

Trong túi quần

có hai túi hoa Tử, tính đi đến đâu thì gieo ở đó vài hạt, hoa tươi của

Esme muốn nở mỗi góc khắp thế giới, một tuyên ngôn thật xinh đẹp.

Tôi còn làm cho mình hai chiếc giày vải màu tối, thêu lên những đóa hoa đáng yêu, từng mũi thêu cực kỳ tỉ mỉ đẹp đẽ.

Dắt xe đi đến đại quảng trường, thấy đám đông chật ních nhốn nháo rộn ràng, có chút nghi hoặc nhìn tờ rơi màu sắc rực rỡ vừa nhận được, hai mắt vừa mới nhìn đã bị một người đột nhiên xông tới giật đi.

“Trẻ con

đọc thứ này làm gì? Muốn đi đâu chơi thì đi đi.” sắc mặt Touya tối tắm

vò nát cái tờ rơi kia trong tay, sau đó mặc áo đồng phục đội chấp pháp

màu xanh bước đến bên cạnh suối phun ở trung tâm quảng trường.

“Biểu diễn nghệ thuật cơ thể của đệ nhất tuấn nam của Esme - Touya Kaidou?”

Tôi nói ra nội dung tờ rơi vừa đọc được, chỉ liếc mắt nhìn quanh đã thấy cơ hồ tất cả người dân Esme đều đổ về quảng trường.

Xa xa

truyền đến tiếng la hơi ảo não của Touya “Manuel! Rốt cuộc thì em đã

phát lung tung đống tờ rơi đó ở những đâu thế hả!?! Sao lại nhiều người

thế này!?!”

“A!!! Đại đội trưởng Touya, anh cởi thật đấy à!” Có một đống cô gái mặc váy dài màu sắc rực rỡ thét chói tai xông đến.

Tôi dắt xe đạp tự động nhường đường cho đám con gái đáng sợ kia, nhiệt tình đến mức đáng sợ. Không chỉ có con gái, ngay cả con trai và người già

cũng đều chạy hết về phía này. Thậm chí ngay cả đội viên đội chấp pháp

cũng chạy tới, dưới sự dẫn dắt của tiểu đội trưởng, họ hô to khẩu hiệu

“Đại đội trưởng Touya, anh cố gắng chống đỡ, bọn em đến bảo vệ anh!”.

Touya phẫn nộ rống to “Cút! Cái đám xấu xa kia! Ai mà chẳng biết mấy người chỉ muốn đến xem kịch hay cơ chứ!”

Ngay lập tức, nước suối phun do vị đại đội trưởng bị bắt biểu diễn nghệ

thuật cơ thể mà bị bắn tung tóe, không biết làm thế nào mà bạo thành mưa nước bắn ướt hơn nửa đám đông xung quanh.

Tôi vô tội giơ một

tay che đầu chen ra ngoài, vừa chen vừa lộ ra một cái tươi cười vui

sướng khi người gặp họa “Haha...... Touya, cậu cũng có hôm nay, ha ha

ha.” Đúng là cười chết mất, đáng tiếc đám người đông quá, tôi không có

phúc nhìn thấy.

Đám đông chen chúc nhau, tôi vất vả dắt xe đạp

cố gắng đi qua, bên cạnh, một cậu thanh niên cúi đầu, quàng một cái khăn quàng cổ rất dài che khuất mặt thuận tay cầm lấy ghi-đông xe đạp của

tôi, sau đó không nói gì vác xe đạp lên và bước ra đám người, tôi đi

theo sau.

Cậu ấy đặt xe xuống ven đường, tôi ở phía sau cậu ấy cười nói: “Cám ơn cậu.”

“Không...... Không không không không cần...... cám ơn.” Cậu ấy liều mạng cúi đầu nói lắp ba lắp bắp.

Tôi đột nhiên cảm thấy người có kiểu tóc húi cua, quàng khăn quàng cổ dài

quái dị có chút quen, bước lên hai bước tới gần cậu ấy, cậu ấy lập tức

lui ra sau ba bước lớn, tôi tò mò nghiêng đầu muốn nhìn rõ gương mặt bị

che kín kia “Ủa, chẳng phải cậu là người ở bệnh viện đã tặng tôi......”

Cậu ta đột nhiên xoay người bỏ chạy, trực tiếp nhảy lên nóc nhà bên cạnh,

động tác nhanh chóng nhẹ nhàng, nhưng ngay sau đó lại là động tác hoàn

toàn tương phản với động tác gọn gàng vừa rồi, cậu ta ngốc nghếch giẫm

đạp các nóc nhà đáng thương của người ta chạy trối chết, giống hệt như

phía sau có đàn khủng long đang truy đuổi vậy.

Tôi nghẹn ra phần còn lại của câu: “...hoa sao?”

Tiếp tục dắt xe đạp, tôi có chút tối tăm đi tiếp, rốt cục không áp nổi sự

mất tự tin xuống “Nhất định là bề ngoài của mình bây giờ đã trở nên tệ

hại, hai mắt vô thần, bộ dáng như người gần đất xa trời, có thể hù chết

người được.” Thấy người ta chạy trốn nhanh như thế, đều là lỗi của tôi

cả.

Dọc theo đường cái phía tây quảng trường đi tiếp, cảm giác

thực tại khi đi bằng giày vải khiến tôi cảm thấy hoài niệm và thoải mái, tôi thích dùng loại giầy này để đi đường xa, bởi vì nó khiến tôi có cảm giác dù phải đi xa nhà, vẫn luôn có thể được trở về nhà vậy.

Khi đi qua cảnh quan nổi tiếng nhất Esme, tôi dừng bước, đây là thói quen

nhỏ của mọi người dân Esme, đi đến trước bia kỷ niệm ở giữa ngã hai

đường, đều không tự chủ được dừng lại vài giây.

Tấm bia trắng

noãn, mặt trên không có đường viền trang trí gì, chỉ có những cái tên,

là tên của mọi đội viên đội chấp pháp đã hy sinh. Đài của tấm bia có rất nhiều hoa, đó là hoa Esme, loài hoa bảy cánh màu xanh nhạt chỉ có một ý nghĩa, đó là “Anh hùng của chúng tôi”.

Tôi nhìn thấy một tiểu

đội trưởng đội chấp pháp mặc áo gió có chữ ‘Pháp’ màu trắng đang đứng ở

trước bia, là nữ tiểu đội trưởng duy nhất của đội chấp pháp - Mười Bảy

luôn oai hùng hiên ngang, gương mặt cô ấy tràn đầy bi thương ngẩng đầu

nhìn những cái tên trên tấm bia màu trắng thượng thật lâu.

Tôi

trầm mặc một hồi, để xe đạp sang một bên, sau đó đi đến trước cửa hàng

cách đó không xa, nơi đó có nhiều lẵng hoa viếng miễn phí, tôi cầm lấy

một lẵng rồi quay lại.

Mười Bảy không quay đầu nhìn tôi, đau

thương trên gương mặt cô ấy dần dần hòa tan vào ánh mặt trời, dưới tóc

mái ngắn màu trắng, khuôn mặt tươi cười lại xuất hiện, cô ấy tự nhiên mà hoạt bát giơ cao tay phải lên trời, tiếng nói thanh thúy hô to “Esme

vạn tuế.”

Sau đó ngẩng đầu bước đi, mang khí chất cường ngạnh không quay đầu lại rời khỏi bia kỷ niệm.

Tôi đưa hoa đến bên môi khẽ hôn, khom người thả lên bậc thang màu trắng

dưới tấm bia, đóa hoa màu xanh nhạt ở giữa màu trắng tuyết tạo ra vầng

sáng nhợt nhạt.

Tôi ngẩng đầu nhìn tấm bia, những đội viên đội

chấp pháp đã ngã xuống vì bảo vệ vùng đất này, hàng đầu tiên của tấm bia là cấp bậc đại đội trưởng, tên thứ nhất là Touya Jiren, người này từng

là sự đau xót lớn nhất của mọi người dân Esme, cũng là sự kiêu ngạo lớn

nhất của Esme. Tôi không gặp cậu ấy bao gờ, nhưng tất cả mọi người hay

nói ‘Anh ta ấy à, có được tâm linh xinh đẹp giống như hoa tươi vậy.’

Cậu ấy là người thứ nhất vươn tay với Meteorcity, là một đại đội trưởng đội chấp pháp không có chủ nghĩa ‘giết chóc là trên hết’. Meteorcity và

Esme hợp tác cũng là cậu ấy bắt đầu. Cho dù cuối cùng chết dưới sự phản

bội ti tiện của Meteorcity, cậu ấy vẫn có thể ở trước khi chết cười hạ

mệnh lệnh, phải dùng hết mọi khả năng giữ vững quan hệ hợp tác này, bởi

vì đã có quá nhiều người phải chết, vùng đất này cũng đã nhuốm quá nhiều máu.

Mọi việc cậu ấy làm giờ đều trở thành truyền thuyết, tôi

cũng chỉ là nghe nói qua, tôi không vừa mắt với chuyện Touya Kaidou lấy

bạo chế bạo, có lẽ cũng chính là bởi vì người tên Touya Jiren này đi. Rõ ràng chúng ta có thể làm được rất tốt.

Tôi nhìn dòng tên kia,

nhẹ giọng nói: “Cậu bị chết quá sớm, bởi vì cậu là đúng, đáng tiếc, khi

sự tin tưởng đã hoàn toàn gãy, muốn gắn trở lại một lần nữa thì nói dễ

hơn làm.”

Khi cậu đã chết, những người dân Esme nhiệt tình yêu

thương cậu như vậy, sao có thể lại tin tưởng những kẻ không biết quý

trọng như người Meteorcity chứ.

Tôi dắt xe đạp chậm rãi đi tiếp, phía sau là tấm bia kỷ niệm tràn ngập đau thương tưởng niệm ấy. Không

cần cố ý nhớ kỹ, bởi vì chỉ cần xem qua một lần là sẽ không quên được

người tên Touya Jiren đã từng nói “Ngay từ đầu, chúng ta không

phải là chính nghĩa, hai tay nhuốm máu vĩnh viễn không thể rửa. Bảo vệ,

cao hơn hết thảy. Chẳng sợ chúng ta đã rơi vào nơi sâu nhất của Địa

Ngục, tâm của chúng ta vẫn sẽ mềm mại như hoa tươi.”

Hoa tươi

của thành phố Esme phồn cẩm được những người mặc chiếc áo gió mang chữ

‘Pháp’ gánh chịu mọi tội nghiệt phi chính nghĩa mà nở rộ. Cho nên các

bạn vĩnh viễn là anh hùng của chúng tôi, Esme vạn tuế.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.