Chương 60: Một đêm lễ hội hoa này chi hội hợp

Trên mái tóc màu xanh đậm của Feitan đầy hoa hình chuông, không phải là

không tránh được mấy đóa hoa kia, mà là lười để ý. Hắn không muốn lại

phải nổi điên nữa, từ lúc tiến vào thành phố này, hắn không hề thích ứng với bất cứ chỗ nào ở đây, nhớ tới lúc trước vì tìm bang chủ mà hắn một

mình tiến vào Esme, kết quả bị cái ông già chết tiệt tên Harris Lund kia một chưởng ném ra phố Bối Bối, sau đó độ hảo cảm của hắn đối với nơi

này lập tức giảm xuống vô hạn.

Hiện tại, cái đuôi đang đi theo

phía sau khiến cho hắn cực kỳ khó chịu, hắn cực kỳ chán ghét có người

ngồi ở trên đỉnh đầu hắn, lại còn đang ngắm trăng. Còn cả cái thành phố

này ngoài mấy cọng cỏ dại mọc rất thưa thớt ở góc tường là hắn biết ra,

thì một đống hoa còn lại là hắn hoàn toàn không biết tên, khiến cho hắn

phải nhíu mày, nhiều thứ phức tạp mà mình không biết sẽ làm tinh thần

của hắn phải luôn luôn căng cứng đề phòng, bởi vì bản năng sẽ luôn đi

phân tích hoàn cảnh cùng hết thảy những thứ ở xung quanh. Hắn đột nhiên

cảm thấy bạo ngược, rất muốn vươn tay bắt một tên qua đường nào đó rồi

dẫm nát hắn dưới chân, sau đó lột móng tay móng chân của đối phương từng cái từng cái một xuống, vừa lột vừa rủa “Mẹ nó! Cái nơi quỷ quái này

không có hoa thì sẽ chết sao? Ngoài hoa ra thì mấy người không còn gì

khác sao? Cho một mồi lửa thiêu sạch hết đi cho rồi!”

Lại một đóa hoa hình chuông nhỏ rơi xuống, rơi vào trong cái áo màu đen, chạm đến hõm vai, đó là chỗ trí mạng.

Feitan lập tức vươn tay vào trong cổ áo, dùng hai ngón tay lấy hoa ra, hoa trực tiếp hóa thành tro trên đầu ngón tay hắn.

“Feitan?”

Là tiếng của Pakun, nhưng hắn không quan tâm, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm cái tên đang ngồi trên nóc nhà kia, nhấc chân lên rồi dẫm mạnh xuống

đất, một đống hoa hình chuông nhỏ lập tức bị dập nát, ánh mắt lạnh như

băng mà bén nhọn như đang khiêu khích người thanh niên trên nóc nhà.

Ánh mắt Hyuga hơi thẳng một chút, nụ cười vẫn không thay đổi, cúi đầu khẽ

liếc tên lùn một thân quần áo đen, cực kỳ rộng lượng tha thứ hắn không

lễ phép, dù đại tỷ Manuel - người đã dạy cậu lễ nghi có nói, lễ phép chỉ dùng với người có lễ phép với mình.

Ánh mắt của tên lùn kia, ay u thực khiến cho người ta không thoải mái, quả nhiên những kẻ từ cái

nơi Meteorcity kia đi ra hoàn toàn không có cách nào khiến cho người ta

có cảm tình nổi.

Feitan chôn mặt vào trong áo cổ cao, chỉ lộ ra

đôi mắt nheo lại nguy hiểm, tròng mắt màu vàng mang theo chút cuồng bạo. Chiếc ô trong tay chỉ thẳng vào phía trước, hắn đang cực kỳ muốn đâm

thủng ra một cái động lớn vào mặt tên mang mặt nạ đang ngồi cười trên

kia.

“Feitan, quay lại.” tiếng của Pakun vẫn luôn trầm ổn như trước, không vì không khí giương cung bạt kiếm mà âm điệu biến đổi.

“Đừng ra lệnh cho tôi.” Âm thanh mang cảm giác như đang cực lực áp chế cuồng bạo hơi cất cao, sắc nhọn lạnh như băng.

“Bang chủ ra hiệu.”

Feitan nắm chặt cái ô màu đỏ, gân xanh giật giật trên lưng bàn tay, cuối cùng

đành phải lui lại hai bước, một mảnh hoa hình chuông nhỏ ở dưới chân hắn bị dập nát bừa bãi. Rút ô về, không nói một câu, lấy thân pháp cực

nhanh trở lại ngõ nhỏ, sau đó tùy tiện tìm một góc ngồi xuống, đặt ngang ô màu đỏ lên đầu gối, móng tay dài lợi hại cơ hồ như muốn bóp nát ô.

“Nobunaga, nếu đám kia thật sự đợi đến ba ngày sau mới phát động công kích xâm nhập, đi giết người tính cả tôi nữa.”

“Hừ, ha ha.” Nobunaga nhếch miệng cười cười, cười xong lại bắt đầu ho khan.

Hyuga nhìn đống hoa bị dẫm đạp nát úa, đôi mắt hơi mở ra một chút, âm u dần

xâm chiếm mắt anh, anh dùng ngón tay dụi dụi băng dán OK trên mặt “Ay u, đừng cáu kỉnh lớn như vậy chứ, hắn sẽ không xuống tay đâu, mọi người về vị trí cũ của mình bảo vệ tốt là được.”

Phía sau, là sáu, bảy

người mặc đồng phục màu xanh của đội chấp pháp, lúc tiểu đội trưởng của

họ bị tên kia chĩa ô vào, họ lập tức lấy tốc độ mà người bình thường

không thể tưởng tượng xuất hiện.

“Vâng.”

Lời nói vừa dứt, phía sau Hyuga lại trống rỗng một mảnh.

Nụ cười của Hyuga thiếu đi một chút độ ấm, anh quay đầu nhìn về phía đại

quảng trường, ay u, tên bang chủ gì gì đó của mấy người vẫn còn ở trong

tay chúng tôi đấy, hiện tại lại dám lộ ra sát khí thì cũng quá liều, nếu không phải vì Harris tiền bối và Mi... Miru, mấy người cái đám nhập cư

trái phép này đã sớm bị đội chấp pháp dọn dẹp hót ra ngoài rồi, cho dù

trong tay mấy người có tư liệu rất quan trọng thì cũng không thể lấy nó

để h**p bức người thủ vệ Esme.

Nhưng mà... Nhưng mà... Nhưng mà trang phục thủy thủ thật thật thật... đáng yêu.

Kéo tầm mắt từ đại quảng trường trở về, bên tai còn vang lên hợp xướng bài

hai con gấu nhỏ, Hyuga cúi đầu, nếu có người đứng phía sau anh thì có

thể nhìn thấy hai lỗ tai anh đã đỏ bừng.

Hai đội viên đội chấp pháp đứng trong một góc tối ngẩng đầu nhìn tiểu đội trưởng của bọn họ “Đội trưởng Hyuga bị sốt?”

“Không, là cô Miru mặc trang phục thủy thủ.”

...

“Này, cô Miru còn chưa biết đội trưởng Hyuga thì phải, tuy rằng lúc đầu là cô Miru cứu đội trưởng Hyuga về, nhưng lấy tính cách của cô Miru, cô ấy

không có khả năng nhớ rõ đội trưởng Hyuga là ai đâu.”

“Tôi có một dự cảm, đội trưởng Hyuga có lẽ sẽ phải thầm mến cô Miru cả đời.”

...

Khi những đóa hoa được cột bằng sợi dây màu đỏ rơi chậm xuống ngõ nhỏ,

không còn ai có phản ứng gì, bọn họ đã phải nhìn hoa nhìn đến chết lặng. Đóa hoa rơi xuống đất, im lặng hai giây, mấy người trong ngõ nhỏ người

muốn ngồi thì ngồi, muốn đứng thì đứng, trông cực kỳ uể oải.

Bất ngờ xảy ra nổ mạnh, lửa làm đỏ bừng bầu trời. Nobunaga đứng trên một

nóc nhà an toàn, ôm kiếm âm trầm nói: “Cho nên mới nói là tôi chán ghét

hoa.”

Pakun đứng bên cạnh hắn, ngẩng đầu nhìn tàu bay trên đỉnh đầu, chỉ nói một câu “Bang chủ lại đúng rồi.”

Không chỉ tính thời gian đúng, còn có cả đối tượng bị tập kích, bang chủ đã

nói rằng chỉ cần đối tượng bị tập kích là cư dân thành phố này, vậy thì

quyền chủ động sẽ chắc chắn vào tay băng Ryodan.

“Bang chủ đâu?” Nobunaga cố gắng áp chế ho khan, quệt đi nước ở khóe mắt vì ho.

“Đi rồi, ôm cái nữ kia.” Ngồi trên một nóc nhà khác, Machi không chút biểu

cảm cử động ngón tay, vật trang trí trong tay trước lúc chưa chán thì sẽ không vứt.

Nhìn hoa tươi đầy trời liên tục rơi xuống, đại quảng trường do nổ mạnh mà dẫn đến hỗn loạn lớn, nhưng đám con nhện lại trầm

mặc lần nữa.

“Này, bang chủ không đùa mà là thật hả.” Cho dù là đoàn viên cũng chưa thấy bang chủ lộ ra ý muốn bảo vệ rõ ràng như vậy.

“Đừng hỏi tôi, hỏi bang chủ đi.” Machi liếc vẻ mặt đáng khinh của Nobunaga một cái, lại chuyên chú nhìn đồ trong tay mình.

Hỏi bang chủ? Nếu bang chủ không lờ câu hỏi đi, thì sẽ cho anh một trăm đáp án để anh đoán đến chết.

“Chỉ cần không có uy h**p với băng Ryodan, thật hay giả thì sao?” Feitan tùy tiện đứng ở phía sau Machi, nói.

Cũng phải, cái tên không có một chút cảm giác uy h**p kia, dù có bắt buộc

phải giết cô ta thì cũng làm cho người ta không vực nổi hứng thú.

“Hiện tại chúng ta phải làm gì?”

“Chờ, và tránh đi đống hoa mang theo bom kia.”

Khi hoa tươi nổ mạnh, bang chủ không có mệnh lệnh gì cũng không có chỉ thị

gì, toàn bộ bóng dáng màu xanh đang ẩn sâu ở trong góc kia lập tức hướng nơi ánh lửa bốc cao nhất chạy đến.

Bản năng phản ứng như dã thú của Hyuga khiến cho anh lập tức nhảy sang một nóc nhà an toàn khác

trước khi quả bom đầu tiên nổ mạnh.

Hyuga lấy ngữ tốc cực nhanh

nói rõ ràng vào bộ đàm đeo bên tai: “Bằng mọi cách chặn lại mọi hoa

tươi, cố gắng vô hiệu hóa bom, cố gắng khống chế tàu bay, đội trưởng đội thứ năm Hyuga thỉnh cầu cưỡng chế đóng lại hết thảy tính cơ động tất

yếu của tàu bay, dừng lại đống hoa tươi còn trong khoang thuyền tàu bay

không cho chúng thả xuống khu cư dân. Thông tri đại đội trưởng Touya,

địch nhân đã vượt qua tuyến phòng bị, đã tiến vào khu bảo vệ trọng

điểm.”

Bước chân không có một khắc đình trệ, chạy về phía nơi bị phá hủy nghiêm trọng nhất của đại quảng trường, thậm chí đối với đối

tượng mà nhiệm vụ của mình cần trông chừng, cũng không lại nhìn lấy một

cái.

Nhiệm vụ mà Hyuga được giao có cấp bậc là b, theo điều thứ

bốn trong thủ tục đội chấp pháp của phố Số 13, khi xuất hiện sự cố có uy h**p lớn đến sự an toàn của cư dân Esme, thì toàn bộ đội viên của đội

chấp pháp tự động nhận nhiệm vụ cấp bậc cao nhất là a, tức là toàn bộ tự động giải trừ nhiệm vụ hiện tại để toàn lực cứu giúp cư dân, đặt sinh

mệnh của cư dân lên vị trí thứ nhất.

“Nơi này của mấy người thật đúng là không tệ đâu, tặng hoa còn phụ tặng thêm thuốc nổ.” Khi Hyuga

chạy sát qua người Nobunaga, Nobunaga lạnh lùng nói móc một câu.

Đáng tiếc không nhận được đáp lại, chủ nhân của chữ “Pháp” màu trắng kiêu

ngạo kia không chút do dự biến mất rất nhanh trước mắt bọn họ.

“Hình như chúng ta bị xem nhẹ.” Những cái đuôi luôn đi theo thế nhưng giờ lại không còn ai lưu lại nhìn chằm chằm họ, người người phản ứng so với

bang chủ của bọn hắn còn nhanh hơn, Feitan dùng ánh mắt như đang xem

thằng hề biểu diễn để nhìn đống hoa tươi đang rơi xuống, liên tục cười

lạnh.

Nobunaga ôm đao, nhịn xuống ho khan “Hừ, nơi này rốt cuộc là cái quỷ gì?”

“Bọn họ phản ứng rất nhanh, thậm chí không cần cấp trên hạ lệnh cũng có thể

tự chủ hành động, cho dù là sự cố xảy ra đột ngột nhưng lại phối hợp

nhất trí đến kinh người, thực lực như vậy cũng khó trách bang chủ lại để mắt.” Pakun nhìn đám người hỗn loạn rất nhanh được trấn an tốt, có chút nhíu mày “Nhưng chính vì thế, cho nên mới khó triền như vậy, phố Số 13

cùng phố Bối Bối của Esme so với bất cứ nơi nào trên thế giới này đều

không tin tưởng Meteorcity nhất, muốn cho bọn họ tin tưởng băng Ryodan

chúng ta căn bản chính là không có khả năng, cho nên bang chủ mới có thể lấy mạng đổi mạng để cùng thủ lĩnh phố Bối Bối - Harris ký hạ thệ ước,

nhưng thứ chúng ta muốn còn phải đợi thủ lĩnh đội chấp pháp nhả ra mới

được, buổi tối hôm nay chính là một cơ hội, cũng chỉ có chúng ta mới có

thể tìm được đường chính xác nhất để dẫn bọn hắn đi vào Meteorcity.”

“Tôi vẫn không hiểu, sau khi đạt thành hợp tác với ông già Harris kia, bang

chủ kỳ thật không cần lại ở lại phố Bối Bối, nhưng vì sao bang chủ còn

muốn ở lại nơi này? Làm như vậy đối băng Ryodan không có ưu việt gì, sẽ

chỉ thêm tiện cho đội chấp pháp giám thị bang chủ, thậm chí càng tiện

đem bang chủ làm con tin. phố Bối Bối và phố Số 13, một chút tôi cũng

không tin tưởng đám người kia.” Nobunaga nhìn ánh lửa xa xa, trong đồng

tử in lại ánh đỏ rực của ánh lửa, nhưng nhìn nó lại khiến cho người ta

có cảm giác bình tĩnh vô ba lạnh nhạt.

“Hoặc là phố Bối Bối còn

có thứ mà bang chủ muốn, ví dụ như tư liệu về các thành viên của phố Bối Bối, năng lực hoặc là thứ khác, ví dụ như phụ nữ của bang chủ v.v...”

Machi ném vật trang trí sang một bên, ngáp một cái, có chút mệt nhọc.

Không ai đáp lời, nhóm con nhện khó được nghi hoặc cùng một vấn đề, vì sao

gần đây dù nói chuyện kiểu gì, đến cuối cùng nhất định sẽ chuyển tới cái điểm quỷ dị “phụ nữ của bang chủ” này?

“Bang chủ đã trở lại.” Feitan chôn mặt vào trong cổ áo, giọng nói có chút không rõ.

Vẫn là trang phục thủy thủ kia, trên khuỷu tay hắn đang cầm kiện áo gió màu đen, vì di chuyển rất nhanh mà tóc đen tán loạn lộ ra cái trán, chữ

thập tinh xảo giống như là một tác phẩm nghệ thuật, in giữa trán khiến

cho đôi mắt màu đen trống rỗng có cảm giác hài hòa mỹ diệu.

“Tốt lắm, cũng nên cùng đám Ubogin hội hợp đi.” Hắn cho một bàn tay lên túi

quần đùi, đứng giữa những đồng bạn, cười ôn hòa mà hơi tản mạn tùy ý.

“Bang chủ.”

Machi từ nóc nhà đứng lên, cùng với vài cái đồng bạn tự giác đứng ở phía sau hắn.

“Ừ, nhưng trước khi đi, tôi vẫn có một nghi hoặc nho nhỏ, vì sao đám bom

kia lại được giấu trong hoa tươi của tàu bay? Loại tính kế này tràn ngập lỗ hổng và mạo hiểm, đám khu 1 của Meteorcity kia cùng với đội hộ vệ

Esme giao tiếp cũng không phải là chỉ một ngày hai ngày, bọn họ sao có

thể không biết, uy hp lớn nhất của đội hộ vệ Esme chính là cư dân bình thường? Một uy hp không thể dẫm lên.” Ngẩng đầu nhìn bầu trời, đại bộ phận hoa tươi đã bị chặn lại, đội chấp pháp đã tiến vào giai đoạn cứu

giúp người bị thương.

Hắn đưa tay vuốt vuốt mái tóc đang rối

tung, thấp giọng cười cười, duy độc trong đôi mắt lại tràn ngập âm trầm

lạnh như băng “Đám người kia nhất định biết một khi dẫm phải uy h**p này thì sẽ phải cùng toàn bộ những người hộ vệ Esme ngươi chết ta sống

không có đường lui, không có một chút đường cứu vãn nào. Nếu tôi nhớ

không lầm, về phương diện Meteorcity, một bộ phận vật tư vẫn là dựa vào

phố Bối Bối cung cấp đi, thậm chí Meteorcity hẳn là có một bộ phận người còn đang phân vân có nên hoà đàm hay không, động tác lớn như thế này

hiển nhiên không nên thực hiện, ít nhất loại động tác này không nên lấy

kiểu hình thức này để bắt đầu, bom cũng không nên lấy phương thức này để xuất hiện.”

Mỗi khi bang chủ nhà bọn họ phân tích, mọi thành

viên của băng Ryodan đều luôn trầm mặc nghe, đối bọn họ mà nói, có khi

chỉ cần nghe là đủ rồi.

Hắn rút tay khỏi túi quần ra, thói quen

che lại miệng, sau đó như lẩm bẩm tự nói: “Kỳ quái, làm như vậy thì

chúng ta là phương có ích lợi lớn nhất, đạt được mục đích nhanh nhất,

tôi cũng từng nghĩ tới có nên lấy phương pháp giá họa đi tập kích cư dân Esme để bức bách Esme cùng Meteorcity hoàn toàn quyết liệt hay không,

nhưng nhân thủ không đủ, hơn nữa tình huống đặc thù khiến cho tôi không

có điều kiện kia.”

Hắn quay đầu, trong mắt màu đen mang theo vài tia hiểu rõ “Loại tình huống này bài trừ khả năng đám Meteorcity kia

đột ngột não tàn thì cũng chỉ có một loại khả năng, có người biết được

mục đích của băng Ryodan, thậm chí đoán được kế hoạch của chúng ta, sau

đó trợ giúp ta thực hiện hiệu quả mà chúng ta muốn. À, dù là ai làm, thì hắn nhất định muốn lấy từ trên người chúng ta một thứ gì đó. Có thể

phỏng đoán rằng, kẻ tập kích mạng lưới của hiệp hội Green Esme chính là

kẻ cài bom, mọi người thử nghĩ xem?”

Cầm áo gió trong tay mặc

vào, thuận tiện kéo khăn quàng cổ của trang phục thủy thủ gọn lại, hắn

nhìn ra phía xa, trong ánh mắt mang theo âm u thuần túy, tự tin cùng

chuyên chú “Đi thôi, đến biên giới thôi, nếu muốn có được thứ mình muốn

thì đằng nào cũng sẽ có cách, trận chiến đấu này chỉ cần đội chấp pháp

thắng lợi, thì chúng ta chính là phương thu được lợi lớn nhất.”

Mượn tay đội chấp pháp làm thế lực không cân đối của Meteorcity được tẩy rửa phân phối lại một lần nữa, sau đó dựa vào điểm này để đạt được sự bảo

đảm an toàn khi băng Ryodan ra vào Meteorcity, hết thảy vẫn xảy ra theo

đúng kế hoạch của hắn.

Xoay người hướng địa điểm đội chấp pháp

tập hợp chạy đi, Feitan cũng chạy theo rất nhanh, mọi người đều dễ dàng

điều chỉnh tốc độ của mình để bảo đảm trận hình đã dựng sẵn.

Hắn chạy ở giữa trận hình, đút hai tay vào trong túi quần màu đen, túi quần vốn từng có nhiều vết rạn rách, cô ấy luôn có thể tìm ra để khâu lại

cẩn thận, đường may nhỏ thẳng tắp hơi cọ qua đầu ngón tay, hắn không

khỏi nhớ tới bộ dáng cô ấy cúi đầu xâu kim, có phải bộ dáng của mọi

người khi xâu kim đều khiến cho người nhìn cảm thấy rất thoải mái không?

Thật vui khi quen biết cậu.

Gió thổi mạnh qua góc áo gió gây ra tiếng phần phật, hắn nhìn ánh trăng

sáng mờ kia, trong đôi mắt lạnh lẽo mang theo chút dịu dàng.

Hôm nay thời tiết thật đẹp.

Meteorcity, có diện tích bằng một nước cộng hoà như Rabi, là một nơi gần như hoàn

toàn ngăn cách với thế giới này, những thứ mà được đưa từ bên ngoài vào

nơi này đều là những thứ bị vứt bỏ. Dân cư có khoảng một trăm ngàn, lấy

phế vật mà bên ngoài vứt bỏ đổ vào mà sống. Đây là một nơi bị thế giới

coi là bị thần nguyền rủa, một nơi hoàn toàn tự do nằm ngoài xã hội.

Bởi vì mỗi ngày đều có đội ngũ chuyên môn dùng tàu bay vận chuyển rác rưởi

đến, cho nên nơi ‘phồn hoa’ nhất của thành phố Meteorcity này vẫn luôn

thực sạch sẽ, đương nhiên cái sạch sẽ của nơi này cùng với cái sạch sẽ ở thế giới bên ngoài không phải là cùng một khái niệm, nơi này là căn cứ

thế lực lớn nhất Meteorcity. Tối nay, lại có mấy khu căn nhà bị sụp đổ,

nhưng lí do không phải là do tự nhiên, mà là do kết quả của thuốc nổ.

Một bàn tay từ trong đống đá vụn vươn ra, sau đó là một cái đầu màu vàng

nhung xuất hiện, dùng một chút lực đẩy ra một đống lớn hòn đá, hai chân

dùng sức đẩy đẩy, đẩy ra tử thi bắt lấy chân hắn đang bị chôn trong đống đổ nát, sau đó đi ra ngồi lên đống đá, liên tục “Phi phi phi” mấy cái,

nhổ hết hạt cát trong miệng ra.

“Ha ha ha, cái phòng tuyến của

đội chấp pháp kia nhất định sẽ bị tức điên, nhưng hệ thống mạng lưới của Esme thật đúng là khó xâm nhập, thiếu chút nữa mệt chết.” đôi mắt màu

xanh biếc trên khuôn mặt than đặc trưng của Meteorcity, tuy rằng cười

rất cao hứng.

Vỗ vỗ bụi đất trên quần áo, may mắn là nổ đúng

lúc, cái hacker mạng lưới kia đúng là cường đến mức không bình thường,

hình như cực kỳ quen thuộc với phương tiện và hệ thống mạng lưới của

Meteorcity, xuyên thấu tường lửa chiếm cứ toàn bộ mạng lưới mà không hao chút lao lực nào, xem ra tư liệu vẫn là sai sót, thiên tài như quái vật của Esme thật là nhiều.

Ngồi một hồi mới đột nhiên nhớ tới cái gì, đột ngột nhảy dựng lên, lộ ra gương mặt non nớt đầy khẩn trương “Điện thoại của tôi!”

Lấy lực lượng hoàn toàn không hợp với cơ thể hắn để giơ lên một khối tảng

đá lớn ném bỏ, liên tục đào đất, trong lúc đào có đào ra thêm vài thi

thể, cuối cùng mới đào ra được một cái di động màu đen có hình động vật

thiếu một cái góc, trong ánh mắt màu xanh lộ ra cảm xúc đáng tiếc “Tài

liệu rất khó tìm, chẳng lẽ mình lại phải đi cái nơi đầy điện tử phóng xạ ở thêm mười ngày nửa tháng?”

Bỏ điện thoại di động vào túi

quần, thôi vậy, cũng đáng. Hắn ngẩng đầu nhìn ánh trăng hơi đỏ sẫm trên

đỉnh đầu, lộ ra một cái tươi cười tràn ngập tính trẻ con.

Chrollo Lucifer sao? Tôi biết anh muốn cái gì, anh đã đúng, Meteorcity không

cần độc tài thống soái, không, là không cần một thế lực chi phối

Meteorcity.

Nếu người của Meteorcity năm bè bảy mảng không thể

tự mình giải quyết, thì lợi dụng thế lực bên ngoài, a, đúng là một quyết định hay.

“Không biết lễ gặp mặt lần này có làm mấy người vừa lòng không? Băng Ryodan.”

Từ núi phế tích lại đào ra một cái thùng gỗ đựng rượu, hắn khiêng nó lên

vai, có chút trẻ con lẩm bẩm “Ubogin, tôi lại đi tìm anh uống rượu đây,

anh đã nói muốn tiến cử tôi nhập bang thì không được nuốt lời đâu đấy.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.