Chương 138: Sushi hoặc cây anh đào

Bầu trời trên

rừng rậm trong xanh phẳng lặng, muốn vươn tay chạm nhưng không thể nào

chạm tới, tôi ngồi dưới tàng cây gần căn nhà kho, ngẩn người nghe đàn

chim nhỏ kêu ríu rít.

Cái bụng của giám khảo Buhara như là túi

không gian khác vậy, khi tôi phát hiện anh ta ngồi ở trên bãi đất trống

ngoài cửa, dựa lưng vào núi xương lợn ăn lợn nướng bằng xăng của nhóm

Shalnark và Machi, còn vui sướng hài lòng l**m miệng đầy xăng một cách

ngon lành, tôi biết ngay rằng Hunter đều là một đám quái thai không bình thường, bề ngoài lợn nướng đen thui, hơn nữa còn đầy mùi xăng, thế mà

vẫn nói ăn ngon, chẳng lẽ vị giác của giám khảo sớm bị mất cân đối khiến cả khứu giác cũng bị tắc nghẽn?

Trong tiếng chim kêu và tiếng

ném xương lợn, tôi hơi chậm chạp lấy khăn tay lau tro trên mặt. Số xăng

vừa rồi làm dẫn phát một trận hoả hoạn nhỏ, nếu không phải bên cạnh có

dòng sông nhỏ, phỏng chừng bây giờ rừng rậm đã bị cháy sạch mất rồi. Cứ

nghĩ đến lúc lửa lan rộng ra mà mấy con nhện kia vẫn bình tĩnh đến mức

kỳ cục, còn thảo luận đống lửa kia có thể nướng thêm mấy con lợn, là tôi lại thấy đau đầu, mong đợi bọn họ có trách nhiệm bảo vệ rừng rậm đúng

là không hiện thực.

“Lance, chúng ta về nhà đi.” Tôi khốn khổ

phẩy phẩy khăn tay dính bụi, hỗ trợ dập tắt lửa thật không dễ dàng, tôi

đến để thi hay là đến để hỗ trợ thu dọn đống bừa bãi mà mấy con nhện này gây ra thế?

“Miru không chơi nữa? Cuộc thi này không khó, sao

mà mới hai cửa đã muốn bỏ cuộc rồi.” Hắn thảnh thơi nói, đám con nhện

thì phải khiêng mấy con lợn nướng dính đầy mỡ đi báo cáo kết quả, mà đầu lĩnh con nhện lại lười biếng dựa gốc cây đọc sách để giải trí, đừng nói là bắt lợn, con mèo lười này ngay cả nhóm lửa cũng chê phiền phức.

Mặt tôi đầy bụi đen, cả người bẩn bụi hoàn toàn tương phản so với hắn, ngồi song song bên cạnh hắn, vừa rồi nếu không có bảo vệ quản lý rừng rậm

mang bình chữa lửa và thùng nước chạy tới, phỏng chừng tôi cũng rơi vào

kết cục giống mấy con lợn nướng kia rồi, công viên rừng quốc gia

Wisconsin luôn có bảo vệ quản lý, cho dù cuộc thi Hunter đang tiến hành ở đây, bọn họ vẫn làm việc.

“Em sợ nếu tiếp tục thì các anh sẽ bị bắt hết, cho dù hiệp hội Hunter không phải tổ chức phái cấp tiến, nhưng nếu phát hiện ra nhóm phạm tội cấp A xen lẫn vào trong thí sinh, bọn họ không có hành động gì thì thật quá có lỗi với chính phủ các quốc gia đã ủng hộ họ rồi, hơn nữa các anh còn cao điệu như thế.” Tôi lấy khăn tay

lau mũi, vụ vừa rồi khiến tôi bị sặc gần chết, các thí sinh kia cách xa

chúng tôi là đúng, chúng tôi quả thực chính là một đám ôn thần tự động

chế tạo tai nạn mà.

“Không đâu, chưa nói đến trong hiệp hội

Hunter không có tư liệu cá nhân của các thành viên băng Ryodan, cho dù

có người nhận ra thì sao chứ?” Hắn hoàn toàn không quan tâm đến khả năng này, dù gương mặt quấn kín vải, mái tóc màu xanh tán loạn cũng không

che nổi nụ cười ngạo mạn. Có khi, cử chỉ chầm chậm tao nhã luôn tương

phản với một vài cảm xúc nhỏ mà hắn tiết lộ ra, dựa vào gốc cây lật một

quyển sách giống như thanh niên văn tĩnh, nhưng lời nói ra lại thâm trầm và huyết tinh chết người.

“Đây không phải là cái gọi là nhiệm

vụ bang của anh, đừng tùy tiện đặt giết hại lên hàng thứ nhất trong danh sách mà anh bày ra, anh chê em không đủ đau đầu sao? Tên điên.” Tôi lấy mấy chiếc lá cây trên vai xuống, lá cây còn rất xanh rất non, không

hiểu sao lại rụng xuống, chuyện mà người kia làm đủ để khiến hắn xuống

Địa Ngục hàng trăm lần, tôi không hoài nghi rằng hắn không thể chết già, dù đau lòng nhưng tôi cũng có thứ mà mình kiên trì, kẻ địch của hắn kéo đến báo thù, tôi tuyệt đối không ngăn cản.

“Được rồi, cho dù

bọn chúng nhận ra thì cũng không thể chạy đến bắt bọn anh trong lúc cuộc thi được tiến hành, Miru, chẳng lẽ em đã quên rồi sao, bọn anh có giấy

tạm tha.” Hắn cúi đầu cười khẽ lật trang sách, ánh mặt trời theo tán lá

cây chiếu xuống hàng chữ màu đen dưới ngón tay hắn, tạo ra những vết lốm đốm nhẵn nhụi.

Đối với hình ảnh trong trẻo thư thái này, tôi

thờ ơ, sau mười năm sớm chiều ở chung với tên kia, dù hắn trông giống

thần, tôi cũng vẫn bình tĩnh, càng đừng nói hắn hoàn toàn chính là một

đồ lười chỉ biết phá hỏng mà mặc kệ thu dọn, đừng nhìn tư thế ngồi của

tốt hắn đẹp như vậy, đó thuần túy chỉ là khoác một tầng da trong sáng,

đừng quên sự thoải mái này từ đâu mà đến.

“Giấy tạm tha là nhờ em đúng không.” Hắn không đề cập tới thì tôi không chú ý, hắn vừa nói ra là tôi đã nghĩ thông.

“Ừ, bởi vì em là thí sinh đến từ Esme, hiệp hội Hunter luôn bật đèn xanh

kiểu thí sinh này, thậm chí cho phép mang vệ sĩ có năng lực đặc thù

theo, chính xác mà nói, em được xem như đã đỗ cuộc thi. Mà em được mang

theo người nào đi cùng là quyền lợi của Esme, dù anh là bang chủ băng

Ryodan thì sao, trước khi hiệp hội Hunter muốn bắt anh thì phải thương

lượng với Esme, trong cuộc thi, hậu quả những gì chúng ta làm sẽ đều do

Esme gánh vác.” Hắn yên tâm thoải mái như thế đấy, tươi cười đầy mặt hắt hết nước bẩn xuống đầu Esme, một tí ngượng ngùng cũng không có, biểu

cảm cực kỳ hồn nhiên, dưới ánh mặt trời sáng lạn, dưới tàng cây, chậm rì rì đọc sách.

Tôi dùng mu bàn tay lau lau mặt, cái gì có thể lợi dụng là hắn đều lợi dụng, thói quen của hắn là dùng mạng nhện mà hắn

dệt ra để cuốn lấy mọi thứ hắn nhìn thấy, thứ có thể sử dụng là sử dụng, tùy hứng ăn sạch thịt người ta còn chê không ngon miệng.

Giám

khảo Buhara tiếp tục vui tươi hớn hở cắn chân lợn nói “Ăn ngon”, tôi từ

xa nhìn thấy núi lợn nướng dính đầy dầu mỡ, không bỏ nội tạng ra cũng

đem ăn, vị giác của Hunter mỹ thực đúng là không giống người thường. Quá trình cắn lợn nướng của giám khảo mới là sự tinh túy của phần thi cửa

thứ hai thì phải, khiến mọi thí sinh vây xem như vậy là quá đủ.

“Đúng rồi, Lance, anh đặt cược em thắng bao nhiêu tiền? Giấy phép Hunter với

em mà nói không phải thứ cần thiết, anh đặt cược nhiều quá, có thể sẽ

tính sai, bởi vì em tùy thời có thể bỏ thi.” Tôi nhìn vết bẩn màu đen

dính đầy tay, nên tìm dòng sông để rửa thì hơn, nếu đàn con nhện chơi

đùa quá đáng thì tôi nên nhanh chóng trốn chạy về nhà, bọn họ giống hệt

bang chủ của mình, toàn phần tử khng b chỉ biết phá hỏng mà mặc kệ thu dọn.

“Cũng không nhiều... Lúc ấy anh đang lật sách, thuận tay

ném cả quyển sách cổ ‘Nền văn minh châu Á’ vào.” Hình như hắn cảm thấy

ánh mặt trời buổi chiều thật ấm áp, híp mắt ngẩng đầu nhìn tia nắng màu

vàng chiếu li ti qua tán lá, vô tình nói.

“Bản chính hay là bản

giả?” Tôi lại dùng mu bàn tay lau lau mặt, không cần gương cũng biết

trên mặt dính đầy nhọ. Bụng hơi đói, hình như hiệp hội Hunter không quản chuyện ăn uống cho thí sinh trong lúc cuộc thi tiến hành, chỉ có giám

khảo được ăn, thí sinh chỉ có thể nhìn, đúng là tra tấn.

“À, chỉ có em mới hỏi anh vấn đề này, lúc ấy ngay cả Shalnark cũng chưa hề hoài nghi giá trị sách cổ mà anh đặt cược. Cho nên bọn họ đều lấy giá hàng

thật để đặt cược với đơn vị triệu, kỳ thật giá trị của mấy quyển sách

kia nhiều nhất chỉ khoảng một vạn Geny.” Hắn gác cằm lên mu bàn tay, vẻ

mặt hơi đắc ý cười nói.

Chắc chắn là do bởi vì băng Ryodan đã

vốn tin tưởng anh đến mức ăn sâu bén rễ, hầu như đầu con nhện nói gì là

chân con nhện sẽ tin cái đó, tôi luôn hoài nghi rằng người này rõ ràng

xằng bậy như vậy, sao lại có được sự tin tưởng một cách quỷ dị của các

thành viên như thế?

“Anh lấy quyển sách lậu không đáng giá tiền

đi lừa bịp bọn họ, làm như vậy được à?” Đối với sự đắc ý trẻ con của

người kia, tôi không tài nào cười nổi, cái khác chưa nói đến, tốt xấu gì thì cũng là một người lãnh đạo, sao mà không thấy thành thục chút nào

cả. Kỳ thật tôi còn nghĩ nếu một ngày nào đó, người này tâm huyết dâng

trào, sinh ra ý định muốn bán băng Ryodan đi, tôi đoán hắn cũng có được

bản lĩnh đó, bán băng Ryodan rồi, cũng vẫn được các thành viên bang cam

tâm tình nguyện kiếm tiền cho bang chủ.

“Anh cũng đâu có nói ra

rằng quyển sách cổ kia là thật.” Hắn thay đổi tư thế ngồi tiếp tục đọc

sách, không hề cảm thấy thân là bang chủ lại quang minh chính đại lấy đồ dỏm đi lừa tiền của bang viên như thế là không nên.

“Nhưng anh

cũng chưa nói là giả, rõ ràng là xấu tính cố ý trêu đùa mà còn làm người ta không có cách nào trách cứ nổi mình, dù sao anh chỉ cần không bị

chịu thiệt là được rồi chứ gì.” Tôi đột nhiên cười hì hì xoay người sang chỗ khác, bởi vì ngồi rất gần nhau, cho nên tôi dễ dàng vươn hai tay ra dịu dàng cầm mặt hắn, vết bẩn màu đen chạm vào dải vải màu trắng sạch

sẽ bao quanh mặt hắn, lưu lại hình hai bàn tay dễ thấy.

Sao có thể để một mình anh mát mẻ thích thú, hình tượng thanh tú chứ, mọi người cùng bẩn với nhau đi.

Tiếng vang của cái chiêng đập nát buổi chiều hơi nặng nề, 70 người đỗ phần

thi săn thú của Buhara. Tôi vừa mới từ bên dòng suối trở về chợt nghe

thấy tiếng nói thanh thúy của Menchi tuyên bố đề thi của phần thứ 2.

“Tôi không dễ tính như Buhara đâu, mấy người đừng vọng tưởng làm vớ vẩn là

xong, tôi ra thực đơn là ‘Sushi’.” Menchi cầm chùy chiêng đồng lớn tiếng tuyên bố với các thí sinh.

Thí sinh cực kỳ phối hợp lộ ra biểu cảm mà giám khảo muốn nhìn thấy nhất, vẻ mặt mờ mịt hoàn toàn không biết sushi là cái gì.

Tôi đi trở về cái nhóm nhỏ bị cô lập của chúng tôi, nghe thấy Shalnark cầm

di động, không biết đang ấn cái gì, hắn cực kỳ thẳng thắn nói: “Sushi

hẳn là thức ăn đặc sắc của khu vực đặc biệt nào đó, về nguyên liệu nấu

ăn thì tôi không biết, chưa thấy tư liệu về phương diện này bao giờ.”

Menchi cong khóe miệng lên, lộ ra sự đáng yêu của một cô bé, gương mặt cô mang vẻ lý giải nói: “Các anh không rõ ràng cũng khó trách, đây là thức ăn

dân tộc của một quốc gia trên một hòn đảo nhỏ, là mỹ thực truyền thống

của đất nước họ.”

Tôi cũng cười, quốc gia ấy còn có cây hoa anh

đào và bộ kimônô làm cả thế giới kinh diễm. Ở trong thế giới Hunter,

ngẫu nhiên có thể nhìn thấy một vài thứ tồn tại trong thế giới cũ của

tôi, thật tốt đẹp mà cũng thật hư ảo, tôi biết cho dù rất giống nhưng

cũng không phải nó, cho dù bạn thấy có người mặc trang phục thời Đường

viết chữ bằng bút lông thì cũng không thể tìm được Trung Quốc. Nếu ngay

từ đầu đã không tồn tại, thì không bao giờ có thể xuất hiện được.

“Miru, bang chủ đâu.” Shalnark quay đầu vươn tay che cái trán nhìn phía sau

tôi, mái tóc vàng có khuynh hướng màu trà dưới ánh mặt trời trông thật

nhu hòa.

“Hắn không có hứng thú với nấu ăn, cho nên tôi để hắn

tiếp tục ngồi xổm dưới tàng cây giúp tôi phiên dịch văn tự cổ.” Hắn phụ

trách ăn đã tốt lắm rồi, còn việc nấu cơm thì tôi không dám để hắn động

tay vào.

Đúng lúc đó, Menchi đứng ở khoảng đất trống mở tay ra ý bảo mọi người nhìn vào cửa, sau đó mới nói “Bên trong, tôi đã chuẩn bị

dụng cụ chế tác món sushi cho các anh rồi, cuối cùng, tôi xin nói rõ

trước, trong mọi kiểu sushi, tôi chỉ thừa nhận ‘Sushi nắm’.”

Thí sinh đi theo giám khảo vào, chúng tôi cách một khoảng cách với các thí

sinh, cũng bước vào, Shalnark thuận miệng hỏi tôi một câu “Miru, cô biết sushi không? Không biết ăn thế nào, bụng đói quá.”

Tôi thản

nhiên “à” một tiếng, mới dùng biểu cảm như phản ứng chậm chạp nói “Không, tôi không biết thức ăn này, có lẽ chúng ta đều bị món ăn đặc sắc này đả bại cũng không chừng, ha ha.”

Sau đó chúng ta đều không

cần phải tiếp tục gây phiền toái cho người khác nữa và về nhà, tôi đã

nhớ Esme rồi, có lẽ sau khi trở về có thể thảo luận với các đại sư của

hiệp hội Green một chút xem có thể trồng hoa anh đào ở trên đất Esme hay không, tôi nhớ tới kiếp trước đã từng cùng vài người ở ngày hội hoa anh đào trong đợt đi theo Tử Thương du lịch thế giới đến Kyoto, chuyện đã

rất lâu rất lâu trước kia rồi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.