Chương 108: [ ngoại truyện ] cô nói xem, được không

Hôm nay, bệnh viện

Petal nghênh đón bệnh nhân đặc biệt nhiều, ngoài các đội viên đội chấp

pháp từ biên giới lui về, làm chủ nhiệm ngoại khoa, Shoyo vừa mới từ chỗ đại quảng trường xách về một ‘con gián’ bị trọng thương. Thật vất vả

nhốt ‘con gián’ đội mũ rơm kia vào phòng bệnh xong, cô mới thở một hơi,

ba, bốn ngày liên tục không nghỉ ngơi đối với cô mà nói là gánh nặng

tinh thần.

Mặc vào áo dài trắng, cô có chút ủ rũ đi giày cao gót đi nhanh về phía cửa ra bệnh viện, hoa Nguyện Vọng trong vườn cũng nên

được cắt tỉa mới được, mèo nhà Band còn dám chạy đến sàn nhà cô đi tiểu, cô cực kỳ muốn bắt đám mèo đó chôn sống làm phân bón.

Cửa bệnh

viện bỗng hơi hỗn loạn, ai cũng liếc mắt nhìn, Shoyo dừng chân lại, vòng tai to màu đỏ hơi quyệt hai má gây khẽ ngứa. Một tên máu chảy đầm đìa

làm xấu bộ mặt thành phố đang ôm một tên máu chảy đầm đìa khác như ôm

một con mèo vậy, hoàn toàn không nhìn ai, cứ thế bước thẳng vào bệnh

viện.

Cảnh này trông thật tuyệt vọng thảm thiết, Shoyo vừa thấy

là biết đã xảy ra chuyện gì, cô có dự cảm một đoạn thời gian rất dài sắp tới, cô sẽ không thể về nhà tưới hoa được. Gót chân vừa chuyển, dẫm

giày cao gót liền quay trở lại, vừa đi vừa cao giọng kêu “Thằng nhóc,

bên này.”

Thân thể Miru bị hỏng sớm hơn dự kiến, xem ra phải thay đổi mọi phương pháp chữa bệnh.

Cùng lúc đó, trong một phòng khám nhỏ ở phố Bối Bối, cây hoa Wisteria hình

chuông bị tiếng gầm lên giận dữ làm cho chấn động rơi đầy xuống đất

“Netero! Cáo lão bất tử chết tiệt kia! Có thứ tốt kia thì tại sao ông

không sớm lấy ra chứ! Lúc trước tôi phải mang cái thân già này đi đến

tận nhà ông mở miệng hỏi, thế mà ông lại cự tuyệt bảo không có! Muốn cất giấu đến mức dù có vào quan tài rồi cũng không cho người khác lấy hay

sao? Lúc nào cũng tỏ vẻ là chưa đến lúc, cái gì mà hội nghị không cho

thông qua, cái tên hội trưởng kia càng làm càng vô lại! Mười hai tên cổ

đông đều chỉ biết ăn thôi sao? Tôi mặc kệ nó có phải là đồ của nhân viên ngoài hiệp hội hay không, không cho tôi là tôi chém giết! Rõ ràng là

lão lưu manh mà còn dám cầm cán bút giả bộ nhà nho à?

Ừ đấy! Tôi chửi đấy! Có giỏi thì ông đến Esme cắn tôi đi! Lúc trước là ai đặt bẫy

điều Bella đến Esme? Là ai nằng nặc ném củ khoai lang Meteorcity phỏng

tay này cho tôi? Ông chỉ giỏi nói miệng thôi! Nếu không phải ông kiên

quyết giao Esme cho tôi thì không biết lúc trước ai làm hội trưởng đâu!

Lập tức! Lập tức! Một giây cũng không được trì hoãn bảo cô ta đến đây!

Nếu mà không cứu được Miru thì ông đây chắc chắn sẽ khiến ông cả đời

cũng không ngủ yên đâu!”

Harris dập điện thoại quá mạnh khiến

cái bàn để điện thoại bị vỡ hỏng, biểu cảm của ông cực kỳ hối hận “Nếu

sớm biết có năng lực Niệm này, thì anh để Miru đi với cái thằng nhóc hỗn xược kia làm gì chứ? Nếu không phải thân thể Miru đã hiện rõ sự đuối

sức, lại rất thích cái thằng nhóc chết tiệt kia, thì sao anh có thể cho

họ chạy đi như thế chứ? Tức chết anh mất, lấy cái tính cách giả dối của

thằng nhóc kia, người vừa tới tay hắn là một giây hắn cũng sẽ không do

dự mà trực tiếp rời khỏi Esme.”

“Harris.” Ngồi ở một bên, Bella nhẹ nắm chặt tay ông, giọng điệu kiên định nói: “Cứu Miru trở về.”

Harris cầm lại, trầm mặc một chút rồi giống như mọi lần trước trả lời “Ừ, đại nhân bà xã.”

Hôm nay, sau một hồi mưa to, bầu trời trở nên cực kỳ sáng sủa, hành lang

bệnh viện rất sáng ngời, một vài tia nắng chiếu vào phòng. Hắn ngồi trên sopha dài, màu đen tinh thuần trong đồng tử mắt có thêm một tầng hỗn

độn nhè nhẹ, quầng đen dưới mắt càng ngày càng thâm.

Tay phải

cầm sách liên tục lật, vết thương trên mu bàn tay bởi vì niệm lực nên đã tự khép lại, lưu lại một vệt thâm. Vết máu trên áo sơmi đã gần ngưng

kết lại, màu trắng, màu đỏ cùng màu đen ở trên quần áo hắn tổ hợp thành

một bức màu phức tạp bẩn loạn. Vết thương khép lại gây sự đau đớn rõ

ràng, đối với loại cảm giác này, hắn đã quá quen, quen đến mức có thể dễ dàng xem nhẹ.

Hiệu quả của năng lực Một phần ba rất có hạn,

trong nháy mắt thực hiện, hắn đã nhận ra. Đại diện tích vết thương dời

đi đối với người chết mà nói không gây đau đớn hay hại gì, nếu không thì Miru đã sớm chết, năng lực Niệm này sẽ vô tác dụng.

Người mà

lúc trước đã cứu cô ấy có năng lực Niệm không phải là “Khởi tử hồi

sinh”, mà là mượn sinh mệnh. Chả trách ngẫu nhiên lại cảm thấy trên

người cô ấy lại xuất hiện thứ gì đó không bình thường, nói cách khác,

năng lượng sinh mệnh của cô còn sót lại đều là từ người khác cung cấp.

Khi hắn dời thương thế đi, tim đập cô ấy khôi phục, cũng chỉ là vì còn lại

một chút năng lượng sinh mệnh kia, sau khi vết thương được chuyển dời

một phần ba đi, đã phát huy tác dụng một lần nữa.

“Theo như

phỏng đoán, khi năng lượng sinh mệnh tiêu hao sạch, Miru sẽ không tỉnh

lại, người có năng lực Niệm đặc thù rất hiếm thấy, hệ năng lực Niệm chữa bệnh thì có thể tìm được, nhưng người có năng lực Niệm chữa khỏi nguồn

sinh mệnh cho người đã chết, cho dù dựa vào vận may cả đời cũng không có khả năng gặp được. Cái ông già Harris kia lại gặp được sao? Chả trách

lại dung túng với Miru như vậy, dung túng đến mức có thể tùy ý mình mang cô ấy đi.”

Hắn nhìn tấm bảng treo trên căn phòng giải phẫu đang sáng đèn, biểu cảm bình tĩnh đến lạ lùng, nhẹ nhàng khép lại quyển sách màu xanh vừa lật xong, chữ “Cực” trên hình Huyết Thủ trên mặt bìa màu

đen rất bắt mắt, quyển sách ở trong tay biến mất.

Năng lực Niệm

khiến cho người ta khôi phục nguồn sinh mệnh, hắn không có. Ngay cả

trong đống năng lực Niệm trong sách, cũng không có năng lực có thể cải

thiện tình trạng thân thể.

Dựa vào ghế dựa, khẽ ngẩng đầu, một

vài vết lốm đốm nghịch ngợm toát ra trên cổ tay áo, vạt áo hắn. Mái tóc

màu đen dính loạn vết máu như là bánh ngô, dưới ‘bánh ngô’ là hơn nửa

bên mặt bị vết máu che đi. Hắn nửa híp mắt, biểu cảm mặt than, nhìn

không ra có cảm xúc gì.

Nghe trái tim trong phòng giải phẫu đang chậm rãi nhảy lên, hắn gác tay phải lên mắt, giọng nói hơi khàn chỉ có

người ấy mới nghe ra được sự mỏi mệt “Miru, tôi không ngủ được.”

Khi cái thằng nhóc tên Chrollo Lucifer kia mang vết máu khô, cười vô tội mà ôn hòa, bộ dạng thảnh thơi đi ngang qua cửa nhà ông, Harris lần đầu

tiên nhìn thấy thằng nhóc này một mặt khác ngoài âm trầm giả dối -- bn th.

“Tiền bối, xin chào.” Hắn cũng không để ý gương mặt mình

dính đầy máu đỏ dọa người đến mức nào, vẫn sử xự như là về nhà mình và

chào hỏi với hàng xóm vậy, sau đó lộ một đôi mắt quầng đen thâm, giống

hệt như cái u linh bước về phía nhà Miru.

Miru, cháu dạy thằng nhóc này thực sự lễ phép.

“Thằng nhóc, có thể trước tiên làm ra phán đoán chính xác nhất, đưa Miru đến

bệnh viện Petal, cậu rất đáng khen, nhưng chuyện về sau của Miru, cậu có thể không cần phải xen vào, hôm nay rời khỏi Esme đi, người hầu của cậu hẳn là đã rời khỏi hết mới đúng.” Harris nói với cái tên quay lưng với

ông đang cười cực kỳ giả tạo.

Đáng tiếc người kia bị ‘điếc’,

ngay cả đầu cũng lười quay lại, không có ai ở bên cạnh tỷ mỷ dạy hắn,

thì lễ phép của hắn vĩnh viễn chỉ ‘nửa mùa’.

Đột nhiên ngừng

chân lại, cực kỳ đột ngột, hắn cúi đầu, gương mặt trẻ con mờ mịt, tay

không tự chủ được khẽ che miệng. Suy nghĩ một hồi, hắn chậm rãi quay

đầu, tầng hỗn độn trong con ngươi màu đen không còn, trong đôi mắt trong suốt xinh đẹp tựa hồ có thể chiếu ra toàn bộ bầu trời màu xanh trên

đỉnh đầu, hắn cười trông rất tươi mát, ngay cả huyết tinh cũng không dấu được tươi cười “Ông nói như vậy, tức là đã tìm được phương pháp cứu cô

ấy.”

Không phải câu nghi vấn, là phán đoán đáp án. Nếu không có

phương pháp ngăn cản Miru thân thể chuyển biến xấu, ông già này mới lười đuổi hắn đi, logic quá đơn giản ăn khớp.

Khóe miệng Harris giật giật, có chút nghi ngờ chỉ số thông minh của mình, rốt cuộc vừa rồi ông có nói câu nào nhắc đến chuyện đó không? Đầu óc của tên tiểu quỷ kia

đến từ không gian khác sao?

“Mà hiện tại hỏi cái ông già ông,

ông cũng sẽ không nói cho tôi biết.” Cái thứ lễ phép này phải từ thói

quen ngày dài tháng lâu mà có, nếu không ai nhắc nhở hàng ngày, chỉ học

vớ vẩn thôi sẽ rất dễ giống người nào đó, vừa chào hỏi gọi là “Tiền

bối”, sau đó vừa mở miệng toàn là “Ông già chết tiệt” v.v... hoàn toàn

không quan hệ đến hai từ ‘lễ phép’.

Miru, rốt cuộc thì cháu thích thằng nhóc này ở điểm nào? Loại thằng nhóc này làm sao có thể xứng với cháu.

Harris nhìn cái tên chết tiệt kia một chút cũng không hiểu kính lão yêu ấu gì

cả vừa vươn ngón tay đặt ở ngoài miệng thì thào lẩm bẩm “Tôi tự mình

tra” gì gì đó vừa rời khỏi, lại một lần thay cô bé nhà họ cảm thấy không đáng giá.

Đẩy ra cánh cửa thấp đầy dây Mân Côi, hắn đi đến cửa

nhà, sau đó ngồi dựa vào tường trên hành lang, chuông gió ở trên đầu hắn vang lên linh linh.

Hắn nhìn chiếc chuông gió xinh đẹp hình hoa lan kia, lấy ra di động dùng để liên lạc với băng Ryodan, đưa điện

thoại di động lên bên tai “Feitan, giúp tôi chặn lại toàn bộ phi thuyền

từ bên ngoài bay tới sân bay số mười một ở quảng trường lớn Esme, nếu

tôi đoán không lầm, chậm nhất là sáng mai, thứ tôi muốn nhất định sẽ

xuất hiện.”

Sân bay số mười một, là sân bay chuyên dụng của phố

Bối Bối, lấy quan hệ của phố Bối Bối cùng tổng bộ Hunter, địa điểm

chuyển giao đồ rất rõ ràng.

Thời gian là tối nay đến sáng mai, ai cũng không thể sửa đổi. Bởi vì thân thể Miru chỉ có thể chống đỡ lâu đến thế.

Tùy tay cầm di động gác sang một bên, tiếng chuông gió vẫn vang lên, mỗi

lần hắn ngẩn người đều giống như đang tự hỏi cái gì đó, nhưng thực tế,

hắn thật sự chỉ là đang ngẩn người.

Vươn tay qua hành lang, nhắm chỗ hai phần ba của cành hoa hồng Đại La sau đó ngắt xuống, đưa hoa đến bên miệng ăn hoa. Đóa hoa lành lạnh thật chua sót, mặt không chút thay

đổi nuốt vào, nuốt xong, nhìn lá cành cô đơn vài giây, mới nhẹ giọng

nói: “Vẫn đói bụng.”

Khẽ thở ra một hơi, nhìn chuông gió rung

động, sau chiếc chuông gió là mảnh bầu trời tựa hồ vĩnh viễn sẽ không bị ô nhiễm ấy, màu xanh cực kỳ thuần túy.

“Miru, nhanh rời giường

nấu cơm đi.” Đối với kia xuyến chuông gió thì thào lẩm bẩm, hắn khẽ mân

môi đáng yêu giống như đang mỉm cười “Chẳng phải cô rất thích Esme sao?

Cô nói xem, tôi hủy diệt thành phố này được không, giống như hủy diệt

hội trưởng lão Meteorcity đáng ghét kia vậy. Giết sạch tất cả mọi người, thiêu hủy mọi trang trại hoa, ô nhiễm bầu trời xanh mà cô thích nhất

thành màu đen, ha ha.”

Thấp giọng cười rộ lên, sắc mặt dưới vết

máu màu đỏ mang cảm giác bệnh trạng tái nhợt, nhẹ nhàng cầm lá hoa trong tay ném lên trên, lực đạo sắc bén xé không khí cắt đứt dây chuông gió,

chiếc chuông gió kia từ trên cao rớt xuống bên chân hắn, một tiếng vỡ

vang lên, không thể hợp lại.

Miru, nếu cô không tỉnh lại, tôi liền hủy diệt Esme, cô nói xem, được không.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.