Chương 101: Chúng ta đi thôi

Đi vào phòng bếp, tôi tùy tiện tìm một góc chậm rãi ngồi xuống, cảm giác mỏi mệt đáng sợ này

khiến tôi có chút không biết theo ai, mấy ngày nay không còn ho khan

nữa, hiệu quả trị liệu của thuốc cũng mất đi. Thân thể đã vào giai đoạn

phản phệ lực lượng sinh mệnh, cảm giác khi nhìn tử vong từng ngày từng

ngày một tới gần thật khổ sở. Harris bọn họ đã cố hết sức, nếu thật sự

có thể cứu chữa thì sẽ không phải chờ tới bây giờ, ba năm trước đây đã

có thể giải quyết. Hoặc là vẫn đang tìm biện pháp, nhưng vận may có tốt

đến mức tìm được phương pháp trước khi quá muộn hay không thì cũng là

một vấn đề.

Tôi nhìn hoa Bota ngoài vườn, những cánh hoa màu

xanh mang ý nghĩa vĩnh viễn không héo tàn, im lặng mà cô đơn nở rộ. Bỗng nhớ tới hồi thằng nhóc kia xé sạch lõi của quyển sách tên “Hoa”, vừa

nghĩ đã muốn cười, quyển sách kia là tôi tìm nửa năm đi quay chụp và tìm tư liệu viết thành, phần lớn cư dân phố Bối Bối kiêm làm tác giả, muốn

xuất bản thì luôn có rất nhiều cách, nhưng tôi chỉ là muốn sưu tập những loài hoa tôi đã gặp mà thôi, không tính là tác giả.

“Aiz, cậu

trở về làm gì?” Tôi mệt mỏi gác cằm lên đầu gối, hai mắt mờ mịt “Cậu trở về làm gì vậy, ngu ngốc.” vì sao cố tình lại trở về bây giờ, cậu đâu có thông minh, cậu dại dột chết đi được, vì sao cố tình lại trở về bây

giờ.

Tôi đang buồn ngủ bị một tiếng vỡ vụn thanh thúy ở phòng

khách làm bừng tỉnh, hình như là tiếng bình hoa bị vỡ tung. Tôi lấy tay

chống gối đứng lên, mở cửa tủ lạnh ra chuẩn bị nấu cơm, tôi thật sự

không tin mấy người có thể đánh nhau ngay ở trong nhà tôi.

Vừa

rửa rau xong, bên tai lại truyền đến tiếng vật gì đó rơi xuống đất, tôi

hết chỗ nói, ngửa đầu nhìn trời... không, nhìn trần nhà, họ chưa chán

sao?

Uể oải đi ra ngoài, tránh đi mấy mảnh vỡ của bình hoa không biết vì sao lại rơi xuống sàn, những người muốn nhìn thấy khung cảnh

bạo lực như bóp cổ nhau thì nhất định sẽ thất vọng, vì Harris vẫn cầm ly trà ngồi ở trên sô pha cười đặc biệt dễ thân, mà cái thằng nhóc hư hỏng với quầng đen dưới mắt tính tình ‘đặc biệt’ kia đang ngồi trên xích đu

dây leo đối diện Harris, cười cực kỳ dịu dàng.

Nhìn hai hồ ly một già một trẻ nhìn nhau cười giả, tôi ôm đầu, lại rối rắm.

“Harris, bác có muốn ở lại ăn cơm trưa không?” Tôi đi đến giữa bọn họ, nếu đã

ghét nhau thì còn chuyên chú ‘thâm tình’ nhìn đối phương như vậy làm gì?

“Không cần đâu, bác cũng nên đi rồi.” Harris lộ ra một cái tươi cười của một

trưởng bối bao dung vãn bối nhìn tôi, sau đó cầm ly trà mà ông ấy mang

từ nhà mình đến rồi đứng dậy “Đúng rồi, thằng nhóc, tôi vẫn cảm thấy mấy người xuất hiện có chút không bình thường, tôi tin tưởng năng lực tiêu

diệt chứng cớ của cậu, hy vọng đừng có lưu lại cái đuôi nào, tôi cũng sẽ không nể tình cậu là vãn bối mà lưu tình đâu.”

“Tiền bối, ông

rất để mắt tôi rồi, trên thế giới này, luôn luôn có một số việc trùng

hợp va chạm vào với nhau, chuyện ông vừa nói không có nghĩa gì. Cái mà

ông gọi là không bình thường, cũng bất quá chỉ là vì sự xuất hiện của

chúng tôi có chút trùng hợp mà thôi.” Hắn ung dung đan hai bàn tay lại

với nhau đặt lên gối, tư thái thoải mái, tươi cười sáng lạn thật sự chân thành, ngay cả sự tối tăm lạnh lẽo cũng bị tươi cười trên mặt hắn hòa

tan.

Tôi cực kỳ muốn chạy đến bóp mặt hắn, tươi cười thuyết phục thật đấy, thoải mái tùy ý thật đấy, lời nói mê hoặc thuyết phục thật

đấy, nếu không phải là muốn nói dối thì liệu cậu có biến chính mình

thành có sức thuyết phục như vậy không?

Harris ngoài cười nhưng trong không cười, ông chậm rãi đi đến cửa, hơi thô bạo đáp lại “Trùng hợp? Trùng hợp cái gì!”

“Đúng rồi, Miru, cháu muốn làm gì thì cứ làm đi, bác sẽ không ngăn cháu, nếu

xảy ra chuyện gì......” Harris đứng ở cửa nhìn bầu trời màu nhẹ sau mưa, trầm mặc vài giây mới nói: “Có chuyện gì thì nhớ kêu to lên, quê nhà

luôn luôn có người nghe thấy.”

Có chuyện gì thì nhớ kêu to lên?

Sao nghe câu này lại thấy có chút không bình thường vậy, trên cơ bản,

lấy thân thể hiện tại của tôi, xảy ra chuyện gì cũng không tính là lạ.

Sau khi Harris đi mất, hắn trực tiếp nằm xuống ghế, mỏi mệt rất rõ ràng,

sau đó tôi nghe thấy tiếng hắn có chút trẻ con khẽ rủa “Ông già chết

tiệt, nhanh thế đã muốn bội ước rồi sao?”

Tiền bối và ông già chết tiệt...... Tôi bảo này, cậu đổi thái độ cũng nhanh thật đấy.

“Lance, đừng mang cả người ẩm ướt nằm nữa, đi tắm rửa.” Tôi đi đến cạnh ghế

dựa, thấy hắn từ từ nhắm hai mắt, quầng đen sậm dưới mắt khiến gương mặt hắn tái nhợt rõ ràng, trên áo khoác nâu dài còn thỉnh thoảng nhỏ bọt

nước xuống sàn.

Tôi khom người, vươn tay khẽ ôm cái trán sau tóc mái ướt của hắn, ôm lên giá chữ thập xinh đẹp như tác phẩm nghệ thuật,

sau đó dùng tay kia ôm trán mình, một lúc sau mới thở nhẹ một hơi “Không phát sốt là tốt rồi.” Cả người hắn giống hệt như vừa lặn từ trong sông lên bờ.

Hắn không mở mắt, tiếng nói có chút ủ rũ và khàn

khàn “Miru, tôi tính dùng một đoạn thời gian dài để đến một vài quốc

gia, một tháng, hai tháng, ba tháng hoặc là một năm, một năm rưỡi. Cho

dù tôi đã có được giấy thông hành an toàn của Esme, có thể tự do ra vào

Meteorcity, nhưng tôi vẫn sẽ có một đoạn thời gian rất dài sẽ không trở

lại Esme.”

Tôi rút tay về, cả bàn tay dính nước, nhẹ nhàng lộ ra một nụ cười yếu ớt dịu dàng “À, vậy thì thuận buồm xuôi gió.” Lần này

hừng hực chạy về là để tạm biệt sao? Ở chung lâu như vậy, có thể có tấm

lòng này là đủ rồi.

“Miru, cô rất thích Esme sao?” Hắn mở mắt ra, đôi mắt một mảnh bình tĩnh, một mảnh tối tăm.

“Nơi này là nhà của tôi.” Tôi trả lời chắc chắn, ở trong thế giới này, chỉ có Esme là nơi chốn của tôi.

“’Nhà’, và ‘người nhà’ là cùng khái niệm sao?” Mọi biểu cảm trên gương mặt

thanh tú của hắn hầu như vô cảm, chỉ có những lúc không nghĩ ra chuyện

gì mới làm hắn lộ ra một chút trẻ con “Nói cách khác, nơi này là một

trong những thứ không thể phản bội.”

Tôi gật đầu “Có thể lý giải như vậy, nếu cậu thật sự không hiểu.” Meteorcity không có khái niệm

‘gia đình’, bọn họ có thói quen nghi ngờ xem xét mọi thứ.

“Tôi

vẫn không hiểu được, nhưng rốt cục tôi cũng bắt được nhược điểm của cô.” Hắn nhìn tôi, trong đôi mắt đen như nước sơn là sự chuyên chú, khiến

người bị nhìn thấy lạnh thấu lưng, sởn gai ốc như bị gà con bị diều hâu

ác nhìn chằm chằm.

Tôi mất tự nhiên xoa xoa da gà trên cánh tay, có chút không thích ứng với ánh mắt như vậy của hắn, nó khiến tôi cảm

thấy nhiệt độ bốn phía hạ xuống, lạnh buốt.

“Feitan đang ở bên

ngoài tiếp ứng chúng ta, chúng ta đi thôi.” Hắn lộ ra một cái tươi cười

đáng yêu, lời nói trắng ra quá mức tự nhiên, quá mức đương nhiên.

Tôi ngẩn người một hồi, không hiểu “Chúng ta đi thôi? Đi đâu cơ?” Một người đi thì không nên dùng số nhiều để nói chứ, chẳng phải là chỉ có mình

cậu phải đi sao?

“Nơi ngoài Esme ra.” Hắn cười tủm tỉm, sau đó thừa dịp tôi không hề phòng bị, đứng lên duỗi tay ra ôm ngang tôi lên.

Đầu óc tôi có chút chậm chạp không theo kịp hắn, cả người hắn sũng nước

khiến tôi phải hít một ngụm khí lạnh, nào có...... nào có ai xằng bậy

như thế!

“Khoan khoan, cậu nhìn cho rõ ràng một chút, tôi rất

yếu, tôi không biết khinh công không thể đột ngột di chuyển không có

năng lực niệm cái gì cũng không, cậu mang theo một tên vô dụng như tôi

làm gì? Thông minh tài trí của ngươi đâu, bang chủ Chrollo, bang viên

của cậu sẽ không chấp nhận tôi.” Tôi khẩn trương bắt lấy vạt áo khoác

của hắn, không thể xằng bậy như thế chứ, cậu làm như vậy thì có khác gì

đứa trẻ bướng bỉnh ôm chặt lấy món đồ chơi không buông chứ?

“Cô

không phải bang viên, bọn họ không có quyền không nhận cô.” Hắn lộ ra vẻ mặt tùy hứng đến mức bất trị, giống như chỉ cần là chuyện hắn cảm thấy

hứng thú, thì dù sau lưng có bao nhiêu người túm lại cũng phải đi tiếp.

Tôi có chút bi ai, không lẽ cậu đột nhiên coi tôi thành đồ hứng thú của cậu sao. Lance, tôi không ngại ánh mắt của cậu hướng lên trời, cậu đi phân

loại quả táo nhỏ quả táo to như Hisoka cũng được, chứ đừng đi dọa thể

xác và tinh thần của người ta chứ, mà lại còn hoàn toàn không cho thành

viên băng Ryodan cơ hội kháng nghị nữa chứ, thật không giống tác phong

của Chrollo Lucifer, chẳng phải cậu luôn coi cái tập đoàn bất lương kia

là ưu tiên nhất sao? Đầu óc cậu bị cửa kẹp đấy à.

“Cậu có nghĩ

kĩ không vậy, tôi rất yếu kém, ngay cả năng lực cơ bản nhất để tự bảo vệ mình cũng không có, nếu gặp phải nguy hiểm thì tuyệt đối sẽ là một kẻ

ngáng chân siêu cấp, chúng ta có thể thương lượng không, không ngủ được

thì tôi sẽ mua cho một con gấu bông để cậu ôm, cậu muốn bao nhiêu thì

tôi mua bấy nhiêu.” Tôi cực kỳ muốn giơ hai tay bóp cổ hắn, cậu điên rồi đúng không điên rồi đúng không điên rồi đúng không, chuyện không có lãi như vậy, sao cậu lại chạy đi làm chứ?

“Không sao, nếu đợi đến

lúc băng Ryodan không thể ứng phó, thì tôi giết cô cũng không muộn.” Hắn cười trông nhu hòa cũng rất quỷ dị, sau đó đi đến trước cửa sổ có cửa

thủy tinh bị vỡ.

Tôi lại một lần nữa cảm thấy trị an của thế

giới này thật hết thuốc chữ, rõ như ban ngày, đây là cướp dân lành đúng

không? Hơn nữa, cái gì mà thật sự có lúc băng Ryodan không thể ứng phó

thì giết tôi cũng không muộn, ít nhất thì cậu cũng phải dỗ tôi mấy câu

rằng sẽ bảo vệ tôi mới đúng chứ, như thế này thì ai dám đi theo cậu.

“Miru, đừng nói nữa, tính tình tôi bây giờ không tốt.” Hắn vô cảm nói, giọng

điệu trong trẻo nhưng lạnh lùng, thiếu đi giọng bằng, trắc cơ bản nhất.

“Tôi......” Lý trí bắt tôi nuốt lời nói xuống, tôi chú ý thấy trong mắt hắn có tơ

máu nhè nhẹ, rốt cục hiểu được trạng thái của hắn không bình thường,

thằng nhóc này bị mệt đến mức điên rồi, mất ngủ thì có thể đếm cừu mà,

rốt cuộc đã bao lâu cậu không ngủ?

“Cô có biết vì sao lần đầu

tiên tôi vào phố Bối Bối lại lựa chọn nhà của cô không?” Hắn nhìn những

mảnh thủy tinh vỡ, bên kia thủy tinh là hoa hồng Đại La sắc hỏa diễm

“Bởi vì chỉ có kẻ yếu không có năng lực, mới đi bố trí kiến trúc xung

quanh mình dễ dàng xâm nhập như vậy, không hề phòng bị như vậy, cánh cửa sổ thủy tinh này là một trong những thứ yếu nhất của căn nhà này.”

Đúng, tôi là kẻ yếu. Thủy tinh vỡ tan ngay trước mắt, dùng một bàn tay che

lại hai mắt, cố gắng chặn lại mảnh thủy tinh bị bắn tới, thợ sửa chữa,

rất rất xin lỗi cậu, cửa thủy tinh lại bị người đá nát.

Sau cơn

mưa, ánh mặt trời sáng lạn, tôi có chút quyến luyến độ ấm của ánh sáng,

nhìn ánh sáng chiếu lên đầu ngón tay, khó hiểu hỏi “Có vẻ như cậu rất

chắc chắn rằng tôi sẽ không kêu lên.” Chỉ cần tôi không muốn, hắn sẽ

không có cách nào mang tôi ra phố Bối Bối, dù hắn tên là Chrollo.

“Đây là nhược điểm của cô, cô luôn mềm lòng với tôi.” Hắn dõng dạc nói, hoàn toàn không có một chút ngượng ngùng.

Tôi không nói được gì, câu trả lời kiểu gì vậy.

Hắn nhẹ nhảy lên nóc nhà, nóc nhà ướt đẫm nước mưa nhưng không hề gây ảnh

hưởng chút nào đến hắn “Miru, tôi phát hiện tình cảm của con người rất

dễ dàng hình thành ràng buộc, mà loại ràng buộc này tùy thời đều có thể

trở thành nhược điểm của một người, giống như người phố Bối Bối luôn

dung túng cô, chỉ cần cô còn mềm lòng với tôi, bọn họ sẽ không thực sự

đụng đến tôi, tôi rất ngạc nhiên loại tình cảm này có thể khiến một

người nhượng bộ đến mức nào.”

Tôi ngây người nhìn gương mặt

nghiêm túc của hắn, cuối cùng vẫn đè ép sự thống khổ khi thân thể dần

dần hỏng mất xuống “Cậu đúng là......” Ngu ngốc. Cái gì không hiểu liền

thử luôn mà không màng đến hậu quả, thật ngu ngốc.

“Cậu nói

đúng, ít nhất hiện tại tôi không đành lòng nhìn cậu bị người ta bóp

thành mảnh vụn.” Đúng là lớn mật đến mức đòi mạng, yên tâm với phỏng

đoán của mình đến thế sao? Nếu tôi không để ý gì, nhẫn tâm đá cậu ra,

rất có khả năng Harris sẽ đánh chết cậu. Đối với những tên lưu manh vô

lại như cậu, đúng là hết cách.

“Chúng ta đi thôi.” Tôi cúi đầu

nhìn gân xanh trên cổ tay mình, vẫn còn độ ấm, nhịp đập, vươn tay túm

chặt lấy quần áo ẩm ướt của hắn, vùi đầu vào đó, trong ánh mắt tràn ra

đau thương, vì sao cố tình lại trở về lúc này, vì sao cố tình...... lại

trở về lúc này

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.