Chương61

Mùi cà phê tràn ngập cả gian phòng khách, Trần Hi đưa tay nâng tách cà phê

lên, nhìn đồng hồ quả quýt trên tường, thời gian đã là hơn một giờ chiều, lúc

này chắc hẳn là Mẹ Doãn đang gặp mặt Trần Tuyết Lệ.

Không còn bao lâu nữa, cô có thể khiến cho Trần Xương nhận được báo ứng mà

ông ta phải ghánh lấy, bên cạnh tay Trần Hi có một bao thư, những tấm hình lộ ra

bên ngoài tựa hồ đang tự thuật một câu chuyện cũ, một câu chuyện xưa do người

khác tỉ mỉ an bài.

Trần Hi uống một hớp cà phê, theo thứ tự đem từng tấm hình xếp ra thành

hàng.

Bên cạnh một con hẻm nhỏ u ám, một chiếc xe hơi màu đen ngừng lại, cửa kính

xe được kéo xuống lộ ra một cánh tay, trên tay người đó đang cầm một điếu xì gà,

chiếc nhẫn cưới lâu năm trên ngón tay đã tố cáo thân phận của ông ta.

Trong con hẻm nhỏ đang diễn ra cơn ác mộng kinh khủng nhất của một người phụ

nữ, giấc mộng kia ngoại trừ khổ sở, tuyệt vọng đè nén ra không còn gì khác.

Mấy tên đàn ông với gương mặt thỏa mãn từ trong hẻm đi ra, người bên trong xe

đưa ra một phong bì, nhìn qua có vẽ khá dày.

Đợi đến khi đám đàn ông đó tản đi, một thân thể mập mạp từ trong xe đi ra,

ông ta rất nhanh đi vào trong con hẻm, khi trở ra thì trong ngực đã có thêm một

người phụ nữ quần áo xốc xếch, gương mặt cô ta dưới ánh đèn hiện ra rất rõ

ràng.

Đầu tóc cô ta rối bời không ra hình dáng gì, gương mặt hình như đã bị đánh

qua không ít nên sưng đỏ lên. Nhưng hình dáng nhìn thoáng qua rất quen

thuộc.

Trần Hi bày hình ra đầy cả bàn trà, ngay sau đó cô lấy điện thoại di động ra

bấm số.

Cho đến bây giờ Mike luôn nghe điện thoại của cô rất nhanh, chưa bao giờ đợi

đến tiếng chuông thứ ba.

“Là tôi, người phụ nữ này là Trương Nghiên có đúng không, nếu như tôi đoán

không sai, người đàn ông kia là Trần Xương?” Trần Hi đã có kết quả, nhưng cô vẫn

muốn xác nhận lại.

“Đúng vậy, người phụ nữ đó chính là Trương Nghiên, tất cả đều đúng như cô

nhìn thấy, quá trình là như thế, không có gì che giấu.” Thanh âm bình tĩnh của

Mike từ trong điện thoại truyền ra.

“Tôi hiểu rõ rồi, cảm ơn.” Trần Hi muốn cúp điện thoại.

“Cô muốn làm thế nào?” Mike lại hỏi cô.

Trần Hi cười cười, trong tiếng cười có chút khổ sở, có chút bất đắc dĩ: “Yên

tâm, tôi sẽ không thất bại trong gang tấc, Trần gia vẫn còn đang giam giữ Trần

Cẩm Sắt, Roger còn muốn đền bù lỗi lầm của ông ấy, tôi sẽ cho ông ấy cơ hội

này.”

Trần Hi nhìn những tấm hính, trong lòng không nói ra được có chút chua xót,

coi như trước đây cô và Trương Nghiên bất hòa, nhưng kết quả này đối với Trương

Nghiên mà nói là quá nặng.

Cô không tự cho là mình đồng cảm, hay thương hại, hay là giả vờ đặt mình vào

hoàn cảnh người khác, cảm động cho họ, nhưng chính là Trần Hi cảm thấy, sau khi

xem những tấm hình này cô rất không thoải mái.

“Cô không sao chứ?” Giọng nói Mike tràn đầy quan tâm.

“Không có việc gì, những tấm hình này sao không đưa tôi sớm hơn một chút,

không chừng tôi có thể làm gì đó, ít nhất Trương Nghiên không cần phải phục vụ

ông ta hai năm qua, cô ấy có thể tránh xa người đàn ông khốn nạn này.”

“Hình là do Khương Sâm đưa cho chúng tôi, đây là anh ấy điều tra được, vừa

mới đưa mấy ngày trước, vốn là không định đưa cho cô xem, chuyện đã xảy ra, xem

cũng không làm được gì, sẽ chỉ đau lòng. Nhưng Roger lại nói hãy để cô biết thì

tốt hơn.” Giọng của Mike rất nhẹ nhàng, mặc dù như là đang kể lại chuyện, nhưng

cũng giống như đang an ủi tâm tình Trần Hi.

“Thay tôi cảm ơn Roger, đúng là tôi nên biết.” Trần Hi cười cười, kẹp điện

thoại giữa cổ và bả vai, tay thu dọn những tấm hình.

“Thật ra thì, nếu cô có thể gọi Roger một tiếng cha, ông ấy sẽ rất vui mừng.”

Mike dừng một chút, không nghe được đáp án của Trần Hi. “Còn nữa, cô cũng đừng

oán trách Khương Sâm, đây không phải là nghĩa vụ của anh ấy.”

“Ừm. . . . . .” Trần Hi đáp một tiếng, nhấn nút tắt máy.

Chuyện cũng đã chuẩn bị kết thúc, sau khi tổng hợp lại kết qua điều tra, càng

ngày càng có nhiều chuyện được đưa ra ngoài ánh sáng.

Trần Hi đột nhiên phát hiện có một cảm giác sợ hãi, không phải lo lắng vì kế

hoạch sẽ thất bại, mà là sau khi thành công rồi, những người dính vào chuyện này

sẽ sống tiếp tục như thế nào.

Cô phát hiện mỗi người đều có nỗi khổ tâm riêng.

Giả thiết Mẹ Doãn không cùng với cha Doãn một chỗ, có lẽ Trần Cẩm Sắt cũng

không gặp Roger, cũng sẽ không có chuyện chưa kết hôn mà có con.

Nếu như Trần Cẩm Sắt không có chưa kết hôn mà có con, bà cũng sẽ không gả cho

Trần Xương, trở thành một cặp vợ chồng trên danh nghĩa.

Và nếu như Trần Cẩm Sắt không cương quyết cự tuyệt ở cùng Trần Xương, ông ta

có lẽ cũng sẽ không phạm phải nhiều sai lầm như vậy.

Trần Hi tìm thấy tấm ảnh của Trần Xương khi còn trẻ, quần áo ông ta mộc mạc,

trên mặt vẫn còn nét ngây thơ, nhưng trong mắt tràn đầy ý chí, dáng dấp cũng

được coi như là đẹp trai, khi ấy chắc cũng là bạch mạ hoàng tử trong lòng nhiều

cô gái.

Cô lại nhìn tấm hình hiện tại của Trần Xương, một người lăn lộn thương trường

lâu năm, trăm phương nghìn kế tính toán, đã làm thay đổi bộ dáng của ông hoàn

toàn, quần áo mặc dù hoa lệ khí phái, nhưng đôi mắt ông không còn nét trong sáng

thay vào đó là vẩn đục, thậm chí không còn nhận diện ra một nét nào trên gương

mặt ông, rượu thuốc lá cùng với tuổi già đã làm gương mặt ông phình to ra, tóc

cũng trở nên thưa thớt.

Trần Hi hít sâu một hơi, rút tấm ảnh lúc nhỏ của Trần Tuyết Lệ ra, trên hình

cô mặc một chiếc váy công chúa màu trắng, gương mặt mang theo mơ ước của tuổi

thơ.

Tấm ảnh đầu tiên là lúc Trần Tuyết Lệ ở cô nhi viện, tựa hồ là vẻ đẹp trời

sinh, tỷ như có thể lấy được lòng người, Trần Tuyết Lệ trong tấm ảnh chụp cùng

những đứa bé khác trông thật nổi bật, cô có đôi má lúm đồng tiền, làn da trắng

noãn, đôi mắt to đen.

Tấm ảnh thứ hai, là cô chụp cùng với Trần Xương, nhìn hình như là tham gia

hoạt động gì đó, trong tay Trần Tuyết Lệ ôm một con búp bê, vẫn mặc kiểu váy

công chúa như cũ, nhưng trong mắt cô như đã có gì đó thay đổi, có một chút vui

sướng, là một loại cảm nhận được tình thân ấm áp, nhưng cũng có chút lo sợ mơ

hồ.

Trần Hi cảm giác trên mặt có chút ươn ướt, cô rút khăn giấy ra lau nước mắt,

cô thậm chí không biết mình là vì người nào mà khóc, rốt cuộc là vì bản thân

mình hay vì những người trong hình kia.

Có lẽ chỉ cần thay đổi hoàn cảnh, thay đổi thái độ sống, mọi chuyện sẽ khác

bây giờ rất nhiều.

Trần Hi không khỏi nghĩ, nếu như cô không phải được trọng sinh lại, có lẽ tất

cả những điều này, cô sẽ không bao giờ biết đến, tất cả sẽ theo cô mà biến

mất.

Nhưng cho dù là như vậy, Doãn Triệt bị lừa dối cũng không hẳn là chuyện không

tốt, có lẽ anh thật sẽ cùng Trần Tuyết Lệ hoặc là Trương Nghiên hay bất kỳ một

người nào đó xây dựng một gia đình hòa thuận.

Nhưng tất cả đều không thể nói trước được việc gì, bởi vì cuộc sống chính là

như vậy, mỗi một bước đi của chúng ta sẽ mang theo một loạt những sự việc xảy ra

tiếp theo.

Mà những chuyện phía sau đó, là tốt, hay là xấu, không ai có thể biết trước.

Bởi vì cuộc sống chính là một sự trùng hợp, các cơ hội ngẫu nhiên đan xen vào

nhau. Một câu nói cũng có thể thay đổi cuộc sống của một con người.

Nghe tiếng điện thoại, Trần Hi ấn nút nghe, cô nhìn thời gian, không nghĩ

mình nhìn hình ngẩn ngơ đã mất cả buổi chiều.

“Dì a, như thế nào, có thuận lợi không?” Sau khi mở miệng, Trần Hi mới phát

hiện thanh âm của mình có chút khàn khàn.

“Tất cả đều trong kiểm soát, Trần Tuyết Lệ đã thừa nhận tất cả sai lầm, dì đi

ngay nha.” Giọng nói mẹ Doãn có chút hưng phấn, bà kể lại cho Trần Hi tất cả chi

tiết gặp mặt với Trần Tuyết Lệ.

“Vờ tha để bắt thật, gừng càng già càng cay.” Trần Hi ngoài miệng tán thưởng,

nhưng trong lòng không tránh được chua xót.

“Dì đi dạo siêu thị, b

iết con không thể dễ dàng ra khỏi nhà, buổi tối

muốn ăn gì, dì sẽ mua về.”

Trần Hi tưởng tượng, mẹ Doãn đi xuyên qua các quầy hàng, trong lòng không

khỏi chắc lưỡi. Cô đã từng gả vào Doãn gia năm năm, chưa bao giờ nhìn thấy mẹ

Doãn đi siêu thị. Thậm chí bà còn giáo huấn cô, nếu có đồ gì cần mua, người giúp

việc sẽ làm, ngay cả một cái q**n l*t, cũng phải hạn chế đi mua, mới gọi là phẩm

vị.

“Dì à, con cũng không kén ăn, cái gì cũng được, dì chọn là tốt rồi, dù sao tủ

lạnh nhà Doãn Triệt cũng khá lớn, bên trong cũng không có đồ ăn gì.”

“Được, vậy để dì xem, ở đây tín hiệu không tốt.”

Điện thoại truyền đến tiếng tít tít cắt ngang, Trần Hi dở khóc dở cười.

Giọng nói vừa rồi của mẹ Doãn rõ ràng cho thấy bà rất ngạc nhiên, giống như

tìm thấy một chuyện vô cùng thú vị. Siêu thị đối với bà mà nói có lẽ là xa lạ,

nhưng lại hoàn toàn có thể trở thành một thú vui mới để khám phá. Một khi mà bà

muốn khám phá thì những thứ như phẩm vị hay phong cách đều không đáng để tâm

nữa.

Thôi, không nghĩ nữa, Trần Hi lắc lắc đầu, đem tất cả mọi chuyện gạt sang một

bên.

Chuông cửa đúng lúc vang lên, Trần Hi nhìn màn hình, ngoài cửa là Khương Sâm,

anh mang mắt kính, mặc một chiếc áo sơ mi, nút áo phía trên tùy ý mở ra.

“Anh tới một mình?” Trần Hi mở cửa chính ra.

“Em muốn mấy người, trước kia ở cùng nhau lâu như vậy, cũng chỉ có hai người,

em còn sợ tôi ăn em sao?” Giọng nói Khương Sâm có chút bất mãn, chỉ là điều này

làm Trần Hi thư thái không ít, tựa hồ như Khương Sâm đã có chút “nhân vị”, không

giống như trước kia bộ dạng cao không với tới.

Trần Hi lấy đôi dép mang ờ nhà từ trong tủ giày ra đặt trước chân Khương

Sâm.

“Sau khi em đi rồi, tôi cũng không còn hưởng thụ qua phục vụ như vậy, có phải

bây giờ cũng phục vụ Doãn Triệt như vậy?” Lời nói của Khương Sâm khiến Trần Hi

không biết trả lời thế nào, cô cảm thấy có chút xấu hổ.

“Trêu em thôi, tôi làm sao có thể tranh giành với cháu của mình?” Khương Sâm

đổi giày, cất bước đi vào phòng khách. “Tôi tới nói cho em một chuyện, Jess đã

đến, Roger và Mike đang ở cùng hắn.”

“Vậy sao, ngày đó anh ta đến dùng cơm cũng rất vui vẻ, Jess cũng không phải

là người ngoài.” Trần Hi có chút vui mừng, năm năm trước mặc dù cô và Jess giao

tình không sâu, nhưng cô vẫn nhớ anh chàng với đầu tóc vàng như bờm sư tử kia

trông rất ngây ngốc đáng yêu.

“Ha ha. . . . . .” Khương Sâm cười khan mấy tiếng, thái độ nhìn Trần Hi giống

như đang mỉa mai cô. “Em cho rằng Jess tới đây là chuyện tốt?”

Trần Hi không nói lời nào, chỉ là nhìn chằm chằm Khương Sâm, những lời tiếp

theo của Khương Sâm khẳng định là đáp án không hay.

“Em có biết không, Jess chính là con trai của Roger, bọn em là cùng cha khác

mẹ?” Khương Sâm hỏi.

Trần Hi gật đầu một cái.

“Vậy em có biết, năm năm nay Roger vẫn ở cùng với em?” Khương Sâm lại

hỏi.

Trần Hi lại gật đầu một cái.

“Vậy em có biết, Jess đã từng nói nếu hắn phát hiện đối tượng bên ngoài của

Roger, sẽ tự tay mình giết cô ta.”

“Anh nói đùa à?” Trần Hi trợn to hai mắt.

“Tôi là người thích nói đùa sao?” Khương Sâm nhìn về phía Trần Hi.

Trần Hi lại gật đầu một cái.

“Lúc này tuyệt đối không nói đùa, mẹ của Jess lúc đó bị chứng uất ức, chính

là sau khi biết Roger có người ở bên ngoài, Jess không giống như em có thể nhìn

thấy ông ta như vậy.”

Khương Sâm mở tủ lạnh ra, thấy bên trong trống không không có đồ ăn gì, gương

mặt anh thoáng thất vọng, lại mở ra ngăn nhỏ ở dưới, đảo đồ vật bên trong nói

tiếp: “Roger bồi thường cho em năm năm, nhưng số lần tổng cộng Jess có thể nhìn

thấy Roger, dùng mười ngón tay mười ngón chân đếm là đủ, coi như hắn không có ý

định giết em, nhưng là làm cho em sống không bằng chết vẫn là có khả năng. Cho

dù tôi, Roger hay Doãn Triệt có thể ở bên em, nhưng có một số việc không thể

tránh khỏi, cho nên em nhất định phải cẩn thận một chút.”

Phát hiện trong tủ lạnh cái gì cũng không có, Khương Sâm hết sức buồn bực,

anh nhìn Trần Hi: “Tủ lạnh trống rỗng như vậy, buổi tối em ăn cái gì?”

“Dì đi mua rồi.” Trần Hi nhìn xem thời gian, đoán chừng mẹ Doãn cũng sắp về

đến.

“Hai người thuê giúp việc sao, vẫn là cẩn thận một chút, để cho giúp việc về

nhà nghỉ ngơi vài hôm, chờ giải quyết xong việc của Jess đã.” Khương Sâm đóng

cửa tủ lạnh lại.

“Không phải giúp việc, là mẹ của Doãn Triệt, cũng chính là chị của anh, dì đã

đi mua rồi.” Trần Hi giải thích.

“Em đang đùa tôi à?” Khương Sâm nhìn về phía Trần Hi, vẻ mặt cô rất thành

khẩn.

“Tôi đi trước, đừng nói tôi đã đến.” Khương Sâm nói xong muốn đi.

“Doãn Triệt nói anh vẫn luôn ứng phó được với mẹ anh ấy, thì ra là anh cũng

biết sợ sao!”

“Doãn Triệt đã từng nói với em chưa, chị ấy chỉ cần nhắc đến đề tài cưới vợ,

là có thể liên tục nói trong mấy giờ không cần uống nước.” Khương Sâm nhìn Trần

Hi.

“Có nói qua, cho nên Doãn Triệt mới nói là anh lợi hại, người anh ấy sùng bái

nhất chính là c** nh*”.

“Sau khi Roger sống lại, tôi phát hiện, con người không nên quá tích cực, khi

nào nên buông lỏng thì không nên gắng gượng.” Biểu tình Khương Sâm có chút cứng

nhắc, không tự nhiên như vừa rồi. Anh hít sâu một hơi, lại nhìn Trần Hi thật

lâu. “Tôi đi đây, mọi việc nên cẩn thận, Roger sẽ sắp xếp người bảo vệ em.”

Không khí trong phòng khách có chút ngột ngạt, Trần Hi cảm thấy như muốn thở

không thông, cô không nhận ra được tình cảm của mình với Khương Sâm là loại nào,

có lẽ nếu không quen biết Doãn Triệt………..

Nhưng mà làm gì có nhiều cái “có lẽ” như vậy, Trần Hi lắc lắc đầu.

“Tiểu Sâm, sao em lại tới đây?” Mẹ Doãn gói lớn gói nhỏ đi vào nhà, nhìn thấy

Trần Hi và Khương Sâm trong phòng khách, bà chần chờ một chút, sau đó trên mặt

là nụ cười vô cùng hoàn mỹ: “Tối nay ở chỗ này ăn cơm, em cũng đã biết Trần Hi,

Tiểu Triệt đã có đối tượng kết hôn rồi, khi nào thì em mới có thể mang về một cô

gái cho chị xem đây……..”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.