Chương20

So với sóng gió quá khứ sau này, Trần Hi cảm thấy mình trong thời gian này

quả thật rất thoải mái, mỗi buổi sáng ngủ dậy bị Khương Sâm trêu chọc, thỏa mãn

cái hứng thú đầy ác ý của hắn.

Sau đó đi học, nghe Hạ Kỳ nhiều chuyện một chút, nhưng dĩ nhiên chủ yếu vẫn

là quan tâm đến mình. Buổi tối sau khi trở về , tiếp tục làm cơm cùng Kheơng Sâm

ăn. Thời gian của cô cứ như vậy nhàn nhã không lo lắng từ ngày này qua ngày

khác. Cô cảm thấy mình như vậy rất tốt, thật sự rất rất tốt.

Trần Hi xách giỏ đi vào lớp học ngồi cạnh Hạ Kỳ, lấy sách vở cần thiết ra.

Thật kỳ quái, Hạ Kỳ không hoạt bát giống như hàng ngày, đều này làm cho Trần Hi

ngược lại có chút không thích ứng được.

“Hôm nay có chuyện gì mới không?” Mọi lần trước khi vào học mấy phút, là thời

gian tốt nhất để các cô tám chuyện.

“Mi sẽ không muốn biết đâu” Hạ Kỳ cố làm ra vẽ thần bí, càng khiến Trần Hi tò

mò hơn.

“Có liên quan tới ta?” mặt Trần Hi giãn ra.

“Ừ. . . . . . Doãn Triệt đã trở lại, ngày hôm qua bọn họ đi đón hắn.”

Nghe xong lời Hạ Kỳ nói, Trần Hi cảm giác tóc gáy của mình cũng dựng đứng

lên, bấm ngón tay tính toán, thật đúng là đã một tháng không sai.

“Mi không sao chứ?” Hạ Kỳ nhìn sắc mặt trắng bệch của Trần Hi, lấy tay nhẹ

nhàng khều cô.

“Không có việc gì. . . . . .” Trần Hi miễn cưỡng cười cười, cuộc sống hạnh

phúc an nhàn luôn trôi qua rất nhanh, cô cố ý tránh người nhưng rốt cuộc hắn vẫn

trở lại.

“Nghe nói đi theo Doãn Triệt còn có một búp bê mắt xanh tóc vàng.”

“Thật không?” ghánh nặng trong lòng Trần Hi buông xuống được một chút. “Lần

sau nói chuyện, mi ngàn vạn lần đừng nói một nửa, dễ hù chết người ta lắm được

không?”

“Được. . . . . .” Hạ Kỳ miễn cưỡng cười cười “Ta còn chưa nói hết đâu, Doãn

Triệt có đến tìm mi, để lại cho mi cái này, hắn nói không gọi điện được cho mi….

Nói xong Hạ Kỳ liền lấy từ trong túi xách ra một bao thư rất đẹp, Trần Hi

nhìn chằm chằm bao thư cũng không dám đưa tay ra. Hạ Kỳ nói tiếp “Ta khuyên mi

tốt nhất nên cầm đi, không biết vì sao nha, ta cảm giác tâm tình Doãn Triệt đang

không tốt, ánh mắt của hắn giống như muốn giết người vậy, mặc kệ bên trong là

cái gì, ta khuyên mi tốt nhất cũng phải xem qua…”

Trần Hi cắn môi một cái, cuối cùng vẫn phải nhận lấy bao thư trong tay Hạ Kỳ,

cô ấy nói đúng,mặc kệ là cái gì, xem một chút vẫn cần thiết hơn, muốn ra trận

cũng phải chuẩn bị trước.

Buổi học ngày hôm nay, Trần Hi không yên tâm trong lòng, cứ thấp thỏm chờ

đợi, thậm chí cô còn định cúp học, sau khi sống lại mà nói, cảm giác hồi họp

ngày hôm nay giống như cô dâu lần đầu lên kiệu hoa.

Thật vất vả chịu đựng đến giờ tan lớp, Trần Hi liền vội vàng xông ra ngoài,

cô cũng không dám đảm bảo, tên Doãn Triệt kia có giống lần trước hay không chạy

đến tận lớp học tìm mình.

Trần Hi không biết liệu Doãn Triệt có biết những chuyện vừa xảy ra hay không,

nếu như biết hắn sẽ hỏi cái gì, cô không sợ Doãn Triệt hỏi chuyện gì đã xảy ra

hay nguyên nhân vì sao, cô chỉ sơ Doãn Triệt biết chuyện mình hiện tại đang ở

nhà Khương Sâm.

Không biết vì sao, trong lòng Trần Hi có chút bất an và đau lòng, loại cảm

giác đó giống như cô là người vợ đang vụng trộm bên ngoài, có lẽ chỉ là tinh

thần không ổn định, nhưng cũng đủ cho cô lo lắng không muốn đối mặt với vấn đề

này.

Trần Hi đoán rất đúng, Doãn Triệt quả thật muốn đến lớp học tìm cô, nhưng

thật bất hạnh, bất hạnh là cho Doãn Triệt, đối với Trần Hi phải nói là may mắn

mới đúng.

Doãn Triệt còn chưa đi đến lớp học của Trần Hi, ngay khúc quanh của cầu

thang, liền gặp được Trương Nghiên đang đi đến tìm hắn.

Tâm trạng Trương Nghiên bây giờ thật không tốt, cô bị xem như trò cười trong

trường học, thắng làm vua thua làm giặc, đạo lý từ xưa đến nay này không bao giờ

sai.

Lúc ấy cô do kích động nên phát tán bài viết đó, vốn dĩ chỉ muốn làm Trần Hi

chịu nhục một chút, hoặc chí ít có thể tạo áp lực của dư luận làm Trần Hi không

được thoải mái, nghĩ đến chỉ cần có người làm cho cô ấy thương tích đầy mình thì

cô cũng thấy thỏa mãn, bao nhiêu oán giận cũng có thể tiêu tan.

Sau đó, chuyện xảy ra vượt qua dự liệu của cô. Trương Nghiên luôn nhận được

những bức thư nặc danh, có lúc là những câu chuyện xưa, lúc là những mưu kế, có

khi còn cung cấp cho cô những tài liệu liên quan đến Trần Hi.

Những thứ đồ này sao lại xuất hiện trùng hợp như vậy, đúng ngay lúc cô có thể

dùng đến. Càng về sau, thân bất do kỷ, cô càng si mê hưởng thụ cảm giác thắng

lợi xem Trần Hi bị giày vò. Thậm chí cô lương tâm bị mê muội gọi điện thoại cho

cha mẹ Trần Hi, mặc dù lúc ấy cô cũng có do dự, âm thầm tự hỏi mình tại sao muốn

làm như vậy.

Kết quả cũng làm cha mẹ Trần Hi lo lắng, suy bụng ta ra bụng người, nếu đổi

lại là chính cô, khi cha mẹ cô biết những chuyện như vậy, cho dù là lời đồn đại,

chắc hẳn cha mẹ cô cũng sẽ như vậy.

Nhưng cô vẫn không khống chế được mình, lúc có người mang hình ảnh Trần Hi

được người đưa đón đi học, cô một chút cũng không chịu được. Trương Nghiên lúc

đó vui sướng tưởng tượng ra cảnh Trần Hi bị người nhà phỉ nhổ hẳn trong lòng rất

uất ức.

Bây giờ chân tướng mọi chuyện đã sáng tỏ, tất cả đều giống như chỉ một mình

cô làm ra việc này, cô thật sự mong muốn lần nữa nhận được bức thư nặc danh đó,

chỉ cho cô biết phải làm sao để thoát khỏi tình trạng khốn khổ này, nhưng bức

thư đó cũng không bao giờ xuất hiện nữa.

Hiện tại tất cả mọi người đều xem thường cô, thậm chí là những cô bạn cùng

phòng luôn quan hệ thân thiết. Bọn họ bày tỏ có thể hiểu cô phải chịu uất ức thế

nào mới làm ra những chuyện như vậy, nhưng chung qui lại họ không thể lý giải

được tại sao cô lại lôi kéo người nhà Trần Hi vào, làm cho gia đình người khác

khốn khổ. Bọn họ lo lắng có một ngày không cẩn thận mà đắc tội với cô, cũng sẽ

bị cô dùng phương pháp như vậy đối xử với họ.

Những chị em cùng phòng là thân thiết nhất, nhưng càng thân thì càng lo lắng

bị phản bội, nhất là khi họ biết quá nhiều bí mật của nhau.

Trương Nghiên hoàn toàn bị mọi người cô lập, tính ra Trần Hi chỉ chịu uất ức

có hai ngày, mà cô ước chừng đã phải chịu đựng cả tháng rồi, ngày đêm cô đều

trông mong Doãn Triệt trở lại, hy vọng hắn có thể an ủi mình, cho dù chỉ là một

cái ôm hay một nụ hôn…

“Anh trở về sao không cho em biết?” Trương Nghiên kéo tay áo Doãn Triệt.

“Tôi đang có việc ở đây, lát nữa sẽ đi tìm em”. Doãn Triệt nhẹ giọng nói một

câu.

“Anh không nói rõ ràng thì em sẽ không buông tay!”. Trương Nghiêng rất cố

chấp, bây giờ một chút thể diện cô cũng không còn, thì còn gì phải sợ nữa.

“Đi tới đây với tôi.” Vị trí bọn họ đang đứng là ngay cầu thang của phòng

học, rất nhiều người thấy Trương Nghiên dây dưa với Doãn Triệt không ngừng. Doãn

Triệt dứt khoát dẫn Trương Nghiên đi đến một lối đi vắng vẽ, nơi đó không có

phòng học, cũng rất hiếm người qua lại.

Nhìn thấy sắc mặt Trương Nghiên rất sa sút, Doãn Triệt cũng không muốn nói gì

quá đáng, cố gắng nói hết sức nhẹ nhàng:” Không phải chúng ta chia tay rồi

sao?”

“Chia tay? Ai đồng ý chia tay chứ, là anh nói thôi, em chưa từng đồng ý” Tâm

trạng Trương Nghiên cóc chút kích động, cô tiến lên ôm lấy Doãn Triệt. “Em bây

giờ cái gì cũng không có, thật sự không thể cũng không có anh được”.

“Buông tay. . . . . .” Nghe được Trương Nghiên nói xong, sắc mặt Doãn Triệt

trầm xuống, hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương Nghiên.

Trương Nghiên bị ánh mắt của Doãn Triệt làm cho hoảng sợ, cô buông tay ra,

nhìn vào gương mặt hắn. Cô vẫn luôn cảm giác mình chưa hoàn toàn hiểu rõ Doãn

Triệt, hiện tại cô càng nhận ra, thật ra một chút gì về hắn cô đều không hiểu

được.

Hắn cưng chiều cô, yêu thương cô, có khi thậm chí muốn cùng cô ở một chỗ, thế

nhưng một khi hắn không muốn nữa, thì tất cả những điều này cũng sẽ không lưu

lại trong lòng hắn một chút nào.

“Triệt. . . . . .”

“Tôi đã nói với em không được quấy rầy đến cô ấy, em chơi với lửa có ngày

cũng sẽ bỏng tay, không trách người khác được, lúc làm thì nên nghĩ đến hậu quả

chứ.” Doãn Triệt lạnh lùng nhìn Trương Nghiên, trong lời nói của hắng không còn

lưu lại cho cô một chút tình cảm và thể diện nào.

“Là tự em chơi với lửa, nhưng tình cảm của chúng ta mấy năm, anh nói cắt đứt

liền cắt đứt, anh có cân nhắc qua cảm giác của em sao?”

“Thật xin lỗi.” Doãn Triệt tựa hồ thở dài.

“Anh vì cô ấy mà nói xin lỗi, hai người chưa ở cùng bao lâu, anh lại xin lỗi

vì cô ấy. Doãn Triệt, em chưa từng nghe qua anh nói hai từ xin lỗi này với ai,

vậy mà anh vì cái loại con gái đó dám nói xin lỗi….” Trương Nghiên cơ hồ dùng

hết sức lực bản thân hét lên với Doãn Triệt, nói xong những lời này, cô vịn

thành cầu thang nhìn Doãn Triệt chằm chằm.

“Thật xin lỗi, đối với em, tôi cũng có lỗi, về chuyện của Trần Hi tôi cũng

không muốn truy cứu gì nữa, chúng ta chấm dứt ở đây là được rồi”. Giọng nói Doãn

Triệt nghe như đang an ủi người khác, nhưng mỗi lời của hắn từng chữ từng chữ

như c*m v** tim.

“Truy cứu?” Trương Nghiên giống như nghe chuyện cười phá lên cười haha ” Truy

cứu cái gì, truy cứu em tung tin đồn ư? Anh muốn truy cứu thế nào, bây giờ em

cái gì cũng không có, anh cứ đến mà truy cứu đi….” Nói xong Trương Nghiên liền

cởi nút áo của mình ra.

“Em hãy tự trọng. . . . . .” Doãn Triệt quay lưng lại, hành động của hắn càng

làm Trương Nghiên điên cuồng hơn, cho dù là lúc hai người qua lại, cô cũng nghe

hắn bên ngoài có người khác, nhưng bây giờ hắn đang làm gì, thủ thân vì Trần Hi

sao?

“Doãn Triệt, anh yêu cô ấy?”

“Yêu?” Doãn Triệt nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn về phía Trương Nghiên, vẽ

mặt mờ mịt, hắn cau mày giống như đang suy nghĩ chuyện gì huyền bí lắm.

“Được lắm, em hiểu rồi……. Doãn Triệt, em vẫn sẽ dõi theo anh, em sẽ nhìn xem

anh rốt cuộc làm thế nào tranh giành với người đàn ông kia, em sẽ chờ xem bộ

dạng thất bại của anh thế nào.” “Người đàn ông nào? Em giải thích rõ cho

tôi…”

Lời Doãn Triệt còn chưa hỏi xong, Trương Nghiên đã nhanh chóng quay đầu chạy

đi.

Doãn Triệt có chút kinh ngạc nhìn cầu thang không một bóng người, vừa rồi hắn

có nói gì s

ai sao, cô gái này vừa mới kích độngnhư vậy, giờ lại chạy mất

không thấy đâu.

“Á. . . . . .”

“Ai ở đó…..’ Doãn triệt ngẩng đầu, chỉ càm thấy có bóng người xẹt qua. Hắn

nhìn đồng hồ trên tay, thời gian không kịp nữa rồi, hy vọng cô bạn cùng phòng

Trần Hi đã đưa đồ đến tay cô ấy.

Trời ơi, thật là ghét của nào trời trao của đó, vừa ra cửa đã gặp quỷ. Trần

Hi từ trong chỗ nấp nhảy ra ngoài, cô lấy tay vuốt vuốt ngực, miệng thở to hổn

hển.

Vì để tránh chạm mặt Doãn Triệt, cô cố ý tìm đường vắng vẻ mà đi, không nghĩ

tới lại gặp phải hắn. Cô nghe được hai người họ cãi vã, lẽ ra lúc đó cô phải

lẳng lặng mà trốn đi, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào cô lại tò mò đứng lại muốn

nghe xem họ nói gì.

Thậm chí khi Trương Nghiên hỏi Doãn Triệt có phải yêu cô hay không, lòng ngực

cô cử đập liên hồi, còn lén thò đầu ra xem, mặc dù không thấy được gì, nhưng rõ

ràng cô nghe câu trả lời của Doãn Triệt lại là một câu hỏi nghi vấn.

Trần Hi tự khinh thường mình, nếu chỉ sơ sót một chút không chạy trốn kịp,

lại để cho hắn bắt được rồi.

Trần Hi vẫn còn hoảng sợ cho đến khi ngồi trên xe Tiểu Hắc, trong lòng cô mới

thả lỏng ra, hôm nay coi như tránh được một kiếp, nhưng ngày mai phải làm sao

đây?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.