Chương18

Có câu nói, phúc đến thì ít, khi họa đến lại dồn dập. Mặc kệ có ai tin hay

không, nhưng Trần Hi tin.

Trần Hi vốn cho là mình sẽ không bị chuyện kia ảnh hưởng, nhưng dù sao cô

cũng không phải những nữ cường trong các tiểu thuyết ngôn tình, lúc chiên cá do

không tập trung, để nước dầu lẫn lộn, làm dầu sôi văng lên tay bỏng một mảng

lơn.

Trần Hi đặt tay dưới vòi nước lạnh rửa qua, đi một vòng quanh phòng khách tìm

cũng không thấy hộp thuốc y tế, định cắt một khoanh khoai tây mỏng, đem khoai

tây đắp lên vị trí bị bỏng, cảm gi c n ng cũng sẽ giảm đi kh ng ít. Loại phương

pháp này cũng rốt có tác dụng, cô nhớ khi còn bé mẹ từng dùng qua, sẽ không đau

cũng không làm xẹo.

Vừa nghĩ tới cha mẹ mình, Trần Hi lại không khỏi thở dài một cái. Dù cô cho

là mình không sợ hãi, nhưng cũng không thể không nghĩ đến tâm tình của cha mẹ

mình.

“Á. . . . . .” Đúng là tai họa song hành, cắt khoai tây trị bỏng, lại không

cẩn thận đem tay mình cắt. Trong nháy mắt máu theo vết dao chảy xuống.

Nghe nói hiến máu cũng có ích, làm cơ thể mạnh khỏe, còn có thể khiến người

ta minh mẫn, Trần Hi coi như mình vừa hiến máu cũng tốt lắm. Cô rút mấy tờ khăn

giấy ra, bọc mấy vòng quanh vết thương, đoán chứng một hồi cũng có thể tự cầm

máu.

Người xui xẻo thì ngay cà lúc uống nước cũng không tránh khỏi xui xẻo, Trần

Hi một lần nữa thừa nhận.

Nghe được ngoài cửa có tiếng động, Trần Hi từ phòng bếp thò đầu nhìn ra phía

ngoài cửa. Bước vào là Khương Sâm, hôm nay hắn trở về sớm hơn bình thường rất

nhiều.

“Khương tiên sinh, anh phải chờ một lát rồi, tôi còn chưa chuẩn bị xong.”

“Ừ.”

Nghe được Khương Sâm đáp lại, Trần Hi tăng nhanh động tác trên tay, ngón tay

bị thương do vận động nhiều, vết thương tưởng như không chảy máu nữa, giờ bị

thấm ướt hết khăn giấy nhìn có chút đáng sợ.

“Hôm nay ăn cái gì?” Khương Sâm đã thay quần áo ở nhà, tựa vào cửa phòng bếp

hỏi. ” Cô bị thương sao?”

Khương Sâm đi vào phòng bếp, đưa tay nắm lấy cổ tay bị thương của Trần Hi,

dùng tay kia lấy mớ khăn giấy bỏ đi. Mặc dù chưa tính là nghiêm trọng, nhưng vết

thương khá sâu làm hắn nhíu nhíu mày “Như vậy còn làm cơm làm gi?”

Giọng nói Khương Sâm có chút bất mãn, ánh mắt càng sắc bén, Trần Hi nhìn hắn

trong lòng không khỏi run lên.

“Không nghiêm trọng lắm đâu” Cô thật không cảm thấy

vết thương này nặng

đến vậy.

“Đến đây với tôi” Khương Sâm nghiêng đầu đi vào phòng khách, hắn lấy hộp dụng

cụ y tế từ trong góc tủ ra. Trần Hi nhớ kỹ, không trách được cô tìm cả nữa ngày

cũng không tìm được, cái này bình thường đặt ở chổ đó đúng là không làm cô chú ý

tới.

Hình như Khương Sâm rất biết xử lý vết thương, động tác của hắn rất lưu loát,

không thể coi là dịu dàng nhưng cũng thuần thục như các cô y tá trong bệnh viện,

sát trùng, bôi thuốc, băng bó, làm liền một mạch, Trần Hi cơ hồ không cảm giác

đau đớn gì.

Cuối cùng, hắn còn thắt một cái nơ bướm nhỏ trên đầu ngón tay Trần Hi, nhìn

có vẽ hơi thô một chút.

“Có thuốc trị bỏng không? Cho tôi một ít” Trần Hi lộ ra một cánh tay khác

“Cô tuổi con gì?” Khương Sâm lấy thuốc mỡ đưa cho Trần Hi.

“Hợi. . . . . .” Trần Hi chuyên tâm bôi thuốc cho mình, không chú ý đến

Khương Sâm rõ ràng là đang châm chọc cô.

“Đứng lên thay quần áo.” Thấy Trần Hi bôi thuốc xong, Khương Sâm đứng lên, từ

trên cao hạ mắt nhìn xuống cô.

“Làm gì?”

“Hôm nay đi ra ngoài ăn.”

“Món ăn cũng đã chuẩn bị rồi, rất nhanh sẽ xong thôi.”

“Bỏ hết, tôi ghét ăn máu heo” Khương Sâm lạnh lùng bỏ lại một câu, xoay người

vào phòng ngủ của mình.

“Hôm nay làm gì có máu heo!” Trần Hi nhỏ giọng nói thầm. Cô ngẩng đầu lên

nhìn về phía phòng của Khương Sâm

Khương Sâm lặp lại câu vừa rồi.

“Cô tuổi con gì?”

“Hợi. . . . . .”

Đáng chết, thì ra hắn châm chọc cô, người đàn ông này thật xấu xa.

Chỗ hai người ăn cơm là một nhà ăn kiểu Trung Quốc không lớn cũng không nhỏ

gần nơi ở của Khương Sâm, cũng rất yên tĩnh. Trần Hi ngồi trên ghế dài, kiểu

ngồi ăn đối diện với Khương Sâm thế này làm cô cảm thấy có chút khó chịu.

Các món ăn còn chưa ăn xong thì đã có món mới đem lên, điều này càng làm Trần

Hi thêm không thoải mái. Ánh mắt cô nhìn xung quanh, hết nhìn các đồ bài trí

trong phòng, lại nhìn thực khách xung quanh… dù sao không nhìn Khương Sâm là

được. Người đàn ông này quá đẹp, cô lo lắng khoảng cách gần như vậy mà quan sát

thì sẽ chảy máu mũi lần nữa.

Ngón tay Khương Sâm nhẹ nhẹ gõ trên mặt bàn, hắn nhìn chằm chằm hai má đang

ửng đỏ của Trần Hi.

“Có chuyện gì muốn nói với tôi không?” Khương Sâm chủ động mở miệng.

“Ừ. . . . . . Không có.” Trần Hi nghiêng đầu sang nhìn về phía Khương Sâm,

không phải ngay cả hắn cũng biết tin tức gì chứ, rất không có khả năng này!

“Vậy sao? Tiểu Hắc nói hôm nay tâm trạng cô không tốt”

“À, ha ha. . . . . .” Trần Hi cười gượng hai tiếng.

“Tin tưởng mình. . . . . . Oh. . . . . . Oh. . . . . .” Đây là Trần Hi mới

vừa đổi chuông điện thoại di động, thấy Hạ Kỳ gọi tới, cô vội vàng nhấn nút trả

lời.

“Không biết trường học bị trúng gió cái gì, tới kiểm tra phòng ngủ, còn có

cái tên trưởng khoa học sinh Địa Trung Hải gì đó. Ta mới vừa nghe ngóng, ngoại

trừ người của phòng ngủ chúng ta, những phòng khác cũng được thông báo rồi, tất

cả mọi người đều đã trở lại. Bọn ta nói mi đi đến phòng tự học, lại không có

mang điện thoại nên không liên lạc được, trước khi phòng ngủ đóng cửa nhất định

mi phải trở về đó.

Hạ Kỳ nói đến đây thì ngừng một chút, tiếp tục nói “Sau đó, cái tên Địa Trung

Hải kia còn nói, nếu như trước giờ đóng cửa mi còn không trở lại, trước mắt xét

thấy biểu hiện của mi như vậy, trường học có thể phải tiến hành xử lý mi thôi

học….”

Trần Hi nắm chặt điện thoại di động, cau mày, tình thế càng ngày càng phức

tạp, người kia tựa hồ nhất định muốn cô phải ra khỏi trường học. Đây rốt cuộc là

tại sao, dù là nghĩ muốn chửi bới hay làm nhục cô cũng không cần phải làm như

vậy!

“Trần Hi. . . . . . Trần Hi. . . . . . Mi còn nghe không?” Âm lượng trong

giọng nói Hạ Kỳ tựa hồ muốn xuyên qua điện thoại.

“Ừ, ta hiểu rồi.” Trần Hi sửng sốt đến xuất thần, cái tên Địa trung Hải kia

bình thường đều không xuất hiện, hắn mà xuất hiện chính xác là không có chuyện

tốt.

Sau khi cúp điện thoại, Trần Hi xem xét thời gian, bây giờ cách giờ đóng cửa

còn không đến một giờ, mà từ trường học đến đây đi xe lại cần hơn một giờ, nếu

như hiện tại thuê xe, tình hình thuận lợi thì miễn cưỡng cũng có thể về đúng

giờ.

“Khương tiên sinh. . . . . .”

“Đừng nóng vội, ăn trước đã, tôi đưa cô đi” Khương Sâm lười biếng cười một

cái “Tôi nghe hết rồi, một hồi tôi đưa cô đi, yên tâm đừng gấp”

“Cái đó. . . . . .” Trần Hi còn muốn nói thêm, nhưng nhìn Khương Sâm đã cầm

chén cơn trên bàn lên, bộ dạng ăn cơm rất tập trung, cô cũng bất đắc dĩ cầm chén

của mình lên.

Trần Hi nhanh chóng ăn xong phần của mình, mà lúc này Khương Sâm chỉ vừa mới

ăn chén thứ hai, tư thế còn rất tao nhã.

Đúng là lúc mình vội thì thời gian trôi qua rất nhanh, khi thấy cách giờ đóng

cửa còn không đến nửa giờ, rốt cuộc Khương Sâm cũng ăn xong, gọi nhân viên phục

vụ tính tiền, thời gian chỉ còn lại 20 phút.

Trần Hi hoàn toàn không còn ôm chút hy vọng gì, bả vai ũ rũ, đứng lên đi theo

Khương Sâm, cô cảm thấy mình rất mệt moi. Vốn là chi muốn sau khi sống lại cách

xa Doãn Triệt , trải qua một cuộc sống bình thường, hiện tại mong ước này tựa hồ

cách cô ngày càng xa.

Sao trọng sinh một chút cũng không giống tiêu thuyết, người ta trọng sinh

cũng không lại chịu liên tiếp đả kích như cô.

“Nhanh lên một chút không phải là gấp sao?” Khương Sâm nghiêng đầu nhìn hành

động chậm chạp của Trần Hi.

Trần Hi đối với lời nói của Khương Sâm từ chối cho ý kiến, mới vừa rồi hắn

còn rất thoải mái nhàn nhã , hiện tại lại lo đến sốt ruột.

Khương Sâm mở cửa xe thể thao vàng chói, muốn bao nhiêu nổi bật có bấy nhiêu

nổi bật, xe này nghe nói đồ trang trí bên trong đều là của Hermes..

Có lúc Trần Hi nghĩ, xe thể thao tốc độ như vậy để làm gì, lúc chạy cũng phải

tuân thủ qui định giao thông như xe thường thôi. Qui định chạy tốc độ 40 thì

cũng không thể chạy đến 50.

“Thắt dây an toàn vào” Lúc Khương Sâm tự thắt dây an toàn cho mình cũng nhắc

nhở Trần Hi một tiếng, nhìn bộ dạng hờ hững của cô, khóe miệng hắn cười cười,

chân đạp ga mạnh một cái.

“Á. . . . . .” Trần Hi thét lên một tiếng , trong nháy mắt, xe vừa mới khởi

động đã không thấy tung tích.

“Anh chậm chút đi, sẽ vi phạm giao thông đó” Trần Hi có cảm giác đang lướt

trên mây, ngoan ngoãn thắt dây an toàn vào.

“Không sao, vẫn chưa đến tốc độ tối đa mà” Lời nói của Khương Sâm nghe như an

ủi cô.

“Vậy bao nhiêu mới là tốc độ tối đa? ”

“Nơi này, ít nhất phải 200 trở lên .”

Thanh âm Khương Sâm nhẹ nhàng như gió. Trần Hi đột ngột có cảm giác trọng

sinh lần nữa. Trời ơi, có ai nói cho hắn biết đây là đường cái cũng không phai

là đường cao tốc đâu

“A. . . . . .” Mãi lo suy nghĩ, xe liền lách một cái vượt qua chiếc xe

khác.

Ừ, Quả thật Khương Sấm tính toán vô cùng chính xác, lấy tốc độ 50, 60 mà đi

thì cũng hơn một giờ mới đến được trường. Theo tốc độ 200 của hắn, đúng là không

tới 20 phút đã đến.

Quá tốt, Khương Sâm dừng xe đúng thời gian qui định trước cửa phòng ngủ, màu

vàng quả thật rất chói mắt, dưới ánh đèn nhìn có vẽ vô cùng cao ngạo.

Trần Hi ảo tưởng, mình sẽ giống như một cô công chúa kiêu ngạo, chậm rãi bước

xuống từ siêu xe, đặt mình ở vị trí cao nhất, khiến những người làm hại mình

phải nhìn theo, cảm nhận được mưu kế của họ một lần nữa thất bại.

Nhưng chỉ là ảo tưởng, vừa xuống xe, Trần Hi liền chạy đến bồn hoa bên cạnh,

ói đến mật xanh, đem những thứ vừa ăn xong còn chưa tiêu hóa hết ói sạch. Đúng

là cô ăn rất gấp, thậm chí có thể nhìn thấy cả miếng thịt gà vừa ăn lúc nãy, cô

thật hoài nghi lúc đó mình làm sao mà nuốt được những thứ này xuống.

Gương mặt Khương Sâm hầm hầm, hắn đứng cách xa cô, tiếng thắng xe chói tai

vừa rồi đã thành công làm cho tất cả cửa sổ phòng ngủ mở ra. Khương Sâm mới đúng

là bộ dạng công chúa, dung nhan tuyệt mỹ của hắn dưới ánh trăng cùng ánh đèn

phòng ngủ hòa lẫn vô cùng sinh động rực rỡ, giống như thiên sứ dưới phàm trần,

tiếng huýt sáo của các cô gái vang lên ầm ĩ.

“Em là Trần Hi?” Thấy cục diện hỗn loạn, Địa Trung Hải đi tới trước mặt Trần

Hi. “Còn ra thể thống gì, nhìn dáng vẻ của em xem có giống sinh viên không?

Không cần nói, ngày mai đến văn phòng học sinh làm thủ tục thôi”.

“Thầy. . . . . .” Trần Hi lấy mu bàn tay lau khóe miệng một cái, trong miệng

tràn đầy mùi vị nôn mửa, cô cũng không chú ý trên mặt có dính gì hay không,

nhếch miệng lộ ra nụ cười lấy lòng. “Em cũng đã trở về rồi, cũng không định là

qua đêm ở ngoài không tuân theo qui định của ký túc xá”.

Địa Trung Hải ghét bỏ lui về sau một bước.”Em nói hay lắm, tôi vốn là còn

chưa tin những lời đồn đại kia, hiện tại như vậy em còn giải thích cái gì. Không

cần nói nữa, mai đến làm thủ tục.”

“Làm thủ tục gì” Khương Sâm khoanh tay đứng phía sau Địa Trung Hải xen vào

một câu.

“Nghỉ học. . . . . .” Địa Trung Hải nghiêng đầu đáp lại.

Khương Sâm cười vô cùng quyến rũ, lấy điện thoại di động ra.

“À.. hiệu trưởng Trương, tôi là Khương Sâm, tôi muốn ông giải thích cho tôi

việc qui định trường học khuyên sinh viên thôi học là thế nào, tôi đang ở ký túc

xá trường của ông đây, làm phiền ông đến đây một chuyến”.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.