Chương 6

Chu gia trang giăng đèn kết hoa, pháo nổ tưng bừng,

người đến người đi nối liền không dứt, quả thực so qua tân niên còn náo nhiệt

gấp bội, bởi vì, hôm nay là ngày Chu Duẫn Can Chu

đại thiếu gia nghênh đón Doãn Tâm Đường vào cửa!

Chú rể tân nương đang bái thiên địa, mà Chu phu nhân

ngồi ở vị trí trang chủ phu nhân kia đã bị không khí hân hoan này làm choáng

váng.

Hai mươi năm! Rốt cục đợi đến một ngày này, thật không

dễ dàng a!

Lâm Miểu Miểu vết

thương trên mặt còn chưa đóng vảy, Chu Duẫn Can đã

khẩn cấp cùng người khác bái đường. Nhị nương cho dù trong lòng có vạn lần

không cam nhưng cũng đành chịu, có thể làm gì chứ? Nam nhân quả thật không đáng

tin.

Vì Chu gia mấy ngày qua liên tiếp gặp xui xẻo nên Chu

phu nhân đề nghị nhanh chóng làm việc vui, coi như xung hỉ, Chu lão gia rất vui

vẻ mà đáp ứng.

“Phu thê giao bái --”

Đúng lúc hai người chuẩn bị giao bái thì một bước chân

nhanh chóng xong vào đại sảnh hô lớn --

“Chờ một chút! Không được bái! Không được bái!” Một bộ

khoái (quan nha) kích động tiến vào hỉ đường, toàn bộ đại sảnh từ náo nhiệt trở

nên im lặng quỷ dị, mọi người đều tập trung vào vị khách này bao gồm cả đôi tân

nhân.

Chu lão gia đánh vỡ cục diện bế tắc cười ha ha,

“Nguyên lai là tri phủ Viên đại nhân cùng tổng bộ đầu giá lâm, thật khiến cho

gia trang hân hạnh.”

Viên đại nhân cũng khách sáo một phen, dù sao đối

phương là một đại tài chủ, khuôn mặt thủy chung tươi cười, nhưng nên nói thì

vẫn phải nói: Hôm nay là ngày mừng của Chu gia trang, bản quan không nên đến

làm mất vui, nhưng Chu lão gia, việc này liên quan đến hôn sự của đại công tử

Chu Duẫn Can,

bản quan không thể ngăn cản cuộc nhân duyên chân long giả phượng này.”

“Chân long giả phượng?” Chu lão gia không hiểu, “Lời

đại nhân có ý gì?”

“Sáng hôm nay có một cô nương đến quan phủ cáo quan,

tố cáo Chu Duẫn Can hủy

hôn, cưới người khác.” Viên đại nhân êm tai nói.

“Này này này......

Thật sự là buồn cười! Là ai? Là ai cáo quan?” Chu lão gia giận dữ.

“Hoàng Kim cô nương.” Viên đại nhân cũng không nghĩ

tới có người sẽ cáo loại việc này, thật kì lạ.

Chu lão gia không hiểu ra sao, nhìn A Kim đứng ở góc,

sau đó lại nhìn Viên đại nhân. Không cần phải nói, không chỉ hắn mà mỗi người ở

Chu gia trang đều cảm thấy kinh ngạc.

Chu phu nhân trừng mắt nhìn A Kim trách tội nói:“A

Kim, việc này ngươi thật không đúng, ngươi đã tái giá với Tống Trì, thế nào…”

“Lão gia, phu nhân, cáo quan không phải ta.” A Kim

chậm rãi trả lời.

“Vậy là ai?” Chu lão gia nhăn mặt tò mò hỏi. Viên đại

nhân lớn tiếng nói: “Đem mọi người tiến vào!”

Hai bộ đầu đi ra đại sảnh, mang theo vài người.

“Đại nhân, đây là......” Thấy vậy, Chu lão gia cũng

không khỏi lo lắng.

“Chu lão gia, có người cáo quan, vốn phải mời lệnh

công tử ra công đường, bất quá bản quan biết hôm nay là ngày vui củaquí phủ, để

tránh điều tiếng liền ngoại lệ tới tận cửa điều tra.” Viên đại nhân giải thích,

nhìn những người mới vào quát hỏi “Ai là người cáo quan?” Một thôn cô trang

điểm nhàn nhạt, có thói quen cúi đầu hướng lên phía trước một bước.

“Dân nữ Hoàng Kim.” Thanh âm tinh tế, cúi đầu, không

cẩn thận nghe còn tưởng rằng muỗi kêu.

“Nâng đầu ngươi lên cho Chu lão gia xem.”

Thôn cô do dự một lúc lâu, mới đưa đầu nâng lên, đúng

là xinh đẹp, vô cùng xinh đẹp.

Chu Duẫn Can

nhất thời thất thần. “Ngươi là Hoàng Kim?” Nếu đem nàng trang điểm lên chắc

chắn sẽ làm người khác giật mình.

Doãn Tâm Đường đã nhấc khoan voan đỏ lên, hai mắt khẩn

trương nhìn chằm chằm thôn

cô.

“Xin đợi chút, Viên đại nhân, trên đời này nào có hai

cái Hoàng Kim?” Chu phu nhân chỉ vào A Kim ở trong phủ, trong đầu xẹt qua chút

bất an. “Nàng…cũng kêu Hoàng Kim a! Hai tháng trước…đã mang theo bạch ngọc hoàn

đến…” Chu phu nhân lúc này mới nghĩ đến, sau khi A Kim cùng Tống Trì thành

thân, đã quên mang bạch ngọc hoàn thu về.

Tầm mắt mọi người đều nhìn đến A Kim. Hay là Chu gia

rất có tiền, ngay cả con dâu cũng là song bào thai?

A Kim ngẩng đầu, không còn thần thái sợ hãi rụt rè như

thường ngày mà thật kiêu ngạo thư thái đi đến bên cạnh Hoàng Kim, lấy ra bạch

ngọc hoàn mang lại trên tay trái của Hoàng Kim, chậm rãi giải thích. “Ta vốn

không phải Hoàng Kim, mà họ Thẩm tên Bái Kim, là đường chủ hình pháp đường của

Thiên Long bang Thẩm Bái Kim!”

Nghe vậy mọi người đều ồ lên, không thể tin được,

Thiên Long bang – Đại bang phái đệ nhất Giang Bắc nha! Là đại thương gia cũng

như Chu phủ, tiền bạc chủ yếu là từ bảo tiêu hộ tống mà có, mặc dù không gia

nhập giang hồ, nhưng tin tức rất linh thông, đắc tội với Thiên Long bang, Chu

gia đừng nghĩ muốn làm ăn tại Giang Bắc.

“Sự tình là thế này, mùa đông năm trước, bang chủ phu

nhân mang Hoàng Kim cô nương trọng thương trở về…” Đôi mắt đẹp đảo qua toàn đại

sảnh, Thẩm Bái Kim ôn hòa kể thuật lại toàn bộ sự tình từ đầu đến cuối, mắt

trầm tĩnh nhưng có sức thiêu đốt, sống mũi thẳng không như các cô nương bình

thường, mười phần cá tính.

Thời gian qua mọi người sao có thể nghĩ nàng là một

nàng dâu nhỏ? Tất cả đều mù mắt sao?

Nữ nhân thực đáng sợ nha! Có thể ngụy trang đến loại

trình độ này?

Nghe xong chân tướng, Chu lão gia lại có chút không

roc. “Ngươi nói là Hoàng Kim trên đường đến Chu gia bị tập kích thiếu nữa chết

oan uổng, cho nên ngươi mới giả mạo vào Chu gia điều tra chân tướng. Vấn đề là

chúng ta căn bản không nhận được thư tín của Hoàng phu nhân, không hay biết

Hoàng Kim sẽ đến, có thể nào phái người giết nàng? Việc này thật không hợp lí!

Ta cũng không phản đối Duẫn Can

cưới Hoàng Kim, cần gì phải muốn nàng ta chết? Nếu muốn từ hôn, lấy quyền thế

của Chu gia không phải không làm được, không nhất thiết làm ra chuyện ngu xuẩn

này!”

“Nói như vậy, Chu lão gia không phản đối đại công tử

cưới một cô nương gia cảnh sa sút như Hoàng Kim làm vợ?”

“Nơi này nhiều bạn bè thân hữu như vậy, có ai nghe ta

oán trách nàng dâu này không môn đăng hộ đối sao? Doãn Đường Tâm bái đường với

Chu Duẫn Can hôm

nay không phải cũng là mồ côi không cha không mẹ sao?”

Hết giọng người này đến người khác nổi lên, chứng minh

Chu lão gia không có ngại bần yêu phú.

“Cái này đúng rồi. Chu lão gia giàu có một phương,

không cần phải kiếm đồ cưới của nàng dâu, có thể là có người muốn nghĩa nữ hay

chất nữ lên làm thiếu phu nhân nên mới tìm kế sách giết Hoàng Kim cô nương.”

Thẩm Bái Kim không khéo mở lời, thực tự nhiên hướng đến Chu phu nhân cùng Nhị

nương, lúc này đã mặt thất sắc.

“Oan uổng kia --”

“Chúng ta sao có thể độc ác như vậy, chúng ta đều là

trói gà không chặt…”

Thẩm Bái Kim hoàn toàn thờ ơ, dùng ngữ khí nhẹ nhành

nói: “Bình thường khi có thư tín quan trọng người gác cổng sẽ chuyển giao cho lão

gia hoặc phu nhân, mà Chu lão gia vừa rồi đã khẳng định không nhận được thư tín

của Hoàng phu nhân, nhưng bản bang có tìm được người đưa tin năm đó, chứng minh

có thư tín đến Chu gia, như vậy trừ bỏ Chu lão gia, người có khả năng nhận thư

nhất chính là Chu phu nhân.”

Nghe vậy, Chu lão gia hoang mang chuyển hướng phu

nhân, “Phu nhân, ngươi......”

“Lão gia, ngươi đừng nghe nàng nói bậy!” Chu phu nhân

bình tĩnh phản bác nói: “Ta ước gì Duẫn Can sớm

ngày thành thân, vì Chu gia chúng ta mà sinh con đẻ cái. Ta có lí do gì không

chấp nhận Hoàng Kim? Vì Doãn Tâm Đường thíchDuẫn Can

sao? Thật nực cười, ngay từ đầu ta đã nói chỉ cầnDuẫn Can

nguyện ý, Tâm Đường có thể làm thiếp, cũng không nhất định muốn nàng làm thiếu

phu nhân a!”

“Không sai, không sai.” Chu lão gia liên tục vuốt cằm.

Thẩm Bái Kim nhếch khẽ mi.

“Đây chính là điểm lợi hại nhất của Chu phu nhân, mặt ngoài không muốn tranh,

nhưng lại âm thầm làm rất nhiều thứ, đầu tiên đặt bẫy Hoàng Kim giả mạo là ta,

lấy đi hôn ước này, tiếp theo lại làm Lâm Miểu Miểungười

Chu Duẫn Can yêu

nhất bị hủy dung. Tất cả mọi chuyên đều diễn ra theo đúng tâm nguyện của ngươi,

Doãn Tâm Đường thành tân nương của Chu Duẫn Can.”

“Nói bậy! Nói bậy! Ngươi đây là lấy kết quả làm nguyên

nhân, ý định oan uổng ta!” Chu phu nhân chịu kch thch nói:“Ngươi bị người

khác đặt bẫy đâu liên quan tới ta? LâmMiểu Miểu bị hủy

dung càng không liên quan tới ta, nàng ta là bị Uông di

nương liên lụy…Việc này không phải ngươi không biết? Vì sao muốn đổ oan cho ta?

Ta thích Doãn Tâm Đường cho nên nhận nàng làm nghĩa nữ, nhưng không điên đến

nỗi vì nàng mà tổn thương người khác.”

“Có lí, có lí.” Có người lên tiếng ủng hộ Chu phu nhân

vốn có hình tượng tốt này.

Doãn Tâm Đường lấy mũ phượng xuống, rưng rưng nói “Hoàng Kim cô nương đã đến đây, ta tự nguyện lui làm tiểu thiếp, mời không cần

khó xử nghĩa mẫu ta, ta thề nàng chưa làm việc xấu bao giờ.”

“Nàng đương nhiên không có làm, bao nhiêu ánh mắt nhìn

chằm chằm nàng,

nàng có thể làm cái gì?” Thẩm Bái Kim hơihơi mỉm

cười, Thanh Thanh trong

giọng nói tràn ngập khinh miệt, “Nàng chỉ cần hạ mệnh lệnh, sai sử người khác

làm.”

“Trời ơi!” Chu phu nhân che mặt k** r*n, vô cùng đau

đớn nói: “Ta cả đời này trong trắng thuần khiết, tuân thủ nghiêm ngặt khuê

huấn, ở nhà tòng phụ, xuất giá tòng phu, cũng không dám đi sai bước nhầm một

bước,...... Hôm nay...... Ngày mừng của con ta, một cái sét đánh vào đầu thế

này, ta làm sao chối cãi.”

Đoàn người thấy Chu phu nhân khóc như thế, không khỏi

có chút căm tức Thẩm Bái Kim.

Chu lão gia một bên trấn an phu nhân, một bên nén giận

nói: “A Kim...... Không, Thẩm đường chủ, quý bang muốn giúp đỡ Hoàng Kim không

thành vấn đề, nhưng không thể vu oan bừa bãi cho phu nhân ta, nàng không có lí

do làm vậy.”

“Không lí do? Mẫu thân vì con mình thì không có chuyện

gì không thể làm.” Nàng hừ khẽ một tiếng, lời tiếp theo sẽ làm cho mọi người

kinh ngạc.

“Tâm Đường chính là nghĩa nữ mà ta mới nhận hai năm

gần đây.”

“Chính là nghĩa nữ?” Thẩm Bái Kim lạnh lùng lợi hại

quát: “Không đúng, Doãn Tâm Đường con ruột của Chu phu nhân! Trước khi nàng

tiến gả Chu gia đã từng châu dị ám kết mà sinh một nữ nhi. Nhà mẹ đẻ nàng đưa

nữ nhi sang nơi khác nuôi nấng, sau đó đến Chu gia yêu cầu thực hiện hôn ước,

gả vào làm kế mẫu của Chu Duẫn Can.”

Đáp án ngoài ý muốn, mọi người đều chấn động, vừa mờ

mịt vừa nghi hoặc, tầm mắt gắt gao trói chặt Chu phu nhân cùng Doãn Tâm Đường.

Lúc này, Tống Trì đem một bà lão đưa đến: “Đây là bà

đỡ năm đó, ngươi đại khái không biết mặt nàng, nhưng nàng với vị Trần tiểu thư

như ngươi nhớ rất rõ ràng.”

Bà đỡ nói: “Đại tiểu thư năm đó quả thật sinh hạ một

nữ nhi, ta không nói dối...... Đứa bé kia trong bắp đùi có một bớt đồng tiền

nhỏ màu đỏ.”

Chu phu nhân ngồi ở ghế tựa, ngây ra như phỗng. Nàng

nhiều năm khổ tâm huyết, lại bị hủy hoại trong chốc lát.

Mọi người không đành lòng nhìn mặt nàng, nhưng kính ý

cũng không còn lại chút nào.

Thẩm Bái Kim đi đến trước mặt nàng thở dài nói:“Chu

phu nhân, giả sử ngươi không có sai người giết hại Hoàng Kim, không khéo bị bản

bang phu nhân cứu, như vậy, bí mật của ngươi vĩnh viễn không bị vạch trần. Cho

dù ta trà trộn vào Chu gia, bắt đầu hoài nghi quan hệ của ngươi và Doãn Tâm

Đường, ta cũng không muốn vạch trần việc này, chỉ cần ngươi chịu dừng tay. Ta

cố tình tha cho ngươi một đường, nhưng tình thương của người mẹ thật đáng sợ,

ngươi lại phạm thêm sai lầm, ngay cả Lâm Miểu Miểu vô tội

ngươi cũng không tha, so với vết thương mà nàng phải gánh chịu, vạch trần bí

mật của ngươi không tính là gì cả.”

Chu phu nhân hữu khí vô lực hỏi: “Ta có chỗ nào làm

cho ngươi hoài nghi? Cho tới nay, ta đều là Chu phu nhân hoànmỹ.”

“Đây chính là điểm khiến ta hoài nghi ngươi, Chu phu

nhân.” Thẩm Bái Kim cười lạnh. “Ta đối với sự tích vĩ đại của ngươi không quá

cảm động ngược lại nảy sinh nghi vấn. Khi biết được ngươi từng vì Chu Duẫn Can

sinh bệnh nặng mà hướng với ông trời tình nguyện cả đời không sinh dưỡng, chỉ

cần Chu Duẫn Can

khỏi bệnh. Toàn bộ mọi người đều bị cảm động, bởi vì ngươi là nữ nhân trên đời

hiếm thấy. Nhưng ta cũng là nữ nhân, ta tự hỏi bản thân mình sẽ không làm được

như thế, trừ phi ta không thể sinh.”

Bà đỡ một bên thở dài liên tục, “Đại tiểu thư khi sinh

bị rong huyết, tuy rằng giữ được tính mạng nhưng không thể sinh con nữa, may

mắn Chu lão gia đã có con nối dõi, bằng không thật là nghiệp chướng.”

Chu phu nhân hận nghiến răng nghiến lợi chỉ vào lão bà

mụ tức giận mắng, “Ngươi lão yêu bà, Trần gia đối đãi các ngươi một nhà không

tệ, cho các ngươi công việc, cho các ngươi ăn mặc, ngươi...... Ngươi vì sao

muốn hại ta?”

Lão bà mụ sợ hãi khí thế Chu phu nhân. Không khỏi lui

một bước, thấp giọng nói: “Tháng trước có người đến quê nhà tra hỏi, lão gia

cùng phu nhân sợ chuyện đại tiểu thư bại lộ, cho nên luôn luôn muốn ép

ta đi tha hương, phu quân ta năm trước đã chết còn một mình ta có thể đi đâu?

Ta cam đoan cho dù cắt ra lưỡi cũng không để lộ bí mật của đại tiểu thư, nhưng

lão gia vẫn không buông tha, còn phái bọn vô lại phá hủy căn nhà của ta, ta cực

kì sợ hãi…Bọn họ đánh ta, còn muốn thiêu nhà của ta, ta…Ta cũng là bất đắc dĩ…”

Càng nói càng khóc nức nở.

“Ác giả ác báo!” Thẩm Bái Kim biểu cảm lạnh lùng quăng

ra câu thành ngữ, “Ngươi không cho người ta đường sống, ép cẩu đến đường cùng

giống như nhóm lửa tự thiêu thôi.”

“Ha ha ha ha ha --” Chu

phu nhân đột nhiên ngửa đầu cuồng tiếu, cười đến đã thê lương, nội tâm khổ sở.

“Ta khổ tâm hơn hai mươi năm, cố gắng làm một Chu phu nhân hoàn mĩ, đối với

trượng phu ngoan ngoãn phục tùng, với Chu DuẫnCan

coi như con đẻ, chỉ mong một ngày có thể cùng nữ nhi đoàn viên, như vậy ta có

gì sao sao?”

Thẩm Bái Kim lắc đầu, quả nhiên là chết cũng không hối

cải nha! Quát: “Hai năm trước, ngươi đã nghĩ cách thu nàng làm nghĩa nữ, trên

thực tế đã mẹ con đoàn viên, sao lại làm ra những chuyện độc ác này?”

“Ta vốn cho rằng chỉ cần có thể cùng nàng sinh hoạt là

đủ rồi, kỳ thực là không đủ. Ta nghĩ bồi thường cho nàng, khát vọng cho nàng

mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này, bao gồm thân phận, địa vị, ta không thể chịu

được nữ nhi của ta làm thiếp!” Chu phu nhân cười lạnh lùng: “Ta một tay đem DuẫnCan

nuôi lớn, muốn hắn cưới nữ nhi của ta, như vậy quá đáng sao?”

“Vậy Hoàng Kim cô nương xứng đáng phải chết? LâmMiểu Miểu cô

nương xứng đáng bị hủy dung?” Thẩm Bái Kim ngữ khí như hàn thiết, ánh mắt như

đao. “Ngươi đừng không thừa nhận, Khưu Đại Hạ

giết Uông Xảo

Băng chính là ngụy trang, mục đích chân chính là hủy dung Lâm Miểu Miểu.

Ngươi sợ phiền phức, phái người bỏ độc trong cơm tù giết hạiKhưu Đại Hạ,

kỳ thực hắn còn sống rất tốt.”

Khưu Đại Hạ đã chết đột nhiên

đi đến làm Chu phu nhân sợ hãi đứng dậy.

“Ngươi lợi dụng Khưu Đại Hạ

vì yêu mà điên cuồng, có yêu mới có hận, tiết lộ cho hắn người mang theo Uông Xảo

Băng đến Tây Viên tự thắp hương. Lợi dụng hắn cùng ngươi phối hợp, mà Khưu Đại Hạ

nửa điên nửa cuồng cũng đáp ứng ngươi.” Thẩm Bái Kim thật sự không thể hiểu, có

người đến như vậy mà vẫn không nhận tội. Chu phu nhân tâm đã lạnh tự biết không

còn đường lui, khuôn mặt dịu dàng biến đổi, con ngươi lộ ra ánh lửa, bất chấp

nói. “Không sai, hết thảy là ta làm. Vì cốt nhục duy nhất kiếp này của ra, vì

nữ nhi ta đứt ruột đẻ ra, cho dù hủy diệt nhiều người hơn nữa ta cũng cam

nguyện!”

Nàng ngữ khí cương liệt, dùng tình thương cố chấp của

người mẹ mong lay động những người ở đây.

Nhìn vẻ mặt không hối hận kia liền biết nàng có tâm cơ

gì. Lấy tình thường của mẹ ra chống đỡ được sao?

Thẩm Bái Kim lắc đầu thở dài, trong lòng vì Chu phu

nhân cảm thấy đáng thương.

“Viên đại nhân, Chu phu nhân đã nhận tội, kế tiếp liền

giao cho ngươi.” Nàng từ bang chủ biết được hôm nay Viên đại nhân sẽ đến cùng

nàng phối hợp phá án, nghĩ đến hẳn là bang chủ đại nhân đã cho Viên đại nhân

không ít lợi ích. Mà tất cả là do vị phu nhân bốc đồng kia! Nàng kiên trì cứu

người thì cứu đến cùng theo bang chủ cái kia biết được, hôn lễ hôm nay Viên đại

nhân hội cùng nàng phối hợp phá án, nghĩ đến bang chủ trước đó cho Viên đại

nhân không ít ưu việt. Mà hết thảy này, tất cả đều là vì vị kia bốc đồng bang

chủ phu nhân kia! Nàng kiên trì cứu người phải cứu đến cùng, nhất định phải bắt

được chủ mưu giết Hoàng Kim.

Chu phu nhân cùng Doãn Tâm Đường bị Viên đại nhân mang

đi, hôn lễ tự nhiên xoá bỏ, chờ đợi quan phủ định đoạt.

Tống Trì cùng Thẩm Bái Kim quấy nhiễu Chu gia trang đã

lâu cuối cùng cũng giải quyết được phiền toái này, nhưng bọn rời đi mà không

kh*** c*m mấy, bởi vì chuyện phiền toái của bản thân mình vẫn chưa xử lí!

Lúc này đây, cũng không có bang chủ phu nhân “Gà mẹ”

chướng mắt.

Bởi vì bang chủ phu nhân bị bang chủ bắt về nhà ôm con

rồi.

Ngày hè nắng lên cao chói chang, bầu trời xanh thẫm,

núi cao vực sâu, trùng trùng điệp điệp.

Bầu trời sáng sủa cũng không làm người ta bớt oi bức,

nguyên lai mùa hạ đã đến rồi. “Ngươi đồng tình với Chu phu nhân sao Kim Kim?”

Tống Trì cưỡi ngựa không có việc gì liền tìm chuyện để nói.

Thẩm Bái Kim cưỡi trên một con ngựa khác hoàn toàn bất

đồng khi còn ở Chu gia trang, nàng hiện tại không còn dáng vẻ nàng dâu nhỏ nữa,

mắt phượng bn r ánh sáng khôn khéo, bờ môi cười yếu ớt nhưng tự tin.

Tống Trì không khỏi cảm thán: Nữ nhân tất cả đều là

yêu tinh!

“Ta không đồng tình Chu phu nhân.”

“Bởi vì sao?” Tống Trì hơi nhíu mày, tựa hồ không kinh

ngạc.

“Bởi vì tình yêu của nàng không những hại mình mà còn

hại người khác, không đáng.” Nàng lạnh lùng nói.

“Yêu liền yêu, sao có thể nghĩ nhiều như vậy? Huống hồ

cha mẹ yêu thương cưng chiều nữ nhi cũng là bình thường.”

“Cưng chiều cũng thế, nhưng không thể tổn hại lương

tâm đ*o đức, không từ thủ đoạn hại người như thế, như vậy tình thương của mẹ

không những không tạo ra hạnh phúc mà ngược lại chính là bất hạnh của nữ nhi.”

“Vì yêu giết người, là chuyện rất đau xót.” Tống Trì

đột nhiên nói. “Yêu đến không thể tự kềm chế, ai cũng không dám cam đoan chính

mình sẽ làm ra chuyện gì nữa.”

“Ta sẽ không, lí trí của ta không cho phép ta làm như

vậy.” Nàng ngồi trên lưng ngựa, dung nha tú lệ đón cơn gió thoảng qua.

Ai! Tống Trì trong lòng khổ thán, tình cảm chân thành

của hắn như thế nào lại không dung được trong mắt nàng a.

Hắn thật sâu hít vào một hơi, đem tức giận oán thán

trong lòng phun ra.

“Ta nghĩ, ngươi tám là rất mong đợi hôn sự với đại sư

huynh?” Vừa nghĩ đến, hắn cực độ không vui liếc nàng một cái.

Thẩm Bái Kim tâm tư biến chuyển, không có phủ nhận.

“Tuy rằng ta không rõ đại sư huynh như thế nào lại

thành người thừa kế Huyền Ưng Bảo, nhưng có thể làm bảo chủ phu nhân, nữ nhân

có thể ăn sung mặc sướng cả đời.” Hai tròng mắt phun ra đố kị, Tống Trì cơ hồ

nghiến răng nói, “Ngươi nói, ngươi muốn ta cười chúc phúc ngươi sao?”

Thẩm Bái Kim mi tâm không tự giác xoắn lại, rất muốn

nói rõ ràng với hắn:“Đúng vậy, mời ngươi đối với ta chết tâm, cười chúc phúc ta

đi!” Nhưng trong lòng lại cảm thấy ê ẩm, yết hầu như bị vt cng chặn lại,

không nói nên lời.

“Nói a! Nói cho ta trong lòng ngươi là nghĩ như thế

nào?” Hắn kéo ngựa gần sát nàng, thực nghiêm túc truy vấn.

Biết rõ nàng không thể làm chủ, làm sao cứ ép nàng?

“Thật đúng là tai bay vạ gió.” nàng mắng: “Ngươi rốt

cuộc muốn quấn quít lấy ta hồ nháo tới khi nào? Thẳng đến khi ta cùng với đại

sư huynh nhập động phòng sao? Tốt lắm a! Ta cầu ngươi hộ tống ta tới Huyền Ưng

Bảo, tươi cười đưa ta gả đi!”

Xú tiểu tử này, muốn chọc nàng đau não sao?

Nàng cũng không muốn làm tân nương, nhưng nghe hắn nói

như vậy giống như nàng chỉ quan tâm đến địa vị bảo chủ phu nhân, còn đại sư

huynh yêu người khác cũng không sao? Hắn sao có thể đối với nàng như vậy?

Mà tại sao nàng lại có cảm xúc kì lạ này? Nàng ban đầu

cũng không để ý nha!

Xem ra, không chỉ là Tống Trì có vấn đề, nàng cũng có

vấn đề.

Cái gì cùng cái gì? Đều là do hắn ở một bên quấy

nhiễu, nàng bắt đầu đã kì lạ rồi, nhưng là ái nữ của Thẩm Công Bằng, nàng không

thể làm trái di ngôn của phụ thân a!

“Tốt lắm!” Tống Trì đột nhiên tóe ra một câu

này, nặng nề lạnh lùng cười. “Ta sẽ tận mắt thấy ngươi cùng đại sư huynh nhập

động phòng, sau khi ngươi cùng đại sư huynh ân ái qua đi thì có thể đi nhặt xác

ta.”

Lòng tràn đầy lửa giận, hắn lại một lần nữa nói ra lời

quyết tuyệt.

Nàng khàn hỏi: “Ngươi không thể làm như vậy?”

“Làm sao không thể? Nếu là ngươi sợ nhặt xác ta sẽ ô

uế ta ngươi, ta có thể đến nơi khác chết, khiến ngươi vĩnh viễn không tìm ra,

miễn cho ngươi tốn tiền mua quan tài.” Tống Trì điềm đạm nói, giống như người

chết không phải là hắn.

“Nếu như ngươi muốn mọi người cùng chết thì đi chết

đi!” Nàng lắc đầu, rất nhẹ rất nhẹ nói.

“Có ý tứ gì?” Hắn gầm nhẹ hỏi.

“Ngươi vì ta mà chết, ta ái ngại, không thể không chôn

cùng, mà sư phụ mất đi ái tử, há có thể sống một mình?”

“Kia cùng ta không quan hệ.” Hắn phụng phịu, nhàn nhạt

phản bác.

Cùng hắn không quan hệ?

Trả lời như vậy khiến Thẩm Bái Kim không hiểu ra sao,

thực tự nhiên quay đầu nhìn hắn, vừa vặn gặp ánh mắt hắn lãnh trầm chăm chú

nhìn. Nàng nhất thời thật rối trí.

Mắt của hắn, thật đoạt lòng người, thể hiện quyết tâm

kiên định.

Yêu của hắn, là không chùn bước.

Sự run sợ thoát ra từ đáy mắt, Thẩm Bái Kim gả cho Hồ

Ngưỡng Chân dường như là việc không hợp tình hợp lí vậy.

“Ngươi, đủ, ác.” Nàng vẫn là lắc đầu, như trước rất

nhẹ rất nhẹ nói.

“Không, ta chỉ thừa nhận ta không đủ vĩ đại, không có

biện pháp cười meo meo chúc

phúc ngươi gả người kia, cứng rắn muốn ta nhận sự thật, nhưng lại vô ích, trong

lòng bị tổn thương, ta tình nguyện chết thống khoái một chút! Mà một người khi

đã chết, còn quan tâm được ai chết hay sống?”

Thẩm Bái Kim trầm tĩnh một lúc lâu, dời đi con mắt

sáng, trái tim này, dường như đã đi qua thiên sơn vạn thủy.

Nàng biết, hắn đang hạ chiến thư, là chiến thư sinh

tử, hơn nữa là cực kì quyết đoán, hoàn toàn không vì huyết mạch Tống gia mà có

đường lui. Chính là, nàng lại là người tiếp chiến thư.

Tình yêu, có cần tranh lưỡng bại câu thương thế sao?

Đặc biệt, khi đối tượng lại là Thẩm Bái Kim, một người vừa không mềm mại đáng

yêu lại không biết làm nũng, quả thực là…

Vớ vẩn a!

Tình yêu vì sao không thể đơn giản hơn một chút?

Ngay lúc hai người lâm vào trạng thái giằng co tâm

trạng thì trước mắt xuất hiện một quán trà.

Hai người không nói nhưng cùng xuống ngựa, đem ngựa

cột tại cây bên cạnh quán trà, rất nhanh liền có người ra tiếp đón.

Quán bán trà cũng bán rượu, do một đôi vợ chồng khoảng

năm mươi tuổi kinh doanh, ông chủ dáng người beo béo ân cần hỏi: “Thiếu gia, cô

nương, ngày hôm nay thật độc! Uống chén trà lạnh, đảm bảo không cảm nắng.”

Thẩm Bái Kim hưởng thụ bóng râm của cái cây nói:“Vậy

đến đây đi! Có cái gì có thể ăn không?”

Béo lão bản vội hỏi: “Có, nhiều nha! Có thục trứng gà,

lỗ đậu, thịt bò kho, ngũ vị hương lạc, yêm cải

trắng, bánh thơm, hoa màu cơm, cô nương, người muốn ăn gì?”

Tống Trì luôn kén chọn thầm nói: “Đó là đồ ăn sao?”

Thẩm Bái Kim làm bộ như không có nghe đến, phân phó

nói: “Cho mấy cái bánh, trứng gà, thịt bò kho món một đĩa.”

Tống Trì lại thêm một câu, “Ta muốn uống rượu!”

Thẩm Bái Kim bất đắc dĩ mắt trợn trắng, “Một cân rượu

nữa ông chủ!”

“Là, là.” Béo lão bản xoay người hét to với lão bà.

Rất nhanh, bà chủ dáng vẻ gầy gò ở phía sau bưng đồ ăn

lên.

Thẩm Bái Kim chậm rãi ăn uống, nàng đối với đồ ăn

không kén chọn, no bụng là được, Tống Trì ăn thì ăn thập phần đau khổ.

“Ta tùy tiện làm thức ăn cũng có thể ngon hơn gấp trăm

lần.” Tống Trì nói.

“Sư đệ, ngươi ăn no liền trở về Đại Hồ Đảo làm thiếu

đảo chủ của ngươi đi.”

“Lải nhải hai câu cũng không được?” Tống Trì tức giận

uống một ngụm rượu.

“Lải nhải, là đặc quyền của nữ nhân!” Không ngẩng đầu

nhìn hắn, nàng vẫn vùi đầu vào thức ăn.

“Không công bằng, nam nhân cũng có đầy bụng bực tức

a!” Ân, đây là cái gì đồ ăn a!

“Nam nhân bực tức mời ngươi nói với nam nhân đi, đừng

ở nữ nhân trước mặt mất đi nam tính tôn nghiêm.”

“Ở trước mặt ngươi, ta còn có tôn nghiêm đáng nói

sao?”

“Chết cũng dám chết, còn sợ không tôn nghiêm?” Cuối

cùng, nàng ngẩng đầu, liếc mắt nhìn hắn.

Tuấn dung của hắn lập tức thay đổi, cười tươi

nói:“Không sai, không sai, lão công ở trước mặt lão bà thì cần gì tôn nghiêm?

Bị lão bà vác gậy đánh, hoặc nửa đêm bị đá xuống giường đều có thể cười hì hì, thế

này mới là vợ chồng!”

Đấu võ mồm cũng có thể chiếm được tiện nghi của nàng?

Hắn hết thuốc chữa rồi!

Thẩm Bái Kim tự ăn uống, không nhìn hắn.

Bỗng nhiên có tiếng vó ngựa truyền vào trong tai, tới

không nhanh không chậm, tiếng chân thanh thúy nhàn nhã, dần dầntới

gần, béo lão bản đã sớm ở ngoài điểm đón khách, thần tài qua cửa sao?

Sau một tiếng hí, con ngựa liền đứng ngoài quán trà.

Tống Trì không có quay đầu nhìn xung quanh, chỉ nghe

béo lão bản nói: “Tiểu thư, bên ngoài trời thật độc nha! Mau vào uống chén lạnh

trà, đảm bảo sẽ không cảm nắng.”

Trong lòng hắn hoài nghi, “Lão bản này chưa bao giờ

đổi lời kịch sao?”

Thẩm Bái Kim liếc mắt một cái nhìn thấy ai tới, trong

lòng chấn động, Doãn Tâm Đường! Như thế nào ở chỗ này?

Tống Trì cũng chú ý tới, mắt trong trẻo không chớp mắt

nhìn lại nàng.

Doãn Tâm Đường rất tự tại ngồi bàn cách vách bọn họ,

gọi rượu cùng thức ăn. Lúc này Doãn Tâm Đương không giống dáng vẻ hiền lương

khi ở Chu gia trang.

“Phi!” Doãn Tâm Đường đem trứng gà phi một tiếng phun

trên mặt đất. “Đây cũng là đồ ăn sao? Đem cho heo nó còn chê!” Uống một ngụm

rượu, lại phi phi phi ba

tiếng phun ra. “Miễn cưỡng đem cho trâu nó cũng không uống a!” Nàng cực kì

ngang ngược.

Tống Trì hướng Thẩm Bái Kim nháy mắt: Xú nha đầu này

đem chúng ta so với heo và trâu nha!

Thẩm Bái Kim nâng trán, đem lực chú ý đặt ở trên người

Doãn Tâm Đường, có lễ đối với nàng vuốt cằm.

“Doãn cô nương nhanh như vậy liền đi ra được đại môn

quan phủ, hẳn là không có việc gì!?” Ngữ khí của nàng thật khách sáo.

“Ta có thể có chuyện gì?” Doãn Tâm Đường nhăn mày

liễu, oán hận nói: “Ta lại không xúi giục phạm nhân, ta chỉ là vô tội bị mẹ đẻ

vứt bỏ hai mươi năm, lại bị nàng thiết kế làm nghĩa nữ mà thôi.”

“Không nghĩ cũng biết, Chu phu nhân kiên quyết nhận

mọi tội ngươi mới có thể dễ dàng được thả ra như vậy.” Thẩm Bái Kim chậm rãi

nói: “Ngươi sau này có tính toán gì không? ChuDuẫn Can

không yêu ngươi?”

Doãn Tâm Đường hừ lạnh. “Chu lão gia cũng hưu cả phu

nhân hắn cưới hai mươi năm, ta có thể vào cửa sao? Nghe nói Chu gia tháng sau

sẽ có việc vui, Hoàng Kim cô nương khổ tận cam lai, có thể gả cho Chu Duẫn Can làm

vợ.” Nàng nguyên bản dung nha thanh lệ, lúc này che kín căm giận.

“Ngàn tính vạn tính, không bằng lão thiên gia tính

toán. Không phải của ngươi, cưỡng cầu cũng không được.” Thẩm Bái Kim cúi đầu

uống ngụm trà.

Khẽ cắn răng, Doãn Tâm Đường hận nói: “Nếu không phải

các ngươi xuất hiện, ta đã ổn tọa ngai

vàng Chu phủ thiếu phu nhân, có thể theo nương ta an hưởng cuộc sống còn lại,

các ngươi vì sao muốn phá hoại chúng ta? Làm như vậy, đối với các ngươi rốt

cuộc có chỗ tốt gì?”

“Thấy việc nghĩa hăng hái làm, sẽ không trông cậy vào

hồi báo.” Thẩm Bái Kim thanh thản nói: “Muốn sống an hưởng sao lại giết người

diệt khẩu? Mẹ ngươi hiện tại bị nhốt trong lao, ngươi có thể thuê gian phòng

nhỏ ở gần đó, chiếu cố nàng, ngày mang ba bữa cơm…”

“Ai muốn chiếu cố cái lão bà không còn dùng được kia!”

Doãn Tâm Đường chửi ầm lên, không có khí chất tiểu thư khuê các.

“Ngươi nói cái gì?” Nàng không khỏi kinh hô, Doãn Tâm

Đường cũng thay đổi thật nhiều!

“Bởi vì nàng là Chu gia trang phu nhân, lại hứa hẹn

với ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp khiến ta có thể trở thành chính thất của Chu Duẫn Can, ta

mới bằng lòng nhận nàng làm nương, ủy khuất chính mình phối hợp nàng diễn trò,

xưng hô nghĩa mẫu, nghĩa nữ. Hiện thời rơi xuống tình thế này, ngẫm lại, thực

làm ta buồn nôn!” Doãn Tâm Đường nổi giận đùngđùng, đem oán khí phun ra.

Thẩm Bái Kim xem xét ánh mắt của nàng phút chốc lợi

hại lên. “Quả nhiên, ngươi sớm biết chân tướng, lại làm bộ như cái gì cũng

không biết, làm cho Chu phu nhân gánh vác hết thảy tội trạng.”

“Việc này vốn là do nàng sai nha, ta có tội gì?” Doãn

Tâm Đường cười lạnh, làm cho người ta khó có thể nhìn gần. “Hơn nữa, trên công

đường nàng lớn tiếng nói ta vô tôi, ta hoàn toàn bị nàng lừa chẳng biết gì.

Tình thương của nàng ngay cả Viên đại nhân cũng động dung, ta làm sao có thể

phụ ý tốt của nàng?”

“Xem ra, Chu phu nhân mới là bị lừa chẳng biết gì,

nàng hoàn toàn không biết ngươi có này mặt đi!” Thẩm Bái Kim cũng không thể

không bội phục nàng!

“Người người đều diễn trò. Ngươi cũng vậy không phải

sao?” Doãn Tâm Đường hoàn toàn không cho rằng mình có bất kì sai lầm nào.

“Bộ mặt thật của ta là đường chủ hình pháp đường Thẩm

Bái Kim, vậy bộ mặt thật của ngươi là gì?” Thẩm Bái Kim trầm tư.

“Ngươi đoán xem.”

“Ta đoán không được.”

“Các ngươi không phải rất lợi hại, có thể khiến nương

ta thành như vậy, thế nào lại không đoán ra lai lịch của ta.” Doãn Tâm Đường

khiêu khích dương dương tự đắc.

“Nhà mẹ đẻ Chu phu nhân tại địa phương cũng có chút uy

tín danh dự, cho dù đã hai mươi năm, kiên nhẫn vẫn có thể điều tra ra một ít.

Mà ngươi—chỉ biết khi sinh ra đã bị đưa đi xa, do một thợ săn họ Doãn nuôi

dưỡng, sau đó Chu phu nhân bị bắt buộc xuất giá.” Thiên Long bang chỉ biết đến

vậy.

“Không sai. Ta luôn luôn không

cam lòng bị mai một ở núi hoang, ta vốn nên là thiên kim tiểu thư.” Doãn Tâm

Đường trên mặt tràn ngập hận ý.

“Nếu ngươi nhớ tới cha mẹ thân sinh tại sao lại không

hảohảo quý trọng Chu phu nhân?”

“Bởi vì nàng đã không phải là Chu phu nhân, nay nàng

đã thành tội phạm lấy tư cách làm nương ta?” Nàng thầm nghĩ, có một mẫu thân

phạm tội, sẽ trở ngại đường đi của nàng.

“Nàng sinh ra ngươi......” Nữ nhân này thật đáng sợ a!

“Ha ha, ha ha, ha ha ha......”

Doãn Tâm Đường đột nhiên ôm bụng cười cuồng tiếu, như là nghe được một chuyện

đáng buồn cười của thiên hạ.

Tống Trì luôn luôn thờ ơ

lạnh nhạt, đột nhiên nhắc nhở nói: “Kim Kim, ngươi chú ý xem mặt nàng.” Thẩm

Bái Kim trong lòng vừa động, cẩn thận so sánh mặt Doãn Tâm Đường cùng Chu phu

nhân, phát hiện một cái mặt dài, một cái là mặt tròn.

“Ngươi không phải là nữ nhi Chu phu nhân thân sinh?”

Chẳng lẽ nàng là......

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.