Chương 18: Giằng co

Băng hôn mê tới khi sắc trời đã chuyển sang hoàng hôn mới tỉnh lại, trong cung chưa châm

đèn, ánh tà dương buổi chiều chiếu vào cửa sổ, ở trong điện nhuộm đẫm ra một màu vàng óng ánh, không khí giống như ngưng trệ, không khí im lặng

mà lại cảm giác thật áp lực.

Băng chỉ cảm thấy cả người vô lực, đầu óc đần độn không thể hiểu được việc

gì đã diễn ra, trong miệng còn lưu lại vị ngọt quen thuộc của “tâm

hoàn”, mà ngồi ở bên cạnh giường là hoàng đế đang chăm chú nhìn nàng,

trong ánh mắt hắn có khó hiểu cùng tức giận, nhưng mà vẫn mang theo một

tia ôn nhu.

Vô lực hướng hắn cười cười, xem ra nàng lại làm việc ngốc, vụng trộm vứt

bỏ thuốc kết quả là thiếu chút nữa làm cho chính mình nguy hiểm tới tính mạng……

“Vì sao không uống thuốc?” ngữ khí trầm thấp biểu hiện hắn đang cố gắng

kiềm chế tức giận trong lòng, lại càng thêm trách mình không quan tâm

nàng, mấy ngày nay rõ ràng phát hiện thân thể của nàng càng suy yếu, vì

sao lại không có chút nghi ngờ nàng vì không dùng thuốc “tâm hoàn”mà gây ra bện tình nghiêm trọng vậy? Nàng vì sao không chịu uống thuốc? Là vì

hắn đã hứa hẹn buông tha Tề Lệ, nàng cho là lòng không còn vướng bận vì

vậy mà muốn chết sao?

Băng trầm mặc không đáp, biết rõ thuốc không phải thứ tốt,chỉ có ngu ngốc

mới ăn lại! Lại không biết nói với hoàng đế thế nào càng làm cho hoàng

đế hiểu lầm là nàng có quyết tâm muốn.

Tào Hãn trên mặt ôn nhu nhất thời ngưng lại, thần sắc càng ngày càng âm u,

một tay nắm lấy cằm của nàng, một mặt lại trầm giọng đối với nàng uy

h**p nói:“Ngươi tốt nhất ngoan ngoãn uống thuốc, nếu không……”

Ánh mắt mãnh liệt đó của băng làm cho nàng nhất thời cả kinh, đầu óc đang

ngưng trệ nhất thời cả kinh mà dựng hết lên, rất nhanh nước mắt của nàng ứa ra, như muốn nói gì đó nhưng lại không nói lên lời, chỉ chăm chú

nhìn hắn, hơn nữa thêm vào sắc mặt tiều tuỵ, yếu ớt lại càng ra vẻ đáng

thương.

Đôi lúc yếu đuối không phải là yếu, cường lực cũng chưa chắc đã là mạnh!

Lời tuy nói như vậy, nhưng khi biểu hiện ra với nàng, tâm lại bị thương cảm bao phủ, nếu nàng có được một cái thân thể khỏe mạnh thì nàng nhất định có thể vui cười mà đùa cợt, nhưng mà thân thể của nàng lại vô cùng suy

yếu lại làm cho nàng cảm thấy vô lực, cứ nghĩ nàng hôn mê là bản thân

nàng muốn buông tha sinh mạng mình, có thể với nàng mà nói từng ngày

từng ngày tồn tại là quá sức mệt mỏi….

Nàng không nghĩ chính mình vất vả nửa ngày, kết quả là sắp mất đi chính tính mạng của mình.

“Nhược Nghiên, đừng khóc…… Này cũng là vì tốt cho ngươi……” nước mắt của nàng

làm cho lửa giận trong lòng Tào Hãn bay đâu hết, chỉ còn lại là đau

lòng.

“Thật là tốt với ta sao?” Băng thì thào hỏi, nàng không dám tin hắn đối với

Nhược Nghiên có cảm tình, hạn thù trong lòng hắn tích luỹ từ năm này qua năm khác thật sự là không còn nữa sao ?

“Đương nhiên là thật……” Tào Hãn ôn nhu đem chuyện “ tâm hoàn” giải thích cho

nàng nghe, cuối cùng an ủi nói:“Nếu không phải của ngươi thân thể không

cho phép bỏ dược, ta cũng không muốn cho ngươi dùng lại thuốc kai, việc

này cũng là không còn cách nào khác. Ta đã muốn phái người đi tìm Y Tiên Điệp cốc, tin tưởng rất nhanh sẽ có tin tức.”

“Đa tạ Hoàng Thượng, ta mệt quá……” Băng chớp chớp mi mắt như muốn ngủ,

không nhìn tới hắn, lại càng không muống nghĩ tới nhu tình trong mắt hắn là thật hay là giả, mặc kệ sống hay chết, cảm tình của hắn với nàng mà

nói không quan hệ.

Băng cảm thấy thập phần buồn cười, nguyên lai tưởng “cứu tâm hoàn” gì đó thế nhưng tên là “ tâm hoàn”, càng không không thể tưởng nó còn có tác dụng phụ là tránh thai, cái người kia đem thuốc giao cho Tề Nhược Nghiên đúng là lo lắng nhiều quá mà.

Hiện nay hi vọng duy nhất của nàng đó là đặt vào người tên Y Tiên ở Điệp Cốc kia, hy vọng hắn thật sự tồn tại như theo lời đồn thổi mà hoàng đế nghe được, có tài thật sự có thể làm cho con người ta cải tử hoàn sinh.

Nhưng đối với Băng mà nói hy vọng này thật xa vời, nhưng mà dù sao có

còn hơn không.

Ngày một ngày một ngày đi qua, tất cả sự việc đều diễn ra một cách bình lặng như nước ảo một cái ao vậy, nhoáng một cái nửa tháng đã trôi qua, ”tâm

hoàn” hình như cũng đã có hiệu quả, hơn nữa do tỉ mỉ điều dưỡng, Băng tự cảm thấy được tinh thần tốt lên rất nhiều, thân thể trạng thái thậm chí đã có thể nói là khoẻ hơn trước kia rất nhiều, cánh tay phải bị thương

cũng đã có thể cầm được cả một cuốn sách, trừ bỏ màu da trở nên trắng

nõn hơn thì nhìn bề ngoài không có gì là bất đồng, nhưng tâm tình lại có gì đó hậm hực.

Nàng cho hậm hực, bực tức kia rằng có khả năng đến từ chính linh hồn của Tề

Nhược Nghiên đang ở bên trong thân thể này, mà nàng lại không phải lúc

nào cũng xuất hiện, nên Băng không được đáp án chính xác là do đâu, Băng tưởng là nàng đại khái cũng hiểu biết chút ít về tác dụng của “ tâm

hoàn”, chính là bản thân nàng luôn tránh ở chỗ tối một mình biểu tình

phản kháng , không rảnh đâu mà quan tâm tới bản thân nàng có ảnh hưởng

như thế nào tới Băng.

Mà mặt khác nhất là bộ dáng buồn bực lại phát tiết ra cho chính bản thân

Băng, làm cho nàng phải đối diện với hết thảy cảm xúc cực đoan phiền

chán, không chiếm được cảm xúc, từng giọt từng giọt ăn mòn nội tâm của

nàng, đè ép, kêu gào đến nỗi phóng thích ra ngoài, nàng cảm thấy chính

mình tựa như một cái quả bóng không ngừng bị thổi khí vào, không có khe

hở nào có thể phóng thích ra, tuỳ vào thời điểm mà khó chịu, không thể

khống chế….

Tào Hãn thấy nàng thần sắc u buồn, luôn khuyên nàng đi ra ngoài tản bộ giải sầu, hoặc đi ngự hoa viên thưởng ngắm hoa, hoặc đi nguyệt hoa trì ngắm

cá, nhưng mà nàng vẫn như cũ, vẫn lưu lại Thanh Dương cung làm gì cũng

không có đi.

Chán ghét không dứt diễn trò, chán ghét suốt ngày bị người quấy nhiễu,chán

ghét cùng người khác chung một thân thể, bị khó chịu như vậy rồi cũng

phải đến cực hạn, làm cho cảm xúc của Băng đối với Tào Hãn liên tục

thay đổi, mất đi hứng thú mà diễn trò, thường xuyên diễn ra tình trạng

câm nặng, một ngày cũng không nói với Tào Hãn quá mấy câu, dù sao nếu

nàng ta đã muốn phá hư thì cho nàng ta phá đi, nàng cứ như vậy, mặc kệ

Tào Hãn sẽ đem nàng ra mà xử lý.

Kỳ thật mà nói, gần đây triều chính nhiều việc, tiền tuyến chiến báo tin

truyền không ngớt, tình hình chiến đấu vẫn giằng co, mất đất chưa đoạt

lại được, triều đình quan lại bắt đầu tranh luận không ngớt, Tào Hãn

thấy nàng ngoan ngoãn uống thuốc trong lòng đã cảm thấy yên tâm, mọi

việc khác tạm thời cũng không cần cùng nàng so đo làm gì.

Này ngày sau ngọ, thời tiết tuy rằng rất tốt, nhưng dù sao đã là cuối mùa

thu, tới gần mùa đông, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, điều này rất hại

cho thẩn thể yếu ớt của nàng,Thanh Dương cung các nơi đều đã đặt rất

nhiều nào là ấm lung, trong góc điện cũng mang lên rất nhiều bình sưởi

ấm, trong mỗi bình sưởi ấ đều đặt một ít trầm hương, làm cho không khí

trong tăng thêm phần thanh nhã u nhiên.

Băng vốn thích nhìn thấy tuyết rơi trong thời tiết băng giá này, vì nó rất

giống như cái tiên và con người của nàng, lạnh lùng bỏ mặc sự đời, chỉ

cần biết một mình mình tồn tại là được, không muốn và không thích quan

tâm tới bất kỳ một ai khác. Lại nhìn vào bình sưởi ấm có màu than đỏ

rực, luôn rực cháy, ánh sáng của nó toả ra không gian bốn phía làm cho

mọi nơi như chỉ có một màu hồng nhạt, dù tuyết có rơi nhiều hơn nữa thì

nó vẫn thuỷ chung mà toả sáng như trước…Nhìn vào ánh lửa đó, tự nhiên

làm cho nàng lại nghĩ đến kẹo mạch nha, nó như dụ hoặc nàng tìm đến nó,

kch thch nàng nếm nó có phải là vị kẹo trong trí nhớ lúc trước hay

không, có phải có vị ngọt ngào như cũ không…

Nàng luôn luôn không ưa đồ ngọt, nhưng mà kẹo mạch nha lại là ngoại lệ duy

nhất bởi vì…… lúc trước nàng đã phải tránh giám thị để trốn tới một nơi

tối tăm để được cùng Diễm chia xẻ bọc kẹo mạch nha đó, đó từng là ký ức

quý giá nhất, đẹp nhất của nàng thời thơ ấu…

Nhóm nô tài phục vụ đứng xung quanh điện kinh hô lên, đầu của Băng đã gần

như chạm phải bình sưởi ấm, chỉ thiếu chút nữa là bị đốt cháy, tuy nhiên bụi than nóng từ đó bốc ra, làm nàng cảm thấy cực, nàng phản xạ mà lui

vội về phía sau, cánh tay như vậy nhưng vẫn bị phỏng, từng mảng đỏ nổi

lên, không nghĩ chỉ mới chạm vào tro than đó thôi mà lại gây ra vết

thương như vậy, lòng bàn tay mền mại của nàng vì vậy mà nổi dần lên từng mảng mụn nước…

Sau đó là một trận rối loạn, bình sưởi ấm đó lập tức bị chuyển đi nơi khác, nhóm nô tài nhanh chóng đem một đám tuyết phủ lên tay của nàng, đám

khác thì lại run như cầy sấy nhìn chằm chằm vào nàng, sợ nàng lại làm

hành động gì đó hại thân thể mình tiếp, làm liên luỵ bọn họ bị hoàng

thượng trách phạt.

“Vậy phải làm sao bây giờ a? Vậy phải làm sao bây giờ a? Hoàng Thượng nếu

trách tội xuống dưới……” Cẩm Hồng một bên vội vàng mang thuốc tới cho Băng, một bên miệng vẫn lải nhải nhắc tới, một đám mụn nước do phỏng

nổi lên nơi tay nàng làm cho nàng sợ hãi tới nỗi mặt trắng bệch.

Trong cung nô tài người nào không thông minh? Người nào không hiểu được nhìn

mặt người khác mà hành động, huống chi đều là người hầu hạ bên cạnh

hoàng thượng!

Nàng mặc dù là phế hậu, nhưng mấy ngày nay Hoàng Thượng đối của nàng độc

sủng, trong cung chưa từng có vị nương nương nào từng được đối xử như

vậy! Nói không chừng chẳng bao lâu nữa Hoàng thượng sẽ lại phục vị cho

nàng. Bây giờ nàng bị thương như vậy, Hoàng Thượng nếu trách tội xuống

dưới, bọn họ có mấy cái đầu cũng không thể chịu hết tội……

Băng tuyệt không để ý lòng bàn tay đau đớn, thuốc mỡ trong suốt mát mát phủ

lên lòng bàn tay, rất hữu hiệu giảm bớt phỏng rát, nàng vẻ mặt buồn cười nhìn vẻ mặt khẩn trương của nhóm nô tài bên nàng, vây quanh nàng thành

một vòng lớn, lo lắng quan tâm đến nàng mà không để ý thấy nàng nhìn họ

mà buồn cười.

“Đây là làm sao vậy?” Tào Hãn khó khăn lắm mới tranh thủ thời gian trở về

Thanh Dương cung, ngự hoa viên hoa cúc đang nở rộ, suy nghĩ nếu mang

nàng ra ngoài đi dạo, làm cho tâm tình nàng được giải toả, nhưng mà thấy đám nô tài vậy quanh nàng thành một vòng như vậy thì vội tới hỏi, cũng

không biết có chuyện gì vừa xảy ra.

“Hoàng Thượng……” Nô tài vội quỳ đồng loạt, Băng thậm chí nhìn đến bọn họ cả người như lạnh run lên từng đợt

“Nhược Nghiên! Tay ngươi làm sao vậy?” Tào Hãn liếc mắt một cái liền thoáng

nhìn thấy trong lòng bàn tay phải Băng đổ đầy thuốc mỡ, bên cạnh nàng

còn có một khối băng, sắc mặt nhất thời trầm xuống,bực tức từ đâu trào

đến quát :“Cẩu nô tài! Các ngươi hầu hạ thế nào! Người đâu lôi toàn bộ

ra ngoài đánh năm mươi trượng!”

“Chậm đã! Là ta chính mình không cẩn thận, không liên quan đến bọn họ.” Băng

thậm chí không có đứng dậy, ngồi ở nhuyễn tháp liếc mắt một cái dò xét

hắn, không nhanh không chậm nói. Đối với hết thảy tức giận mà Hoàng đế

đang bừng lên nàng cũng không để ý, lại càng không muốn hắn vì nàng mà

đánh người vô tội.Nhưng mà trong mắt nàng lại thể hiện như thể trên đời

này nàng mặc kệ tất cả, vô tình, cảm xúc thì không biểu hiện rõ ràng.

“Ngươi không cần phải vì họ mà xin tha?” Tào Hãn đối với hành động bất kính

của nàng cũng không để ý, ánh mắt sáng quắc đem nàng đánh giá như muốn

xuyên thấu nàng, nhưng cuối cùng vẫn là dừng ở khuôn mặt tuyệt mỹ của

nàng.

Trải qua nửa tháng tỉ mỉ điều dưỡng, lúc này Băng đã không có những ngày mệt mỏi, sắc mặt nàng hồng nhuận, khí sắc vô cùng tốt, mái tóc búi tự

nhiên, để lại một phần dừng ở hai má, trên người, quần áo màu tím càng

làm tăng thêm cho nàng vẻ ngoài cao quý thanh lịch, vạt áo được thêu tỉ

mỉ từng đám mây trắng trôi bồng bềnh, như là có thể làm cho nàng thuận

gió mà bay đi, cả người không như các tần phi khác đua nhau trưng bày

trang sức trên người, riêng nàng không cần bất kỳ trang sức gì cầu kỳ,

mới thế thôi đã làm cho hắn không thể rời mắt khỏi nàng, như thể nhìn

nàng vĩnh viễn chưa đủ, như thể muốn đem hình bóng nàng khắc sâu vào

trong mắt, tạc thật sâu vào trong lòng.

“Cho dù là xin tha! Hoàng Thượng chuẩn sao?” Băng một cũng chút không thèm

để ý hắn trong ánh mắt nóng bỏng, vẻ mặt bình thản hỏi lại.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.