Chương 65

Được Tử Lan cho ăn

Định Tâm Hoàn, kể từ đêm nay đi qua, Dương Khang An vốn là có chút buồn

bực liền hoàn toàn tiêu tán. Đối với Tử Lan càng thêm đau đến tận xương

tủy, việc trong nhà có thể làm thì hắn sẽ giúp đỡ làm, mỗi lần nhìn hắn

bận trước vội sau, Tử Lan muốn giúp một tay tuy nhiên đều bị hắn ngăn

trở.

"Tướng công, chàng qua đây!" Kêu hắn mấy lần, hắn đều đang

bận rộn, không phải vội vàng sửa cái ống khói, thì là vội vàng sắp xếp

lại các thứ trong sân, hoặc là làm gì đó . . . . . . Tử Lan hắc tuyến

đầy đầu, mình dù có lười, nhưng cũng đã là vợ người ta, làm sao có thể

cứ như vậy nhìn tướng công mình vội mà mình cái gì cũng không giúp được

một tay đây?

Tử Lan nghiêm mặt, hét một tiếng, Dương Khang An ngoan ngoãn buông xẻng trong tay, đến bên Tử Lan.

"Ngồi xuống!" Tử Lan chỉ cái băng ngồi bên cạnh mình, Dương Khang An nhìn

nương tử một cái, nhìn trên mặt nàng không có nụ cười, cảm thấy nàng tức giận, mặc dù không biết tại sao nàng tức giận, nhưng vẫn làm theo lời

nàng nói.

Nhìn hắn ngồi xong, Tử Lan mới rút khăn từ trong ngực,

giúp hắn lau sạch sẽ mồ hôi trên mặt, đau lòng nói: "Việc nhà nơi đó một ngày là có thể làm xong sao? Chàng một ngày luyện võ còn phải luyện

chữ, chàng chỉ biết là yêu thương ta, không để cho ta làm việc, chẳng lẽ ta không đau lòng chàng? Cũng không biết nghĩ một chút nếu quá mệt sinh bệnh thì làm sao bây giờ?"

"Nương tử, ta rất khỏe, không có

chuyện gì!" Nhìn Tử Lan không phải là tức giận, chỉ là đau lòng mình,

Dương Khang An nhếch miệng mà cười cười, không để ý nói. Dương gia phòng ốc cũng coi như tốt, chỉ là nhiều năm như vậy là hắn cùng đệ đệ hai

người ở thì không sao, cũng không cần dọn dẹp nhiều, cho nên nhìn có

chút cũ rách, hiện tại cưới nàng dâu rồi, Dương Khang An muốn sửa cho

tốt một chút, tuy nói hiện tại không có năng lực khiến nương tử ở phòng ở mới, nhưng là cũng không thể khiến nàng ở phòng rách nát a?

Tử

Lan trừng mắt nhìn hắn, nam nhân này quả thật quá khiêu chiến sự chịu

đựng của mình rồi, nói thẳng: "Không được, hôm nay không cho phép làm."

Dương thị ngã bệnh, làm kế nữ, Tử Lan cùng Dương Khang An đặc biệt đi thăm

một chút, chỉ là không thấy người, bà (Dương thị) đang ngủ.

Thạch Hữu Lương nói với nữ nhi: "Mấy ngày nay để Thạch Lâm đến nhà ngươi học

bài đi, Phu Tử bị bệnh, hắn không phải đến học đường"

Tử Lan gật

đầu một cái, nếu không phải là bởi vì gần đây Trần Văn Thanh tương đối

vội, cũng sẽ không để Thạch Lâm trở lại, Trần Văn Thanh rất để ý việc

học của Thạch Lâm, dầu gì cũng là hắn (Trần Văn Thanh) đã công nhận

người thân, tự nhiên hi vọng hắn (Thạch Lâm) về sau trôi qua tốt hơn

chút. Cho nên ở lúc trở lại, đã thương lượng qua, nói Thạch Lâm không

được bỏ bê bài tập.

"Cha, mẹ bị bệnh, trong nhà có cái gì may may vá vá gì đó thì để cho con làm, muốn ăn cái gì cũng nói cho con biết,

con cho người mang đến đây." Tử Lan nhìn phụ thân từ ái của mình, dịu

dàng nói.

Thạch Hữu Lương gật đầu một cái, sau đó đối với Dương

Khang An nói: "Tử Lan nói nàng phát mầm đậu, qua ít ngày, ngươi theo ta

cùng đi bán, nay đang đông ta không muốn bày quầy. Chờ ra xuân, ta nghĩ

muốn mở một cửa hàng."

Dương Khang An cũng nghĩ tới chuyện sau

này, Tử Lan cũng đề nghị qua muốn mở quán cơm nhỏ, thủ nghệ của nàng

cũng không tệ lắm, chỉ là Dương Khang An không muốn nàng bị mệt, cho nên cự tuyệt, vì vậy Thạch Hữu Lương vừa nói, hắn liền đồng ý. Mình (Dương

Khang An) chỉ có một người, có thể giúp nhạc phụ một chút, cũng tốt.

Rốt cuộc đả kích quá lớn, Dương thị lúc này ngược lại bệnh cũng không nhẹ,

thật ra thì lúc trở về nàng vẫn chưa hết hy vọng, đại y quán trấn trên

cũng nhìn rồi, kết quả cho ra kết luận giống nhau, về phần lúc trước

nàng xem bệnh vốn cũng không phải là đại phu thật tốt, nhiều nhất chính

là người học hai năm y thuật rồi hồi hương hành nghề, quá tuyệt vọng,

Dương thị liền thật ngã bệnh.

Thạch Hữu Lương một đại nam nhân,

chăm sóc cũng không tỉ mỉ, vì vậy liền kêu nhạc mẫu tới đây chăm sóc,

thật ra thì sau khi về nhà, hắn mới từ trong miệng người khác hiểu được

Dương thị đối với Tử Lan nói những lời quá đáng kia, trong lúc nhất thời đối với Dương thị không có sắc mặt tốt.

"Con ngày sau nhớ lấy

không thể lại như vậy, đối với hai đứa bé kia phải khá hơn chút, mặc dù

bởi vì chuyện của con, con rể tất nhiên sẽ không thể vui vẻ, nhưng hắn

rốt cuộc là người phúc hậu, ngàn vạn đừng làm ra chuyện hồ đồ gì, biết

không?" Dương vương thị mặc dù đau lòng khuê nữ, nhưng là cũng không thể khiến nàng hồ đồ, ngộ nhỡ con rể giận, bỏ nàng, thì ngay cả lý do đều

không cần tìm nha!

Dương thị khóc có chút thở không ra hơi, nàng

không nghĩ ra mình tại sao lại có báo ứng như vậy, Tử Lan, Thạch Lâm hai đứa bé mặc dù nhìn không tệ, nhưng rốt cuộc không phải là đứa bé của

mình, hơn nữa bọn họ cũng đã lớn như vậy, mình cũng đã đắc tội Tử Lan,

tướng công mình lại yêu thương bọn chúng như vậy, mình không thể sinh,

vậy sau này cuộc sống không phải sẽ càng tệ hơn ư? Tướng công thân phận

như hiện tại bất đồng với trước kia, nhà mình (Thạch Hữu Lương) cũng

không thiếu tiền, này về sau ngộ nhỡ hắn có tâm tư khác, mình rốt cuộc

nên làm cái gì?

"Mấy ngày nay con rể tâm tình không tốt, con ngàn vạn lần không thể hồ đồ, biết không?" Dương vương thị nhìn dáng vẻ của

nữ nhi, liếc qua mặt của nàng, chống lại ánh mắt của nàng, vội vàng lại

dặn dò. Con rể không có đem nữ nhi đưa về nhà, còn cho bản thân mình đi

đến chăm sóc con mình, mình ngàn vạn lần không thể để cho đứa nhỏ ngốc

này phá hư chút tình cảm cuối cùng của con rể.

Dương thị lúc này

mới gật đầu một cái, so với tình cảnh của nàng hiện tại, nàng càng thêm

không muốn rời đi Thạch gia, rời đi Thạch Hữu Lương.

Nghĩ thông

suốt rồi, chờ qua hai ngày, khi Tử Lan lại đến nhìn bà, bà đã tốt hơn

rất nhiều, nói chuyện với bản thân mặc dù còn có chút lúng túng, nhưng

tối thiểu thái độ đã khá hơn nhiều. Thấy bà có thể nghĩ thông suốt, Tử

Lan cũng yên lòng, mặc kệ như thế nào, nàng đều không hi vọng phụ thân

mình lại bị giằng co (giữa con và vợ).

Trời mùa đông ngày càng

lạnh, núi lớn có chút tiêu điều, một mảng lá cây khô màu sắc ảm đạm,

bước chậm ở chỗ sâu trong núi lớn, Tử Lan nhìn tướng công mình đang mở

đường trước mặt, không khỏi có chút hài lòng, nàng quấn quít chặt lấy

hắn rốt cuộc ép hắn đồng ý mang nàng vào núi.

Bởi vì Tử Lan mãnh

liệt yêu cầu, Dương Khang An lại nhìn ánh mắt khát vọng của nàng, lòng

mền nhũn, đành phải đồng ý, mặc dù vừa đến sâu trong núi hắn liền hối

hận, không muốn đi vào trong, nhưng là dáng vẻ say mê cuồng nhiệt

kia của Tử Lan khiến hắn không thể mở miệng ngăn nàng.

Hiện tại

mùa này vào núi rất ít người, cho nên cỏ dại cũng rất nhiều, Dương Khang An trước dùng chân, tiện tay dặm khảm đao phát cỏ mở đường nhỏ cho Tử

Lan.

"Tướng công, có phải hay không có thác nước, ta nghe đến

tiếng nước chảy thật là lớn ." Tử Lan tự nhận là mình hiểu nơi này, đó

là bởi vì kiếp trước thời điểm nàng thường lên núi hái quả dại, rau dại

linh tinh để ăn. Thế nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nàng đi sâu vào bên

trong núi như vậy, núi lớn không hổ là một khối trân bảo trời xanh ban

tặng, mặc dù là mùa đông, nhưng vẫn truyền đến tiếng kêu của động vật ,

còn có gió thổi qua rừng cây, trong hoàn cảnh như vậy, Tử Lan cảm thấy

rất bình lặng, cho nên đột nhiên nghe được tiếng nước chảy càng lúc càng lớn, vui mừng suy đoán.

Dương Khang An gật đầu một cái ừ một

tiếng, hắn chính là biết không xa nơi này có một thác nước nhỏ, mới có

thể mang nàng dâu tới đây, nhìn dáng vẻ nàng vui mừng, Dương Khang An

biết mình làm đúng rồi.

Thác nước cũng không lớn, nước chảy trong suốt, nó là những dòng nước nhỏ từ kẽ núi chảy hội tụ mà thành.

Thấy trong đầm nước phía dưới thác nước thỉnh thoảng có cá nhỏ nhảy lên, Tử

Lan càng thêm vui mừng, đồng thời cũng hiểu tại sao Dương Khang An muốn

mang túi lưới vào núi rồi.

"Nơi này, nơi này, chỗ này có cá lớn!" Tử Lan nhảy nhót chỉ huy Dương Khang An bắt cá, vốn là hắn định xăn ống quần lên, chuẩn bị xuống nước mò cá, Tử Lan lo lắng hắn bị đông lạnh,

nên không cho hắn xuống nước, vì vậy hắn dùng khảm đao từ trong núi vót

một cây côn gỗ, lại bện cỏ dại thành một hình tròn, đem túi lưới cột vào phía trên (đoạn này ta chém!). Cách bắt cá như vậy phải có kỹ thuật,

lúc đầu chỉ toàn bắt được cá nhỏ, may mắn Dương Khang An cũng có chút

thiên phú bắt cá, cho nên dần dần nâng tay nghề lên.

"Nương tử,

đủ chưa! Đã mười mấy con rồi, nhiều hơn nữa sẽ không đựng được." Dương

Khang An nhìn Tử Lan ở một bên gọi tới gọi lui, hai gò má cười ửng hồng, bất đắc dĩ nói.

Tử Lan le lưỡi, nhìn Dương Khang An cầm một túi

cá đang còn nhảy lách tách, nhất thời ngượng ngùng, dường như mình chơi

quá hưng phấn.

Mang một mẻ cá lớn về nhà, Tử Lan lúc này mới có

chút ngây ngẩn cả người, nàng khiến Dương Khang An đưa đến cho nhà bà

nội một ít, bởi vì ngày hôm qua em dâu của Dương thị sinh con, Dương thị trở về nhà mẹ rồi, trong nhà không ai nấu cơm, liền thuận tiện khiến

Dương Khang An gọi phụ thân cùng đệ đệ đến nhà mình ăn cơm, nàng tính

toán làm cái lẩu đầu cá với cải chua.

Mùa đông lạnh lẽo, lẩu nóng hầm hập, thật ra thì đồ ăn cũng không có nhiều, Tử Lan chuẩn bị cải

trắng, la bặc, đậu hũ, khoai tây, rau chân vịt, miến, còn có thịt phiến

cùng mì sợi, nhưng là người một nhà ăn cực kỳ thỏa mãn.

"Nương tử, cái này có dễ làm không?" Sau khi ăn xong Dương Khang An đột nhiên hỏi.

Tử Lan không rõ chân tướng, cho là hắn thích lại ngại phiền toái, gật đầu

nói: "Không khó khăn, chỉ cần nắm giữ tốt gia vị là được."

Thạch Hữu Lương cũng nói ra một chút suy nghĩ của mình: "Vậy chúng ta có thể thử bán xem sao."

"Mọi người muốn mở quán lẩu ư?" Tử Lan đột nhiên nhớ tới đời sau phố lớn ngõ nhỏ có thể tùy ý thấy được lẩu đ**m, vì vậy nói: "Thật ra thì có rất

nhiều loại, có đầu cá nấu cải chua, có ma lạt, còn có canh suông, còn có tây hồng Thục . . . . . ."

"Cái đó quá nhiều, ta chỉ là muốn làm một cái nồi lớn, bán món ăn đã nấu xong, như vậy có thể bán cho từng

người." Dương Khang An ước chừng tiền tài trong nhà một chút, vì vậy

nói.

Tử Lan hơi suy tư một cái nói: "Cũng có thể, múc ra tô, đem

món ăn cùng thịt hầm xong, để trong canh cho nóng, thêm một chút dầu

vừng, hạt Tiêu, còn có muối cùng Gà tinh. . . . . . Ừ. . . . . . Lại

thêm một chút tương vừng, mùi vị tuyệt đối không sai, tính tiền cũng dễ

dàng, một tiền đồng là thức ăn chay, hai tiền đồng là món ăn có thịt.

Miến cùng mì sợi thì thêm hai tiền đồng."

Thạch Hữu Lương nghe nữ nhi tính toán tốt, vì vậy nói: "Ngày mai thử làm một chút, nếu là ăn ngon, chúng ta sẽ bán cái này"

Ngày kế Tử Lan làm, mọi người cùng nếm, cũng nói ăn ngon, Dương Khang An dựa theo lời lượng của Tử Lan, rất nhanh liền bắt đầu, làm cũng không tồi.

Nói làm liền làm, trước một ngày Tử Lan ở nhà hầm tốt canh xương, giúp đỡ

Dương Khang An đem món ăn rửa sạch, ngay cả Dương Dật an cùng Thạch Lâm

cũng phụ giúp không ít, ngày thứ nhất bán, cộng thêm bởi vì là mùa đông, ít món, nên Tử Lan đem đậu hũ đặt ở ngoài phòng đông lạnh thành đậu phụ đông, lạp xưởng cắt miếng, cộng thêm rau dưa hiện có cùng thịt chuẩn bị coi như phong phú.

"Như thế nào? Như thế nào? Buôn bán như thế

nào?" Ngày thứ nhất lúc chạng vạng, Thạch Hữu Lương cùng Dương Khang An

trở lại, Tử Lan vội hỏi.

Cha vợ và con rể hai người liếc mắt nhìn nhau, sau đó lắc đầu một cái, Tử Lan duỗi cổ nhìn, trong nồi món ăn đã

hết? Vậy tại sao còn nói không tốt nhỉ?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.