Chương44: Người yêu cũ?

Thượng Linh hoàn toàn không hề bất ngờ khi Mã U chủ động mời cô ra

ngoài dạo phố. Nếu như thân thế của Mã U đúng như những gì cô dự đoán,

vậy thì điều gì phải đến sớm muộn sẽ đến thôi.

Song cả ngày đi

dạo, ăn cơm trưa, mua sắm và uống trà, Mã U không hề nói gì đến chuyện

quá khứ. Nếu gác bỏ lập trường cá nhân sang một bên, có thể nói Mã U là

một người phụ nữ rất quyến rũ. Thứ cô có không chỉ là thân hình và gương mặt đầy mê hoặc.

Tính cách cô cởi mở, thẳng thắn, thích những

điều mới mẻ, không ra vẻ, cũng không hề phách lối. Từ những đồ ăn mấy tệ trên vỉa hè cho đến cốc trà chiều mấy trăm tệ cô đều vô cùng vui vẻ

chấp nhận.

Nhìn gương mặt tuyệt đẹp lúc dịu dàng sâu sắc, lúc

tươi tắn rực rỡ, đến Thượng Linh cũng không khỏi than thở trong lòng.

Nếu cô là đàn ông, chắc chắn cũng sẽ yêu Mã U mất, người phụ nữ này thật quá tuyệt vời.

Lúc sẩm tối, Thượng Linh quay lại sau khi vào

nhà vệ sinh, thấy Mã U đang nói chuyện điện thoại. Thần thái và giọng

nói vô cùng dịu dàng, gương mặt cô như phản phất vẻ lưu luyến trong ánh

hoàng hôn vàng vọt chiếu vào từ cửa kính.

Thượng Linh bước đến gần, chỉ nghe thấy câu cuối cùng: “Vậy lát nữa gặp nhé, Thố!”

Mã U đặt điện thoại xuống, quay đầu sang Thượng Linh, ánh mắt không hề

lấm lét chút nào: “Thố vừa xong việc rồi, cũng sắp xếp xong xuôi bữa tối nay rồi!”

Thượng Linh hơi nhíu mày. Bình thường trong trường

hợp này, người khác sẽ gọi là “chồng cô”, nhưng đối với Mã U, Diệp Thố

vẫn là một cá thể riêng lẻ. Chỉ là một người đàn ông mà Mã U quen biết,

chứ không phải là chồng của Thượng Linh.

Thượng Linh nhìn Mã U khẽ cười, nhưng trong lòng không thoải mái chút nào.

Ba người ăn tối tại một nhà hàng vô cùng nổi tiếng tại thành phố B, đây cũng là lần đầu tiên Thượng Linh đến nơi này. Bà chủ nhà hàng biết Diệp Thố, nói chuyện với anh suốt lúc dẫn đường cho ba người. Thái độ anh

rất hờ hững, giống như đang suy tư cho đến khi bà chủ nói xong câu gì

đó, mỉm cười nhìn Mã U đi phía sau, anh mới khẽ lắc đầu.

Thượng Linh bất giác ưỡn ngực lên. Tuy không nghe thấy gì, nhưng rất dễ đoán

ra, thấy Mã U đi sát ngay sau Diệp Thố, bà chủ tưởng cô chính là bạn gái anh. Trong mắt người ngoài, anh và Mã U trông giống như một đôi hơn

sao?

“Em muốn ăn gì?” Anh ngồi lại gần lúc Thượng Linh đang

nghịch vơ vẩn bát đĩa trên bàn, mùi hương bạc hà dịu nhẹ khuấy động trái tim cô.

Thượng Linh quay đầu lại, bắt gặp ngay ánh mắt tuyệt

đẹp đang chăm chú nhìn mình, nói bừa: “Em chưa đến đây bao giờ, tùy anh

gọi thôi, ăn được là được!”

Phía đối diện, Mã U cười hì hì một

tiếng: “Cô dễ nuôi thật đấy! Để tôi gọi món trước vậy.” Cười xong, Mã U

gọi bà chủ đến, vô cùng thành thạo gọi mấy món.

Thấy Diệp Thố đang nhìn mình, Mã U mỉm cười nói tiếp: “Sao, không ngờ tôi vẫn nhớ rõ sở thích của cậu phải không?”

Thượng Linh chống cằm tiếp tục nghịch bát đũa. Trong lòng thầm nghĩ,

tiếp tục đi, nhiệt tình nữa vào, thắm thiết nữa vào, cô sẽ vỗ tay cho

hai người.

Sau bữa tối, ba người đến một quán bar lãng mạn theo gợi ý của Mã U. Quán bar bật nhạc blue nhẹ nhàng, bầu không khí rất

thoải mái dễ chịu.

Hai người nói chuyện về nhiều lĩnh vực, đều

là những chuyện Thượng Linh chưa bao giờ quan tâm, cũng không hiểu rõ

lắm, nhưng lại chẳng hé răng lấy một tiếng đến điều cô muốn nghe nhất -

đó là quá khứ. Thượng Linh ngồi một bên lặng lẽ nhìn hai người, thỉnh

thoảng Diệp Thố cũng quay đầu lại nhìn cô, lúc thì gạt những lọn tóc

trên trán sang bên cho cô, lúc thì hỏi cô có buồn ngủ hay không.

Anh không nhận ra, nhưng Thượng Linh cảm nhận rất rõ. Mỗi khi anh nhìn

cô, đôi mắt Mã U đều bao phủ một màn sương mờ ảo. Rõ ràng là Mã U thích

anh, hoặc có thể nói là, vẫn đang thích anh.

Từ đầu đến cuối Mã U không hề nói với Thượng Linh bất kì điều gì liên quan đến quá khứ

giữa cô và Diệp Thố, nhưng từng cử động, thần thái đều nói lên cùng một

tâm trạng.

Có lần sau bữa cơm, Thượng Linh quyết định không

vòng vo nữa, hỏi thẳng Mã U: “Chị và A Thố, giữa hai người có phải đã

từng có gì không?”

Mã U nhìn cô rất lâu, đột nhiên mỉm cười nói: “Sao lại hỏi điều này?”

Đến cả câu trả lời cũng na ná như Diệp thố. Cô thở dài: “Tôi không quen với việc là người sau cùng được biết.”

“Cô không phải là người biết sau cùng.” Mã U cười dịu dàng: “… Đã là

chuyện của quá khứ rồi, còn nhắc đến làm gì nữa. Đối với hai người, quan trọng là hiện tại cơ mà, phải không?”

Câu trả lời mới khéo léo làm sao. Thượng Linh không thể không thừa nhận, Mã U chính là người

thông minh nhất trong số những người phụ nữ cô đã gặp.

Tuy Mã U không hề nói gì, nhưng mấy tiếng “chuyện quá khứ” rõ ràng chứa đựng quá nhiều điều. Phụ nữ là những người rất giỏi tưởng tượng, cứ mập mờ không rõ ràng như vậy, lại càng khơi gợi trí tưởng tượng nhiều hơn.

Mấy ngày sau đó, cô đều chìm đắm trong những tưởng tượng của chính mình. Hai người họ quen biết thế nào, bắt đầu thích nhau ra sao? Anh cũng

từng hôn Mã U giống như hôn cô, đã từng ôm cô ấy như ôm cô ư? Anh cũng

từng muốn sở hữu cô ấy mãnh liệt như đối với cô sao? Anh nói thích cô

ấy, cười với cô ấy ra sao, ngắm nhìn cô ấy thế nào?...

Từ trước đến giờ tuy có rất nhiều người thích Diệp Thố, nhưng trong mắt anh lại

chỉ có mình cô. Khi điều này trở thành lẽ dĩ nhiên, cô ngây thơ tưởng

rằng anh chưa từng có ai trong quá khứ.

Người yêu cũ, người anh đã từng thích, từng yêu trước khi có cô. Những chuyện cô không hề biết

nhưng đã từng xảy ra trong quá khứ. Quá khứ khi đôi môi anh, cơ thể anh, trái tim anh đã từng thuộc về một người phụ nữ khác… đều khiến cô cay

đắng xót xa trong lòng.

Tất cả những điều này, đều là những

giây phút mặn nồng không thể chia sẻ được. Cho đến giờ phút này, cô mới

thực sự lĩnh hội được điều ấy.

Lúc ăn tối, Diệp Minh nhắc tới

buổi hòa nhạc từ thiện VIVS sắp tổ chức. Sau khi dặn dò Diệp Thố vài

câu, ông căn dặn Thượng Linh lần này cùng tham dự, dù gì bây giờ cô và

Diệp Thố đã kết hôn, ít nhiều cũng phải giúp chồng đỡ đần công việc.

Thượng Linh hồn phách đang trên tận chín tầng mây, nên không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ “vâng” một tiếng đồng ý.

Không ngờ cô vừa gật đầu, Diệp Thố đã lên tiếng phản đối.

“Việc của khách sạn không cần cô ấy phải động tay vào.” Anh hơi chau

mày nhìn cha: “Sẽ có chuyên gia phụ trách buổi hòa nhạc từ thiện, bố

không cần phải lo lắng đâu.”

“Đây không phải là lo lắng. Sớm

muộn gì vợ con cũng đều phải tham dự chuyện khách sạn, lần này coi như

tích lũy kinh nghiệm, để nó cùng phụ giúp vào xem sao.”

“Không cần!”

Anh lạnh lùng từ chối, Thượng Linh nghe thấy bực dọc: “Cũng đúng, em

chơi đàn tệ như vậy, học vấn lại không cao, việc quan trọng như vậy tốt

nhất là không nên giao cho em.”

Diệp Thố quay đầu lại nhìn cô,

dường như định nói gì nhưng lại không lên tiếng. Việc lần này khiến mối

quan hệ vốn đang dịu đi giữa hai người lại quay về điểm xuất phát.

Thượng Linh hiểu lúc này chiến tranh lạnh với Diệp Thố sẽ là điều thiếu khôn ngoan. Người tình cũ đang ở cùng một mái nhà, cô ta hoàn hảo chu

đáo, thấu hiểu lòng người, còn vợ anh lại bướng bỉnh kiêu ngạo, chẳng

nhẹ nhàng gì với anh. Trường hợp “tình cũ không rủ cũng đến” vì thế dễ

xảy ra nhất.

Nhưng cô khăng khăng không chịu làm hòa, càng không chấp nhận làm những điều mình không thích để giữ trái tim anh.

“Có phải cậu đã yêu anh ấy rồi không?” Mễ Mễ hỏi cô trong điện thoại.

“Không phải, mình chỉ muốn đối xử tốt với anh ấy, muốn sống vui vẻ bên nhau thôi!” Thượng Linh trả lời gượng gạo.

“Phụ nữ bao giờ cũng nói một đằng, nghĩ một nẻo. Ngoan nào, nếu cậu

thực sự thích anh ấy thì cứ thừa nhận, cũng chẳng phải việc khó khăn

quá, dù sao hai người cũng đã kết hôn rồi. Phải cẩn thận, đừng để đại mỹ nhân ấy cướp mất chồng đấy!”

Nói chuyện điện thoại với Mễ Mễ

xong, Thượng Linh lại càng thấy bực bội hơn. Không phải cô không thể

thích anh, nhưng trong tình huống này, quả thực là vô cùng buồn bực.


Cách mấy ngày, Mã U lại rủ Thượng Linh đi dạo phố.

Thượng Linh thấy rất ngạc nhiên, với tư cách là người yêu cũ của Diệp

Thố, cả ngày thấy vợ anh lẽ nào cô ta không thấy khó chịu sao?

Hai người ngồi xuống uống trà trong quán cà phê tại một trung tâm mua

sắm. Mã U nói đến buổi hòa nhạc từ thiện do VIVS tổ chức lần này, hình

như muốn khuyên cô cùng tham dự. Thượng Linh đã hiểu, thì ra mục đích

hôm nay của Mã U là làm thuyết khách giúp Diệp Minh.

“Thôi không cần đâu! Thật ra tôi cũng chẳng có hứng thú với những chuyện thế này.”

“Chẳng phải tuần nào cô cũng tập piano sao? Không cần để ý đến Thố,

nhân cơ hội này luyện tập luôn cũng tốt. Nghe nói lần này Phong Duy Nặc, nghệ sĩ piano trẻ tuổi vừa từ Vienna về nước cũng nhận lời biểu diễn,

đến lúc ấy có thể nhân việc công làm việc riêng, nhờ anh ta chỉ bảo cho

cô luôn.”

Thượng Linh bị sặc ngụm cà phê, Phong Duy Nặc cũng

tham dự sao? Thượng Linh bỗng thấy lo lắng trong lòng. Lẽ nào đây là lý

do hôm trước Diệp Thố ra sức phản đối cô tham dự buổi hòa nhạc? Cô sa

sầm mặt lại, anh chàng này đúng là cứ ám lấy cô mãi.

“Phong Duy Nặc cũng thế thôi, cũng không phải tôi chưa từng nhờ anh ta dạy đàn,

nhưng đúng là tôi chẳng có chút năng khiếu nghệ thuật nào cả.”

“Anh ta từng là giáo viên dạy đàn cho cô sao?” Mã U vô cùng ngạc nhiên “Tuy tôi chưa gặp anh ta bao giờ, nhưng nghe nói người này rất kiêu

ngạo, rất nhiều người muốn theo học anh ta, nhưng anh ta chưa bao giờ

thu nhận một học sinh nào cả. Cô và anh ta… quen nhau?”

Thượng

Linh im lặng. Chị Mã, chị có cần phải nói với giọng điệu “bỗng nhiên

phát hiện đôi gian phu dâm phụ” như thế không? Để tránh Mã U lần sau nói lung tung trước mặt Diệp Thố hại cô phải đối mặt với chiến thuật công

kích độc đoán của “mỹ nhân”, Thượng Linh vội giải thích qua về mối quan

hệ giữa ba người.

Thực ra, ba người họ đều là bạn thanh mai

trúc mã, từ nhỏ đã chơi đùa cùng nhau, vui vẻ (?),thuận hòa (?),chỉ có điều sau này vì một số lý do nên phải xa cách nhau. Với mối quan hệ như vậy, Phong Duy Nặc dạy cô chơi piano cũng là điều có thể hiểu được.

Giải thích xong, Thượng Linh nhận ra vẻ mặt Mã U có gì đó hơi khác

thường. Mã U nhìn cô, dường như không dám tin những gì cô vừa nói: “Thì

ra, cô chính là con gái của nhà đó. Tôi không hiểu, tại sao cô lại đồng ý lấy cậu ấy?”

“…” Chị Mã, chị thật là bất lịch sự.

“Tôi xin lỗi, có lẽ tôi hơi vô lễ. Nhưng…” Vẻ mặt Mã U vô cùng khó hiểu: “Như những gì tôi biết, cha cô chắc không bao giờ cho phép cô lấy Thố.”

“…” Liệu có thể nói theo cách nào đó để cô hiểu hơn được không?

Mã U nhìn cô hồi lâu, dường như hiểu ra điều gì: “… Trừ khi, cô không hề biết chuyện gì xảy ra năm đó?”

“Biết cái gì chứ?” Thượng Linh muốn hất đổ cả bàn.

Thượng Linh đợi rất lâu, Mã U mới lên tiếng: “Xin lỗi cô, đáng lẽ tôi

không nên là người nói chuyện đó. Cô cứ đi hỏi Thố đi! Nếu… Ý tôi nói là nếu cậu ấy đồng ý kể cho cô nghe.”

“…”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.