Chương30: Bỉ ổi hay nặng tình

An Huệ Nhi ủ ê rời khỏi đảo, nhưng trong mắt vẫn ẩn chứa ngọn lửa âm ỉ. Rõ ràng cô nàng vẫn còn con át chủ bài mai phục trên đảo. Chỉ đáng tiếc là lúc Huệ Nhi rời đi, Thượng Linh vẫn nằm ngủ trong phòng nên không

trao nhau được ánh mắt cuối cùng.

Đặt chân lên hòn đảo này lâu

như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên Thượng Linh ngủ nướng. Có lẽ do lúc

trước đi bơi về quá mệt, nên cô đã ngủ li bì, đến khi tỉnh dậy trời đã

chuyển sang chiều.

Thượng Linh thấy A Ảnh và Mễ Mễ đang ngồi uống nước trong quán cà phê, hai người đã đến đảo từ sáng.

Cô ôm chầm lấy Mễ Mễ sau bao ngày không gặp, trách Mễ Mễ không gọi cô dậy sớm hơn.

“Gọi cậu dậy á? Thôi xin! Ông chủ “mỹ nhân” của cậu hạ lệnh không cho

phép bất kì ai làm phiền giấc ngủ của cậu.” Mễ Mễ tức giận nói: “Khốn

kiếp! Kẻ đáng ghét nhất là A Ảnh. Đến giờ này rồi mà vẫn tuyệt đối phục

tùng Diệp Thố! Uổng công mình không về nhà ăn Tết đi cùng anh ta tới

đây. Giờ này, tác dụng duy nhất của mình là làm bạn với cậu, giúp cậu

giải sầu trong những ngày buồn tẻ! Khốn kiếp, khốn kiếp…”

Thượng Linh bị mắng lây, mặt bắn đầy nước bọt.

Sau này cô cứ nghĩ mãi, có lẽ lần đó Mễ Mễ đã tức giận thực sự. Hạ mình theo đuổi một người đàn ông mà đến nửa năm trời chẳng có chút khởi sắc, đúng là sự đả kích rất lớn đối với người luôn thuận buồm xuôi gió trên

tình trường như Mễ Mễ.

Thượng Linh nghĩ, có lẽ đây là nguyên nhân lớn nhất khiến sau này Mễ Mễ điên cuồng tấn công anh chàng minh tinh.


Thiên kim tiểu thư đi rồi, nhưng bạn của thiên kim tiểu thư vẫn ở lại.

Khách đảo vốn ít, không gian lại nhỏ bé, gần như đi đến đâu cũng đều gặp mặt nhau cả.

Anh chàng minh tinh tên là Âu Lực Tư, người Trung Quốc. Tên gọi này là nghệ danh của anh ta, đã từng đóng vài bộ phim

điện ảnh và phim truyền hình khá nổi tiếng. Sau lần tình cờ gặp gỡ, anh

ta luôn tìm cách nói chuyện với Thượng Linh. Âu Lực Tư rất thạo đời,

biết cách gây chú ý, không làm cô thấy đáng ghét.

Trong lúc

Thượng Linh vẫn còn đang ngây ngất vì “mình lại làm bạn được với cả minh tinh”, Mễ Mễ lại thấy vô cùng ngứa mắt anh ta. Đã có bạn gái rồi còn

trêu hoa ghẹo nguyệt, minh tinh thì có gì là ghê gớm chứ? Tên đàn ông

nào cũng vừa lăng nhăng vừa háo sắc, thế mà cô lại thích đúng cái tên

mặt lạnh cứ trơ như khúc gỗ mới khổ.

Cuối cùng Mễ Mễ cũng điên

tiết, mặc bikini kéo ngay anh chàng đang nói chuyện với Thượng Linh đến

trước mặt mình: “Đừng lãng phí thời gian nữa! Cô ấy không hợp với anh

đâu, em mới hợp. Đến đây, đi bơi nào!”

Âu Lực Tư bị hành hạ đến nỗi ngã lăn xuống biển, Mễ Mễ cũng nhân cơ hội đó nhảy xuống luôn. Anh

chàng vừa ngoi lên lại bị cô ấn xuống, anh ta cứ ngoi lên, cô lại đẩy

xuống… Hai người nghịch nước vui vẻ làm Thượng Linh muốn vỗ tay. Còn bạn gái của anh chàng đứng một bên mặt mày sa sầm, quay đầu bỏ đi mất.

Mấy ngày sau, Âu Lực Tư không tài nào lại gần được Thượng Linh, có phần sợ hãi Mễ Mễ, ngày nào cũng bị Mễ Mễ lôi đi nghịch nước.

Một

hôm, A Ảnh đột nhiên xuất hiện khi Thượng Linh đang ngồi tận hưởng bên

bờ biển. Dù ở rất xa, nhưng Mễ Mễ vẫn thấy rất rõ người trên bờ. Cứ

tưởng khúc gỗ này cuối cùng cũng đã có phản ứng khi thấy mình ở cạnh

người đàn ông khác. Nhưng cuối cùng, A Ảnh lại kéo Thượng Linh vào quán

cà phê. Mễ Mễ giận sôi máu, trừng mắt nhìn người đang bên cạnh mình, đẩy anh chàng ngồi trên thuyền rơi xuống biển.

“Cô lại làm gì vậy?” Âu Lực Tư gần như điên lên.

“Đi nghịch nước với tôi!” Phù một tiếng, Mễ Mễ cũng nhảy xuống biển.

Thượng Linh mặt mày sa sầm ngồi trong quán bên bờ biển. A Ảnh đã nói

xong, đang chờ cô lên tiếng. Nội dung chẳng có gì khác ngoài những việc

liên quan đến Augus. Augus lúc nào cũng vô cùng bận rộn, nhưng chỉ vì

một cuộc điện thoại mà vội đến ngay thành phố Z, lại còn bị thương vì đỡ cho cô. Còn nữa, nếu không phải vì sợ cô buồn chán khi ở trên đảo một

mình, anh đã không cần phải đưa cả Mễ Mễ đến đây.

Thượng Linh

cười, hỏi vặn lại: “Những gì anh nói em đều biết cả. Vậy còn anh thì

sao, có biết tại sao Mễ Mễ chịu đến đây hay không? Lẽ nào chỉ vì một

chuyến du lịch thôi sao? Năm nào Tết đến, cô ấy cũng về nhà. Em biết cô

ấy nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu tiên có ngoại lệ này, anh có

biết nguyên nhân tại sao không?”

Anh im lặng hồi lâu không trả lời.

“Thực ra anh cũng giống em. Vì vậy đừng ra mặt hộ người khác, chuyện tình cảm, người ngoài không thể nào can dự được đâu!”

“Anh chỉ muốn nói với em, nếu không biết trân trọng, sẽ đến ngày em phải hối hận.”

Cuối cùng cả hai đều cụt hứng trò chuyện, A Ảnh còn định nói gì đó

nhưng cô đã đứng dậy cất bước. Sau đó khi gọi điện về viện an dưỡng tại

thành phố Z, cô mới biết điều A Ảnh định nói mà không nói ra là gì.

Cha cô đã được chuyển sang phòng khác. Từ phòng thông thường mấy người ở cùng, giờ đã chuyển sang một phòng cao cấp nhất trong viện an dưỡng,

ngoài ra còn có y tá riêng chăm sóc suốt hai tư giờ.

Thượng

Linh nghe cô y tá nói, lúc ấy mới biết cha cô đã chuyển sang phòng mới

từ hồi tháng mười hai, chứ không phải gần đây mới chuyển.

Lúc

đó là khi cô đang phiền muộn vì mẹ xuất hiện và Phong Duy Nặc đã đổi

thay. Thượng Linh hỏi y tá có phải người nộp tiền chuyển phòng mang họ

Phong? Hay là người phụ nữ mang họ Thượng hay không?

“Là một

cậu thanh niên rất đẹp trai, cao ráo, rất lễ phép, nhưng hơi lạnh lùng.

Cũng không nói họ tên là gì, chỉ nói là người khác nhờ đến đây, nộp tiền xong liền đi luôn.”

Là A Ảnh sao? Thượng Linh gác máy, quay

đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Diệp Thố đang chăm chú nhìn vào chiếc netbook

trước mặt dưới ban công tránh nắng trên mặt biển, đôi lông mày lạnh lùng hơi nhíu lại như đang suy tư điều gì.

Tại sao anh không nói

anh đã làm những điều này? Nếu anh định làm cô cảm động, đáng lẽ chuyện

này phải kể oang oang trước mặt cô mới phải.

Tuy Thượng Linh

lúc nào cũng nói nhà họ Thượng đã nuôi nấng đùm bọc anh, nhưng thực sự

cha cô chẳng hề đối xử tử tế với anh. Lúc đó tuy còn nhỏ nhưng cô đã

biết tính tình người khác ra sao khi nhìn vào ánh mắt họ.

Cha

cô là người rất giỏi diễn kịch, nhưng chỉ là khi đối diện với những

người cha cần đối phó mà thôi. Còn với những người làm trong nhà, cha

chẳng mấy khi nhẹ nhàng kiên nhẫn với họ.

Nhất là A Thố ngốc

nghếch vụng về, lúc nào cũng phải chịu những mệnh lệnh và yêu cầu hà

khắc của cha cô. Nhưng anh chưa bao giờ từng oán trách một lời, lúc nào

cũng đối xử rất tốt với cô.

Giờ đây nhà họ Diệp đã đổi đời,

nhưng anh chẳng hề huênh hoang đến trước mặt cha, hay hành động như thể

đang bố thí thương hại mà đã cử A Ảnh, người cha không hề quen biết đến

để lo giúp.

Người đàn ông này, giả làm người lạ khi gặp lại cô, cao ngạo lạnh lùng, quay cô như chong chóng. Hơn nữa, còn tìm mọi cách

quyết liệt bắt cô ở lại bên anh khi cô nhận ra thân phận thực sự của

anh. Thực ra cô luôn cảm thấy tất cả những gì anh làm đều để báo thù cô, cho đến khi anh bị thương nặng vì cứu cô.

Anh nói: Sau này, không được phép làm anh tức giận.

Anh nói: Trước đây đã không buông tay. Bây giờ càng không có lý do buông tay.

Anh nói: Em hãy ngoan ngoãn, đừng làm anh tức giận nữa, vui vẻ ở lại bên anh.

Anh nói: Anh sẽ chờ đợi, em cứ suy nghĩ đi!

Anh đã từng làm tổn thương cô nhưng cũng nhiều lần ở bên cạnh khi cô

hoảng sợ, bất lực. Có lúc là người đàn ông lạnh lùng vô tình, đáng căm

ghét, nhưng cũng nhiều lần anh làm cô nhớ lại một A Thố hồn nhiên ngốc

nghếch, chỉ biết chạy sau cô gọi “tiểu thư” những tháng ngày thơ ấu.

Thượng Linh nhận ra mình đang xao động từ tận đáy lòng.

Ngày hôm đó, khi bạn gái của Âu Lực Tư không chịu được thêm nữa, to

tiếng với Mễ Mễ khi thấy cô nàng cứ bám lấy anh chàng vì bị A Ảnh ngó

lơ, Thượng Linh đang ở biệt thự, lặng lẽ ngắm nhìn người đang ngồi ngoài cửa kính.

Chẳng ai biết sự thay đổi lặng lẽ trong trái tim

Thượng Linh, thực ra cô cũng chẳng dự tính sẽ phải thế nào. Nhưng người

phụ nữ đến đây công tác đã vô tình thúc đẩy một sự việc phát sinh.

Bà đến đây tuần tra hòn đảo mới, tiện thể bàn bạc chi tiết cùng Diệp

Thố. Như thể đã biết trước mọi việc, bà không hề bất ngờ chút nào khi

thấy Thượng Linh trên đảo, chỉ chào hỏi qua loa như trước. Mễ Mễ nhận ra người phụ nữ sang trọng này chính là một thành viên trong bức ảnh gia

đình Thượng Linh đặt đầu giường trong phòng ngủ. Đầu tiên, cô rất kinh

ngạc nhưng sau đó đã chuyển ngay thành tức giận, bảo Thượng Linh không

thèm để ý đến bà ta nữa.

Đương nhiên, Thượng Linh sẽ không thèm đếm xỉa đến người đó rồi, nhưng sau khi công việc xong xuôi, bà lại chủ động tìm gặp cô.

“Mẹ biết con đã chia tay Duy Nặc, tốt lắm!” Những lời mở đầu của bà

khiến Thượng Linh buồn cười, những câu tiếp theo lại càng kinh điển hơn: “Nhưng mẹ hy vọng con cũng không qua lại với Diệp Thố. Giờ đây cậu ta

quá xuất sắc, con sẽ rất mệt mỏi khi ở cạnh cậu ta!”

Mễ Mễ cười phá lên: “Bác à, bác là mẹ kế ạ?”

Thượng Linh liền cướp lời: “Cậu không nghe thấy mẹ mình nói à? Mẹ sợ mình sẽ mệt mỏi, mẹ chỉ muốn tốt cho mình thôi!”

“Thì ra là muốn tốt cho cậu! Vậy bác ơi, cho cháu hỏi, bác có anh chàng nào tử tế hơn để giới thiệu cho con gái bác không? Con gái bác cũng

chẳng còn trẻ trung gì nữa, sắp đầu ba đến nơi rồi, nếu giờ mà không có

ai ngó ngàng khéo không lấy được chồng mất!”

“Người tử tế sao?

Vì cứu mình mà chẳng ngại gãy tay gãy chân mà còn không phải là người tử tế sao?” Thượng Linh quắc mắt: “Thực ra trước khi mẹ nói những lời này, con chẳng hề suy nghĩ gì. Nhưng giờ con thấy kì quái lắm! Mẹ mai danh

ẩn tích suốt mười năm trời, giờ quay lại, căn cứ vào đâu mẹ can dự vào

cuộc sống của con? Làm mẹ dễ đến thế sao? Chẳng cần gánh vác trách

nhiệm, chỉ cần ra lệnh? Mà căn cứ vào đâu mẹ nghĩ rằng con sẽ nghe lời

mẹ? Phong Duy Nặc là một lẽ, Diệp Thố lại là một lẽ khác. Vậy con có thể nói rõ ràng cho mẹ biết, bây giờ con nhất quyết sẽ ở bên cạnh anh ấy,

mẹ có thể làm gì được chứ? Có quản nổi con không?”

Mặt Bao Tây

Tình chẳng hề biến sắc, hồi lâu sau, thở dài đáp: “Con vẫn giữ cái tính

bướng bỉnh, ngang ngạnh ấy. Mẹ không nói lý do không có nghĩa là không

có. Diệp Thố bây giờ đã không còn là A Thố ngày xưa nữa rồi! Con thực sự hiểu được hết những mưu tính thủ đoạn của cậu ta hay sao? Nếu thực sự

hiểu được tất cả, con nên biết, không phải ngẫu nhiên mà mẹ lại xuất

hiện ở đây.” Bà dừng lại một lúc như đang suy tư, lát sau mới nói tiếp “Dự án hợp tác lần này vốn đã có người khác phụ trách, chỉ có điều dù đã đề cập đến rất nhiều lần nhưng phía VIVS đều không trả lời. Nhưng đến

một hôm nọ, họ đã có câu trả lời nhưng lại chỉ định rõ người phụ trách

đàm phán là mẹ. Con có hiểu mẹ đang nói gì không? Con gặp mẹ ở khách sạn ngày hôm ấy chẳng có gì là ngẫu nhiên, mà đã có người sắp đặt cả. Ngay

từ đầu, đã có người ngầm mưu tính xua đuổi người đàn ông đang ở cạnh

con. Giờ đây, anh ta đã thành công rồi!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.