Chương21: Đàn ông đều giống nhau

Sau sự kiện máy ghi âm trong quán trà, “máy bay” Phương Hiểu Quyên căm thù

Đào Thanh đến tận xương tủy. Không những đá hắn ta ngay lập tức mà còn

sai hai tay cao to lực lưỡng đến đòi hết sạch xe cộ và hàng hiệu trước

đây mụ mua cho Đào Thanh về.

Đào Thanh mất cả chì lẫn chài, muốn quay trở lại thì bị bạn gái cũ ném ngay vào mặt một câu: “Một lần bất tín vạn lần bất tin!”

Về sau không hiểu sao sự việc này lại đồn đến tận công ty Đào Thanh. Tuy không đến nỗi bị đuổi việc nhưng hình ảnh hắn ta trong mắt cấp trên

xuống cấp trầm trọng, mất luôn cơ hội thăng tiến trước đây.

Đào Thanh suy đi nghĩ lại, hiểu ra tất cả mọi việc đều là do cô nàng

thiên kim tiểu thư kia giở trò. Chỉ có điều hắn ta không sao tìm được cô nàng tóc ngắn Trần Dung Linh lúc quay lại quán bar.

Nhiều tháng sau, với gương mặt đẹp trai và một công việc khá khẩm, Đào

Thanh đã lọt vào mắt xanh con gái ông chủ hiệu đàn giàu có này, trở

thành con rể tương lai của ông ta.

Gần đây, chính là thời kì yêu đương nồng nàn nhất của hai người. Đào

Thanh thường xuyên đến đây đợi bạn gái tập đàn xong rồi đưa cô ta đi hẹn hò. Thế mà…

Đúng là: “Tìm em trăm lần tìm hoài không thấy, quay đầu nhìn lại em ngay dưới bóng đêm này!”

Lúc gặp Thượng Linh tại hiệu đàn, không hiểu sao câu “chết tiệt” bật

ngay lên trong đầu Đào Thanh, hắn ta vừa dương dương tự đắc về tài nghệ

giỏi giang của mình, vừa nhìn Thượng Linh bằng ánh mắt căm hận.

Vẫn mái tóc ngắn, khuôn mặt xinh xắn, mũi cao, miệng trái tim thanh tú

như trước kia. Chỉ có điều, Thượng Linh ăn mặc rất bình thường, áo dài

trắng đơn giản, bên trong là chiếc áo len cao cổ màu đen, bên dưới mặc

quần bò, đi giày bệt. Cô trang điểm rất nhạt, thần sắc lại càng nhạt

nhòa hơn, ôm một chồng tài liệu từ phòng tập đi ra, trông cô giống như

một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học. Cô như trở thành một người khác

hoàn toàn so với cô gái trang điểm khêu gợi, ăn mặc sành điệu dưới ánh

đèn mờ ảo trong quán bar lúc trước.

Chỉ có điều, tất cả đều không còn quan trọng. Điều quan trọng là, tại sao cô ta lại xuất hiện vào thời điểm này, tại nơi này?

Đào Thanh cảnh giác, ôm chặt bạn gái giả vờ không thấy cô, vội vàng rời

đi. Thượng Linh trề môi, chửi thầm trong bụng một câu vô thưởng vô phạt.

Đào Thanh cảnh giác, ôm chặt bạn gái giả vờ không thấy cô, vội vàng rời

đi. Thượng Linh trề môi, chửi thầm trong bụng một câu vô thưởng vô phạt.

Thực ra sau khi gặp phải Đào Thanh, Thượng Linh định sang cửa hiệu khác

tập đàn, nhưng vì cửa hiệu này vừa gần nhà vừa gần công ty, tiện cho cô

đến tập sau giờ làm. Cộng thêm thái độ vờ như không quen biết của Đào

Thanh, cô tưởng rằng hắn ta lo sợ bạn gái biết chuyện nên không gây thù

hằn gì, thành ra cô cũng chẳng lưu tâm nhiều đến việc này.

Nhưng một buổi tối vài hôm sau, khi Thượng Linh vừa bước ra khỏi cửa

hiệu, còn chưa đi được mấy bước thì cô đã bị hắn ta chặn lại trong một

ngõ nhỏ vắng vẻ.

Nụ cười nham hiểm đen tối của Đào Thanh làm cô muốn đấm vào mặt hắn một

nhát, cô ôm chặt sách tập piano định phủi tay bước đi nhưng hắn đột

nhiên lại gào to tên cô.

“Thượng Linh! Ha ha, không gọi nhầm chứ! Hai sáu, à không, sắp hai bảy

tuổi. Làm việc tại phòng đối ngoại của khách sạn VIVS. Hiện đang sống

tại chung cử trước mặt. Nghèo kiếp xác, đúng không?” Rõ ràng Đào Thanh

đã chuẩn bị trước khi gặp cô, oang oang tất cả mọi tình tiết hắn tìm ra

được.

Sau đó Đào Thanh mau chóng nói ra mục đích của lần gặp này. Hắn đòi cô

bồi thường thiệt hại lần bị máy bay bà già giàu có đá, cả lãi lẫn gốc là hai trăm ngàn tệ.

Thượng Linh lạnh lùng cười đáp: “Anh cũng biết tôi nghèo kiếp xác, lấy

đâu ra hai trăm ngàn? Hay là anh thử đi hỏi xem bạn gái hiện nay của anh có không, hỏi mượn cô ấy xem thế nào?”

“Cô không có nhưng người tình của cô có!” Hắn chẳng hề nao núng, tiếp

tục cười nham hiểm: “Còn nữa, đừng có lấy anh ta ra mà uy h**p tôi! Cô

cũng có sơ hở đấy! So với CEO của VIVS, con gái chủ hiệu đàn có thấm vào đâu, sao dám so bì với cô.”

Thượng Linh khẽ chớp mắt. Hiểu rồi, ngụ ý của hắn ta là thế này: Người

tình của cô giàu hơn, quyền thế hơn người yêu tôi. Nếu cô dám tiết lộ

chuyện này với người yêu tôi, tôi sẽ đến chỗ người tình cô, nói là tôi

và cô có quan hệ mờ ám với nhau. Thử xem, hắn ta còn để mắt đến cô nữa

không?

Đã hai tháng rồi Thượng Linh không gặp Diệp “mỹ nhân”, tin tức của tay này xem chừng lỗi thời quá!

Cô thở dài chậm rãi: “Được rồi!” Thấy hắn mặt mày hớn hở, cô lại nói

tiếp: “Vậy anh tự đến tìm CEO của VIVS mà đòi. Chỉ có điều có gặp được

anh ấy hay không, không phải là việc của tôi.” Trong ngõ nhỏ có mấy

người đi làm về, nhân lúc có người đi qua, cô lấy sách tránh hắn, mau

chóng rời đi.

Tất nhiên về sau, Đào Thanh không chịu từ bỏ dễ dàng thế, cũng không dám đánh liều đi tìm CEO của VIVS, thỉnh thoảng đụng phải Thượng Linh ở cửa hiệu, anh ta luôn lườm cô với ánh mắt cảnh cáo hung ác.

Thượng Linh đã hiểu rõ bản chất con người này, biết rõ hắn không có gan

đi tìm Diệp Thố, nên cũng mặc cho hắn tha hồ lườm. Còn con gái ông chủ

cửa hiệu đàn, bề ngoài trông có vẻ hiền thục ngoan ngoãn nhưng thực ra

bản chất cũng chả khá hơn gì Đào Thanh.

Mạt cưa mướp đắng, kẻ cắp gặp bà già, Thượng Linh cũng chẳng cần phải chen chân vào.

Chỉ có điều, mọi việc lại hỏng cả vì Đào Thanh quá kém cỏi, chưa đầy

mười mấy ngày, không biết hắn đã làm gì khiến đại tiểu thư không vui mà

đá bay hắn luôn.

Hôm đó sau khi tập đàn xong, Thượng Linh thấy Đào Thanh ôm một bó hoa

đứng ngoài cửa hiệu ngơ ngẩn đợi con gái ông chủ, sau đó lại bị chửi rủa thậm tệ thất thểu đi về như thường lệ.

Sau này nghĩ lại, Thượng Linh thấy mình hôm đó có lẽ đầu óc có vấn đề

thật, thấy bóng dáng ủ rũ của Đào Thanh, không nén nổi thở dài một

tiếng, bước lên phía trước nói: “Anh đừng có hy vọng làm gì nữa, con gái ông chủ này có đến mấy người bạn trai, họ ai cũng giàu có hơn anh. Mặt

khác, cô ta lại trẻ trung xinh đẹp, hà cớ gì phải thích anh chứ?” Ngầm ý trong đó thực ra là, chỉ có thể loại già khú đế lắm tiền như Phương

Hiểu Quyên mới một lòng một dạ với anh thôi.

Hắn ta quay đầu lại nhìn Thượng Linh, không tức giận cũng chẳng chửi

rủa, xem chừng có vẻ thích con gái ông chủ thật nên vô cùng buồn bã khi

bị đá.

Cô lắc đầu: “Anh không thấy mình thật ngu ngốc hay sao? Bỏ người bạn gái tử tể như Ninh Ninh, chạy theo bám váy những mụ già giàu có, những cô

tiểu thư đỏng đảnh. Có phải anh không kiếm nổi tiền đâu, cũng chẳng phải là kẻ mạt hạng, cả ngày đi nịnh nọt đàn bà thì hay lắm sao? Nếu còn là

đàn ông thì biết đường mà thay tâm đổi tính bắt đầu lại! Mặt mũi có đến

nỗi nào đâu, lại nhanh nhẹn tháo vát, chẳng lẽ còn sợ không tìm được

người yêu hay sao?”

Thượng Linh nói đại vài câu nữa rồi đi về, hoàn toàn không hay biết Đào

Thanh đứng nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cô rất lâu. Tiếp sau đó, cô

bắt đầu bị quỷ ám. Con quỷ đó… chính là Đào Thanh.

Đại ý những lời thao thao bất tuyệt lặp đi lặp lại mỗi lần của người ôm

hoa đứng đợi Thượng Linh tan làm tại cổng VIVS như sau: Thể loại đàn ông thích bám váy đàn bà giàu có như Đào Thanh luôn bị người khác khinh

thường. Không ngờ trong lúc anh ta thảm hại nhất, cô vẫn chủ động đứng

ra khuyên bảo. Những lời của cô đã làm anh ta tỉnh mộng. Hôm đó sau khi

về nhà, anh ta đã suy nghĩ rất lâu, quyết định làm lại từ đầu! Và sẽ bắt đầu từ cô. Tính cách bình thản và những lời lạnh lùng của cô đã tác

động mạnh mẽ đến Đào Thanh. Huống hồ anh ta đã có cảm tình với cô ngay

khi quen biết trong bar! Giờ đây, anh ta đã thay tâm đổi tính, hy vọng

cô cũng sẽ thay đổi, bỏ anh chàng CEO đã có vị hôn thê kia đi, cùng anh

tạo dựng tương lai mới.

Thượng Linh không hề muốn tẩn hắn ngay trước mặt mọi người, với lại đây

còn là cổng khách sạn nơi bao người qua lại. Nhưng cô thực sự điên tiết

khi Đào Thanh cố gắng biến giả thành thật, rêu rao khắp phòng đối ngoại, trước đây hai người từng “qua lại”, giờ đây muốn “nối lại” tình xưa.

Tin này còn được các người đẹp trong phòng nhiệt tình loan báo khắp nơi, cả khách sạn ai nấy đều hay biết cả.

Hôm đó khi tan ca, cô dùng vũ khí mang theo bên mình - quả cầu lông, đập điên cuồng vào tên quấy rối này. Đáng lẽ sắp đuổi được Đào Thanh đi, ai ngờ đúng lúc đó chiếc Bentley của Diệp Thố về đến khách sạn. Đào Thanh

vừa nhìn đã biết ai đang trong xe, ngay lập tức chạy lên chắn ngang, lớn tiếng làm người ngồi trong phải mở cửa bước xuống.

Khi bóng dáng cao ráo đã bao ngày không gặp từ trên Bentley bước xuống,

Đào Thanh đã oang oang tua xong một loạt những câu trên. Cảnh cuối trong màn này là anh ta hất tóc ra phía sau, thể hiện mình đẹp trai, nhưng

ngay lập tức đứng như trời trồng khi thấy gương mặt trắng bóc tuyệt đẹp

của người vừa bước xuống. Người đàn ông này, gương mặt này là do cha

sinh mẹ đẻ hay sao?

Thượng Linh đứng bên cạnh chống cằm thở dài. Thế này là thế nào? Đây mà

cũng là kẻ quấy rối ư? Sao khi thấy CEO lại ngớ người như bị nuốt mất

lưỡi vậy?

Tình cảnh này thì chỉ còn đường tự mình gánh lấy hậu quả thôi! Các thành viên của “thông tấn xã vỉa hè” đã nhao nhao xung quanh, Thượng Linh

đành túm lấy Đào Thanh đang đứng ngơ ngác, định chuồn luôn sau khi cúi

đầu nói một câu: “Ông chủ, xin chào! Ông chủ, tạm biệt!”

Lúc vừa nghe Đào Thanh lảm nhảm, Diệp “mỹ nhân” đã sa sầm mặt mày, giờ

lại thấy Thượng Linh đang chuẩn bị lôi anh ta đi, gương mặt anh càng

khủng khiếp hơn. Anh với tay kéo cô lại: “Có việc gì vậy?”

“Anh đừng động vào cô ấy!” Đào Thanh đã có phản ứng trở lại.

“Cậu im ngay!” “Mỹ nhân” tức giận trừng mắt nhìn Đào Thanh.

Xung quanh bắt đầu loạn lên, các thành phần ngồi lê đôi mách hào hứng nhao nhao ăn theo.

Người tình nhỏ bé của ông chủ lại đang cắm sừng lên đầu ông chủ ngay trước cổng VIVS! Bùm!...

Nhưng cảnh tượng hỗn loạn đang lởn vởn trong trí tưởng tượng của mọi

người lại không diễn ra. Chỉ trong mười giây, không biết Thượng Linh nói gì mà Diệp Thố cũng từ từ buông tay.

Câu nói ấy chỉ có Đào Thanh đang đứng ngay gần đó và bác Hải lái xe nghe rõ được, Thượng Linh bình thản, chỉ khẽ “à” một tiếng, sau đó nhìn bàn

tay mình đáp: “Ơ, lại nổi da gà nữa rồi này!”

Diệp Thố không chạm vào cô nữa, chỉ lạnh lùng ra lệnh cho Đào Thanh phải biến ngay, đồng thời cảnh cáo anh ta từ nay về sau không được phép xuất hiện tại VIVS.

Đào Thanh đã hoàn hồn, đương nhiên không đời nào đồng ý, cứ léo nhéo đòi Thượng Linh phải đi cùng. Thấy hai người cứ nhùng nhằng mãi, dây thần

kinh kiềm chế trong đầu Diệp Thố cuối cùng cũng đứt phựt. Anh đưa tay ra ôm Thượng Linh, đôi mắt đẹp lạnh lùng thốt lên ba tiếng: “Cút ngay!”

“Anh đừng chạm vào tôi!” Thượng Linh ngay lập tức quát lên khi hơi thở

mang hương bạc hà ngay sát bên và hơi ấm từ những ngón tay anh khiến cảm giác căm ghét đã ngủ quên từ lâu dần thức tỉnh trong cô.

Câu nói ấy như liều thuốc trợ tim cho Đào Thanh, anh ta hùng hổ chuẩn bị cướp Thượng Linh đi. Chỉ có duy nhất bác Hải nhận ra bàn tay đã nắm

chặt của ông chủ giờ này còn nổi cả gân xanh, ánh mắt ấy như đang chuẩn

bị đánh người.

Ông chủ ơi! Phải bình tĩnh lại! Bác Hải than thầm. Bác bất ngờ phát hiện ra vị cứu tinh khi vừa quay đi.

“Sao mà ồn ào vậy?” Phong Duy Nặc như từ trên trời rơi xuống với nụ cười rạng rỡ dịu dàng và giọng nói trầm tư. Thời tiết đang độ cuối thu, anh

không mặc nhiều quần áo, chắc vừa từ biệt thự đi ra. Bên ngoài áo sơ mi

đen là chiếc áo len thấp cổ màu trắng, từng cử động đều rất lịch thiệp.

Khi mọi người vẫn đang ngây ngất vì vẻ đẹp trai của anh, Phong Duy Nặc

bỗng kéo Thượng Linh từ lòng Diệp Thố.

Thượng Linh lảo đảo, đang hoa cả mắt thì đã lao ngay vào lòng Phong Duy Nặc.

“Hai người tìm vị hôn thê của tôi có việc gì vậy?” Đôi mắt dịu dàng ẩn chứa sự đen tối đằng sau, thoáng hiện lên trước mắt cô.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.