Chương11

Cô gái để quyển sách

trên tay xuống, thương tiếc vỗ vỗ cái lưng nhỏ của cô bé, dịu dàng an ủi nói “Hinh Hinh không khóc, coi như Đồng Đồng lấy món đồ chơi của con, con cũng

không thể nói hắn như thế, biết không? Cô giáo giúp con nói với hắn, có được

không?”

“Vâng!” Thanh âm mềm mại

của cô gái nhỏ vang lên, mắt to chớp chớp lã chã chực khóc, lôi kéo cô gái đi tới

nơi vui chơi của nhà trẻ.

Sau buổi trưa là thời

gian hoạt động tự do, những đứa trẻ ở đây lại náo loạn rượt đuổi nhau khắp nơi,

cô gái nhìn bọn nó, môi đỏ mọng tinh xảo cũng không nhịn được giương lên nụ cười.

Trong đám đông, cô tìm được Đồng Đồng theo lời Hinh Hinh nói, cô vội vàng kéo

cô bé ngồi xổm người xuống: “Đồng Đồng.”

Đồng Đồng là một bé

trai xinh đẹp, cậu bé nhìn thấy cô gái bên cạnh Hinh Hinh, cố ý làm cái mặt quỷ “Mít ướt, cũng biết đi tố cáo cô giáo sao!”

Lần này, Hinh Hinh uất ức

khóc lớn hơn: “Đồng Đồng là tên khốn kiếp, chỉ biết bắt nạt Hinh Hinh”

“Đồng Đồng.” Cô gái tức

giận trách hắn một tiếng nhưng lại vẫn rất dịu dàng, cô nói với Đồng Đồng: “Mọi

người đều đối xử với nhau rất tốt, tại sao con muốn cướp đồ chơi của Hinh Hinh?

Cô không phải đã nói, con trai phải chăm sóc con gái sao?”

“Nhưng cậu ấy nói mình

là chị gái của con, con phải nghe lời cậu ấy... Con không muốn, con là con

trai! Mới không cần nghe lời con gái.” Đồng Đồng làm như một người đàn ông ngẩng

đầu lên, bộ dáng cực kỳ đáng yêu.

Cô gái có chốc lát mất

hồn, tiếp theo đó là một nụ cười tràn ra: “Ừ, Đồng Đồng là con trai, cho nên

làm sao có thể bắt nạt con gái nha! Mặc kệ bạn ấy không phải là chị gái, con

cũng không thể bắt nạt bạn ấy, biết không?”

“Được rồi, được rồi.” Đồng

Đồng bĩu môi, vuốt vuốt đồ chơi trả lại cho Hinh Hinh, nghiêm túc nói: “Sau này

cậu không được nói mình là chị gái! Mình là con trai, cậu phải do mình bảo vệ,

có biết không?”

Hinh Hinh hít hít mũi,

vội vàng gật đầu, giống như chỉ cần có món đồ chơi, cái gì cô bé cũng đồng ý.

Đồng Đồng lúc này mới hả

hê gật đầu một cái, kéo Hinh Hinh qua: “Tốt, vậy mình dẫn cậu đi chơi.” Sau đó,

hai đứa nhỏ lại quấn quýt với nhau.

Cô gái nhìn Đồng Đồng

và Hinh Hinh, đã sớm không còn cảm giác đau lòng nhưng lúc này dường như cô lại

có chút đau đớn.

Không... Cô đã sớm

không còn đau lòng, đau lòng là gì, cô đã sớm quên mất...

“Thiên Vi, phòng làm việc

nói cậu có điện thoại.” Đột nhiên vang lên một tiếng kêu khiến cô gái ngẩn ra,

cô vẫn không nhúc nhích, cho đến khi tiếng kêu vang lên một lần nữa ở phía sau “Thiên Vi, Thiên Vi! Cậu có nghe không? Cậu có điện thoại!”

Lúc này, cô mới chậm

rãi đứng dậy quay đầu lại, nhìn về phía người đi tới, thẫn thờ gật đầu một cái.

Thì ra là, thật sự là

đang gọi cô... Đúng rồi, Thẩm Thiên Vi, cô là Thẩm Thiên Vi...

“Alô, Ai vậy? Tôi là Thẩm

Thiên Vi.” Thẩm Thiên Vi ngồi ở trước bàn làm việc, cầm điện thoại lên, lễ phép

nhẹ nhàng nói.

“Vi Vi, là mẹ.”

Giọng nói ở bên kia khiến

Thẩm Thiên Vi không tự chủ được nâng lên một chút ý cười, giọng nói trở nên êm

ái mà vui vẻ: “Mẹ, có chuyện gì sao?”

“Mẹ gọi điện thoại cho

con, con cũng không nhận, hại mẹ cho là con xảy ra chuyện gì rồi... Con có khỏe

không? Con lâu rồi không có về nhà, mẹ với ba đều rất nhớ con, con không còn

thương ba mẹ sao!”

“Làm gì có” Thẩm Thiên

Vi bật cười, nhẹ nói: “Điện thoại di động con để ở phòng làm việc, con ở bên

ngoài mang theo mấy đứa nhỏ đi hoạt động tự do! Gần đây nhà trẻ có việc, con có

chút bận, khi nào rảnh thì con sẽ về.”

Có phải như thế không?

An Vịnh Tâm cũng không lật tẩy cô.

Là thật không rảnh hay

là không muốn về nhà? Kể từ sau chuyện kia, số lần con gái về nhà rất ít, sau

khi có công việc, số lần về nhà chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, ai...

“Vi Vi...”

“Vâng?”

An Vịnh Tâm do dự thật

lâu, mới chậm rãi cố ý nhỏ giọng nói: “Chủ nhật tuần này, Thiên Dục sẽ trở về,

con có muốn cùng chúng ta đi đón hắn không?”

Thật lâu sau, Thẩm

Thiên Vi cũng không lên tiếng, cô chỉ lẳng lặng đứng đó, ngón tay cầm điện thoại

vì dùng sức mà trắng bệch, cho đến lúc An Vịnh Tâm hỏi lần nữa, Thẩm Thiên Vi mới

thoáng như tỉnh mộng hỏi: “Mẹ, mẹ mới vừa nói cái gì? Mẹ nói là...”

“Ừ, Thiên Dục cho chúng

ta biết, hắn đã kết thúc tất cả khóa học cùng công việc ở bên kia, chuẩn bị trở

về nước, con có muốn cùng chúng ta đi đón hắn không?”

“... Có.” Một lúc sau,

cô mới nghe mình phát ra một chữ độc nhất.

Cô đặt điện thoại xuống,

gần như ngây ngốc đứng tại chỗ, cô không biết mình đang suy nghĩ cái gì, chỉ là

cảm thấy trái tim đã sớm chết lặng của mình đang đập loạn lên.

Cho đến khi các giáo

viên khác ở phòng làm việc phát hiện sự khác thường của cô, mới rối rít quan

tâm tiến đến hỏi thăm: “Cô giáo Thẩm, cô có khỏe không? Tại sao lại khóc? Có phải

trong nhà có chuyện gì hay không?” Một người chưa từng có bất kỳ biểu hiện nào,

bị mọi người trong phong làm “Người đẹp búp bê”. Nhưng bây giờ lại khóc, tất cả

mọi người cảm thấy sự tình nhất định rất nghiêm trọng!

Khóc?

Cô đưa tay, sờ sờ gương

mặt, lúc này cô mới phát hiện, cô thật sự khóc, khóc đến nỗi nước mắt rơi đầy mặt,

hoàn toàn không ngừng được... Giờ phút này, cô mới biết, thì ra cô còn biết

khóc, cô còn có nước mắt.

Bởi vì hắn muốn trở về!

Bảy năm rồi, hắn cuối cùng cũng muốn trở về!

“Vi Vi.”

Thẩm Thiên Vi đi qua đại

sảnh của sân bay, từ trong đám người cô rất nhanh tìm được chủ nhân của giọng

nói gọi cô. Đó là một cặp vợ chồng rất xứng đôi, rõ ràng không còn trẻ, nhưng

người nam vẫn anh tuấn như cũ, người nữ vẫn xinh đẹp cao quý.

“Ba, mẹ.” Thẩm Thiên Vi

ôm chầm cả hai người.

An Vịnh Tâm sờ sờ đầu

con gái, đau lòng nói: “Mẹ còn tưởng rằng việc dạy dỗ bọn nhỏ không khổ cực,

nhưng con sao lại gầy như vậy! Cũng không có chăm sóc tốt cho mình phải không?”

“Vợ à, em không biết việc

dạy dỗ bọn trẻ rất cực khổ sao? Líu ríu, rất nhức đầu.” Thẩm Tư Kiều trêu ghẹo

nói.

Thẩm Thiên Vi nhìn bọn

họ cãi vả, cười trừ.

Trên thế giới này, người

cô hâm mộ nhất chỉ có ba, mẹ! Nhiều năm như thế, bọn họ vẫn ân ái như cũ, năm

tháng căn bản không có ảnh hưởng đến tình cảm của họ.

“Đừng nói nữa... Máy

bay đã tới rồi, chúng ta đến cửa đi.” Thẩm Tư Kiều nhắc nhở.

Thế là ba người đi về

phía cửa ra vào chờ đợi.

Thẩm Thiên Vi rất tỉnh

táo, càng đến gần cửa ra vào, tay chân cô lại càng lạnh.

Thật ra thì, cô có thể

không cần đến, cô không cần hành hạ mình như thế, nhưng mà, cô lại vui vẻ chịu

đựng, coi như là bị hành hạ từng chút một đến khi không còn sức lực, cô cũng

không hề nói một câu oán hận!

Cô muốn gặp hắn! Cho dù

gặp phải cảnh tượng như thế nào, cô đều muốn gặp hắn! Không phải là cô điên, cô

chỉ là vì muốn thấy hắn.

Máy bay hạ cánh rất

nhanh, từng đợt từng đợt người từ cửa ra vào đi ra.

An Vịnh Tâm và Thẩm Tư

Kiều cũng không có biểu hiện quá kích động, nhưng từ hành động bọn họ chăm chú

lắng nghe cũng có thể thấy được, bọn họ rất là nóng lòng, bọn họ rất yêu quý

con trai mình, vừa ra nước ngoài chính là bảy năm... Bảy năm, không tính là thời

gian quá dài, nhưng đối với với bọn họ mà nói, cũng là sự chờ đợi bảy năm trời.

Con mắt của Thẩm Thiên

Vi chăm chú khóa trên cánh cửa kia, trái tim nhảy từng trận đau nhói; trong lúc

này, cô lại sợ.

Đang lúc cô tính toán

có nên đào binh hay không thì một bóng dáng quen thuộc bước ra từ cửa ra vào,

giống như một loại nam châm hút lấy cô, nước mắt chợt từ khóe mắt cô chảy xuống...

Là hắn, hắn thật sự đã

trở lại!

Bảy năm rồi, hắn đã

thay đổi, cho dù cô quen thuộc hắn như thế nào, liếc mắt một cái liền nhận ra

nhưng cũng không thể không thừa nhận, hắn không bao giờ là Thẩm Thiên Dục gầy yếu

của bảy năm trước nữa ... Hắn thật cao lớn, thân thể cao to trong cái áo màu trắng

có vẻ ưu nhã mê người, quần tây màu xám tro nhạt càng làm hai chân thon dài của

hắn càng thêm có lực; mà khuôn mặt hoàn mỹ không tỳ vết lại không thay đổi,

càng có nhiều mỵ lực của đàn ông hơn trước, môi mỏng hiện lên nụ cười dịu dàng

như nước, cực kỳ mê hoặc.

Thẩm Thiên Dục đã trưởng

thành, hắn đã là một người đàn ông chân chính cũng là lúc cô đưa tay cũng không

chạm tới người đàn ông này!

“Thiên Dục!” Vào giây đầu

tiên Thẩm Thiên Dục bước ra cửa An Vịnh Tâm liền nhận ra hắn, nhìn hắn từng bước

từng bước đến gần, bà đột nhiên khóc rống lên như trẻ con! Lúc bà có thể bắt được

hắn thì bà đưa tay ra ôm lấy hắn khóc lớn “Cái tên tiểu tử khốn kiếp này, vừa

đi là nhiều năm như thế, e-mail cũng không viết được mấy cái! Con cho là người

làm mẹ này đã chết rồi sao?”

Thẩm Thiên Dục bất đắc

dĩ ngó ngó ba mình, mặc cho An Vịnh Tâm ôm hắn khóc thút thít, “Đang ở chỗ đông

người mà mẹ làm như thế thì thật mất mặt! Còn nữa, hôm nay con mặc áo trắng, đừng

có làm dơ.”

“Con nói gì!” An Vịnh

Tâm ngẩng mặt lên, tức giận vỗ vào mặt hắn một cái “Cẩn thận mẹ thu phục con.”

Thẩm Thiên Dục lắc đầu

một cái cười lên, sau đó mới thay An Vịnh Tâm lau sạch nước mắt, trong tròng mắt

đen hiện lên vẻ xúc động hiếm gặp, nhẹ nói: “Mẹ.” Rồi lại quay đầu nhìn về phía

Thẩm Tư Kiều, “Ba.”

Cuối cùng, hắn chuyển

sang nhìn Thẩm Thiên Vi đang ngây ngốc ở một bên, lộ ra một nụ cười êm ái: “Chị

hai.”

Chị hai.

Thẩm Thiên Vi co rúm một

cái, cô từ trong mộng hoàn toàn tỉnh lại! Cô muốn nở một nụ cười lại phát hiện

khó như lên trời...”Chị hai”, hai chữ này cô đã từng dùng mọi biện pháp để khiến

hắn gọi nhưng sao bây giờ nó giống như một con đao, làm lòng cô máu chảy thành

sông.

Cô vĩnh viễn không quên

được bảy năm trước, hắn bị tai nạn giao thông, sau khi tỉnh lại câu đầu tiên

nói với cô là “Chị hai”. Hai chữ kia, thiếu chút nữa làm cô nổi điên, quả thật

sống không bằng chết!

Thiên Dục của cô, từ nhỏ

đến lớn vẫn cố chấp như vậy, không chịu gọi cô là “Chị hai”, coi như cô có lớn

tiếng, hắn cũng chưa từng thỏa hiệp! Hắn đã từng nói, đối với hắn, cô vĩnh viễn

sẽ không là chị hai, bởi vì hắn yêu cô, hắn muốn cô làm người phụ nữ của hắn.

Nhưng hắn đã quên những

lời mình nói, cũng đã quên cô.

Tai nạn giao thông năm ấy

đã làm não bộ bị tổn thương, xuất hiện tình tiết mất trí nhớ y hệt trong phim.

Hắn nhớ mọi người, lại chỉ quên mình cô, còn có tất cả quá khứ của cô và hắn...

Sau khi xuất viện, hắn

biết cô là chị gái của hắn, thế là hắn lễ phép gọi cô “Chị hai”.

Không có ai biết, mỗi lần

khi nghe hắn gọi cô là “Chị hai”, cô cam tâm tình nguyện biến mất khỏi thế giới

này. Cho đến khi đó, cô mới biết mình thống hận hai chữ này như thế nào... Cô

không cần làm chị gái của hắn, cô không cần! Tại sao đến thời khắc kia cô mới

hiểu ra, cho tới bây giờ cô cũng không bao giờ muốn làm chị gái của hắn!

Nhưng là, tất cả đều đã

muộn! Khi hắn yêu cô, cưng chiều cô, cô trốn tránh. Đợi đến khi cô hiểu được

lòng mình... thì trong thế giới của hắn, không còn có “Thẩm Thiên Vi”, chỉ có

hai chữ “Chị hai” buồn cười này.

“Vi Vi, con có khỏe

không?” An Vịnh Tâm sờ sờ cái trán Thẩm Thiên Vi “Sắc mặt con xem ra không tốt

lắm.”

“Con không sao.” Thẩm

Thiên Vi cuối cùng cũng nén tức giận xuống kéo ra nụ cười, mắt đẹp nhìn Thẩm

Thiên Dục ẩn chứa tình yêu say đắm “Trở lại là tốt rồi, ba mẹ cũng rất nhớ em.”

Ý cười trong tròng mắt

đen không giảm, chỉ là có chút đùa giỡn hỏi, “Vậy còn chị?”

“Cái gì?” Thẩm Thiên Vi

liền giật mình hô lên.

“Ba, mẹ rất nhớ em, mà

chị là chị gái của em, không phải cũng nên nhớ em sao?” Thẩm Thiên Dục hỏi.

“... Nghịch ngợm.” Thẩm

Thiên Vi dịu dàng mà thở dài nói.

Nhớ hắn sao? Không, cô

không dám nhớ...

Từ nhiều năm trước cho

đến bây giờ, cô không dám nghĩ đến hắn, sợ nghĩ đến hắn cô sẽ mất đi dũng khí sống

tiếp.

Khi hắn quên cô, lại đột

nhiên bị cử ra nước ngoài du học, trường học lấy toàn bộ học phí làm thành học

bổng, hỗ trợ hắn qua mỹ học lên thạc sĩ, cô cũng không dám nhớ hắn, cô sợ nhớ tới

hắn sẽ cảm thấy phía trước là một mảnh hắc ám, cảm thấy không còn ý nghĩa để sống.

Thiên Dục, chị làm sao

có thể nhớ em?

“Đừng quậy nữa, về nhà

đi!” An Vịnh Tâm mặt không biến sắc nói sang chuyện khác.

“Thiên Dục!” Một thanh

âm nữ tính dễ nghe đột nhiêm vang lên phía sau họ.

Lúc tất cả mọi người

còn chưa phản ứng kịp thì một vị mỹ nữ với mái tóc màu hạt dẻ, đôi mắt mị hoặc

với tròng mắt xanh lá đã tiến lên hôn lên gương mặt của Thẩm Thiên Dục.

“Đây là...” An Vịnh Tâm

lo lắng nhìn Thẩm Thiên Vi, vội vàng hỏi con trai mình.

Thẩm Thiên Dục câu môi

mỏng cười khẽ, tự nhiên nói: “Thượng Quan Hi, là bạn tốt nhất của con ở Mỹ.”

“Con chào bác trai, bác

gái.” Thượng Quan Hi nhìn An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều lộ ra nụ cười duyên dáng.

“Chào con.” An Vịnh Tâm

và Thẩm Tư Kiều đều không thể không thừa nhận, bọn họ đối với cô gái này có ấn

tượng vô cùng tốt. Nói thật, cô gái này có chút không đơn giản...Cái loại ác ma

này, quả thật là đồng loại với con trai nhà mình.

Thượng Quan Hi thấy Thẩm

Thiên Vi, chớp chớp con ngươi màu xanh lá, cười lên: “Chị nhất định là Thẩm

Thiên Vi, chị gái Thiên Dục, phải không?”

Thẩm Thiên Vi đang ngây

người thì bị điểm danh có chút giật mình, cô lấy lại tinh thần, lễ phép cười

nói “Chào em.”

“Hắc hắc, chị không giống

chị gái của Thiên Dục một chút nào, ngược lại giống em gái của hắn hơn, tóc

đen, mắt đen, thật sự rất đẹp giống như búp bê.” Thượng Quan Hi làm như vô tâm

nói, thế nhưng trong mắt đẹp cũng không che giấu được mười phần hứng thú.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.