Chương1

Sự ra đời của hắn là một kỳ tích.

Hắn ra đời không chỉ

mang lại sự vui mừng và hạnh phúc cho An Vịnh Tâm cùng Thẩm Tư Kiều mà còn tiếp

thêm hi vọng cho họ. Hai người đã trải qua rất nhiều thử thách và đau khổ trong

tình yêu mới đến được với nhau. Bọn họ đã từng mất đi một đứa bé, hai người thậm

chí còn cho rằng họ vĩnh viễn sẽ không thể có con. Nhưng trời cao hiển nhiên

không quá tàn nhẫn với những người yêu nhau. Ở thời điểm gian khổ nhất, cuối

cùng cũng ban cho họ một đứa con trai khỏe mạnh.

Từ lúc hắn ra đời, mọi

người liền đem hắn khắc sâu vào trong lòng, dùng câu “Nâng ở lòng bàn tay sợ bể,

ngậm trong miệng sợ tan” để hình dung cũng không nói quá. Thế lực đứng đầu hắc

đạo ở toàn bộ Châu Á hiện nay có tên là “Ngân Khuyết Môn” nằm ở Đài Loan. Ông

ngoại của An Vịnh Tâm là người đứng đầu, ông còn là chuyên gia khoa tim mạch nổi

tiếng khắp thế giới. Bất kỳ một người nào ở “Ngân Khuyết Môn” cũng biết tiểu

thư An gia sinh được đứa con trai này quả thật không dễ dàng gì. Cho nên tất cả

mọi người đều đem hết khả năng tận lực che chở hắn, đem hắn so với tính mạng của

mình còn quan trọng hơn.

Hắn quả thật là một

thiên chi kiêu tử được hàng vạn hàng nghìn sự yêu thương nuông chiều.

Vậy mà vô luận bọn họ

yêu thương hắn như thế nào cũng so ra kém với “chị gái” hắn. Người này là con

gái nuôi của An Vịnh Tâm và Thẩm Tư Kiều. Cô gái nhỏ đó xinh đẹp như búp bê...

Ánh nắng buổi trưa ấm

áp nhẹ nhàng chiếu rọi khắp nơi. Hoa Tường Vi xinh đẹp với đủ loại màu sắc khoe

sắc khắp nơi trong sân sau của ngôi nhà.

Lúc này Thẩm Thiên Vi gần

sáu tuổi, cô bé đang tưới nước cho những bông hoa Tường Vi xinh đẹp một cách tỉ

mỉ. Ánh nắng ấm áp chíu lên cái tạp dề màu tím cùng với khăn trùm đầu cùng màu

làm cho cô bé giống như một tiểu tinh linh đáng yêu động lòng người.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng

yêu như một con búp bê tinh xảo cho dù có dính một chút bùn đất cũng không làm

tổn hại chút nào đến vẻ đẹp của cô bé. Chóp mũi nho nhỏ mượt mà toát ra mồ hôi,

cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi cong lên chứng tỏ cô bé đang rất nghiêm túc.

“Vi, Vi...”

Một giọng nói thật nhỏ

đột nhiên vang lên ở phía sau. Cô bé giật mình, lập tức quay người lại cứ như

mình bị điện giật. Cô nhìn về phía cách đó không xa có một viên thịt nho nhỏ

tròn tròn đang ngồi trên chiếc xích đu màu trắng.

Hắn đang nhìn cô chằm

chằm với cặp mắt đen đáng yêu.

Cái miệng nhỏ nhắn của

cô nở ra một nụ cười hết sức sủng nịnh. Cô bé vội vàng đứng lên, vỗ vỗ cái tạp

dề rồi đi về phía xích đu, cúi người từ trên cao nhìn xuống.

“Thiên Dục, em gọi chị

phải không?”

Thẩm Thiên Dục mới hai

tuổi hoàn toàn kế thừa tư chất cùng vẻ ngoài của ba mẹ hắn. Hắn có một hình

dáng cực kỳ xinh đẹp trừ đôi mắt trong trẻo lấp lánh kia thì tròng mắt đen cực

kỳ giống An Vịnh Tâm. Hắn có khuôn mặt tuấn tú có tám phần giống Thẩm Tư Kiều.

Cặp mắt đen nhanh như

chớp nhìn chằm chằm Thẩm Thiên Vi, tay nhỏ bé phấn nộn bắt lấy tạp dề của cô

bé, sau đó nở ra một nụ cười rạng rỡ.

“Ha ha, em muốn lấy tạp

dề của chị à?” Thẩm Thiên Vi cười “Hì hì” một tiếng nắm lấy tay nhỏ bé của hắn

thuận tiện ngồi xuống kế bên. Cô nhìn hắn, trong lòng dâng lên một loại cảm xúc

ấm áp.

Đây là em trai của cô,

là em trai mà cô yêu quý nhất!

Mặc dù cô mới sáu tuổi

nhưng tâm trí của cô đã trưởng thành rất nhiều so với những đứa trẻ cùng lứa

khác. Cô đã từng là một đứa trẻ bất hạnh nếu như không phải ba mẹ đem cô về

nuôi thì bây giờ cô không mình đang trôi nổi ở đâu, phải trải qua một cuộc sống

như thế nào.

Tới khi mẹ mang thai

Thiên Dục, sự mong đợi mãnh liệt của ba mẹ cũng lây sang cô, làm cho cô không

khỏi chờ mong vào hắn. Cô biết Thiên Dục là đứa trẻ không dễ dàng có được. Cô

yêu quý ba mẹ cho nên cô cũng sẽ dùng toàn bộ tình cảm cùng sinh mạng để yêu

thương, bảo vệ đứa em trai này, không cho bất cứ ai có thể tổn thương hắn, cô

nhất định sẽ bảo vệ hắn.

Khi Thiên Dục được một

tuổi lẻ ba tháng, câu đầu tiên hắn nói không phải ba cũng phải mẹ mà là “Vi

Vi”... Khi đó hắn đứng trước cái ghế nhỏ màu trắng. Cô hít hít mũi khóc thật

khó coi. Mẹ lại nói cô thật ngốc nên vui vẻ mới đúng. Bởi vì cô yêu thương hắn,

luôn ở xung quanh chạy trước chạy sau chăm sóc cho hắn nên hắn mới có thể thích

cô như vậy.

Nhưng...

Cái miệng nhỏ nhắn của

Thẩm Thiên Vi cong lên, cô nhẹ nhàng siết chặt gương mặt trắng nõn của Thẩm

Thiên Dục: “Thiên Dục, phải gọi là chị! Nói theo chị, chị, chị...”

“Vi, Vi Vi”

Gương mặt nhỏ nhắn trắng

noãn của hắn lại tỏ ra rất nghiêm túc, Thẩm Thiên Vi vừa bực mình vừa buồn cười.

Không sai. Người đầu

tiên hắn mở miệng gọi là cô nhưng tại sao không phải là “Chị” mà là tên của cô

chứ? Cô thật sự rất muốn nghe hắn gọi một tiếng chị... Nhưng tên nhóc này thà

chết chứ không chịu làm theo, hắn xác định rằng cô chính là Vi Vi.

Mẹ nói có thể vì hắn

thường nghe ba và mẹ gọi cô là “Vi Vi” nên mới nhớ hai chữ này.

Thật là một thất bại tốt

đẹp.

Tới lúc nào cô mới có

thể nghe hắn gọi một tiếng chị đây?

“Thiên Dục, chị là chị

của em!” Cô từ trong túi móc ra một cái khăn tay nhỏ mềm mại thay hắn lau đi mồ

hôi trên trán, cưng chiều xoa xoa cái má mềm mại của hắn.

“Vi Vi...” Cái miệng nhỏ

nhắn chu lên, một lần nữa bật ra hai chữ này. Thẩm Thiên Dục nhìn chằm chằm cô

vừa giống như đang suy nghĩ cái gì đó vừa giống như đang mơ mộng.

“Được rồi, được rồi, là

Vi Vi nha!”

Một chuỗi tiếng cười

vui tươi hớn hở từ miệng Thẩm Thiên Dục phát ra, giống như hắn vô cùng hài lòng

với đáp án này.

“Em đó, mỗi lần bắt nạt

chị đều vui vẻ như thế”

Thẩm Thiên Vi vuốt cái

mũi nhỏ của hắn một cái, hai người cùng nhau cười rộ lên.

Nghe ở sân sau có tiếng

cười đùa vui vẻ, hai vợ chồng vẫn đứng ở cửa chính cũng cười theo. An Vịnh Tâm

bị Thẩm Tư Kiều ôm vào trong ngực: “Kiều, em thấy thật hạnh phúc.”

“Anh cũng vậy” Thẩm Tư

Kiều hôn nhẹ lên trán vợ.

Một lúc sau, An Vịnh

Tâm ngước gương mặt nhỏ nhắn lên nhìn về phía Thẩm Tư Kiều, cô nói: “Chồng ơi,

chúng ta sinh thêm một đứa bé được không?”

Thẩm Tư Kiều cũng không

kinh ngạc trước đề nghị của vợ. Hắn chỉ thở dài tiếc nuối: “Vợ à, anh xin lỗi,

coi như em muốn thì nó cũng sẽ không xảy ra.”

“Tại sao?”

“Bởi vì anh đã buộc

ga-rô (ngăn sinh nở) rồi, không có khả năng cho em đứa bé.” Thẩm Tư Kiều sủng

nịnh nhìn vợ giống như đang nhìn bảo bối quý giá nhất.

“Cái gì?” An Vịnh Tâm

quả thật rất khiếp sợ “Tại sao tới bây giờ anh mới nói cho em biết?”

“... Anh không muốn mạo

hiểm nữa, rất nguy hiểm!” Câu trả lời của hắn khiến khóe mắt An Vịnh Tâm nhanh

chóng đỏ rực “Chúng ta còn có Vi Vi và Thiên Dục mà, như vậy là đủ rồi.”

“Đứa ngốc!” An Vịnh Tâm

vùi mặt vào trong ngực hắn hít hít chóp mũi “Em yêu anh, thật sự rất yêu anh.”

“Anh cũng thế...”

Một lúc sau, từ trong

sân sau vọng ra tiếng cười của lũ trẻ một lần nữa hấp dẫn sự chú ý của hai vợ

chồng. An Vịnh Tâm cố làm ra vẻ uất ức nói: “Con trai của anh là một tên khốn

kiếp. Hắn bắt nạt em.”

“Sao vậy?” Thẩm Tư Kiều

nhíu mày, mang theo nụ cười biết rõ còn hỏi.

“Ở trước mặt em hắn rất

nghịch ngợm nhưng ở trước mặt Vi Vi lại rất ngoan ngoãn, một dáng vẻ ngoan

ngoãn vô cùng đáng yêu... Đây không phải là bắt nạt em thì là gì?” An Vịnh Tâm

chu mỏ.

Thẩm Tư Kiều vừa nghe,

hé miệng cười lên: “Vợ à, con trai của em mới hai tuổi mà thôi...”

“Chính là mới hai tuổi

mới đáng sợ nha!” An Vịnh Tâm không phục nói “Cũng không biết di truyền từ người

nào, ranh ma muốn chết!”

“Không phải từ em sao?”

“Làm ơn, chồng à, con

anh cũng có phần đó! Hắn sau này khi dễ lời nói của anh, em không giúp một tay

đâu!”

“Vậy... Sau này để cho

Vi Vi đối phó với hắn.”

“A! Ý kiến hay!” mắt đẹp

của An Vịnh Tâm lóe sáng. Cho dù là Hỗn Thế Tiểu Ma Vương đi nữa thì cũng có khắc

tinh. Cô ôm cổ Thẩm Tư Kiều: “Chồng à, anh thật thông minh.”

“Quá khen, anh muốn phần

thưởng, một cái hôn.”

“Không thành vấn đề, một

trăm cái cũng có, ha ha...”

Ở nơi nhỏ bé này tràn

ngập hạnh phúc. Đó đã là một câu chuyện xưa còn bây giờ đã là chuyện khác...

“Nhóc con, thành thật

khai báo cho mẹ. Nửa tháng trước, xâm nhập kho tư liệu trường học lấy đề thi

sau đó phát tán trên internet làm hại cuộc thi rối loạn có phải là con giở trò

hay không?”

Tiếng la hét cực kỳ

vang dội từ căn phòng nào đó ở lầu hai Thẩm gia truyền ra. Giọng nói của nữ chủ

nhân vô cùng tức giận nhưng hiển nhiên người bị trách mắng lại vô cùng hời hợt.

Một đứa bé lười biếng

ngồi dưới đất sát cửa sổ. Nó không ngẩng đầu lên, cặp mắt vẫn như cũ quét qua

cuốn sách Anh Văn cầm trong tay, một ngón tay nhỏ bé trắng noãn thong thả ung

dung giả vờ ngoáy ngoáy lỗ tai, khóe miệng nâng lên một chút, cười như không cười,

âm thanh thở dài nhẹ nhàng chậm chạp từ môi mỏng bật ra: “Mẹ, làm việc phải có

chứng cứ, mẹ không thể nói oan cho người tốt được. Hơn nữa người này còn là con

trai bảo bối của mẹ! Còn nữa, nếu như có thể, mẹ có thể nói nhỏ một chút không?

Trái tim của con rất yếu ớt, đừng hù dọa con.”

“Cứt chó!” Từ ngữ bất

nhã từ môi mỏng của An Vịnh Tâm bật ra, cô chống nạnh từ trên cao nhìn xuống

cái người có bộ dạng “Việc không liên quan đến mình, vắt giò ngồi xem”, cô tự

nói với mình, nhất định phải tỉnh táo, phải tỉnh táo! Nhưng...

“Trái tim của con rất tốt,

tốt đến độ có thể làm si măng cốt thép! Chứng cứ? Mẹ không cần đến nó, mẹ nhìn

vào mắt con là biết con nói thật hay nói giả, huống chi... Con cho rằng mẹ thật

sự không có chứng cứ sao?”

Cuối cùng đứa trẻ bất đắc

dĩ buông quyển sách dầy cộm xuống, nó nhìn về phía An Vịnh Tâm mỉm cười và nói “Mẹ đã lớn tuổi rồi tức giận không tốt cho sức khỏe đâu, người trưởng thành nên

giữ vững phong độ, hơn nữa, ba nói mẹ ở trước mặt con không được nói tục, mẹ

quên rồi sao?”

“Con!” An Vịnh Tâm bỗng

chốc nắm chặt bàn tay, cô thật sự muốn đem thằng nhóc trước mắt từ trên lầu ném

xuống.

Cái gì gọi là “Lớn tuổi”?

Cô mới ba mươi tuổi! Hai từ “Lớn tuổi” cùng cô một chút quan hệ cũng không có,

cô...

Bây giờ không phải là

lúc nghĩ tới vấn đề rối rắm này.

Một hồi lâu sau, cô

nheo mắt lại, hít thở sâu một hơi rồi nói: “Thẩm Thiên Dục, cho mẹ một lý do, mẹ

liền bỏ qua cho con.”

Đứa bé cũng chính là Thẩm

Thiên Dục, từ dưới đất đứng lên, duỗi lưng một cái: “Nào có lý do gì? Muốn làm

thì làm thôi.”

“Quả nhiên là con!” Chất

vấn lâu như thế, cái thằng nhóc này cũng không nói ra đáp án, hiện tại lại thẳng

thắn một cách không cần thiết, làm trò quỷ gì đây? An Vịnh Tâm ôm bả vai Thẩm

Thiên Dục lén lút nhỏ giọng hỏi “Muốn làm trò quỷ gì thì làm đi, cho tới bây giờ

con sẽ không làm chuyện không có lợi ích! Trò đùa dai này sẽ lãng phí quá nhiều

thời gian của con, con luôn ghét như vậy mà. Nói, có âm mưu gì?”

Thẩm Thiên Dục nhíu mày

liếc xéo An Vịnh Tâm: “Mẹ, nam nữ thụ thụ bất thân, mẹ có thể buông con ra không?”

Hắn lại dám nói nam nữ

thụ thụ bất thân với cô sao. Người nữ là mẹ của hắn nha! Lại nói, hắn là một đứa

trẻ tám tuổi hiểu cái gì là chuyện nam nữ chứ!

“Nói mau, nếu không con

đừng mơ tưởng có thể gặp lại Minh Ít Liêm!” An Vịnh Tâm dùng đầu ngón chân cũng

nghĩ ra được, có thể huấn luyện đứa con trai nhỏ của cô đem kho tư liệu nhà người

ta ra giải trí, trừ chồng của Hoắc Vân Khê ra thì còn ai nữa. Người đó được giới

hacker xưng là “Tôn Vương”. Chính là gã đàn ông tên Minh Ít Liêm ngoài đời thực,

tuyệt đối không có người thứ hai!

Nghiệt duyên, nghiệt

duyên! Cô không nên cho con trai mình cùng đám người thông minh đến cực kỳ quái

dị kia qua lại với nhau!

“A, mẹ, mẹ không biết

trên thế giới này có cái gọi là máy vi tính với điện thoại sao?” Thẩm Thiên Dục

rất khờ dại đáp lại.

“Con...”

Lời nói của An Vịnh Tâm

còn chưa bật ra, Thẩm Thiên Dục nghiêng mắt nhìn thấy cái gì đó ở ngoài cửa, vẻ

mặt đột nhiên thay đổi 180 độ, gương mặt tuấn tú xinh đẹp tràn đầy áy náy nói “Mẹ, con sau này sẽ không dám nữa, mẹ đừng đánh con có được không?”

An Vịnh Tâm kinh ngạc

cúi đầu nhìn con trai mình.

“Mẹ?” Làm gì dùng từ

này gọi cô, hơn nữa, cô nói đánh hắn bao giờ chứ?

“Mẹ! Một tiếng kêu gấp

gáp vang lên, một bóng dáng mảnh khảnh vọt vào phòng. Đứa bé trong ngực An Vịnh

Tâm đột nhiên biến mất. Hắn chạy đến phía sau bóng dáng mảnh khảnh kia nhanh tới

mức cô còn không kịp phản ứng.

“A, Vi Vi, con đã về rồi

sao?”

“Mẹ, mẹ đừng đánh Thiên

Dục có được không? Hắn phạm sai lầm sẽ sửa, thật đó!” Người vọt vào phòng chính

là khắc tinh mà Thẩm Tư Kiều đã nói: con gái của bọn họ Thẩm Thiên Vi. An Vịnh

Tâm nhìn đứa con gái xinh đẹp như búp bê, khuôn mặt nhỏ nhắn phía trên tràn đầy

sự thiên vị...

Sai lầm rồi, sai lầm rồi,

không phải khắc tinh, hoàn toàn là cứu tinh!

Từ nhỏ đến lớn, bất luận

là thằng nhóc đó phạm vào lỗi gì, chỉ cần có Vi Vi ở đây, toàn bộ cũng sẽ chuyện

lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Hơn nữa cái thằng nhóc này rất nhanh chóng

hiểu được đạo lí đó, hắn liền biết lợi dụng “chị gái” mình... Nói tóm lại, cô

hiện tại là không có biện pháp động vào thằng nhãi này.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.