Chương 4: Cho mỗi bên một cơ hội

Đêm tỉnh dậy, xuống

bếp uống nước xong thì Kiều Lam lại tỉnh ngủ, cô nhìn đồng hồ mới hơn hai giờ sáng,

nghĩ nghĩ cô lấy điện thoại ra gửi tin nhắn gửi tới một người. “Em là cô gái đã

từng thất bại trong tình yêu, và cái giá phải trả rất đắt. Vì thế em không thể

nào yêu như chưa từng tổn thương. Nhưng dù thế, em vẫn muốn thử, thử yêu anh,

anh thấy thế nào? Người đàn ông em nghĩ rằng đã yêu em”.

Cô không nghĩ mình là nhà tâm lý học có thể hiểu suy

nghĩ người khác, nhưng tình yêu là giác quan thứ sáu mà người phụ nữ có thể cảm

nhận thấy. Cô biết anh yêu cô từ mấy năm trước, nhưng lúc đó chỉ nghĩ anh không

nói ra, vả lại công tử phong lưu như anh thì được mấy bữa chứ. Thật ra, chính

cô cũng không ngờ sau bao năm nhìn lại chỉ có anh bên cạnh mình ngần ấy năm.

Tối nay, cô đã nói

với Viên cho người yêu mình một cơ hội, cô nhận ra mình cũng muốn điều đó. Cô

chỉ là một người mẹ đơn thân bình thường, cũng cần có người bầu bạn bên cạnh

lúc cô đơn lắm chứ.

Anh nhắn lại

ngay sau đó. “Em đang tỏ tình? Anh đã sẵn sàng làm điều đó cách đây năm năm rồi

cơ cô bé”. Anh là người duy nhất gọi một cô gái hai bảy tuổi như cô là cô bé,

cô luôn bật cười vì cách gọi này, nó làm cô hoài niệm tuổi xuân đang dần trôi

vào dĩ vãng của mình. Nhắm mắt lại, cô thầm nghĩ, chuẩn bị bước sang một trang

mới của cuộc đời rồi, thật đáng để chờ đợi.


Tối nay từ nhà

cô về anh biết có lẽ nỗi đau quá khứ của cô lại một lần nữa bị khơi lại, bởi

năm năm qua ở bên cô, anh chưa từng thấy cô khóc, nhất là khóc một cách thương

tâm như thế. Hôm nay cô nói đi họp lớp, có lẽ đã gặp người đàn ông ấy, người từng

làm cô tổn thương. Kiều Lam không phải là cô gái xinh đẹp nhất mà anh từng gặp,

thế nhưng cô là cô gái mạnh mẽ nhất, lạc quan nhất.

Sau này anh hay

tự hỏi mình yêu cô từ khi nào nhỉ, có lẽ là lần đầu tiên nhìn thấy cô gái mặc

chiếc váy màu xanh lam đó, hay một khi nào khác anh cũng chẳng biết nữa. Anh âm

thầm ở bên cô gần năm năm, từ khi Seven mới chỉ hơn một tuổi, lúc đó có lẽ cô

cũng gia nhập công ty anh chưa lâu.

Thật ra, anh không phải chàng trai mới lớn cứ ở

mãi một nơi đợi người con gái mình yêu quay đầu lại, anh cũng từng thử yêu

đương, hẹn hò với rất nhiều cô gái nhưng không có kết quả. Cuối cùng thì chính

anh mới là người quay đầu lại, kết quả lại nhận ra trong ngần ấy năm, cô vẫn đi

bên anh, cũng chỉ có cô còn ở lại trong cái vỏ bọc tình bạn do anh tạo ra.

Người ta chẳng

ai nguyện là hai đường thẳng song song của đời nhau, họ muốn là hai đường chéo,

cắt nhau rồi có thể gặp lại nhau. Nhưng anh lại muốn mình và cô mãi là hai đường

thẳng song song, bởi đường chéo chúng chỉ giao nhau một lần duy nhất rồi không

bao giờ gặp lại nhau. Hai đường song song không như thế, chúng đi bên nhau đến

hết cuộc đời nhau.


Kiều Lam đang loay hoay xem vali Seven

còn thiếu thứ gì không thì chuông cửa vang lên, cứ nghĩ anh tới đón hai mẹ con

ra sân bay. Hóa ra là thằng em thấy sắc quên tất cả của cô, tiện tay cốc đầu nó

một cái rồi chỉ vào trong phòng. Anh chàng đau đến mức kêu lên một tiếng nhưng

rồi lại ngoan ngoãn chạy vào bếp ăn sáng.

  • Hôm nay chị bay chuyến mấy giờ thế?

  • Sau chuyến của cậu hai tiếng, mà cậu làm gì mà cả đêm không về, đừng dụ

dỗ con gái nhà lành người ta như thế. Hậu quả cậu gánh không được đâu. - Cô vừa

đem sách vở nhét vào vali con vừa cằn nhằn.

  • Em đi bar với mấy đứa bạn, tụi nó làm tiệc tiễn em về quê. Mà Seven

đâu rồi chị? Hai mẹ con chưa ăn sáng à?

  • Đợi cậu về rồi ăn, Seven đang đánh răng. Về đấy không được cho cháu đi

lung tung đâu biết chưa, ở đấy sông hồ nhiều.

  • Cậu út hư quá, dám ngủ lang ngoài đường. - Cậu bé nói xong chạy lon

ton ngồi lên chiếc ghế bên cạnh ông cậu mình uống sữa. Như chợt nhớ ra điều gì

lại ghé tai hỏi nhỏ cậu mình.

  • Cậu út ơi, về nhà bà ngoại cậu có dẫn con đi thả diều không? Chị Bo có

lên chơi với con không? Không thì cậu chở con xuống nhà chị Bo nhé, ở đó có cái

sân rộng ơi là rộng, tha hồ thả diều luôn.

  • Dạ, con biết rồi ông hai, mới tí tuổi đầu mà đã ham chơi rồi. - Khang

lấy tay vò cái đầu húi cua của cậu cháu.

Điện thoại của

cô reo cắt ngang cuộc nói chuyện của hai cậu cháu, Seven lon ton chạy vào lấy

điện thoại cho mẹ.

  • Để anh chở mọi người ra sân bay nhé? - Chất giọng trầm ấy cô đã nghe

qua rất nhiều lần, nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên cô phát hiện ra nó chan chứa

yêu thương đến thế.

  • Vâng, em chuẩn bị ăn sáng, anh qua ăn luôn nhé.

  • Ừ, chờ anh. - Anh cười khẽ rồi cúp máy lái xe men hướng sông Sài Gòn.

Chuông cửa vang lên, cô biết đó là

anh, hai cậu cháu ăn sáng xong thì chui vào phòng mình dọn đồ, nên cô rất tự

giác chạy ra mở cửa. Anh đứng đó với nụ cười rạng rỡ làm cô bối rối. Bởi chỉ mới

hôm qua thôi, họ còn là hai người bạn đơn thuần mà thôi. Có lẽ anh hiểu cô đang

nghĩ gì nên rất tự nhiên nắm tay cô đi vào nhà.

Xem sáng nay chúng ta có gì ăn nào? Cháo gà đậu xanh, em đúng là dân nghiện gà!

  • Anh vừa nói vừa cảm thán, cũng đúng thôi, bởi có lần cô dẫn anh đi ăn với Bảo

Anh, nó cũng gọi một bàn toàn gà là gà. Thật ra cô không nghiện gà như anh

nghĩ, chỉ vì tủ lạnh nhà cô còn mỗi mấy cái đùi gà nên cô chỉ có thể nấu món

này.

Dọn dẹp xong mọi

người lục đục ra sân bay cho kịp giờ, Seven đi chuyến chín giờ nên tám giờ đã

phải có mặt làm thủ tục. Sau khi hai cậu cháu vào phòng chờ, cô quyết định tìm

một quán cà phê gần đây đợi đến lượt bay của mình. Anh ngồi đối diện đọc báo bỗng

ngước mắt lên hỏi cô.

  • Hay là anh tiễn em nhé!

  • Thì anh đang tiễn em đấy thôi.

  • Tiễn em đến Hải Phòng. À, em ngồi yên ở đây nhé.

Anh lại bổ sung một câu khiến cô càng không hiểu

ý anh. Chưa đợi cô kịp hỏi anh đã đứng lên đi về hướng sân bay. Kiều Lam nghĩ

có lẽ anh đi mua vé, chuyến bay giống cô, nhưng giờ này liệu có mua nổi không

nhỉ. Bật cười với suy nghĩ của mình, anh mà cũng có lúc lưu luyến thế này ư, lần

đầu tiên cô thấy, hình như cũng lần đầu cô thấy mình mỉm cười hạnh phúc vì một

người đàn ông của hiện tại.

Một lát sau anh quay lại với tấm vé trên tay,

cô biết mình nghĩ đúng nên cũng không hỏi anh đi đâu. Anh cất vé vào túi, ngồi

xuống bên cạnh nắm lấy bàn tay cô, có lẽ cô không biết anh chờ đợi giây phút

này bao lâu rồi. Người ta thường nói bàn tay con gái luôn mềm mại như không có

xương vậy, bàn tay cô cũng rất đẹp, các ngón tay thon dài, trắng trẻo nhưng lại

không hề mềm mại. Thấy anh cứ nhìn bàn tay mình như thắc mắc, cô cười bảo anh rằng

có lẽ là di truyền, mọi người trong gia đình cô đều thế cả.

Ngó thấy cũng sắp

đến giờ làm thủ tục, cô cười cười với anh bước ra khỏi quán cà phê. Đến trạm kiểm

soát, thấy anh đứng lại vẫy tay với cô mỉm cười mà không hề bước vào cùng cô

như dự định, cô thắc mắc.

  • Anh không bay sao?

Anh không nói chỉ phất phất tay ý bảo cô vào

trong đi. Kiều Lam bỗng thấy hụt hẫng, hóa ra cô tự mình đa tình rồi, giận rồi,

cô đi một mạch vào trong không thèm ngoái đầu lại nhìn anh. Phòng chờ hôm này

đông người hơn bình thường, có lẽ nghỉ hè nhiều bậc phụ huynh cho con về quê hoặc

đi chơi.

Mẹ gọi điện tới

nói bố và dì út nhà cô mới đón được hai cậu quý tử về nhà. Bảo cô cứ yên tâm,

Seven có bà lo, còn dặn một thôi một hồi nào là đi đừng cẩn thận, nào là nhớ ăn

uống đúng bữa. Cô cười cười vừa gật đầu vừa hứa với mẹ. Trong mắt bất cứ người

mẹ nào thì con mình mãi mãi chỉ là đứa trẻ chưa biết lo mọi thứ cho chính mình.

Bố mẹ cô chỉ là những người nông dân bình thường, nhưng tình yêu họ dành cho bốn

anh em cô không hề tầm thường.

Khi cô nói cô có

thai, cha đứa trẻ chuẩn bị lấy người con gái khác. Bố mẹ ngồi đó đăm chiêu thật

lâu, rồi mẹ chỉ nói, con gái lớn rồi, con phải chịu trách nhiệm trước những sai

lầm của mình, đứa trẻ này đã có duyên đến thì nên giữ. Cô biết những năm 2007,

quan niệm của mọi người chưa thoáng như bây giờ, quyết định ấy của mình có thể

chịu nhiều điều tiếng của xã hội.

Nhưng bố mẹ lại

không hề khuyên cô bỏ cái thai ấy đi. Cả khi cô quyết định ra Hà Nội làm việc với

anh hai, ông bà còn tự mình theo cô ra đó nửa tháng để cô không thấy bỡ ngỡ trước

môi trường mới. Cô nghỉ việc ở công ty anh hai vì bị đồng nghiệp đổ oan, anh

hai cũng chỉ nói cứ đi đâu đó cho khuây khỏa. Tết năm ấy, cô không về nhà mà đến

miền đất bình lặng Lạng Sơn, nơi thơ mộng trong câu ca dao Đồng

Đăng có phố Kỳ Lừa

Có nàng Tô

Thị, có chùa Tam Thanh

Ai lên

xứ Lạng cùng anh

Bõ công bác

mẹ sinh thành ra em

Tay cầm

rượu trắng nắm nem

Mảng vui

quên hết lời em dặn dò

Cô đã tận mắt chứng

kiến cây số 0 được đặt tại ranh giới Việt Nam và Trung Quốc, cũng đi qua cây cầu

Kỳ Lừa bắc qua dòng sông Kỳ Cùng. Dân làng truyền nhau rằng mấy tháng trước có

đôi vợ chồng chết thảm nơi đây, đứa con mấy tháng không nơi nương tựa phải vào

cô nhi viện.

Có lẽ đồng cảm với

số phận đứa trẻ ấy nên dò tìm nửa ngày, cô cũng đứng trước trung tâm hy vọng Lộc

Bình, nơi em bé bất hạnh ấy đã đến. Đó là cậu bé người kinh duy nhất trong số bốn

mươi em nơi đây, đứa trẻ có cái tên rất đẹp, Kiến Văn, giờ đã hơn một tuổi, đã

biết nói và biết đi.

Duyên số là một

điều kỳ diệu mà cuộc sống tạo ra cho mỗi con người, cậu bé nhìn thấy Kiều Lam

thì cứ quấn lấy chân cô không rời, đòi cô bế, đòi cô dẫn đi chơi. Bốn ngày ở

đó, khiến cô không kiềm lòng được, gọi điện về nhà, cô nói với mẹ.

  • Mẹ, con xin một đứa con nuôi nhé.

  • Ừ. Đợi mọi người nhé. – Mẹ cô sau một lúc trầm ngâm thì lên tiếng.

Buông điện thoại

xuống, cô thấy những giọt nước mắt chảy dài trên má, rơi xuống mũi chân mình. Xế

chiều ngày hôm sau, cả gia đình cô có mặt làm thủ tục nhận nuôi đứa trẻ.

Mọi người dắt

Seven về thăm lại nơi yên nghỉ của hai người đã sinh ra Seven trước khi lên đường,

cô kề vai thì thầm với hai bia mộ

Cám ơn anh chị đã cho em được đến với Kiến Văn, anh chị yên tâm, em sẽ chăm sóc

thật tốt con chúng ta. Và, cho phép em đổi họ cho con sang họ em nhé.

Tiếng loa thông

báo chuyến bay chuẩn bị cất cánh khiến những dòng hồi tưởng của cô bị gián đoạn.

Xách giỏ đứng lên ra khỏi phòng chờ, cô quay lưng lại tìm kiếm bóng dáng anh với

hy vọng nhỏ nhoi. Có lẽ vì tỷ lệ quá nhỏ nên tất nhiên cô không hề thấy anh

trong dòng người ngược xuôi tấp nập ấy.

Sân bay Cát Bi đón Kiều Lam bằng một

cơn mưa nhẹ mang phong cách đầu hạ, mưa không lâu cũng chẳng nặng hạt, cô vẫy

taxi về khách sạn đã đặt trước. Tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài kể từ lúc đặt

chân vào khách sạn, cô nghe loáng thoáng tiếng chuông cửa.

Lạ nhỉ, chẳng lẽ

là đồng nghiệp, nhưng dù sao mai cô cũng

tới công ty, họ tìm cô có việc gì cơ chứ. Cho tới khi nhìn thấy anh bằng xương

bằng thịt xuất hiện ở cửa, cô hóa đá. Anh đóng cửa lại, chống hai tay dồn cô

vào tường, cúi người xuống thì thầm bên tai cô

Anh đã nói sẽ tiễn em cơ mà, chuyến của em hết vé rồi, anh phải đi chuyến buổi

chiều đấy, biết không hả cô bé.

Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt lấp lánh ánh cười

trông thật quyến rũ. Anh thấy lòng xao xuyến, kìm không được cúi người xuống

hôn cô. Lần đầu là một nụ hôn chạm môi, sau anh suy nghĩ thấy chưa đủ lại nâng

cằm cô lên, lần này anh hôn thật sâu. Cô không phản kháng, đến khi hai người không

thở nổi anh mới buông ra. Kiều Lam cúi mặt nhìn đôi giày da bóng loáng ở chân

anh, nói rất thật lòng

  • Em ngủ từ trưa tới giờ đấy.

  • Thì sao?

  • Thì đói bụng chứ sao nữa.

Anh nghe thế thì

bật cười, nghĩ thầm, cô hai à, anh đây cũng chưa ăn tối đâu đấy đã chạy đến đây

rồi. Để người khác biết được lại mang cái tiếng dại gái thôi. Nhưng cũng chẳng

thể nói thế, anh chỉ chỉ ra ngoài cánh cửa.

Anh đợi em nhé, thay đồ đi.

Nói xong anh ra ngoài đóng cửa lại chờ cô. Thật

ra xã hội ngày nay phát triển đến chóng mặt, nữ sinh ngày nay đánh nhau nhiều

hơn cả tụi con trai, lối sống cũng phóng khoáng, cởi mở hơn. Anh lại không phải

chàng trai mới lớn, rụt rè, bẽn lẽn gì đấy, cũng lên giường với không ít cô. Nhưng

ở cái tuổi này rồi, anh biết bây giờ không phải lúc.

Họ ăn tối ngay

dưới nhà hàng của khách sạn, đồ biển ở đây phải nói là trên cả tuyệt vời, thức

ăn cũng phong phú, hệ quả là cô ăn một bụng no căng. Anh đứng dậy tính tiền nên

cô bước ra ngoài sảnh ngắm phố phường. Mỗi người có một cách suy nghĩ riêng,

cách yêu riêng, với bạn bè cô luôn sòng phẳng trong tất cả mọi chuyện. Còn khi

đã là người yêu cô, có những vấn đề chi li quá chỉ kéo dài khoảng cách mà thôi.

Ăn xong cô đề

nghị đi dạo xung quanh tìm hiểu phong tục tập quán người địa phương. Đây là lần

đầu tiên cô đến thành phố Cảng này cảm thấy cái gì cũng lạ lẫm. Cuối cùng đi

mãi mỏi chân, họ dừng lại ở quán cà phê cách khách sạn không xa. Nói đúng hơn

là hai người chỉ đi được một quãng đường ngắn cô đã thấy tức bụng, có lẽ mới ăn

no xong.

  • Nói xem cảm nghĩ của em về lần đầu gặp anh là thế nào?

  • Này, sao tự nhiên lại hỏi vấn đề này chứ? À, để em nghĩ xem, thì ra

công tử nhà Chủ tịch cũng là “zai đẹp” đấy chứ, chắc thế. Còn ấn tượng của anh

về em thế nào?

  • Bao nhiêu tuổi rồi mà đã có con lớn thế kia, thật không thể chịu được

lớp trẻ ngày nay.

  • Này, anh đùa đấy à, thanh niên nghiêm túc thế này cơ mà.

  • Thanh niên á, chắc anh nghe nhầm. Em mà là thanh niên anh làm thiếu

niên quá.

  • Haizz, có một sự buồn nhẹ ở đây. - Nói xong cả hai bật cười, thì ra từ tình bạn

trở tiến hóa thành tình yêu không khó khăn như họ nghĩ.

Sáng hôm sau, cô

phải đến công ty sớm, còn anh ra sân bay về lại Sài Gòn. Kế hoạch đến Hải Phòng

lần này không nằm trong dự định của cô. Bỗng dưng bốn ngày trước, hai mươi nhân

viên chi nhánh này đồng loạt nộp đơn nghỉ việc với lý do: Mâu thuẫn với giám đốc.

Toàn công ty có

bốn chi nhánh và một tổng, rải đều trên năm thành phố lớn trong cả nước. Hải

Phòng luôn xếp hạng chót trong các đánh giá về văn hóa doanh nghiệp. Công ty cô

là công ty thương mại dịch vụ, chủ yếu là lên ý tưởng, hỗ trợ hoặc thực hiện

chương trình Marketing cho công ty khác. Đồng thời cũng mở các cửa hàng kinh

doanh hàng công nghệ, điện máy.

Cô được cử ra

đây nhằm xem xét tình hình, đồng thời triển khai các biện pháp đã thống nhất

trong đợt họp lần trước. Khi tất cả nhân viên có mặt đầy đủ trong phòng họp, giới

thiệu xong cô hỏi thẳng vấn đề.

Có thể cho tôi biết những ai đã nộp đơn nghỉ việc không?

Hai mươi người

trong số năm mươi người bên dưới đồng loạt đứng lên. Cô suy nghĩ rồi chỉ vào

người đàn ông trạc tuổi đứng thứ hai từ trái sang.

Anh hãy cho tôi biết lý do anh xin nghỉ không?

Người đàn ông thẳng

thắn nói ra.

  • Chúng tôi làm việc ở đây người ít nhất cũng đã năm năm rồi, nhưng chưa

có ai trong số chúng tôi được đề bạt lên vị trí cao hơn, cũng không có ai được

cử đi đào tạo, lương tăng cũng không nhiều bằng những người vào sau. Chúng tôi

không phải những người không có năng lực, thế nhưng cái thằng cha Hưng cứ thiên

vị. Ai đút tiền, mời lão nhậu thì lão cho lên. Có lão thì không có chúng tôi,

có chúng tôi thì không có lão, thế thôi.

  • Được, thông báo với mọi người, chủ tịch hội đồng quản trị, ông Trịnh

Minh Hòa đã ký quyết định thôi việc cho giám đốc Hưng. Quyết định này có hiệu lực

kể từ ngày hôm nay, giờ có lẽ ông ấy đang dọn đồ trong phòng mình rồi.

Vừa dứt lời, mọi

người đồng loạt đứng lên vỗ tây, cô rất bất ngờ, không ngờ có nhiều người bất

bình với ông ấy thế. Nếu là mẹ cô, bà sẽ hỏi ăn ở thất đức thế nào mới khiến

người khác bức xúc thế này chứ.

  • Được rồi, mọi người trật tự và cũng ngồi xuống hết đi. - Cô ra hiệu

cho trợ lý Hà phát cho mỗi người một bản nguyện vọng.

  • Các bạn về chỗ, suy nghĩ thật kỹ và điền vào đây nhé. Đầu giờ chiều nộp

lại cho trợ lý Hà, tôi sẽ đọc hết những gì các bạn viết. Tất cả quay lại làm việc

đi, ai muốn nghỉ việc, nộp đơn luôn nhé, tôi sẽ phê chuẩn.

Nói xong cô bước

ra khỏi phòng họp nhưng đến cửa thì dừng lại bổ sung.

À, quên nói với mọi người, chuẩn bị tinh thần sáng mai tôi sẽ nói chuyện với từng

người trong công ty, bạn cũng có thể nghĩ đây là một buổi phỏng vấn. Chúc mọi

người làm việc vui vẻ.

Chiều cô không đến

công ty nên dặn bé Hà cứ nhận đơn, phân loại nguyện vọng ra xem ai muốn đi đâu,

xem ai muốn tự đề bạt mình lên vị trí cao hơn, và ai muốn được đi đào tạo nâng

cao. Tối đến mang đến khách sạn để cô nghiên cứu.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.