Chương 17: Chuyện bên lề: Ánh Nguyệt – Mỹ nữ thất tình

Ấn tượng đầu

tiên của tôi về Hoàng chính là người yêu chị giám đốc nhân sự đẹp trai thật đấy,

vừa phong độ, giỏi giang, lại là con ông cháu cha. Hai người đi bên nhau thật xứng

đôi. Sau này làm việc chung tôi lại thấy được sự nghiêm túc của anh trong công

việc. Có một hôm, tôi vào phòng làm việc của anh nhờ anh ký văn bản, anh tay cầm

chiếc tách bằng sứ rất tinh xảo đứng trước cửa sổ hút thuốc, dáng vẻ ấy thật

phong trần, tôi như lạc vào một thế giới khác sau giây phút ấy.

Anh đang uống cà phê hay trà thế?

Vào giây phút

nghe xong câu hỏi của tôi, anh ấy quay người lại, nhìn chiếc cốc mỉm cười

Cà phê, nhưng anh thích chiếc cốc này, là của một cô bé tặng, nhưng có lẽ cô ấy

cũng quên mất đã từng tặng anh rồi cũng nên.

Ánh mắt anh si mê thứ trên tay như một bảo vật

khiến tôi thấy khó chịu. Lẽ nào vì nụ cười kia tôi lại say nắng trước anh, người

đàn ông đã có người yêu. Có lẽ phải rất lâu sau này tôi mới biết đó là yêu,

không chỉ đơn thuần là say nắng như mình hằng tưởng.

Tôi tìm mọi cách

tiếp cận anh, như giả bộ vô tình gặp ở nhà ăn, trên đường, bãi giữ xe, nói

chung mọi chỗ có thể. Tôi tự thấy mình không thua kém chị Kiều Lam bất cứ điểm

gì, tôi trẻ hơn chị ấy, thân hình quyến rũ hơn, khuôn mặt xinh đẹp hơn. Đám đàn

ông trong công ty luôn nhìn tôi với ánh mắt thèm khát, thế nhưng tôi chẳng để mắt

đến.

Vào mỗi dịp lễ,

tôi đều tặng anh một món quà nhưng luôn bị trả lại với đủ lý do khác nhau. Sau

này, anh cự tuyệt tôi ra mặt, tỏ thái độ khó chịu khi gặp tôi. Lúc ấy tôi cũng

chán nản lắm và từng nghĩ đến ý định rút lui. Cho đến một ngày anh và chị ấy

chia tay, tôi tự nhủ với bản thân, cuối cùng cơ hội cũng đến với mình.

Quen biết với má

anh là một chuyện hết sức tình cờ. Hôm ấy, tôi cố ý ngồi ăn chung với anh,

không ngờ má anh đến tìm anh và nhìn thấy tôi.

Sau đó, bà giữ

tôi lại, vui vẻ nói chuyện, kể cho tôi mọi việc về anh, còn cố ý gán ghép chúng

tôi với nhau. Tôi vui như mở cờ trong bụng, để xem lần này anh thoát khỏi bàn

tay tôi thế nào. Thế nhưng, anh là một người có ý chí sắt đá, dù tôi làm thế

nào cũng không lay chuyển được suy nghĩ của anh về tôi. Cuối cùng, mọi sự cố gắng

của tôi, chỉ đổi được câu nói của anh.

Cho dù là một người khác không phải Kiều Lam, thì chắc chắn không phải là em.

Vì anh chưa từng yêu em.

Tối hôm ấy, tôi

đến bar định uống một trận, say không thấy đường về nhà cho vơi nỗi lòng, không

ngờ gặp anh Mạnh ở đó. Nghĩ thầm, dù sao có người uống với tôi còn hơn không.

Chuyện ngoài lề: Seven, chàng trai của hôm nay

Một chàng trai

mười tám tuổi mới bước chân vào cổng trường đại học như tôi thì cảm thấy cô gái

như thế nào là xinh đẹp nhất nhỉ. Tôi cũng muốn có một cô bạn gái thời sinh

viên, cái thời mà nghe bảo tình yêu đẹp nhất, trong sáng nhất, mọi người có thể

cuồng nhiệt lao đầu vào nó như con thiêu thân lao vào lửa không suy nghĩ.

Trong mắt tôi, mẹ

là cô gái đẹp nhất, điều này đã được ba cha con tôi thừa nhận, dù rằng đó không

phải mẹ ruột của tôi. Tôi đã không còn nhớ vì sao mình biết điều này, chỉ nhớ

năm nào mẹ cũng dẫn tôi đến Lạng Sơn vào cuối thu thăm mộ ba má ruột, liên tục

mười mấy năm như thế, chưa bao giờ đứt đoạn. Tình yêu ba mẹ dành cho tôi không

hề thua kém bất kỳ bậc làm cha làm mẹ nào và luôn ngang bằng với Ken, thằng em

kém tôi tám tuổi.

Ba mẹ chưa bao

giờ có khái niệm con nuôi, con ruột, ai sai đều bị phạt, bị la, ai ngoan sẽ được

thưởng. Sau khi mẹ lấy ba, tôi vẫn theo họ mẹ, còn bé Ken theo họ ba, Phan Bình

Minh, một cái tên rất sáng sủa. Nhớ ngày thằng bé chào đời, tôi nắm tay ba khóc

nấc lên, cuối cùng tôi cũng có em để chơi cùng rồi, tôi không còn cô đơn nữa.

Từ khi lên đại học,

tôi chuyển vào ở kí túc xá ngoài Thủ Đức, ba mẹ không ngăn cản mà còn cổ vũ

tôi, họ muốn tôi va chạm với cuộc sống này nhiều hơn. Nói theo lời ba thì “Có vấp

ngã mới trưởng thành được”. Thế nhưng, mặc dù cuối tuần nào tôi cũng về nhà thế

nhưng một tuần hai ông bà vẫn cùng Ken đến dẫn tôi đi ăn vài lần.

Có lẽ bị ảnh hưởng

tư tưởng của cậu út ngày nhỏ, nên tôi luôn nghĩ sau này sẽ chọn vợ hoặc ít ra bạn

gái giống mẹ vậy, xinh đẹp, dịu dàng, có học thức, hiểu chuyện đời. Cho đến một

ngày, trên xe buýt về nhà, có cô bé ở trạm Đặng Văn Bi lên xe, cô bé không

xinh, nhưng cũng cao ráo, xem như là điện nước đầy đủ, da trắng, cười có răng

khểnh. Có điều, tính tình thì ngang không chịu được, cứ nằng nặc đòi ngồi gần cửa

sổ và bắt tôi đổi chỗ cho bằng được. Bình thường, tôi là một người ga lăng, và

trước những đề nghị như thế, tôi đều nhường. Nhưng con bé này nhờ vả mà théo

cái kiểu

Này, rảnh không? Ra ngoài ngồi đi, cho chị ngồi trong đi nhóc.

Tôi nghĩ thầm,

con nhỏ này bao nhiêu tuổi mà dám xưng chị với mình, còn mặc đồng phục học sinh

cấp ba thế này mà. Tôi không nói gì, sau khi giơ thẻ sinh viên của mình ra thì

đeo tai phone tiếp tục nghe nhạc mặc con nhỏ nói nhảm.

Về nhà lại nghe

mẹ càm ràm ba, chuyện ba nhặt rau mà chỉ có mỗi ngọn, cả bó rau mà còn có một

nhúm. Ba chỉ cười, ôm mẹ vào lòng dụ dỗ.

Hay là hôm nay ra ngoài ăn nhé, Seven hôm nay về nhà cơ mà, ra ngoài cho có

không khí, Ken mấy hôm nay cứ đòi đi chơi mãi.

Mẹ chỉ lườm ba rồi

lại cúi xuống nhặt bó rau

Anh chỉ khéo chiều con, để chúng nó hư đấy. Seven, vào rửa mặt đi con. Có ly bơ

mẹ mới xay để trong tủ lạnh đấy. Ăn uống kiểu gì mà gầy thế kia.

Bạn đừng để ý đến

mẹ tôi, tôi cao 1m8, nặng 70kg, cơ bắp thế này mà gầy gì.

Cứ nghĩ cô bé ấy

và tôi hết duyên, ai ngờ đâu đầu năm học sau, tôi tham gia chào đón tân sinh

viên gặp lại cô bé. Mặc dù xinh hơn, tóc dài hơn, nữ tính hơn, nhưng tôi chỉ liếc

mắt một cái liền nhận ra “nàng cua” trên xe buýt dạo nào. Cô bé học cùng ngành

với tôi, có năng lực đấy chứ, nhưng cái ngành điện này, lại ở trong môi trường

toàn giống đực, không biết con bé sẽ trụ được bao lâu. Cuộc đời tôi sau hôm ấy

cũng rẽ sang một trang mới với cái ý nghĩ ấy.

Chuyện trong lề: Cậu út Dương Minh Khang – Và con tim

đã vui trở lại.

Nhà tôi có bốn

anh chị em, tôi là út nên thường được yêu thương và cưng chiều nhất nhà. Nhưng

đừng vì thế mà hiểu lầm tôi là cậu ấm nhé. Lên lớp sáu, tôi đã phải rửa chén,

quét nhà, nấu cơm rồi, vì lúc đó anh hai và chị Lam đi học xa, chỉ còn mỗi tôi

và chị Trang ở nhà với bố mẹ. Tất nhiên, khi bố mẹ đi làm, chị ấy đi học, tôi

phải cáng đáng việc nhà.

Mà chị ấy công bằng

cực kỳ, chị ấy nấu cơm thì tôi phải rửa chén, chị ấy giặt đồ thì tôi lau nhà.

Lâu dần, tất cả những việc ấy tôi đều biết làm. Nghỉ hè, thỉnh thoảng tôi cũng

vào rẫy giúp bố mẹ tỉa cành, vặt chồi cà phê, tưới nước cho chanh dây. Trong số

mấy anh em, tôi kính nể chị Lam nhất, vì chị ấy nghiêm khắc và dạy cho tôi nhiều

bài học cuộc sống.

Nhớ có lần, năm lớp chín, tôi chán học, chơi với

lũ bạn xấu, cúp học ra quán nét ngồi chơi game nhiều đến mức cô chủ nhiệm phải

gọi điện mời bố tôi lên trường nói chuyện. Sau cuộc gặp gỡ với cô giáo, mẹ đánh

tôi một trận, bố thì ngày nào cũng chở tôi đi học, đón tôi về. Rồi thì chị Lam

biết truyện, chị ấy gọi điện cho tôi, không trách mắng chỉ hỏi và nói và câu

đơn giản khiến tôi tỉnh ngộ.

  • Em cúp học đi chơi vui không?

  • Thấy chị Phương bạn chị khóc lần trước không? Chỉ vì nhà chị ấy nghèo

không có điều kiện theo học tiếp mà chị ấy đã khóc như thế đấy. Không phải chị ấy

thích đi học đâu, mà chị ấy hiểu giá trị của việc học. Em thử nghĩ xem tại sao

người ta thích đi học dù không hề thích chút nào?

Chị ấy còn kể

tôi nghe một câu chuyện về lần chị ấy học lớp mười, trong mắt thầy cô chị ấy là

học trò ngoan, trong mắt bạn bè, chị ấy là lớp trưởng gương mẫu. Thế nhưng chị ấy

vẫn cúp học nghề đi chơi game cùng chị Hương, chị Oanh, chị Thảo. Chị Lam đã

nói rằng bỏi chị ấy hiểu ranh giới của việc được phép và không được phép. Chị ấy

tuyệt nhiên chưa bao giờ cúp học giờ chính, đó là nguyên tắc khi làm học sinh.

Và chỉ cúp đúng số tiết quy định được nghỉ. Đêm hôm ấy, tôi suy nghĩ thật kỹ những

gì chị Lam nói và hôm sau quyết định đi học bình thường, thậm chí còn chăm chỉ

hơn xưa.

Giờ đây, khi đã

là một người đàn ông trưởng thành, tôi lại thấy khâm phục những nỗ lực chị ấy

dành cho cuộc sống này. Đồng thời, luôn muốn cám ơn chị ấy vì đã ở bên tôi lúc

tôi cô đơn, chênh vênh thiếu điểm tựa nhất. Tôi luôn muốn lấy một người vợ giống

chị ấy hoặc giống mẹ mình, chỉ không ngờ người ngồi bên cạnh tôi giờ đây chẳng

giống ai trong số hai người ấy.

Vân yêu ghét rõ

ràng, rất cá tính, chỉ làm những việc mình thích, đến cả cái cách cô ấy tỏ tình

với tôi cũng độc đáo. Phải, tôi là thằng con trai hai sáu, chỉ vài ngày nữa

thôi sẽ chính thức chấm dứt cuộc đời độc thân, nhưng chưa một lần chủ động tán

tỉnh bất cứ cô gái nào. Cũng có thể vì vẻ ngoài đẹp trai nên những cô gái vây

quanh tôi khá nhiều khiến tôi không có cơ hội ấy.

Nhớ hôm Vân tỏ

tình, đó là một sáng chủ nhật chớm thu, tôi còn đang ôm Seven ngủ vùi đã nghe

tiếng gõ cửa phòng. Nghĩ rằng bà chị gọi dậy nên tôi kéo mền che đầu tiếp tục

ngủ. Không ngờ chỉ năm giây sau đã nghe tiếng người bên giường nói chuyện.

Anh Khang, dậy đi. Em có chuyện quan trọng cần nói với anh.

Nhưng khi tôi lồm

cồm bò dậy thì cô ấy lại hét toáng lên lấy hai tay che mặt. Ấy chết, quên, tôi

chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi đi ngủ, tôi kéo mền che nửa dưới cơ thể. Lát sau, cô

ấy lại tách hai ngón tay he hé mắt ra nhìn tôi.

  • Công nhận body anh cũng đẹp thật.

  • Em có chuyện gì muốn nói, nói lẹ, anh vẫn còn muốn ngủ.

  • À, chỉ là em nghĩ rằng em thích anh. Nhưng em không biết có nên nói ra

điều ấy cho anh nghe không. Làm thế nào bây giờ?

  • Em vừa nói ra rồi đấy thôi.

Tôi vặn lại lời

cô ấy. Vân chớp đôi mắt tròn xoe nhìn tôi

À, hóa ra em nói ra rồi à, ngại quá, thế thôi, anh làm bạn trai em nhé.

Chúng tôi là một

đôi từ đó, tôi phát hiện ra cô ấy sâu sắc hơn những gì tôi từng nghĩ về cô ấy.

Vân rất biết quan tâm đến tôi và những người trong gia đình tôi. Và tuyệt

nhiên, cô ấy chưa bao giờ hỏi về quá khứ của tôi, trong mắt cô ấy, đó là phần

ký ức độc quyền của mỗi người, nó đáng được trân trọng. Tôi không yêu cô ấy

theo kiểu cuồng nhiệt như khi yêu Ngọc Thư, mà cảm giác nhẹ nhàng, bền bỉ hơn.

Bởi suy cho cùng, người ta chỉ yêu đến chết đi sống lại khi ta còn trẻ, chưa trải

qua đau thương, mất mát mà thôi.

THE END

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.