Chương 12: À, thì ra Sài Gòn cũng lập đông đấy anh

Thì ra hôm nay

là sinh nhật thằng bạn thân của anh, cô chưa bao giờ gặp mặt bạn bè anh nên có

chút bỡ ngỡ, Hoàng giới thiệu.

Đây là bạn gái tớ, Kiều Lam. Còn đây là Minh, chủ nhân bữa tiệc, Khánh, Thái, đều

là bạn học với anh từ thời cấp ba đến đại học.

Ai cũng dẫn theo bạn gái, và đặc điểm chung là

họ đều chưa vợ. Mọi người nhìn cô đánh giá một lượt, có người nhận ra cô, người

không. Kiều Lam mỉm cười nhìn mọi người.

Mặc dù em không phải một chân dài như tiêu chuẩn xưa nay của anh Hoàng nhưng

các anh cũng đừng thất vọng khi thấy em thế chứ, trái tim bé bỏng này sẽ bị tổn

thương mất.

Kiều Lam nói xong còn đặt tay lên bên ngực

trái nơi trái tim ngự trị như một kiểu chứng minh.

Mấy người bạn

anh nghe thế ai cũng xua tay, cười bảo Hoàng dạo này lại gặm cỏ non cơ đấy, còn

hỏi cô tốt nghiệp đại học chưa.

Em mới 28 thôi, chắc cũng đủ tuổi tốt nghiệp rồi ấy nhỉ.

Một câu nói khiến mọi người ngã ngửa ra sau hết,

lùn cũng có cái giá của lùn chứ, đó là trẻ lâu. Minh vỗ vai Hoàng khen anh chọn

bạn gái có tiến bộ, chân dài thời nay não ngắn chẳng để làm gì.

Hoàng ôm vai cô,

hãnh diện hất mặt lên nói.

Tớ một khi đã ra tay phải khác chứ, cứ chuẩn bị tiền ăn cưới tớ đi là vừa.

Minh thuê một

phòng riêng, gọi vài chai rượu mạnh, không khí vui vẻ hòa đồng hơn cô tưởng tượng.

Bốn cặp đủ bốn chân để chơi bài, luật của bọn họ là ai thua trả tiền bữa tiệc

hôm nay.

Khả năng đánh

bài của Hoàng quá “pro” nên cuối cùng người chủ chi là anh. Cô cười mãi khi nhớ

lại lúc mới nhập cuộc Hoàng sắn tay áo lên, còn nói cô nhất định phải nhìn giây

phút anh đánh bại bọn nhóc kia thế nào.

Thanh toán xong

thì mọi người giải tán, ra đến xe Kiều Lam vẫn cười không đứng thẳng người lên

được. Cô nói với anh rất thật tâm

  • Tốt nhất sau

này anh an phận đi, đánh đề ra đê mà ở, à nhầm, cờ bạc là bác thằng bần.

  • Chắc hôm nay anh đỏ tình đen bạc nên mới thế, em cứ chờ xem, anh nhất

định sẽ đòi lại những gì đã mất.

  • Để rồi mất luôn những gì đang có chứ gì.

Kiều Lam chống cằm

nhìn đèn đường sáng rực bên ngoài. Ngày cô học cấp một, vùng quê nhỏ miền núi

nơi cô ở chưa hề có điện nói gì đến những ánh đèn sáng rực thâu đêm như thế

này. Cô nhớ mẹ hay sai mình đi mua dầu lửa đổ vào cây đèn dầu lấy ánh sáng học

bài. Ánh đèn mờ ảo ấy đã nuôi dưỡng bao ước mơ của những cô gái, chàng trai thế

hệ như cô. Để rồi giờ đây khi nơi đâu cũng là thứ ánh sáng chói mắt này, cô lại

hoài niệm được tìm về với thứ ánh sáng trong đêm tối năm nào.

Cũng giống như

khi mỗi hộ gia đình chỉ là căn nhà ván mái tôn, cô có thể chạy qua chạy lại

chơi với ông anh họ, với mấy đứa em họ, thỉnh thoảng ăn chực bữa cơm ở nhà cô

chú. Sau này có điều kiện hơn, nhà ai cũng xây nhà, làm hàng rào. Con đường tắt

để đi không còn, ai cũng lười đi đường vòng nên khoảng cách ngày một xa dần,

tình cảm cũng lạc lõng, không còn thân thiết như xưa được nữa. Hàng rào ấy

không chỉ ngăn cách con đường ngắn nhất đến nhà nhau mà vô hình chung nó đã

ngăn cách tình người với nhau.

Cũng giống như

cuộc sống nơi đô thị phồn hoa này vậy, mạnh ai nấy sống, cô thậm chí không biết

hình dáng hàng xóm nhà mình ra sao. Suy cho cùng, đến chính bản thân con người

còn thay đổi huống chi sự phát triển của xã hội.

  • Em kể anh nghe về hồi nhỏ của mình chưa nhỉ?

  • Nếu anh nhớ không nhầm thì là chưa.

  • Ngày ấy, thi tốt nghiệp cấp một, em làm bài không được tốt. Lý do là

gì anh biết không, em cẩu thả, đọc đề không kỹ. Trong bài tập làm văn, yêu cầu

tả một học sinh hiếu học, em lại đi tả một người con hiếu thảo. Còn đề toán có

một câu tìm x gì đó mà có 10x em đọc thành 7x. Thi xong dù biết em không có hy

vọng vào hệ A nhưng vẫn mù quáng tin vào luật thắng thua do em tự đặt ra.

  • Luật thắng thua. - Anh hỏi lại.

  • Phải, chơi banh đũa, anh chắc không biết đâu. Em tự nói với mình, nếu

em đi một lần từ đầu đến cuối thì em vào được hệ A, trước đó em toàn hụt ở màn

bắt cả mười đũa. Lần đầu tiên em đi hết được thật, nhưng cuối cùng vẫn phải vào

hệ B. - Ngừng một lát cô mới tiếp tục.

  • Nhà em lúc đấy nghèo lắm, học phí hệ B là ba mười ngàn đồng một tháng,

trong khi hệ A chỉ sáu ngàn đồng một tháng, em rất xấu hổ với cô chủ nhiệm dạy

em. Một thời gian dài em không dám gặp cô, và kỳ lạ hơn, bố mẹ em không hề la mắng

em như em vẫn tưởng. Sau này lên lớp tám, lớp chín, em còn học bồi dưỡng thi học

sinh giỏi lý cấp tỉnh đấy. Bố em hay khoe với bạn bè ông, con bé này vừa đóng

tiền giỏi, vừa đóng tiền ngu.

Hoàng nắm chặt tay cô, ai cũng từng

trải qua một tuổi thơ dữ dội và dịu êm khi có gia đình bên cạnh cả, anh cũng

không ngoại lệ

  • Khi thơ bé, mỗi khi bị mắng anh luôn nghĩ phải làm cách nào đi thật xa

cái nhà này, ước gì anh lớn nhanh để bay thật cao, thật xa. Sau này, hết năm nhất

anh ra nước ngoài du học, những thú vui bên ngoài quá nhiều khiến anh quên mất ở

đây vẫn có những người mong chờ mình mỏi mòn. Lần đầu tiên anh về nhà sau những

chuyến vui dài, anh thấy đầu ba đã hai màu tóc, khóe mắt má anh lộ rõ vết chân

chim. Bà ôm anh vào lòng thì thầm, bà nhớ anh quá. Đó là lần đầu trong đời anh

nghe má nói câu đó, ba má luôn yêu anh theo những cách hoàn hảo nhất. Đây cũng

là lần đầu tiên anh nhận ra anh phải trân trọng những gì mình đang có.

Ai chẳng từng đi

qua một thời tuổi trẻ bồng bột, thích làm trái ngược hoàn toàn ý cha mẹ, khi đó

đơn giản chỉ nghĩ họ thật phiền phức luôn áp đặt ta điều này điều kia. Ta chỉ

thật sự lớn khi nhận ra đó chỉ vì họ quá yêu ta mà thôi. Dẫu biết là thế, nhưng

trong những năm tháng dài rộng của cuộc đời này, được mấy lần ta dừng lại và

nghĩ về họ.

Đêm thành phố đầy

sương, cái se lạnh của thời tiết đầu đông khiến đôi tay anh dường như lạnh hơn,

nắm chặt lấy bàn tay người đang ngồi cạnh mình kiếm tìm chút hơi ấm. Hãy cứ để

cô sưởi ấm cho anh theo những cách giản dị thế này.

Ngày tháng dần trôi, cuối cùng ngày trọng

đại trong đời Hạnh cũng đến, sau khi cưới ở quê thì Minh Vương và cô ấy quyết định

báo hỷ ở Sài Gòn, nơi có nhiều bạn bè, đồng nghiệp của cả hai. Tất nhiên Kiều

Lam để lại dấu chân ở mọi nơi tổ chức hôn lễ của Hạnh.

Cô và Hoàng dẫn

Seven đến nhà hàng từ rất sớm, giúp Hạnh xem xét lại những gì còn thiếu sót, rồi

lại giúp cô ấy tiếp đãi khách, ổn định chỗ ngồi. Nhìn bố Hạnh trao cô ấy vào

tay Minh Vương, cô bồi hồi, con người ta ai cũng một lần trong đời trải qua

giây phút thiêng liêng này.

Từ bây giờ, cuộc

đời cô ấy đã sang trang mới, hai người sẽ phải sống nhường nhịn nhau hơn, suy

nghĩ cho nhau nhiều hơn. Hoàng im lặng nắm chặt tay Kiều Lam, bởi anh biết cô

đang xúc động. Cô ngồi cùng bàn với mấy đứa bạn phòng ký túc ngày xưa, đến lượt

Hạnh chúc rượu bàn cô, chúng nó hét ầm lên.

  • Ngày mai trong đám xuân xanh ấy, có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi.

  • Sai rồi, phải là hôm nay trong đám xuân xanh ấy chứ.

  • Chú rể, lại đây, chị chỉ dặn em mấy điều, không được bắt nạt cô dâu của

chúng ta, không được ăn cây táo, rào cây sung làm cô ấy phải buồn. Nhớ chưa?

  • Uống với tụi chị ly rượu này.

Mỗi người một câu không ai chịu nhường ai. Cô

nhìn qua ly rượu, nghĩ thầm, ly này chẳng phải để uống bia sao. Nhưng Kiều Lam

không ngăn cản mấy đứa bạn làm thế, bởi hơn ai hết, cô mong Hạnh sẽ hạnh phúc hết

phần đời còn lại.

Seven quay sang

anh hỏi nhỏ.

  • Chừng nào ba mới lấy mẹ?

  • Mẹ chưa đồng ý, ba cũng muốn thế lắm chứ.

  • Ba kém cỏi hơn chú Minh Vương rồi, ba phải cố gắng lên chứ. Hay ba mua

nhẫn cầu hôn với mẹ đi.

  • Nhóc con, ba mua từ lâu rồi, nhưng bây giờ chưa phải lúc.

  • Thế chừng nào mới phải lúc?

  • Ba cũng không biết.

Hai cha con đồng thời thở dài.

Tình cảm vốn chẳng giống như thương trường, mất hợp đồng này có thể kiếm hợp đồng

khác. Yêu một người là xuất phát từ tim, khi anh yêu cô, anh chưa từng nghĩ sẽ

quen rồi lấy một ai khác ngoài cô. Người ngoài nhìn vào đều nói anh lăng nhăng,

chỉ bởi anh chưa từng yêu ai trong số những cô gái ấy. Với cô lại khác, có những

điều anh muốn chung thủy suốt đời.

Ví như ngần ấy năm trôi qua, anh chỉ xài một loại xà bông tắm, một dòng

nước hoa, chỉ xài chiếc ví cô tặng anh trong lần sinh nhật hai sáu, và chỉ để

duy nhất tấm hình thẻ của cô trong ngăn sâu nhất. Vốn rất nhiều điều nhỏ nhặt ấy,

cô không biết, anh cũng không muốn cô biết, đó là bí mật nhỏ anh chôn giấu bao

nhiêu năm nay.

Sáng hôm sau Kiều

Lam đến công ty trong tình trạng mệt mỏi cực độ, cô chẳng có sức làm việc. Anh

Mạnh gõ cửa phòng cô.

  • Cà phê sáng không?

  • Sắp trưa rồi ông anh của tôi ơi, nhà ăn nhé. - Kiều Lam vừa nói vừa

nhìn đồng hồ, cũng sắp tới giờ cơm trưa.

Nhà ăn công ty

cô ở tầng bốn, tường ốp kính trong suốt nhìn ra phố xá nhộn nhịp. Có người chờ

đèn đỏ dừng lại mua vài chiếc bánh tiêu từ bà bán hàng rong. Những điều tưởng

chừng như giản dị ấy nhưng sao cô lại thấy thân thương quá.

Ví như sáng nay

vô tình trên đường, cô bắt gặp ông lão chỏ bình hoa, lư hương với đủ màu sắc,

kích cỡ. Cô vô tình nghe lòng nao nao, bỗng thấy nhớ tết, nhớ những buổi chiều

hai chín đi chợ cùng mẹ, dù rằng trên phố người ta đang trang trí những cây

thông chuẩn bị cho một mùa Noel sắp đến. Chợt nhận ra hai tháng nữa là mùa xuân

sẽ về.

Mắt cô bỗng cay

xè khi thấy cô bé bán những chú heo đất đủ màu sắc đang ngồi trên vỉa hè. Bỗng

nhớ cậu út hồi bé tết năm nào cũng được mẹ mua cho một chú đựng tiền lì xì. Cô

thấy lòng se lại, bàn tay chợt muốn nắm chặt bàn tay ai đó vì cái lạnh chợt đến

sáng nay. Kiều Lam thì thầm với chính mình. “À, thì ra Sài Gòn cũng đang lập đông

đấy anh.”

  • Nghĩ gì mà nhập tâm thế, tính hỏi em uống gì, mà không thấy em trả lời

nên anh gọi luôn rồi.

  • À, về thời thơ bé thôi. Anh gọi cà phê rồi à, có cả mãng cầu của em nữa

cơ đấy. Vẫn là anh hiểu em.

  • Có những việc không hẳn cứ muốn là sẽ quên.

  • Sao hôm nay rảnh rỗi rủ em đi cà phê thế này?

  • Sáng nay trời chuyển lạnh, bỗng nhớ Hà Nội, muốn tìm một người nói

chuyện phím thôi.

  • Lần đầu tiên đấy, không ngờ thành phố này cũng có cái lạnh hai mươi độ.

Hôm qua em lên Face còn nghe mấy đứa bạn than thở sao mùa đông năm nay lạnh hơn

mùa đông năm ngoái vậy ta?

  • Đối với anh thì ấm áp hơn. Mà em vẫn không bỏ cái tật uống mãng cầu nhỉ,

anh chẳng hiểu nó hấp dẫn em ở điểm nào.

Cô mỉm cười, anh

không hiểu là tất nhiên. Bởi đó là kỷ niệm khi còn rất nhỏ. Hồi đó bố trồng một

cây mãng cầu, ngày nào cô cũng ra tưới nước cho nó, nhưng chờ mãi chẳng thấy

trái, bố cô cười bảo phải năm sau cây mới có trái.

Cô không bỏ cuộc,

năm sau thì năm sau, cuối cùng cái cây ấy cũng ra trái nhưng chỉ được một trái

duy nhất nặng gần ba kilogam. Nhà có khách, mẹ đem xẻ trái mãng cầu, phần cô một

miếng trên gác bếp, anh hai lúc ấy ăn chưa đã thèm liền lấy luôn phần của cô.

Đi học về không

thấy mãng cầu đâu, cô ngồi khóc đúng một tiếng đồng hồ khiến anh hai bị bố cho

hai gậy vào mông. Từ đó mãng cầu thành một vết sẹo ăn uống trong cô.

  • Con gái miền Nam mang một nét gì đó thật khác so với anh cảm nhận.

  • Anh cảm nhận thế nào mà khác?

Ông anh à, chuyển đề tài còn nhanh hơn cả thời

tiết thế này. Kiều Lam nghĩ thầm.

  • Anh đã nghĩ họ cũng dịu dàng, đằm thắm giống con gái miền Bắc hoặc chí

ít là giống em.

  • Giống em, hôm nay em lại biết thêm một sự thật nữa đấy. Lần đầu có người

dùng hai từ này hình dung về em. Thế bây giờ anh cảm nhận thế nào về con gái miền

Nam?

  • Đẹp quyến rũ, năng động.

  • Anh không thích như thế sao?

  • Không, rất thích.

  • Kiếm một cô đi, đừng trông đợi vào duyên số khi anh chỉ ngồi và không

chủ động.

  • Em cứ làm như ăn một chén cơm không bằng. Cái gì cũng cần có thời

gian.

  • Hai người nói chuyện gì mà vui vẻ thế?

Hoàng bất ngờ xuất hiện khiến cô và Mạnh giật

mình quay lại

Em đang nghĩ xem ngồi đây bị anh bắt gặp thì có bị trừ lương không?

Kiều Lam kéo tay

Hoàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

  • Chào Hoàng.

  • Chào anh Mạnh, công ty này bé thế mà anh em mình ít gặp nhau nhỉ.

  • Chẳng phải buổi hợp nào chú cũng gặp anh sao?

  • Ý em là ngoài phòng họp cơ, anh ăn cơm trưa luôn nhé.

  • Tất nhiên.


Trong khi mọi

người chạy đua với các kế hoạch, báo cáo cuối năm thì Noel cũng đến. Sáng lên

công ty nghe mọi người to nhỏ với nhau điều gì đó. Hóa ra trên bàn làm việc của

cô có hai bó hồng và một hộp quà. Nhân viên phòng cô hôm nay rất tích cực buôn

chuyện, Chi đã chạy ngay lên thêm mắm dặm muối.

Sáng em đến công ty thấy trưởng ban đối ngoại cầm một bó hồng đỏ đặt lên bàn chị,

vừa quay ra đã thấy phó tổng cũng ôm một bó hồng cam và một hộp quà chạy vào.

Hai người gặp nhau ở cửa, mặt đằng đằng sát khí nhìn nhau, nhìn nhau mãi không

ai chịu nhường ai. Cuối cùng, mọi người đến, hai người ấy giải tán, đường ai nấy

đi. Chị không tin có thể hỏi mấy anh chị phòng mình, em không nói dối đâu.

Được rồi cô gái,

sau này em thành tiểu thuyết gia chị cũng không ngạc nhiên đâu. Tất nhiên Kiều

Lam cũng chỉ là một cô gái bình thường, thích nhận được hoa và quà trong các

ngày lễ. Nhưng có lẽ anh Mạnh không hiểu, đối với người đời, hoa hồng đỏ tượng

trưng cho tình yêu đôi lứa, riêng với cô nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

Nhớ rằm tháng bảy

năm lớp tám, khi đó đi chùa được sư thầy cài cho một bông hồng màu đỏ ngay ngực

áo. Lúc đó cô đã nghĩ, mình thật may mắn vì còn có mẹ. Bắt đầu từ đó, cô luôn

yêu hoa hồng đỏ theo một cách riêng nhất. Cô không mua hoa hồng đỏ bao giờ và

cũng không muốn người khác tặng mình loài hoa ấy.

Cô mở hộp quà

ra, là một đôi găng tay len sọc xanh sọc hồng, bên trên còn có mặt cười xinh xắn.

Vật chất là thứ rồi cũng phai nhòa theo dòng chảy của năm tháng, chỉ có những

món quà tinh thần vĩnh cửu theo thời gian mà thôi. Hoàng luôn hiểu kể cả khi những

điều ấy cô không nói ra.

Món quà trong giỏ

xách cô vốn định tối sẽ tặng cho anh, nhưng giờ có lẽ cô không đợi được nữa rồi.

Lên tới lầu bảy đã nghe thư ký của anh than vãn

Chị Lam, sáng nay hai người cãi nhau à?

Cô không hiểu

chuyện gì xảy ra nên lắc đầu.

  • Sếp em sáng nay ăn phải cái gì không biết, em mang báo cáo vào, sếp

chưa xem đã sạc cho em một trận, bắt viết lại. Vừa nãy giám đốc kế hoạch cũng mới

bị la đấy. Khổ thân em rồi.

  • Để chị vào xem thế nào nhé.

  • Chị cẩn thận đấy.

Kiều Lam gõ cửa

phòng Hoàng rồi bước vào, anh chỉ ngẩng đầu lên nhìn cô đúng một giây rồi lại

cúi xuống màn hình laptop. Hóa ra anh đang check mail, cô bước đến ngồi vào

thành ghế, một chiếc hộp được gói bằng giấy kim tuyến hồng phấn rất xinh xắn đập

vào mắt cô.

  • Anh chàng đào hoa, chiếc hộp xinh đẹp kia là của mỹ nhân nào tặng anh

thế?

  • Chiếc hộp nào?

  • Trước mắt anh đấy.

Hoàng nhìn qua

góc phải tay mình, đúng là có một hộp quà, nhưng nãy giờ còn đang bực mình chuyện

có người khác cũng tặng hoa cho cô nên không để ý.

Em muốn biết thì cứ mở, anh không quan tâm.

Kết quả, cô mở

thật, là một chiếc ví màu da, bên dưới còn có tấm thiệp ghi vỏn vẹn tám chữ.

“Chúc anh giáng sinh vui vẻ - Ánh Nguyệt.”

Cô giơ tấm thiệp

ra trước mặt anh

  • Rốt cuộc quan hệ của hai người là như thế nào?

  • Anh cũng muốn hỏi em, quan hệ giữa em và anh Mạnh là như thế nào? Đừng

nói với anh em không biết anh ấy thích mình.

  • Chúng em chỉ là bạn bè.

  • Anh cũng thế.

  • Thật không?

  • Thật, gạt em làm gì, kết thúc dự án kia, anh và cô ấy có gặp lại nhau

đâu.

  • Thế tại sao cô ấy tặng quà cho anh?

  • Thế tại sao anh Mạnh tặng hoa cho em?

  • Cái đó thì anh phải hỏi anh Mạnh chứ sao lại hỏi em.

Anh vươn tay bế

cô ngồi lên đùi mình, mân mê chiếc lắc trên bàn tay phải của cô.

  • Anh không thể cấm người khác thích em hay thích anh, điều anh có thể

làm chỉ là yêu em nhiều hơn, và không để lại hy vọng cho người thích anh. Em

cũng thế nhé.

  • Nhưng người ta có nói thẳng với em là họ thích em đâu, em ngăn cản thế

nào được chứ.

  • Vậy thì lấy anh nhé.

  • Anh cầu hôn mà không có nhẫn dưới ánh nến thế này em không đồng ý đâu.

Anh biết cô lại đang né tránh vấn

đề này, thời buổi kinh tế thị trường, lạm phát tăng cao làm ăn đã khó khăn, sao

đến cả cầm tờ đăng ký kết hôn cũng vất vả thế này nhỉ.

  • Quà cho anh.

Kiều Lam đặt chiếc hộp nhỏ được gói tỉ mỉ vào

tay anh, quà là tự tay cô gói, cô luôn thích tự gói những món quà ý nghĩa thế

này

Anh mở bây giờ luôn được không?

Nói rồi giơ tay định bóc lớp giấy hoa phía

trên. Cô chặn tay anh lại, lắc lắc chiếc đồng hồ bên tay trái của mình

Đợi em ra khỏi cửa rồi mở.

Nói rồi phóng vọt ra ngoài không cho anh cơ hội

phản ứng.

Ra là một chiếc

đồng hồ cặp với chiếc đồng hồ trên tay cô, cô nàng này, có gì phải xấu hổ không

biết, mặt sau đồng hồ còn khắc ký hiệu “KL” rất nhỏ, Hoàng lấy tay miết lên hai

chữ c** **, có một thứ cảm xúc chẳng thể gọi tên cứ len lỏi vào tim, ngày một lớn

dần lên đủ để anh hiểu mình cần cô cả đời.

Hoàng cầm hộp

quà có chiếc ví xuống phòng kinh doanh, đặt lên bàn của Nguyệt.

Cám ơn quà giáng sinh của em, nhưng có một chiếc ví anh đã sử dụng mấy năm nay

và chưa từng có ý định đổi chiếc khác. Em nên tặng một người thật xứng đáng với

em.

Nói rồi anh bước đi thật dứt khoát nên không

thấy được vẻ thất vọng đan xen những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô gái trẻ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.