89. Ngoại truyện
Ngày khánh thành dự án khu thương mại ở bờ biển mới Trung Hoàn, Trác Thịnh tổ chức một bữa tiệc cảm ơn.
Tất cả nhân vật nổi tiếng trong thành phố tề tựu đông đủ, chỉ riêng chủ tịch Triệu Khải vắng mặt.
Ngày trước Trác Thịnh thắng Triệu Khải trong cuộc cạnh tranh lô đất này, đến nay vẫn là chủ đề ưa thích được mọi người đưa ra bàn tán. Có người nhiều chuyện suy đoán Từ Sân không tới ủng hộ là vì Triệu Khải bị bẽ mặt, dù rằng khi đó chủ tịch Trác Thịnh là Hà Minh Chính, người đứng đầu Triệu Khải thực chất là Từ Tử Nhân.
Suy cho cùng, mấy năm gần đây tuy Triệu Khải có hợp tác với Trác Thịnh, nhưng cạnh tranh vẫn chiếm đa số.
Còn những lời đồn đoán mập mờ giữa Từ Sân và Trạm Thời Lễ, họ chưa từng thẳng thắn thừa nhận. Dù là thật thì cũng qua nhiều năm rồi, đã chia tay hay đang tìm vui bên tình yêu mới, không ai nói chắc được.
Trong bữa tiệc, người đến người đi tâng bốc chúc mừng Trạm Thời Lễ, hắn vẫn lãnh đạm như đã quen với điều đó.
Trước kia Trạm Thời Lễ ôn tồn lễ độ, chu toàn mọi mặt, người không thân thiết dễ hiểu lầm hắn là một quý ông ga lăng, nói cách khác là người tốt. Nhưng hiện giờ, có lẽ ở địa vị cao đã lâu, bản tính của hắn dần dần bộc lộ, người ta mới tá hỏa nhận ra hắn chưa bao giờ là người hiền lành.
Có thể cướp Trác Thịnh từ tay Hà Minh Chính, rõ ràng tính cách hắn còn cực đoan gay gắt hơn ông ta, cũng không từ thủ đoạn. Người như vậy không dễ dây vào, nhưng vì lợi ích sẽ luôn có người bất chấp rủi ro.
Trạm Thời Lễ vừa nói chuyện xong với một khách đầu tư, quay đi đã thấy có người cầm ly rượu bước lại gần, cười đon đả lấy lòng.
Hắn gật đầu: "Cảm ơn."
Đối phương là nhà cung ứng nguyên vật liệu, đang đấu thầu một dự án của Trác Thịnh. Ông ta dẫn theo con trai út, nhiệt tình giới thiệu với Trạm Thời Lễ.
Giọng điệu của ông ta quá lộ liễu, giới thiệu con trai mình mà không khác nào tiếp thị hàng, Trạm Thời Lễ cũng hờ hững nhìn qua. Thằng nhóc mới ngoài hai mươi tuổi, ngoại hình ưa nhìn, ánh mắt rụt rè nịnh bợ, chủ động muốn bắt tay hắn: "Chào anh Trạm ạ."
Tất nhiên Trạm Thời Lễ biết hai cha con nhà này nghĩ gì trong đầu. Từ ngày lên hương, ong bướm muốn sà vào lòng hắn không bao giờ thiếu. Và quả thật nam nữ đều có, nhưng bố chủ động dâng hiến con trai thì hắn mới gặp lần đầu.
Có thể ánh mắt dò xét như đang soi mói một món hàng của Trạm Thời Lễ quá rõ rệt, cậu trai đỏ bừng mặt, ngượng ngùng nhìn đi chỗ khác: "Anh Trạm, em..."
Bố cậu ta cũng muốn nói thêm nhưng Trạm Thời Lễ không có hứng bắt chuyện, "xin thứ lỗi" rồi đi thẳng.
Bữa tiệc kết thúc, Trạm Thời Lễ không về ngay mà vào phòng nghỉ ngồi một lát, thư ký giúp hắn tiễn khách ở bên ngoài. Vừa nãy được chúc rượu nhiều người hơi uể oải, hắn ngả ra sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi, tiện thể gọi điện cho Từ Sân.
Sau mấy hồi chuông bên kia bắt máy, Từ Sân hỏi: "Vẫn ở khách sạn sao anh?"
Trạm Thời Lễ gãi nhẹ tai nghe, hơi nhột: "Ừ."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
