Chương 11

Trong gió nam tháng sáu,

La Tiểu Sanh mai táng một tình yêu đơn phương đến gần năm năm, cùng lúc đó hạt

giống trong lòng cô lại hướng về cây hướng dương kia nảy mầm, nở ra đoá hoa

vàng óng ánh hướng theo ánh mặt trời.

La Tiểu Sanh đang yêu.

Tháng sáu lặng lẽ trôi

qua, tháng bảy nóng như lửa rốt cục đã đến.

Đây là một mùa rất thích

hợp để nói chuyện yêu đương.

Mỗi khi mặt trời xuống

núi, bên đồng ruộng, cạnh hồ nước, bờ sông nhỏ... sẽ vang lên tiếng cười vui vẻ

của La Tiểu Sanh và Quỳ, phía sau dấu chân bọn họ cỏ lại mọc xanh lan tràn trên

đê, bị sóng nước xô vào, tạo nên những chấm nhỏ lấp lánh.

Đó là dấu vết lưu lại của

hạnh phúc.

Những ngày bình thản lại

tràn đầy tiếng cười.

Quỳ sẽ luôn mỉm cười xuất

hiện lúc mặt trời xuống núi, lại đương khi ánh nắng ban mai chiếu sáng lại lặng

lẽ rời đi. Mỗi khi đến lúc đó, La Tiểu Sanh sẽ lấy dụng cụ vẽ tranh ra, tìm một

vị trí thích hợp, lẳng lặng ở trong sân vẽ hoa hướng dương.

Bức hoạ lần trước bị gió

mưa làm bẩn, cho nên cô muốn vẽ lại cho Quỳ một bức khác.

Lúc này đây cô vẽ tranh

thật chuyên chú, mỗi khi cô cầm bút vẽ đối diện với hắn, thế giới bọn họ dường

như chỉ có hai người với nhau.

Hoa hướng dương vẽ trong

tháng bảy, đến tháng tám rốt cục mới hoàn thành.

Vẽ xong bức tranh La Tiểu

Sanh rất vui vẻ, ôm tranh chờ đến lúc Quỳ xuất hiện. Khi trời tắt dần tia nắng

cuối cùng, Quỳ như thường lệ xuất hiện trong sân.

La Tiểu Sanh nhảy đến,

nhón chân che mắt hắn, dẫn hắn đến trước bức tranh.

"Chuẩn bị sẵn sàng

chưa?" Cô hỏi.

Quỳ ngậm cười gật đầu, vì

thế cô buông lỏng tay, một bức tranh hoa hướng dương hoàn chỉnh hiện ra trước

mặt Quỳ, trong bức tranh kia ánh mặt trời chiếu sáng tràn ngập góc tường, một

gốc hoa hướng dương hiên ngang mà đứng, đoá hoa vàng hướng về vầng thái dương,

tươi đẹp rực rỡ, hình dáng tròn đầy, nhan sắc phóng túng làm cho trước mắt

người ta sáng ngời.

La Tiểu Sanh lòng đầy chờ

mong nhìn Quỳ, cô đương nhiên hy vọng Quỳ có thể cảm thụ được dụng tâm trong

bức tranh của cô, nhưng Quỳ lại trầm tư, không nói một lời nào cả.

"Sao vậy?" Cô

nhịn không được hỏi.

"Tranh em vẽ đẹp

lắm." Quỳ nói.

Khuôn mặt hắn không cười,

làm cho lòng La Tiểu Sanh có chút rầu rĩ, "Anh không vui sao?"

"Không, anh rất

vui." Quỳ quay đầu lại nhìn cô, bàn tay phủ trên đỉnh đầu cô, "Từ bức

tranh anh có thể nhìn thấy em đang rất hạnh phúc."

Mặt La Tiểu Sanh bởi vì

câu này mà đỏ lên, đúng vậy, hiện tại cô thật hạnh phúc, mà tất cả hạnh phúc

này, đều là hắn mang lại cho cô, cô đưa tất cả hạnh phúc đó vào trong bức

tranh, hy vọng hắn có thể nhìn thấy được.

"Tiểu Sanh, nhưng mà

một bức tranh đẹp không phải chỉ có hạnh phúc là đủ, tựa như nhân sinh, không

thể nào chỉ có hạnh phúc là được."

La Tiểu Sanh hơi kinh

ngạc vì lời nói của Quỳ, "Hạnh phúc không tốt sao? Vì sao anh lại nói như

vậy?"

Quỳ nhìn cô thật lâu,

trong đôi mắt đen cất chứa thâm ý, "Trên thế giới này, nếu không có ưu

thương thì làm sao có hạnh phúc đây?"

Trên thế giới này, không

có ưu thương thì làm sao có hạnh phúc? Cũng giống như không có đen thì làm sao

có thể có trắng, không có xấu làm sao có thể có tốt, không có ngắn làm sao biết

được bao nhiêu là dài?

Quỳ nói không sai, nhưng

La Tiểu Sanh lại cảm nhận được trong lời ấy có kín đáo ẩn dấu ý tứ nào đấy, hắn

không thể nói ra thành lời được. Rốt cục hắn muốn nói gì với cô đây?

La Tiểu Sanh mơ hồ không

hiểu rõ.

Từ đó về sau, mỗi khi mặt

trời lặn, La Tiểu Sanh như trước cùng Quỳ một chỗ, bọn họ nắm tay nhau, dường

như có những lời nói không thể thốt ra, ánh mắt cứ chăm chú nhìn nhau.

Mà vào những lúc Quỳ

không có cách nào để xuất hiện vào ban ngày, La Tiểu Sanh sẽ ôm bức tranh mình

vẽ, ngắm nhìn thật kỹ, suy nghĩ thật lâu, trong đầu cô luôn hồi tưởng về câu

nói kỳ quái kia của Quỳ ----- trên thế giới này, nếu không có ưu thương, làm

sao có hạnh phúc?

Cô cứ suy nghĩ, suy nghĩ,

từ tháng tám sang đến tháng chín.

Một ngày khi cô ở trong

sân ngẩn người trước bức tranh, một chiếc lá của cây tử đằng ở cách vách bay

xuống, vừa lúc dừng ở bên chân cô.

La Tiểu Sanh cúi người

nhặt chiếc lá lên, phát hiện nó đã úa vàng, trong tay là một chiếc lá khô không

còn sinh mệnh. Một khắc đó lòng cô bỗng nhiên trỗi dậy một nỗi bất an.

Lúc tối đến, La Tiểu Sanh

âm thầm quan sát Quỳ.

Quỳ phát hiện thấy cô là

lạ, "Sao vậy?"

"...... Gần đây tình

cảm của cây tử đằng với cây anh đào có tốt không?"

Khi không cô lại hỏi vậy,

Quỳ cảm thấy rất kỳ quái, "Bọn họ vẫn tốt lắm, làm sao vậy?"

"Hôm nay em ở trong

sân nhìn thấy phần cây tử đằng lan sang bên tường mình lá có chút úa vàng, cho

nên hơi lo lắng cho nó." La Tiểu Sanh nói, khoé mắt lại thầm quan sát Quỳ.

Nụ cười của Quỳ chợt cứng

ngắc, sau đó lại làm như không chút để ý nói, "Mùa thu đến rồi, chuyện này

cũng bình thường thôi."

Lời nói của hắn giống như

một viên đá, làm cho trong lòng La Tiểu Sanh nổi lên một trận gợn sóng, cô vội

vã hỏi, "Vậy đến lúc đông đến, chẳng lẽ nó sẽ bị chết héo sao?"

Biểu tình của Quỳ có chút

kinh ngạc, một lát sau hắn an ủi nói, "Em yên tâm, cây tử đằng là thực vật

thân gỗ, đến mùa xuân sang năm còn có thể nở hoa lại mà."

Thân gỗ? La Tiểu Sanh cúi

đầu, bất an trong lòng càng mãnh liệt.

"Còn anh thì sao?"

Cô cố lấy dũng khí ngẩng đầu lên, đôi môi bị răng cắn đến trắng bệch.

Quỳ nhìn cô, con ngươi

trầm xuống, làm cho trái tim La Tiểu Sanh theo đó cũng trầm theo.

"Tiểu Sanh, anh

không muốn gạt em." Quỳ nói.

Trong một khắc đó, cô cảm

giác nhiệt độ thân thể dường như bị rút đi, tay La Tiểu Sanh cũng trở nên lạnh

lẽo.

"Anh gạt em."

Cô nói, đôi mắt loé lên, không hề tức giận.

"Tiểu

Sanh......." Quỳ vươn tay muốn ôm cô, nhưng khi gần chạm vào thì bị cô gạt

ra.

"Nói cho em biết,

vừa rồi là anh đã gạt em!" La Tiểu Sanh rít lên, ánh mắt cũng đỏ hoe.

Quỳ nhìn cô, ánh mắt đau

đớn không thể lừa gạt ai được.

"Nhất định sẽ có

cách đúng không? Em có thể tìm ông lão đã bán hạt giống cho em, ông ấy nhất

định sẽ có cách, nhất định......" La Tiểu Sanh giống như bị điên, không

ngừng lẩm bẩm.

"Vô dụng, Tiểu

Sanh." Lời nói của Quỳ đã đập tan hy vọng duy nhất của cô.

"Anh gạt em!"

Giọng nói của cô mang

theo nức nở, làm cho trái tim Quỳ cũng đau đớn theo "Xin lỗi." Hắn

chỉ có thể nói như vậy.

"Em không cần, em

không cần xin lỗi!" Không chỉ có nhiệt độ thân thể, ngay cả khí lực cũng

giống như bị rút đi, toàn thân cô xụi lơ, ngã trên mặt đất, "Mau nói anh

gạt em đi! Nói là anh sẽ không có việc gì cả! Nói anh vĩnh viễn cũng sẽ không

rời xa em! Nói đi! Nói đi! Van xin anh...... Van anh hãy nói cho em biết đó

không phải là sự thật......" Tiếng la của cô dần biến thành van xin, van

xin lại biến thành nức nở, từng chút từng chút một hoà vào đêm tối.

Đây là lần đầu tiên La

Tiểu Sanh biết được hương vị của nước mắt, rất mặn, rất đắng.......

"Xin lỗi, thật xin

lỗi......" Quỳ ôm chặt lấy cô, thanh âm run rẩy.

"Không phải anh đã

nói sẽ ở bên cạnh em sao? Vì cái gì anh lại rời bỏ em? Vì cái gì......."

Cô ở trong ngực hắn mà khóc, giống như muốn khóc cho hết nước mắt của cuộc đời

này.

Trước đây cho dù có gặp

bất cứ khó khăn gì, cô cũng chưa từng khóc, nhưng lần này, người phải rời xa cô

lại là Quỳ, là cây hoa hướng dương ở trong lòng cô, loại thống khổ giống như

cây bị nhổ tận gốc làm cô không thể chịu đựng nổi.

Có đôi khi, nước mắt tồn

tại, là vì để chứng minh bi thương không phải là một hồi ảo giác.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.