Chương 1: Trạm 1 – Đằng Xung
Sân bay Trường Thuỷ, thành phố Côn Minh, tỉnh Vân Nam.
Hề Việt đang ở khu chờ bay.
Máy bay cô đặt là chuyến từ Bắc Kinh tới Đằng Xung, trung chuyển tại Côn Minh. Thời gian trung chuyển thoải mái cho cô uống nước, ăn thêm bát bún ở sân bay.
Không biết có phải bún chính thống bản địa không, đây là lần đầu tiên cô tới Vân Nam, nhưng đặc sản gì cũng nếm thử hết. Chân giò hun khói, ngọn đậu Hà Lan, khúc hẹ chiên giòn thơm phức, từng đĩa nhỏ đều lần lượt đổ vào nồi nước dùng nóng hổi. Cô còn đập thêm hai quả trứng cút vào, lát sau chúng đã bị làn nước dùng màu vàng sữa, điểm xuyết chút vệt dầu trong veo cuốn trôi.
Nhân viên phục vụ dặn cô cẩn thận không bỏng.
Hề Việt không nghe thấy, vì cô đã đeo tai nghe để cách biệt với âm thanh bên ngoài. Cô đang xem chỉ nam du lịch đã lưu trước đó, một tay cầm điện thoại, tay còn lại múc canh. Hề Việt thổi mấy hơi rồi húp từng ngụm một, còn chưa kịp nếm được vị gì đã khiến phần da phía trên răng bị bỏng.
Hề Việt bỏ tai nghe ra, mặt vô cảm, lưỡi l**m khắp khoang miệng, thử loại bỏ phần da đó.
Còn chưa ra khỏi sân bay, Vân Nam đã dạy cô bài học: Không được vội vã, dù có chuyện gì bạn cũng không được vội vã.
Cô vốn dĩ định ở Côn Minh chơi vài ngày rồi mới tới địa điểm tiếp theo.
Nơi này được gọi là trạm trung chuyển của du lịch Vân Nam, dường như ngoại trừ để trung chuyển ra, không ai muốn dừng chân thêm giây phút nào tại đây, bởi vì Vân Nam có quá nhiều địa điểm thú vị, càng khiến thành phố trực thuộc tỉnh phía Tây Nam này không được “dụng võ”. Khách du lịch hối hả tới Vân Nam chỉ dừng lại tại đây chốc lát, sau khi chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, họ lại vội vã tới những nơi khác. Giống như những con hải âu mỏ đỏ, chỉ bay theo đàn chim di cư đã có lịch trình sắp đặt trước.
Trước khi xuất phát, Hề Việt lên kế hoạch qua, xem hết toàn bộ video của các blogger. Cô vốn muốn đi Điền Trì* ngồi một lúc, muốn tới hẻm Văn Hoá dạo chơi, cuối cùng sau khi suy đi tính lại vẫn bỏ hết.
*Hồ Côn Minh thuộc tỉnh Vân Nam, Trung Quốc.
Du lịch cũng phải có mục tiêu.
Hai chữ này như đã trở thành thói quen của tất cả mọi người, Hề Việt cô có gì để ngoại lệ?
Mấy ngày trước, khi chốt lịch trình, cảm giác mục tiêu của Hề Việt vô cùng mãnh liệt. Cô chỉ có hai yêu cầu, cách xa thành phố đang sống và cắt đứt hoàn toàn với các mối quan hệ làm cô bực bội. Thật ra có thể gộp hai yêu cầu này lại, nói đơn giản thì là cô muốn chơi trò biến mất.
Chơi trò biến mất không phải quyền lợi mà người thành niên sống trong xã hội hiện đại có được, Hề Việt thật sự đã quá chán chường nên mới đưa ra quyết định này.
Thật sự đã hết cách rồi.
Hôm ấy, bố gọi điện nói với cô, con trai mẹ kế tốt nghiệp đại học xong không tìm được việc, định tới Bắc Kinh thử xem. Ông kêu Hề Việt chừa một phòng trống trong căn nhà cô thuê để cậu con trai kế đó ở mấy ngày.
Hề Việt nói: “Bố, nhà con thuê là kiểu phòng studio, chỉ có một cái giường.”
Bố cô nói: “Bố biết mà, con cho nó ngủ sofa hoặc ngủ dưới đất đều được, con trai không kén chọn đâu.”
Hề Việt lại nói: “Không đặt khách sạn cho cậu ta được à? Con trả tiền.”
Bố cô đáp: “Con có tiền để đốt thế hả? Có mỗi mấy ngày thôi, tìm được việc nó chuyển đi luôn, người một nhà cả.”
Hề Việt sững sờ nhìn Wechat hồi lâu, sau đó bỏ điện thoại xuống, ấn mạnh vào đầu, cuối cùng cầm điện thoại lên, tìm khách sạn giá bình dân trong phạm vi 5km.
Cho dù thế nào cô cũng không thể sống chung với đàn ông trưởng thành không chút huyết thống nào với mình, em trai trên danh nghĩa cũng không được. Đối phương cố chấp ra chiêu, vậy cô chỉ đành rút lui, cậu ta không ở khách sạn thì cô ở.
Bố cô muốn tiết kiệm tiền cho cô, mặt khác, mẹ cô lại muốn vay tiền cô.
Bố dượng chơi cổ phiếu suốt bao năm, có lỗ có lãi, nhiều năm qua cũng coi như yên ổn, nhưng mấy năm nay có tuổi rồi, tham vọng cũng lớn hơn, đánh liều được ăn cả ngã về không. Kết quả như dự đoán, mẹ khóc lóc gọi điện cho Hề Việt, nói con quỷ cổ phiếu này giấu bà đi cầm cố vay tiền, không trả được là nhà và nhà hàng đều bị tịch thu hết.
Ở chỗ bàn làm việc đối diện, hai nữ thực tập sinh đang bàn xem kỳ nghỉ Quốc Khánh sắp tới sẽ đi đâu. Giọng nói thích thú xen lẫn tiếng gõ phím như gõ thẳng vào dây thần kinh của cô, Hề Việt ngồi trước máy tính, tay xoa mắt, đầu đau như búa bổ.
Cô gửi tin nhắn hỏi người mẹ rời bỏ cô từ khi cô chín tuổi, tới mấy năm gần đây mới bắt đầu liên lạc lại, bà hy vọng cô có thể giúp được gì?
Mẹ cô đáp: “Không có gì, chỉ muốn kêu khổ với con thôi. Lẽ nào còn để một đứa trẻ như con phải bận tâm, hy sinh cho chúng ta sao?”
Hề Việt nói: “Con không phải trẻ con, hơn nữa thật ra có vài người lớn còn không hiểu chuyện bằng trẻ nhỏ.”
Đầu bên kia im lặng.
Hề Việt mở app ngân hàng ra, xem số tiền gửi tiết kiệm định kỳ và lãi suất, do dự một hồi.
Con số ít ỏi ấy là toàn bộ thu hoạch của cô từ sau khi tốt nghiệp đại học tới hiện tại, tàn nhẫn nhưng cũng công bằng.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chiều nay, mùa hè ở Bắc Kinh bắt đầu hạ nhiệt, đầu thu đang đợi lên sóng, bầu trời cao vời vợi ẩn nấp trong làn mây mỏng, nghe kỹ còn có thể nghe được tiếng lá cây rơi trong gió.
Hề Việt vô cùng bực bội, lúc này cô còn chưa biết cuộc sống bình ổn của mình sẽ đón hết cơn sóng này tới ngọn sóng khác.
Hôm ấy là thứ sáu, chập tối, khi Hề Việt viết báo cáo, lãnh đạo hẹn cô tới phòng họp, nói ngắn gọn với cô gần đây bộ phận sẽ có biến động nhân sự.
Nửa tiếng sau, HR tìm cô.
Trước khi tan làm, cô nhận được email chính thức, cảm ơn sự cống hiến của cô với công ty suốt năm năm qua, tiền đền bù nghỉ việc sẽ được gửi cùng lương tháng này.
Thiết thực, hiệu suất cao lại vinh quang, phù hợp với hiểu biết của Hề Việt về phong cách công ty. Trong thị trường việc làm, người tới kẻ đi là việc quá đỗi bình thường, nhưng khi điều đó rơi xuống đầu cô, cô vẫn mơ màng, khó chấp nhận.
Cô ra ngoài hút vài điều thuốc mới bình tĩnh lại được.
Bên cạnh khu hút thuốc, đá cuội nằm dưới chân những bụi cỏ rải rác khắp nơi, mang tới cảm giác bí bách, cơn ngứa ngáy lan rộng từ gót chân lên thẳng tới đầu. Cô đi đi lại lại quanh chỗ đá cuội, thậm chí còn nhảy mấy cái, quay đầu mới nhận ra cô dọn vệ sinh kinh ngạc nhìn cô, Hề Việt vội đá viên đá, quay lại dáng vẻ ban đầu, cúi đầu cầm thẻ nhân viên quay lại văn phòng.
Buổi tối, điện thoại Hề Việt không ngừng lúc nào.
Ở màn hình khoá, tin nhắn xếp thành hàng, lướt một màn hình vẫn chưa hết, từ trên xuống dưới lần lượt là Bố: “Gửi địa chỉ cho bố, dì con muốn gửi quần áo, giày dép của em trai con qua. Con đừng có láo, con là con cháu, thái độ tốt vào, bố dạy con thế nào?”
Mẹ: “Con gái, con tan làm chưa? Mẹ có thể gọi video với con không? Mẹ không muốn sống nữa, cho mẹ nhìn con lần nữa đi.”
Dì: “Việt Việt, mẹ con lại tìm con khóc lóc kể lể đúng không? Dì cảnh cáo con, không được cho chị ấy vay tiền! Bố dượng con là cái động không đáy, đây không phải lần đầu tiên đâu, mẹ con hồ đồ cả đời, tự mình dính vào, đừng hòng lôi con theo!”
Lồng ngực Hề Việt vô cùng khó chịu, cô hít sâu một hơi rồi xem tiếp.
Em trai: “Tuần sau em tới chỗ chị, chỗ chị gần trạm Nam Bắc Kinh hay Bắc Bắc Kinh? Chị phải tới đón em đấy! Em sợ em đi lạc mất.”
Chủ nhà: “Chào cô Hề, tháng sau hợp đồng thuê nhà của cô sẽ hết hạn, tiền thuê phòng hiện đã thay đổi, nếu cô muốn ký tiếp xin mời xác nhận trên app.”
Thay đổi, ý là tăng giá. Hợp đồng một năm sẽ ký một lần, mỗi năm đều sẽ tăng giá một chút, cứa từng nhát từng nhát một như vậy thôi. Nhà thuê ở thành phố này là vậy, Hề Việt cũng quen rồi.
Cô đứng trong nhà vệ sinh, ôm chăn, ga trải giường vừa tháo ra để giặt, vẻ mặt như được giải thoát. Cô mở Wechat ra, xử lý tin nhắn công việc trước.
Xử lý công việc sẽ khiến con người ta bình tĩnh, đây là thói quen của Hề Việt. Nhưng trạng thái lưu trình nghỉ việc update nhanh hơn cô nghĩ. Mười mấy nhóm công việc được ghim lên đầu lần lượt hiện thông báo bạn đã bị xoá khỏi nhóm.
Điều này khiến cô rối bời.
Cảng tránh gió cũng đã bị gỡ bỏ.
Đầu óc Hề Việt trống rỗng, trong lòng cũng nhộn nhạo.
Hiện thực không cho cô cơ hội giãi bày tâm sự, tin nhắn mới lại gửi tới.
“Kính chào quý khách, phòng giường big size giá đặc biệt tại khách sạn XX quý khách đặt trước từ ngày 8 tháng 9 tới ngày 12 tháng 9 sẽ được xử lý thủ tục nhận phòng qua xác nhận đơn đặt phòng. Chúc quý khách có một kỳ nghỉ vui vẻ!”
Ép tới đường cùng luôn sao?
Hề Việt cảm thấy không chắc chắn lắm.
Cô nhìn chằm chằm câu nói cuối cùng trong tin nhắn, dấu chấm than ấy như một bàn tay đang nhảy múa trước mặt chú hề.
Cô đã trở thành chú hề, mặt mũi tràn ngập màu sắc, nhưng bàn tay ấy vẫn nắm lấy mũi cô không buông. Nó ra sức kéo cao, kéo cao, kéo cao hơn nữa, sau đó buông tay.
Phập.
Hề Việt đau tới bật khóc.
Nước mắt trực trào nơi khoé mắt, thấm ướt từng sợi lông mi, nhưng cuối cùng vẫn không rơi xuống.
Cô mở cửa máy giặt, nhét ga giường, chăn vào bên trong, kế đó vứt thêm viên giặt, sau đó đứng thẳng, nhìn chằm chằm lồng giặt đang quay.
Bốn mươi phút, máy giặt rung bốn mươi phút.
Tới khi máy giặt đứng lại, Hề Việt cũng đưa ra quyết định.
Lúc này, Hề Việt đang ngồi trên máy bay bay từ Côn Minh tới Đằng Xung, nghĩ xem bản thân đột nhiên đưa ra quyết định như vậy liệu có bất cần đời quá không.
Kế bên là một ông lão, từ khi máy bay vẫn còn ở mặt đất, chuẩn bị bay lên, ông đã gáy khò khò. Trên người ông có mùi thảo dược không quá khó ngửi nhưng lại rất nồng, hai chân bành ra, chiếm gần hết không gian nhỏ hẹp này.
Hề Việt ôm cánh tay, tai đeo tai nghe, đầu dựa vào cửa sổ, cuộn tròn lại như con chim cút.
Trước khi xuất phát, cô xác nhận ngày tháng trả phòng với chủ nhà, nói đối phương có thể tới lấy lại phòng bất cứ lúc nào, sau đó tìm chỗ kho cho thuê ngắn ngày, gửi hành lý từ nhà trọ cũ qua chỗ kho mới.
Nhân khẩu ở thành phố này tựa như máu trong huyết quản, chảy xuyên suốt không ngừng, kiểu kho gửi đồ như vậy nhiều không kể hết, chuyên chào đón những lý tưởng nhỏ bé tạm thời không chốn đâm chồi nhưng lại không cam tâm cứ thế bỏ cuộc.
Cũng may đối với Hề Việt, đóng gói đồ đạc đã trở thành chuyện rất đỗi đơn giản.
Cô ít khi mua quá nhiều đồ đạc bày trong nhà, cũng không có thói quen chất đống đồ dùng hàng ngày. Hai thùng giấy cao tới nửa người, hai vali hành lý một to một nhỏ đủ chứa toàn bộ cuộc sống của cô. Một vali nhỏ trong số đó chính là vali cùng cô đi lên máy bay, được chuyển tới Vân Nam.
Suy nghĩ lấp ló vô số lần, vì vô số lý do mà không thể thành hiện thực được, tới Vân Nam xa lạ.
Cô không đặt vé máy bay quay về, bởi vì không biết sẽ ở Vân Nam bao lâu.
Chuyến bay vào ban đêm, bên ngoài là một màu đen vô tận, chỉ có ánh đèn trên máy bay là nhấp nháy, đó là đèn hỗ trợ cho chuyến bay, mục đích để phát tín hiệu vị trí cho những máy bay khác trên trời cao.
Hề Việt biết, giờ phút này, đèn chuyến bay thuộc về cô đã không còn bật nữa.
Cô đang bay lượn vô định vô hướng.
Sau khi ra khỏi sân bay Đằng Xung, xe đặt trước đã đứng đợi bên ngoài.
Tài xế khá ổn, là người biết nói chuyện. Trong chuyến đi, không cần cô lên tiếng ông đã bắt đầu giới thiệu các địa điểm du lịch, dùng giọng phổ thông và giọng mang theo 20% khẩu âm Vân Nam hỏi cô, định ở Đằng Xung mấy ngày? Có cần ghép đoàn đi lên núi Cao Lê Cống không? Có cần tới suối nước nóng không? Bây giờ còn sớm, hay là tháng sau tới đi, như vậy có thể ngắm cây ngân hạnh nữa.
… Hề Việt đã khoanh lại những địa điểm trên khi xem review, nhưng khi thật sự tới nơi cô mới thấy mình hoàn toàn không có khái niệm gì.
Tài xế nhìn thấu sự mơ màng của cô.
Đêm khuya, một người, một balo, một vali như thế.
Ông hỏi cô: “Đây là lần đầu tiên cô tới Đằng Xung hả? Không nghiên cứu lịch trình chút sao?”
Mấy giây sau Hề Việt mới đáp, đây không chỉ là lần đầu cô tới Đằng Xung mà còn là lần đầu tới Vân Nam, lần đầu một mình đi du lịch.
“Cô dũng cảm thật đấy.”
Lời khen này không hề mang tới sự ủi nào cho Hề Việt. Cô gượng cười, nhưng thật ra hàng rào phòng thủ trong lòng đã dần sụp đổ. Sự dũng cảm không quan tâm tới ai ấy cuối cùng đã bắt đầu mất tác dụng khi máy bay chầm chậm hạ cánh. Cả người cô như sụp xuống, thứ còn sót lại chỉ là sự hoang mang vô cùng vô tận.
“Bác tài, còn cách cổ trấn Hoà Thuận xa không?”
Bác tài nhìn đồng hồ, giơ tay phải lên ra dấu.
Hề Việt cứ ngỡ đó là OK.
“Khoảng 30 phút nữa.”
Bên ngoài cửa sổ, từng cột đèn đường lướt qua mang theo ánh sáng vàng ấm áp, đêm khuya ở Đằng Xung không chút náo nhiệt, đây là nơi cô chưa từng tới bao giờ.
Hề Việt cũng không biết tại sao mắt đột nhiên nóng rực, nước mắt nên rơi từ lâu nhưng chần chừ mãi không chịu rơi lại muốn buông xuôi vào lúc này, nhưng cô sống chết nhẫn nhịn, sau đó cũng thầm ra dấu tay OK trong lòng.
OK Hề Việt, đời người còn rất dài.
Chạy trốn không có gì xấu hổ, ánh đèn chuyến bay tạm thời mất đi ánh sáng cũng không có gì đáng sợ.
Mày sẽ OK mà.
\Hết chương 1
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
