Chương16

"Không nên nói nữa!" Cô không nhịn được kêu to ra tiếng, tại chỗ dọa hết mọi người giật mình.

Lúc đó, cả đại sảnh không khí ngưng kết xuống.

"Tư Mỹ, cháu không sao đó chứ? Thế nào?" Dì Vũ tiến lên, phát hiện ra sắc mặt cô không tốt, thận trọng mím môi.

"Cháu không thoải mái, cháu lên lầu nghỉ ngơi trước."

Nói xong cũng không đợi mọi người phản ứng, cô chạy thẳng lên lầu.

Tình cùng nghĩa là hai chữ mà cả đời này cô chú trọng nhất, nhưng cũng là

bởi vì hai chữ này làm hại cuộc sống của cô vô cùng thê thảm .

Nghĩ đến ban đầu vì bạn tốt đến ngân hàng vay tiền, kết quả bạn tốt cuốn

khoản tiền lẻn trốn, hại cô phải gánh khoản nợ, lấy đi tình yêu shopping của cô, vì phá sản mà một chút sở thích cũng bị tước đoạt.

Hôm

nay, ông trời thương yêu cô, muốn đem một người đàn ông tốt như vậy cho

cô, coi như là cô làm người thành công, ông trời có mắt. Cô cũng chắc

chắn Thẩm Nghệ Dạ người đàn ông này sau này sẽ đối xử tốt với cô, sẽ

thương cô, yêu cô, dĩ nhiên cũng sẽ giúp cô đem toàn bộ món nợ một hơi

trả sạch.

Những khoản nợ kia đối với Thẩm Nghệ Dạ mà nói giống

như “cửu ngưu nhất mao” ( hạt cát trong sa mạc),căn bản cũng không đau

không nhột, song để đi vào cuộc sống của anh cùng anh thành lập gia

đình, tương lai cùng chung sống, điều kiện duy nhất cũng là muốn cùng

anh định cư lâu dài ở nước ngoài, hơn nữa còn là ở New York một nơi xa

xôi như vậy. . . . . .

A, Ôi trời ơi!!, NEWYORK, cô nhớ cô từng

đi qua đó một lần, chỉ là ngồi máy bay mười mấy giờ, nhưng cô không quen cuộc sống ở đó, lại không biết có thể hòa hợp với mẹ của Thẩm Nghệ Dạ

hay không, trọng điểm là . . . . .

Cô quan tâm vẫn là bạn bè a!

Những người bạn cô quen ở quán trọ Ma Tước, mặc dù thời gian chung đụng

không lâu, nhưng cô cảm thấy bọn họ tựa như người nhà của mình, theo

chân bọn họ chung đụng, lòng của cô luôn tràn đầy ấm áp, để cho cô thoát khỏi cảnh cô đơn cùng trống trải.

Cô hồi tưởng lại lúc thím Thẩm giúp cô đem bữa ăn tối bưng tới cho cô, lúc đó khiến cô rất cảm động, ở nơi ngày đông giá rét, có người quan tâm cô như vậy thật giống như đưa

than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, rất ấm áp, còn có Phan Đình, dì Vũ,

Chi Duy, Nhạc Đế, cùng với nhiều bạn tốt như vậy, cô nếu là nói đi là

đi, cô còn có thể coi như là người sao?

Suốt năm ngày, cô đi sớm

về trễ, phờ phạc rũ rượi, chỉ có lúc đang làm việc mới miễn cưỡng có thể nặn ra nụ cười, chính là không để cho Thẩm Nghệ Dạ phát hiện ra cô có

chỗ không thích hợp, khi anh hỏi thứ năm tuần sau cùng anh trở về New

York cô đã chuẩn bị gì chưa cô luôn tìm cách lảng sang chuyện khác hoặc

từ chối khéo, chính là chưa cho anh một câu trả lời chắc chắn.

Mà vừa về tới nhà, lại thấy mọi người đối với cô hỏi han ân cần, lần lượt

rót trà đưa nước, quan tâm cô cùng Thẩm Nghệ Dạ có phải hay không cãi

nhau, còn phân tích một đống lớn đạo lý khi nam nữ chung đụng cho cô

nghe, mà cô chỉ là lẳng lặng nghe, không có quá nhiều ý kiến, bởi vì bọn họ đâu có biết chuyện khiến cô phiền não nguyên nhân chính là bọn họ.

Nhìn lịch trên bàn, đã là thứ ba rồi, hai ngày nay tâm tình của Thẩm Nghệ Dạ cũng không được khá lắm , anh nhất định siêu cấp khó chịu, anh rất hiểu tính cách của cô, thể nào cũng phát hiện ra cô gần đây có biểu hiện kỳ

quặc, ngộ nhỡ cô là lựa chọn trầm mặc, quan hệ giữa cô và anh không phải là thêm căng thẳng sao!

Không, không được, cô hiện tại biết mình đã không phải là vì tiền của anh mà yêu anh, trái tim của cô nay đã

thuộc về anh, coi như anh hiện tại trên người không có đồng nào, cô đối

với anh một phần yêu cũng không giảm .

Có lẽ cô nên chủ động gọi

điện thoại cho anh, nói cho anh biết sự thật . . . . . cô biết rằng chắc chắn anh bây giờ, nhất định cũng cảm thấy phiền não, cũng đang vì cô mà đoán không ra tâm tư của cô mà trắng đêm mất ngủ. . . . . .

Khi cô đang muốn gọi cho Thẩm Nghệ Dạ thì điện thoại chợt kêu lên hồi chuông khiến cho cô bị dọa giật cả mình.

Không thể nào, là anh? Hai người có thể ăn ý đến trình độ này sao?

Cô nhấn phím call, không dám nói trước, ngược lại Thẩm Nghệ Dạ lại nói trước khiến cô nghe xong lập tức ngây người --

"Tư Mỹ, bởi vì bên tổng bộ New York tạm thời có hội nghị khẩn cấp, anh cần

phải trở về chủ trì, cho nên anh phải đáp chuyến bay sáu giờ rưỡi tối

nay về nước Mỹ." Thanh âm của anh phát ra mang vẻ bất đắc dĩ, không thể

không làm như vậy.

"Cái gì? ! Tối nay? ! Sáu. . . . . . Sáu giờ

rưỡi?" nhìn đồng hồ, đã bốn giờ rưỡi rồi, tại sao anh bây giờ mới gọi

tới?"Anh. . . . . . anh bây giờ đang ở đâu?"

"Anh đang ở phòng

khách vip của sân bay, anh nghĩ anh nên rời đi sớm một chút, dù sao chờ

lâu ở nơi này cũng không có ý nghĩa gì." Trong lời nói tràn đầy ly biệt, cũng nghe được ra anh đã chết tâm, nghĩ thông rồi!

"Cái gì gọi là không có ý nghĩa? ! Anh. . . . . . anh không thể cứ như vậy bỏ đi, em . . . . ."

"Em là muốn đi cùng anh sao?" Hắn giọng điệu lạnh lùng, đây là vấn đề hắn

đã hỏi mấy ngày nay, tuy nhiên cô nhất quyết giả ngu, tùy tiện trả lời

cho qua chuyện.

"Em . . . . ."

"Em nói đi!"

Khang

Tư Mỹ biết, thời điểm mấu chốt này nếu cô không cho anh một câu trả lời

chắc chắn, coi như là khắp thiên hạ có một người đàn ông ực kỳ kiên

nhẫn, cũng sẽ không muốn cùng cô sống cảnh nghèo khổ.

Cô đối với

anh không cần hoài nghi hết sức rõ ràng đó là yêu, nhưng cô phải cách xa quê quán, rời xa cha mẹ, rời đi bạn bè, liền vì anh mà sang bên kia bờ

đại dương, một mình ở nơi xa lạ, như vậy yêu có phải hay không quá ích

kỷ?

Nhưng vô luận như thế nào Thẩm Nghệ Dạ đối cô dìu dắt, chăm

sóc cho cô, cảm thụ đều là khắc sâu nhất, trong khoảng thời gian này cho cô nến được tư vị ngọt ngào của tình yêu, nhưng cô không thể ích kỷ như vậy!

"Chúc anh. . . . . . Lên đường thuận buồn xuôi gió." Cô chỉ có thể nói như vậy.

Tắt điện thoại, một giọt lệ vừa đúng rơi vào màn hình, không bao lâu trong

điện thoại di động liền truyền đến tiếng tin nhắn, là tin nhắn nhắc nhở

của Phan Đình truyền tới.

Sáu giờ rưỡi đến quán lẩu dê béo, để

vui vẻ chia tay anh họ mình đến New York du học, làm ơn đến đúng giờ,

không đến cả đời không ai thèm lấy!

Phan Đình thối, Phan Đình

chết tiệt, mời cơm lúc nào không mời, lại cố tình vào lúc này, là như

thế nào? Vừa sáu giờ rưỡi, vừa New York, là cố ý làm khó cho cô sao? Còn nói nếu là không tới cả đời sẽ không ai thèm lấy. . . . . .

Thật là một nữ nhân siêu cấp mồm thối, chuyện tốt thì không nói, chuyện hư cố tình cũng bị cô nói trúng.

Lúc này điện thoại di động vừa đúng cũng vang lên, vừa nhấn nút nghe liền nghe thấy giọng của Phan Đình.

"Này, có thấy tin nhắn của mình không? Mình nói cho cậu biết, cậu nhất định

phải đến, toàn bộ người trong quán trọ cũng sẽ đến, cậu không thể cho

mọi người leo cây đó!" Phan Đình nắm chắc nhược điểm của cô mà khích cô, "Không tới bạn bè cũng không cần làm rồi, nghe chưa?"

"Anh họ

cậu tại sao lại đi du học? Mà tại sao lại phải du học ở New York? Làm

chi lại chọn sáu giờ rưỡi? Có bệnh ah!" Mới vừa gặp biến đổi lớn, người

đàn ông mà cô yêu sáu giờ rưỡi sẽ bay về New York, vĩnh viễn cách xa cô, mà bạn tốt lại gọi cô sáu giờ rưỡi đi vui vẻ đưa tiễn người không quen

biết đến New York du học?

Trời ạ, đây là cái gì, hình phạt của ông trời, trừng phạt cô sao?

"Cậu. . . . . . Cậu nhất định, không có sao chứ?"

"Mình dĩ nhiên không sao." Cô cố gắng trấn định, không để cho bạn tốt biết lòng của cô mới vừa bị đao chém vào ngổn ngang.

"Vậy thì hẹn gặp lại, mình ngày hôm qua có mua một bộ quần áo của VF, đợi mình mặc cho cậu nhìn xem."

Đô, không đợi cô đáp lời, điện thoại di động lập tức tắt tín hiệu.

VF? !

Còn phải mặc trang phục của VF cho cô nhìn? Là như thế nào, là thấy cô hiền mà bắt nạt sao? Những người này toàn bộ đều không phải là người, nhưng

mà . . . . .

Nói đi thì nói lại, người ta cũng không biết cô cùng Thẩm Nghệ Dạ sinh chuyện, như vậy bạn tốt cũng không phải là cư xử quá mức.

Lau đi nước mắt, bình phục tâm tình, dùng hai tiếng thời gian còn lại tắm rửa thay một bộ trang phục mới.

Vừa ra đến trước cửa cô tự nói với mình ngàn vạn lần không thể có biểu hiện kích động, bằng không mọi người nhất định sẽ đem tiêu điểm tập trung ở

trên người cô, mà cô cũng sẽ phải khóc rả rích ồn ào, như vậy liền rất

có lỗi với anh họ của Phan Đình.

Người ta là đi du học ở nước ngoài, nếu bị cô làm cho giống như đang ở trong đám tang, kia thật là đen đủi a!

Nhà trọ trống rỗng, trên cửa còn treo một tấm bảng, phía trên viết hai chữ

"Nghỉ ngơi", Phan Đình nói không sai, tất cả mọi người đều đi, điểm này

cô ấy không có hù dọa cô.

Ngồi tàu điện ngầm, đi trên đường đá

đỏ, nhìn lệ ảnh song song, tâm tình của cô tựa như những ngày mưa dầm

mùa đông, không cách nào nhìn ra mặt trời, cho dù cô ăn mặc phải quang

vinh chói lọi, nhưng là lòng của cô cũng không vinh quang cũng không

sáng mắt, cô không biết nên làm sao đây, cô không thể để gương mặt khổ

sở này duy trì quá lâu bằng không sẽ làm mất hết hứng thú của mọi người?

Đời này cô luôn nghĩ cho người khác, ngay cả mình thất tình cũng sợ tâm

trạng thất tình sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của bạn bè, ai, Khang Tư Mỹ

nha Khang Tư Mỹ, cả đời này cô chỉ có thể đi lo cho việc công thôi. . . . . .

Thấy quán “lẩu dê béo", cô chần chừ một hồi, cuối cùng mới đẩy cửa vào.

Dưới sự hướng dẫn của phục vụ, cô tiến về phía gian phòng mọi người đặt, đợi đến cửa vừa mở ra, tràn đầy một bàn người tất cả đều đứng lên vỗ tay

nhìn cô, duy nhất ngồi ở ghế chủ vị không có đứng lên . . . . . . Di? Đó là anh họ của Phan Đình sao?

Không đúng! Là --

"Anh. . . . . ." Cô nhìn đồng hồ, lại nhìn anh, "chuyến bay. . . . . . New York. . . . . . Cái đó đi họp? Chuyến bay sáu giờ rưỡi. . . . . ." Trời ạ, người

nào lại biết cô đang nói cái gì?

"Cũng biết trong lòng cậu có

quỷ, ha ha, nếu không phải là mình đủ cơ trí, thông qua Thẩm Phó Tổng

Giám Đốc, mình đã không biết cậu là Lâm Đại Ngọc rốt cuộc là có chuyện

gì phiền lòng", Phan Đình hô to một hơi, mấy ngày qua bị Khang Tư Mỹ làm cho cả nhà trọ một mảnh áp suất thấp, hôm nay cuối cùng là xé tan màn

đêm nhìn thấy ánh sáng, ánh rạng đông hiện ra rồi.

Thẩm Nghệ Dạ

càng thêm lắc đầu mà nói: "Anh sớm nên nghĩ đến em là một người coi

trọng tình nghĩa lên trên hết, cùng em lui tới mấy ngày này, anh nên sớm một chút phát hiện, em đối với bạn bè là cỡ nào tình nghĩa, huống chi

chuyện học tỷ của em vừa mới xảy ra, mà anh lại từ bên trong không nhìn

ra đầu mối, nếu không có những người bạn tốt của em, anh sợ anh chẳng

những hiểu lầm em, còn có thể làm anh cả đời mất nhân duyên tốt."

"Vậy. . . . . . Công việc của anh, còn có. . . . . ."

“ Anh hiểu được em muốn nói gì, em sợ cùng anh đến New York sẽ rất khó mà nhìn bạn bè có đúng hay không? Thật ra thì hai ngày nay anh cũng vậy

nghĩ qua, nếu như mà anh cùng Tử Yên đổi chỗ, để cho chị ấy đi theo mẹ

anh, để cho mẹ anh hảo hảo dạy dỗ chị ấy, có lẽ chị ấy sẽ tiến bộ tương

đối mau, mà anh ở tại Đài Loan mà nói, có thể để cho anh tích cực đi

phát triển thị trường châu Á. Hừ, anh cũng không tin bên cạnh có một bà

xã làm nhà thiết kế, VF ở châu Á còn có thể không nổi tiếng!"

"Đúng vậy nha, cậu nhìn mình đi, mình rất thích mặc trang phục của VF, chỉ là về sau nếu như do cậu tới thiết kế, mình nghĩ chúng ta nhất định không

thể không mặc đồ của VF rồi." Phan Đình đứng lên khoe bộ đồ mà mình mới

mua.

"Thị trường tại châu Á còn phải dựa vào em, xin hỏi em có

nguyện ý hay không trợ giúp anh, giúp anh đem thị trường châu Á đoạt

lấy?" Hắn thâm tình tỏ tình, chân tình kêu gọi.

"Tư Mỹ, cậu phải

cố gắng lên, về sau chúng ta đều muốn mặc thiết kế trang phục của cậu

đó!" Ngải Chi Duy hướng cô ra dấu tay cố gắng.

Dì Vũ cũng nói "Về sau phải cho ta thẻ khách quý, sau đó chuẩn bị chiết khấu nhiều cho

ta, nếu không chú Ưng của cháu nhất định sẽ than phiền ta, lỗ tai ta

nhất định sẽ hỏng mất."

"Tư Mỹ, người ta cũng vì cậu mà muốn

chuyển hướng đến Đài Loan phát triển, cậu còn không mau nói, cậu phải

biết, hôm nay là trời đầy mây, ấn đường cậu lại đen như vậy. . . . . ."

"Nhạc Đế, cậu câm miệng, ngoan ngoãn ngồi xuống uống nước giải khát!" Phan

Đình đem miệng Hách Nhạc Đế bịt lại, lại đem cốc trà đưa cho cô.

"Tư Mỹ, em nguyện ý giúp anh sao?" Thẩm Nghệ Dạ đi tới trước mặt cô, con

mắt thâm tình như muốn khắc sâu hình ảnh của cô vào tâm khảm.

Khang Tư Mỹ cũng không nhịn được nữa, cô gào khóc lên, giống như mới vừa bị

người nào đánh một cái thật đau vậy, khóc đến hoa lê đẫm lệ.

dùng sức gật đầu đưa tay ra ôm lấy anh, đem anh nhốt thật chặt, mặt của

cô chôn ở vai trái của anh, không ngừng nói: "Em nguyện ý, em rất nguyện ý rất rất nguyện ý."

Trời ạ, cái gì gọi là rất nguyện ý, có phải là cô vui mừng quá mà nói sai!

Nồi lẩu không ngừng tỏa khói, khói lượng lờ mang theo mùi thơm nồng đậm

tràn ngập cả phòng ăn, đoàn người liều chết gọi món, liều chết ăn, đem

tất cả món ăn đắt tiền nhất của quán toàn bộ kêu lên bàn.

Không

ai sợ ăn mà phải trả tiền, không ai sợ khi ăn xong không có người tính

tiền, không ai sợ khi quét thẻ tháng sau phải trả nợ như thế nào, dù

sao. . . . . . Hắc hắc he he, nghĩ như vậy có thể có chút không đúng,

nhưng mà đây là sự thực, này bốn chị em tốt trong đó một vị phải không

sau này sẽ phải xưng hô cô là VF Phó Tổng Giám Đốc phu nhân, còn có một

quý công tử giá trị con người vượt qua bảy tỷ Đô-la , có bọn họ, toàn

thế giới dù món ăn có đắt thế nào bọn họ cũng ăn được!

Mọi người

mò mẫm ồn ào lên, cùng kêu lên nâng chén, bọn họ phải thừa dịp Thẩm Nghệ Dạ say rượu vội vàng hỏi hắn khi nào muốn đem Khang Tư Mỹ cưới vào cửa, mà Tư Mỹ ở đó giả ngu không để ý, vẫn xấu hổ giả bộ thanh thuần, thật

ra thì ở dưới lòng bàn tay của cô đã sớm bị Thẩm Nghệ Dạ nắm thật chặt,

bây giờ chỉ chờ ngày cưới hỏi đàng hoàng thôi.

"Thẩm Phó Tổng

Giám Đốc, anh nói xem, anh chừng nào thì muốn kết hôn với Tư Mỹ nhà

chúng tôi?" Phan Đình thích nhất làm ồn ào lên, nhất là loại này làm gấp đôi chuyện lên.

"Tôi. . . . . ." Thẩm Nghệ Dạ mới vừa mở miệng

liền im lặng, tiếp đó hắn gập người xuống, gõ một tiếng cái trán trực

tiếp dán vào mặt bàn.

Uống say!

Trời ạ, thì ra là tửu lượng của hắn cũng không tốt. . . . . .

Khang Tư Mỹ thoải mái o o nhìn mọi người, cái này kêu là dục tốc tất bất đạt, ăn mau lấy chén bể, nhìn, hỏi không ra tới đi!

Chỉ là không sao, dưới đáy bàn Thẩm Nghệ Dạ tay kia vẫn còn nắm thật chặt

cô, phần hạnh phúc cùng ngọt ngào do nơi này xác định được đi ra, không

nghĩ tới nam nhân này uống say vẫn phải cầm tay cô thật chặt như vậy,

thật là hạnh phúc a!

Đoàn người ba chân bốn cẳng giúp Thẩm Nghệ

Dạ lau mặt, giúp uống giải rượu, đợi đến hắn thoáng thanh tỉnh sau không ai dám rót rượu cho hắn nữa, Khang Tư Mỹ nhìn mọi người bằng một ánh

mắt đầy sát khí, bọn họ biết nếu ai dám rót cho hắn giọt rượu, cô nhất

định sẽ đem đối phương giết đến không lưu lại mảnh giáp.

Hô, rốt

cuộc an tĩnh lại, dù sao không cần hỏi cũng không còn quan hệ, này VF

Phó Tổng Giám Đốc phu nhân, cô đã là nắm chắc, sau này đã là người giàu

có, còn để ý cành rìa cành cuối làm cái gì?

Cô vĩnh viễn tin

tưởng ông trời thương người tốt, giống như cô đối với bạn bè tốt như

vậy, ban thưởng cho cô một ông xã tốt như vậy. Mọi người nói có đúng

không?

【 hết trọn bộ 】

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.