Chương 39: Kết thúc

Sau khi Thiên Ân rời khỏi quán, không gian giữa Băng và Ken có phần gượng gạo. Nó chẳng biết phải nói gì, hỏi gì

mặc dù trong lòng nó có rất nhiều thắc mắc. Nó cứ ngẩn ngơ ngồi nhìn đĩa thức ăn trước mặt, thỉnh thoảng lại liếc mắt về phía Ken song nhanh

chóng cụp mắt xuống. Nhận biết được cái nhìn của Băng nhưng Ken không

mấy để tâm, chỉ hờ hững đưa mắt về phía xa kia. Không phải không muốn để ý mà cứ mỗi lần nhìn về phía nó, Ken lại thấy đau đớn trong tim. Một

cảm giác khó chịu nơi lồng ngực. Cuối cùng Băng vẫn là người lên tiếng

trước

  • Mấy hôm nay cậu ổn chứ?

Ken không nhìn nó, chỉ hờ hững đáp

  • Ổn.

Băng không mấy bất ngờ với cách trả lời ngắn gọn này của Ken nhưng nó

thấy có điều gì đó không ổn trong cách cư xử của Ken. Thái độ của Ken

dường như hờ hững hơn, cố tình không nhìn về phía nó. Điều đó làm cho nó thấy thực sự khó chịu

  • Cậu sao vậy?

Như không hiểu câu hỏi của nó, Ken ngẩng đầu lên nhìn, giọng nhẹ tênh

  • Sao?

Từ lúc gặp Ken ở sân trường cho đến tận lúc vào quán ăn, bây giờ nó mới

được đối diện với cậu. Chính trong khoảnh khắc ấy, nó thấy được một điều gì đó không ổn qua đôi mắt kia. Đôi mắt Ken tràn đầy mệt mỏi khi nhìn

vào nó. Như phát hiện ra được tia nhìn khó hiểu của nó, Ken thu mắt lại, lơ đễnh nhìn về hướng khác. Sau đó, Ken đứng dậy chuẩn bị rời đi. Thấy

Ken có ý định bỏ đi, nó níu tay cậu lại. Thấp thoáng trong đôi mắt Băng

có sự tổn thương và thất vọng. Nó không ngờ cậu lại cư xử như vậy. Tại

sao Ken lại thay đổi nhanh như vậy? Mới có mấy ngày không gặp mà cậu đã

lạnh lùng hơn, coi nó như không tồn tại vậy. Nhìn bàn tay đang kéo mình

lại, trái tim Ken có chút lạc nhịp nhưng cậu không cho phép tình cảm đó

bộc lộ ra ngoài. Cậu buông tay nó ra, bước đi. Nhưng Băng cũng không

chịu thua, nó đứng dậy, kéo Ken quay mặt lại đối diện với nó. Hai người, một thấp một cao đứng đối diện với nhau, không khí có vẻ khá căng

thẳng. Nhưng nó không hề khuất phục trước ánh mắt băng lãnh của Ken mà

thẳng thắn đối diện. Giọng nó đầy hoài nghi hỏi Ken

  • Tại sao cậu lại như vậy?

Ken không đáp lời ngay mà buông cánh tay nó ra. Cậu nhìn thấy trong ánh

mắt Băng sự mong chờ. Ken biết nó mong đợi điều gì nhưng bản thân cậu

không thể đáp lại sự mong chờ ấy. Ken lạnh lùng nói

  • Hãy tránh xa tôi ra.

Băng giật mình khi nghe câu nói ấy của Ken. Trong đầu nó đang vô cùng hoang mang, lo lắng trước câu nói của Ken.

  • Tại sao? Tại sao?

Nó hỏi Ken cũng như đang hỏi chính bản thân mình. Tại sao mới chỉ có vài ngày mà cậu đã thay đổi như thế. Nó đã làm gì sai mà cậu lại lạnh lùng

đến vậy. Đôi mắt nó đã trùng hẳn xuống, sự đau thương đã lan tỏa khắp

không gian. Nhưng dường như Ken còn cố tình làm cho sự hi vọng mong manh nhất của nó đổ sụp

  • Cậu không thuộc về thế giới của tôi.

  • Tại sao? Tại sao lúc nào cậu cũng nói vậy. Thế nào là không cùng

thuộc một thế giới chứ? Tất cả chỉ là sự ngụy biện của cậu thôi.

Dường như sự kìm nén từ nãy đến giờ của nó đã không còn kìm lại được

nữa. Sự bức bối, khó chịu từ đầu dường như đã bộc phát trong lúc này

đây. Chứng kiến thái độ ấy của Băng, cậu vô cùng đau, nhưng không cho

phép bản thân yếu điếu. Tất cả là lỗi của cậu vì thế Ken cần chấm dứt

mọi chuyện trước khi quá muộn. Cậu không trả lời câu hỏi của nó mà chỉ

lạnh lùng quay đi. Nhìn theo bóng lưng ấy, nó còn nghe vẳng lại câu nói

dập tắt hoàn toàn hi vọng trong nó

  • Hãy xem như chúng ta chưa từng quen biết.

Băng đau đớn, bất lực ngồi gục xuống sàn nhà lạnh lẽo. Tại sao khi nghe

cậu nói vậy, nó lại đau đớn như thế này? Trái tim nó như bị ngàn con dao đâm xuyên, máu rỉ ra từng chút một. Chẳng phải nó luôn cho rằng Ken chỉ là bạn, bạn bè bình thường thôi sao? Nếu là bạn thì sao nó phải đau thế này. Có lẽ nó đã yêu Ken mất rồi, và yêu từ bao giờ thì nó cũng không

rõ nữa. Chỉ biết rằng nó yêu sự im lặng, yêu sự quan tâm âm thầm của

Ken. Vậy mà hôm nay đây, Ken đã khiến trái tim nó như vụn vỡ, tan nát

thành từng mảnh vụn. Không hiểu vì sao nước mắt nó lại rơi. Nó đã cố

gắng kiềm chề sao cho nước mắt không rơi nhưng không được nữa rồi. Giọt

lệ nóng hổi đã tràn mi, khuôn mặt đã tràn đầy nước mắt. Cảm giác có nó

bây giờ chỉ còn diễn tả được trong một chữ “đau”. Tại sao cuộc đời của

nó luôn phải chịu sự bỏ rơi. Mẹ cũng bỏ nó đi không một lời rừ biệt và

giờ đây là Ken, cậu cũng nhẫn tâm rời bỏ nó mà không một lần ngoảnh lại. Tại sao? Tại sao lại thế? Nó rất muốn hét lên để giải tỏa nhưng giọng

nói nó như bị nghẹn lại, không thể cất lời. Băng chỉ biết ngồi đó, như

một con búp bê hết bin cứng đờ ngồi giữa sàn nhà. Đôi tay nó buông

thõng, ánh mắt mơ hồ, hoảng loạn nhìn theo bóng dáng kia khuất dần.

Bước chân rời khỏi nơi đó như nặng trĩu nghìn cân. Từng bước đi đối với

Ken như ngàn nhát dao đâm vào, đau đớn khó tả. Tại sao cậu lại đau đến

như thế? Ken không dám nhìn vào đôi mắt người con gái ấy bởi cậu sợ bản

thân sẽ mềm lòng và ở lại. Chỉ biết rằng khi nhìn những giọt nước mắt

của nó rơi trên sàn nhà lạnh lẽo như bàn tay vô hình bóp chặt trái tim

cậu. Nó đau nhức nhối không nói nên lời. Ken không rời khỏi đó mà đứng

nép mình vào một góc khuất của cái cây to, lặng nhìn theo nó. Ánh mắt

cậu toát lên sự đau đớn xen lẫn hối hận. Ken thực sự thấy hối hận vì

mình đã đến nơi đây, đã gặp người con gái ấy và làm cho người đó rơi

nước mắt. Phải chăng sự xuất hiện của cậu là một sai lầm. Lẽ ra Ken

không nên quan tâm, giúp đỡ nó thì bây giờ đã không phải chứng kiến cảnh tượng đau đớn này. Nhìn nó đau mà Ken còn đau hơn gấp vạn lần. Cậu đã

dần hiểu ra tình cảm của bản thân thực sự hướng về đâu. Nhưng dường như

đã quá muôn. Cậu không còn đủ tư cách để ở bên nó nữa. Cánh tay Ken như

không tự chủ, đưa về phía nó. Cậu với cánh tay, cảm giác như vuốt vào

mái tóc óng mượt kia rồi nhanh chóng trượt vào hư không. Đôi môi khẽ mấp máy đôi câu

  • Xin lỗi.

“ Lại hai chữ: xin lỗi

Kết thúc một mối tình

Dẫu biết là nỗi đau

Song vẫn phải vô tình”​

Những người đi đường lúc này đều thấy ngạc nhiên trước hình ảnh một cậu

con trai đứng dưới gốc cây cổ thụ. Ánh mắt và đôi tay đều hướng về phía

quán ăn đối diện. Và họ thấy đâu đó trong ánh mắt người con trai ấy nỗi

đau khôn xiết. Đặc biệt khi đứng dưới gốc cây to lớn kia, bóng dáng cậu

càng nhỏ bé, cô độc hơn. Cảm tưởng như cậu đang bị cả thế giới lãng

quên. Cũng như người con gái trong quán kia, mải mê chìm trong nỗi cô

đơn riêng. Cả hai đã tạo nên bức họa không âm thanh nhưng đường nét, tâm trạng lại rõ rệt, đó là sự đau đớn gặm nhấm trái tim.

Đâu đó trong bóng tối, có một cái nhìn tàn độc hướng về phía hai con

người kia. Đôi mắt tràn đầy sự tức tối, giận giữ. Nhưng ngay sau đó là

một nụ cười nhếch môi, nhưng phảng phất nỗi chua xót. Không thể để quá

khứ lặp lại lần hai. Vì thế ra đi là cách tốt nhất để mọi chuyện trở về

vị trí ban đầu. Dù có yêu thì cũng chẳng thể đến được với nhau, vì thế

nên chấm dứt ngay từ khi mới bắt đầu. Sai lầm lớn nhất là khi để Ken đến với nơi đây. Chính vì thế cần phải để mọi thứ kết thúc ngay. Nếu không

máu sẽ lại chảy, nước mắt sẽ lại rơi như quá khứ. Dẫu biết là đau nhưng

vẫn phải ngăn chặn. Ông không muốn cậu lại mắc thêm sai lầm nào để phải

trả giá bằng mạng sống của bản thân. Dù có đau thì cũng sẽ chỉ đau nhất

thời, sẽ sơm quên thôi. Nhìn bóng dáng hai người kia lần cuối, ông lắc

đầu quay đi. Chỉ nghe vẳng lại tiếng nói không rõ ràng

  • Kết thúc sớm sẽ không ai phải tổn thương……nếu không thì tất cả sẽ phải đau.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.