Chương 2

Kinh đô Đường triều , Định Bắc vương phủ

Gió xuân ấm áp , ánh mặt trời chiếu rọi lên

cửa nhuộm lên căn phòng một hương sắc ấm áp , không khí càng thêm vẻ

biếng nhác .

Nam tử c*́i đầu đang ngồi trên một cái ghế lớn

, trước mặt bàn lớn dùng loại gỗ thượng đẳng chế thành đang đặt

một quyển sổ để mở , bên cạnh thì chất đốngvài xập vở giống vậy ,

phía sau hắn là vài cái tỉ c*̃ng được chế từ một loại gỗ , bên trên

xắp xếp đủ loại sách .

Đột nhiên , nam tử vốn đang chuyên tâm như có

điều suy nghĩ ngẩng đầu lên , tao nhã hạ bút trong tay xuống , đôi mày

kiếm hơi hơi chau lại , đôi mắt lạnh băng như chờ đợi điều gì nhìn ra

ngoài cửa sổ , một lát sau, hắn mới thu hồi tầm mắt ,tiếp tục

chuyên tâm vào sổ sách.

Chốc lát , trên cửa truyền đến một tiếng vang

nhỏ , cánh cửa được một bàn tay trắng noãn nhỏ bé đẩy ra , một nữ

tử xinh đẹp động lòng người tiêu sái tiến vào , trên tay bưng một

chén canh sứ trắng . Thân mình đẫy đà thướt tha đến gần bàn , từ

trên người nàng tản ra một hương thơm nồng đậm tươi đẹp , còn đôi mắt

thì lay động nhiệt tình nhìn thẳng vào thân ảnh cao lớn ngồi sau bàn

kia , ánh mắt thoát ra vẻ si mê .

Định Bắc vương gia Cận Minh Lôi vốn là chủ nhân

c*̉a cửa hàng “Minh Ký” lớn nhất kinh thành , nhiều năm trước từng vì

người khác khiêu khích có ý định phá hư danh dự cửa hàng , chọc đến

hắn lúc đấy tuổi trẻ lực thịnh thân mang tuyệt kỹ “Bôn lôi chưởng” ,

một chưởng đánh gục kẻ cầm đầu xâm nhận phủ , cho nên nhất chiến

thành dành * (đánh một trận nổi danh) ,

trong ngoài kinh thành không ai không biết , không ai không hay .

Lúc ấy sau khi tiên hoàng chưa băng hà nghe nói

vậy , hạ chỉ lệnh cho Cận Minh Lôi vào cung dạy học cho thái tử c*̃ng

chính là đương kim thánh thượng bây giờ .

Cận Minh Lôi mặc dù không vui nhưng c*̃ng chỉ có

thể bất đắc dĩ miễn cưỡng vào cung , không ngờ sau vài năm , khi hắn

đếm từng ngày trở về thì trái lại còn giành được tình cảm giữa

thái tử và hắn .

Hoàng thượng băng hà , sau khi thái tử đăng cơ ,

cực lực muốn lôi kéo Cận Minh Lôi vào triều làm quan , cuối c*̀ng

dước sự kiên quyết từ chối c*̉a Cận Minh Lôi , đương kim thánh thượng

đành phải buông tha, nhưng vẫn tứ phong hắn làm Định Bắc vương gia ,

phụ thân c*̉a hắn Cận Chính Minh thì phong làm Định quốc công , bày

tỏ sự coi trọng và quan tâm c*̉a hắn , mặt khác còn ban thưởng cho

hắn hai thị thiếp , khiến cho người ngoài yêu thích và ngưỡng mộ

không thôi .

Bản thân Cận Minh Lôi c*̃ng đã khá , sớm nổi

tiếng ở kinh thành, hắn không chỉ có vẻ ngoài xuất sắc , thân thể

cường tráng tăng thêm vài phần khí phách , môi đôi con ngươi đen câu hồn

nhiếp phách bao nhiêu tâm hồn thiếu nữ , hơn nữa phú khả địch quốc * (

giàu có tột c̀ng) c̀ng danh hiệu Định Bắc vương gia, lại càng

khiến các nhà mong chờ gả con gái cho , chỉ tiếc cho tới này hắn

c*̃ng không có ý định hôn nhân đại sự , về phần Đỗ Như Mai vào thư

phòng lúc này , c*̃ng chỉ là nhờ đương kim thánh thượng ban tặng ,

mới có may mắn trở thành một trong thị thiếp c*̉a hắn .

“Như Mai , ta nhớ là đã bảo thư phòng không phải

nơi ngươi có thể tới !”

Tiếng nói hơi giận vang lên , khiến Đỗ Như Mai

đứng trước bàn thoáng ngẩn người .

Cận Minh Lôi ngẩng đầu , nhìn không ra cảm xúc

trong con ngươi đen đang liếc nàng.

Đỗ Như Mai sửng sốt , lập tức buông tay cầm

chén canh sứ trắng , lay động cái mông hấp dẫn đầy đặn , vòng qua

bàn đọc , dừng lại bên cạnh người Cận Minh Lôi , cánh tay bạch ngọc

dưới tấm vải mỏng càn rỡ chuyển động trên cổ hắn , phủ thân thể

mềm mại tinh tế đặc biệt đem mảng ngực trắng nõn trình hiện trước

mặt hắn .

“Vương gia , người vài ngày không đến phòng Như

Mai , thiếp thân sợ công việc ở cửa hàng hại người mệt muốn chết

rồi , cho nên đặc biệt chuẩn bị một chén thuốc bổ tới thăm người

một chút thôi!” Giọng Đỗ Như Mai nũng nịu làm nũng , ngực đẫy đã

c*̃ng không ngừng cọ xát hắn .

Con ngươi lạnh băng c*̉a Cận Minh Lôi hiện lên một

tia sáng , một tay hắn kéo đùi nàng đến , để nàng dạng chân ra ,

khuôn mặt tuấn đật tới gần khuôn mặt xinh đẹp c*̉a nàng , ánh mắt tà

nịnh nhìn nàng . “Quan tâm ta sao ?”

“Thiếp thân đương nhiên quan tâm Vương gia.” Nàng

bật hơi như lan hờn dỗi nói .

“Đừng lo , cho dù ta có mệt đi nữa , vẫn có

thể thỏa mãn được ngươi.” Hắn cười tà cắn lên cái miệng nhỏ hồng

c*̉a nàng , hay tay đã đặt lên bộ ngực đầy đặn , cách cái yếm dùng

sức xoa bóp , suồng sã chơi đùa .

“A… vương gia …” Nàng thở gẫn khẽ rên lên , đôi

tay bạch ngọc tham tiến vào trong vạt áo c*̉a hắn , trêu chọc đồi

ngực cứng như sắt c*̉a hắn .

Thân thể nữ nhân quyến rũ vặn vẹo dao

động , khiêu khích vật ở dưới bụng Cận Minh Lôi nóng lên , hắn thô lỗ

xé cái yếm lụa mỏng trên người nàng xuống , khiến thân thể nàng

hoàn toàn xích khỏa , lộ ra nụ hoa đỏ tươi đã đứng thẳng .

Hắn hơi c*́i đầu thô lỗ cắn lên nụ hoa nở rộ ,

không chút thương xót cắn , đại chường thì vươn vào trong quần nửa

thân dưới nàng , dùng lực một chút xé quần lót mỏng như cánh ve ,

ngón giữa trực tiếp sáp nhập vào thủy huyệt , xoay tròn .

“A…” Sắc mặt nầng đỏ hồng , vặn vẹo nửa thân

dưới nghênh hợp theo , cả người tản ra vẻ phong tình dâm đãng .

“Chấc chấc , ngươi quả thực là ẩm ướt không

thể tưởng nổi , thích ta làm như vậy với ngươi sao ?” Hắn thô bỉ trêu

đùa , ánh mắt lạnh lùng c*̀ng ngón tay hình thành động tác dâm tà ,

đáng tiếc Đỗ Như Mai đã sớm hãm vào bể dục , không hề hay biết .

“Thích … thích … A … Dùng sức chút … vương gia…”

Đỗ Như Mai điên cuồng đong đưa cái mông hùa theo ngón tay đang tàn sát

bừa bãi ở trong cơ thể nàng .

“Ngươi thật đúng là hiểu được làm thế nào để

câu dẫn nam nhân , đủ dâm đãng!” Cận Minh Lôi lộ ra nụ cười châm biếm ,

ngón tay không ngừng qua lại trừu sáp chơi đùa với hoa huyệt đang chảy

dâm thủy đầm đìa .

Tiếp đó một tay kia hắn cởi quần mình xuống ,

phóng ra vật đã trong trạng thái cương đại , ngón tay rút khỏi cơ thể

nàng , mạnh mẽ đâm vào trong cơ thể trơn ướt c*̉a nàng , nhanh chóng

dũng mãnh một lần lại một lần xỏ xuyên qua nàng , động tác trong lúc

đó không có chút nào ôn nhu , chỉ đơn giản là phát tiết thú tính .

“A…” Nàng ngẩng đầu ngửa ra sau , miệng duyên

dáng kêu lên , mông phối hợp vặn vẹo , hai tay ôm lấy cổ hắn , dâm

lãng đem chính bộ ngực đầy đặn c*̉a mình đến bên miệng hắn .

Cận Minh Lôi c*̃ng không khách khí thuận thế cắn

lên nụ hoa đỏ sẫm , nửa thân dưới không ngừng nghỉ đâm mạnh , nhiều

lần đâm vào chỗ sâu nhất trong hoa tâm c*̉a nàng.

Đỗ Nhi Mai như si như say thừa nhận mỗi lần thô

bạo đâm mạnh c*̉a hắn , trong lòng đắc ý vạn phần , tự tin cho rằng

bản thân so với thị thiếp Lê Thiên Thiên c*̃ng được hoàng thượng ban

tặng kia thì khiến cho hắn quyến luyến hơn , chỉ cần hắn liên tục mê

luyến thân thể nầng , nàng tin rằng rất nhanh có thể đạt được mục

tiêu trong lòng luôn ham muốn .


Sau khi phát tiết xong , Cận Minh Lôi đẩy Đỗ Như

Mai toàn thân mềm yếu , quần áo không chỉnh tề ra .

“Quay về Hồng Vân các đi , sau này không cho phép

ngươi tùy tiện vào thư phòng , lần này ta sẽ không truy cứu” Cận Minh

Lôi đứng lên , chỉnh lại quần áo , lạnh lẽo mở miệng.

“Nhưng mà Vương gia …” Đỗ Như Mai ỏn ẻn kháng

nghị , hơi dẩu môi đỏ.

“Ngươi vượt quá khuôn phép rồi ! Như Mai” Khuôn

mặt tuấn tú c*̉a Cận Minh Lôi hiện lên vẻ tàn khốc , lời nói thốt ra

từ miệng như băng lạnh .

Đỗ Như Mai rùng mình , vội vàng nói : ‘Thật xin

lỗi , Vương gia , thiếp thân biết sai rồi , người đừng tức giận , ta

trở về ngay” Nàng vội vàng mặc lại quần áo , bước nhanh khỏi thư

phòng .

Một lúc sau , cửa phòng lại được mở ra , một

nam tử cao lớn đi vào , vừa mới ngồi xuống Cận Minh Lôi lập tức

ngẩng đầu , con ngươi đen lộ cảm xúc lo âu hiếm thấy nhìn người đến .

“Kỳ , kết quả ngự y chuẩn đoán như thế nào ?”

“Đại ca , ngự y nói không tra ra nương mắc bệnh

gì , hơn nữa đối với việc ba bốn tháng nay nương suy yếu dần dần

không thể đi được c̃ng cảm thấy khó tin.” Người đến là đệ đệ c̉a

Cận Minh Lôi – Cận Minh Kỳ , hắn thở dài một tiếng , khó kìm được lo

âu , khuôn mặt tuấn tú có bảy phần tương tự Cận Minh Lôi , nhưng lại

thiếu đi vẻ lạnh lùng c̉a Cận Minh Lôi , còn lại thân hình c̉a hắn

c*̃ng cao lớn giống như vậy .

“Ngay cả ngự y c*̃ng không tra được ?” Cận Minh

Lôi trầm tư nhăn đầu lông mày , nói nhỏ .

Tô Vân Nhi vốn là mẫu thân c*̉a hai huynh đệ Cận

Minh Lôi và Cận Minh Kỳ , khoảng bốn tháng trước thân thể bắt đầu suy

yếu , tứ chi đau nhức , như gặp phải trọng bệnh , cho đến ngày hôm nay

, thể lực liên tục bị hao mòn khiến bà gần như không thể đi lại , cả

ngày chỉ nằm trên giường , mà tình hình như thế này c*̉a Tô Vân Nhi

nếu so với hơn bốn tháng trước , quả thực là khác biệt một trời

một vực , không khỏi khiến người khác hoài nghi .

Cân Minh Lôi tìm kiếm danh y trong ngoài kinh

thành đến chẩn bệnh cho mẫu thân , đáng tiếc những thầy thuốc từng

đến đều không tìm ra nguyên nhân phát bệnh , vì thế hắn ngoài việc ra

lệnh cho khắp các chi nhánh “Minh Ký” trong cả nước tìm kiếm các

thầy thuốc nổi danh ra còn đích thân vào Hoàng thành cầu kiến Thánh thượng

, cho phép mời ngự y trong cung đến khám bệnh , không ngờ vẫn tìm

không ra nguyên nhân .

“Đại ca , vậy

hiện tại chúng ta nên làm gì bây giờ?” Cận Minh Kỳ hỏi , vì

lo lắng đầy bụng mà đâm ra phát bực “Đệ thực sự không hiểu ,

nương không trúng độc c*̃ng không phải bệnh gì nặng , vì sao thân thể

lại trở nên như vậy ?”

“Kỳ , an tâm chút , chớ vội nóng lòng , ta đã

ra lệnh xuống các chi nhánh cửa hàng “Minh Ký” khắp cả nước bắt đầu

tìm kiếm thầy thuốc cao minh , một khi tìm được lập tức hộ tống đến

kinh thành chẩn bệnh cho nương.” Cận Minh Lôi trầm giọng nói .

“Vậy vài ngày nay tứ đại tổng quản bên cạnh

huynh đều không thấy bóng dáng , c*̃ng là vì chuyện này ?” Cận Minh

Kỳ nhướn mày hỏi .

“Ừm!” Cận Minh Lôi vuốt cằm .

“Được rồi ! Xem ra sốt ruột c*̃ng vô dụng , đành

phải chờ thôi!” Cận Minh Kỳ bất đắc dĩ thở dài , đột nhiên hắn nhìn

thấy chén canh sứ trắng trên bàn , tiện tay bưng lên mở nắp ra . “Oa !

Tổ yếu nha !” Hắn lập tức kiến mở miệng thật to uống một ngụm “Ừm

… ừm… ăn thật ngon” Hắn tấm tắc khen ngợi .

Cận Minh Lôi buồn cười nhìn hắn một cái , cầm

lấy bút , mở sổ sách ra “Đệ cứ từ từ uống đi”

Cận Minh Kỳ thẳng thắn đem chén canh sứ trắng

bưng đến một bên ghế ngồi xuống , từ từ hưởng thụ , đợi đến khi

uống xong mới mãn nguyện ngẩng đầu .

“Đại ca , cái này sẽ không phải là thuốc bổ

mà tiểu thiếp Đỗ Như Mai trước khi đệ tiến vào thấy đi!” Cận Minh Kỳ

trêu chọc nhìn đại ca . Trong lòng hắn rất rõ ràng , đại ca là miễn

cưỡng nhận hai vị thị thiếp mà hoàng thượng thưởng cho hắn , còn

ngày thường đại ca đối với các nàng c*̃ng chỉ là dục niệm phát

tiết, chưa từng có ý đặc biệt quan tâm tới người nào , chứ đừng nói

thời có tình ý riêng gì với ai trong các nàng , theo tình hình này ,

đại ca cuối c̀ng c̃ng sẽ thành người cô độc mất .

“Uống canh c*̉a đệ đi , quan tâm ai đưa tới làm

gì !” Cận Minh Lôi trừng mắt lườm hắn một cái .

“Nói thật ra , đại ca , hai thị thiếp hoàng

thượng ban thưởng c*̉a huynh , bộ dạng thiên kiều bá mị , lại tài

nghệ hơn người , chẳng lẽ huynh không trúng ý một ai ? Tuyệt không

muốn một trong ai phù chính* (thời xưa từ thiếp lên

làm vợ) hả ?” Cận Minh Kỳ hỏi , không che dấu lòng

hiếu kỳ c*̉a mình .

Cận Minh Lôi nghe vậy dừng động tác phê duyệt

sổ sách , hỏi ngược lại : “Vậy đệ chừng nào thì mới chịu đem một

trong số mấy thị thiếp đang ở Duyệt Vân Các kia phù chính?”

Cận Minh Kỳ cười gượng hai tiếng “Đại ca , đệ

chỉ thay cha mẹ quan tâm một chút tới chung thân đại sự c*̉a huynh thôi

, làm sao huynh lại hỏi ngược ta được chứ?”

“Đệ c*̃ng không muốn một trong số những thị

thiếp thành vợ , vậy đệ cho rằng ý nghĩ c*̉a ta là như thế nào ?”

Cận Minh Kỳ hơi trợn mắt “ Ách , nhưng mà Lê

Thiên Thiên và Đỗ Như Mai là hoàng thượng ban cho huynh , huynh khác ta ,

ta nghĩ thánh thượng c*̃ng hi vọng huynh có thể chọn một làm vợ mới

đúng.”

“Bớt quan tâm vào việc không liên qua tới mình đi

, điều này không thể nào , hoàng thượng đang tính kế với ta , c*̃ng

phải xem ta có chịu mắc mưu hắn hay không !” Ngữ khí c*̉a Cận Minh Lôi

chuyển lạnh . Người khác có lẽ không rõ , nhưng trong lòng hắn chính

là vô c*̀ng hiểu rõ , đương kim thánh thượng vẫn không chịu buông tha hi

vọng kéo hắn vào triều làm quan , ban thưởng cho hắn hai thị

thiếp , đơn giản là muốn

nhờ vào lời mềm giọng mỏng c̉a mỹ nhân để cảm hóa ý chí c̉a hắn

, đáng tiếc hắn sớm nhìn thấy , mà hai thị thiếp kia c*̃ng không khơi

gợi nửa điểm tình cảm nào trong lòng hắn , cho nên lúc này thánh

thượng có tính toán gì c*̃ng xem như thất bại rồi.

“Hả?” Đại ca huynh…” Cận Minh Kỳ nghe không hiểu

ẩn ý trong lời hắn nói .

“Đệ đã rỗi rãi đi đi quản chuyện c*̉a ta , xem

ra là ta giao cho đệ xử lý không đủ nhiều việc rồi!” Cận Minh Lôi nói

sang chuyện khác .

“Nào có !” Cận Minh Kỳ kêu một tiếng . “Đệ chỉ

là bớt thì giờ đến nói cho huynh biết tình hình c*̉a nương , huynh đừng

khi ta đang nhàn hạ , việc xét duyệt sổ sách huynh giao cho đệ đệ còn

chưa làm xong đâu !”

“Vậy đệ tính ở chỗ này hỏi cái này cái nọ

với ta làm gì ?” Cận Minh Lôi không giận mà uy mắt nhìn thẳng hắn .

“Chỉ là tiện thì hỏi thôi!” Cận Minh Kỳ lẩm

bẩm nói “Được rồi ! Đệ quay về thư phòng c*̉a đệ”

“Chờ một chút!” Cận Minh Lôi gọi Cận Minh Kỳ

đang định rời khỏi thư phòng “Hiện tai ai chăm sóc nương ?”

“Còn ai nữa ! không phải là người cha yêu vợ như

mạng c̉a chúng ta thì c̃ng là Y Quân .” Cận Minh Kỳ tức giận trả

lời , “Còn có gì muốn hỏi không ?”

“Không còn nữa , chờ huynh chỉnh đốn mấy chuyện

này xong , sẽ qua Tinh Vân Cư thăm nương.” Nói xong Cận Minh Lôi khoát tay

, tằm mắt lại đặt vào sổ sách .

“Ừ!” Cận Minh Kỳ thỏa mái đáp một tiếng , đang

định bước ra cửa , đột nhiên lại nghĩ đến điều gì đó quay người lại

. “Đại ca , không bằng chứng tra dán bố cáo ở trong thành , chiêu mộ danh

y , có lẽ có thể sẽ nhanh chóng tìm ra vấn đề c*̉a nương .”

“Không được!” Cận Minh Lôi một lời bác bỏ “Dán

một cái bố cáo , đệ có biết sẽ có bao nhiêu kẻ lừa gạt đến cửa

không ? Đến lúc đó không chỉ không tìm được danh y , ngược lại sẽ

càng tạo lên một trận hỗn loạn !” Hắn liếc mắt một cái , không vui

nói .

“Có thể thử xem thôi!” Cận Minh Kỳ không phục

nói .

“Không được ! Đi làm chuyện c*̉a đệ, bớt mấy

chủ ý linh tinh đi.”

“Đại ca…”

“Ta nói không được!” Cận Minh Lôi nói như đinh

đóng cột.


Trời ạ! Đau chết người rồi!

Nghiêm Tử Dung chưa mở mắt ra đã cảm thấy vai

trái truyền đến một trận đau nhức như thiêu đốt , cơn đau này lan tràn

từng đợt khắp toàn thân nàng , nàng muốn lớn tiếng hét chói tai ,

nhưng trong nhất thời lại không phát ra chút thanh âm nào .

Khiết Nhi đáng chết ngàn đao kia , sao không nói

cho nàng biết khi đi vào Đường triều sẽ đau như vậy , thật sự là con

mẹ nó ! nghiêm Từ Dung tức giận thầm mắng .

Tức giận lại đau nhức , cuối c̀ng c̃ng khiến

nàng sau khi đấu tranh liền rống ra một tiếng , mà theo tiếng thét

chói tai , rốt c̣c nàng c̃ng mở mắt.

Chưa rõ thân ở chỗ nào , nàng đã bị một màu

đen ở trước ngực hù sợ .

Oa ! Đây là tình huống gì ? Hình như có ai muốn

gây bất lợi với nàng !

Nàng không cần nghĩ ngợi gì giơ chân lên , hướng

về chỗ háng c*̉a đối phương đánh tới.

“A—“

Nương theo tiếng kêu khóc thảm thiếp , sức nặng

trên người chợt nhẹ đi , Nghiêm Tử Dung bất chấp đau nhức trên người ,

lập tức từ tư thế nằm nhảy dựng lên .

Nàng định thần nhìn , chỉ thấy một nam tử đang

dùng hai tay ôm nửa thân dưới , lăn lộn gào thét thống khổ trên mặt

đất , còn phía sau hắn thì có hai nam tử ngơ ngẩn đứng không biết

phải làm sao , thấy trang phục c*̉a bọn họ đều giống như những trang

phục c̉a người hầu hay gia đinh c̉a kẻ có tiền nàng thấy trên phim

truyền hình .

Nàng khinh thường xuy một tiếng , đột nhiên cảm

thấy trước ngực có chút mát mát , c*́i đầu nhìn xuống , phát hiện

quần áo trước ngực mở rộng , trên da thịt tuyết trắng còn có chút

sắc hồng . Nàng không phải đồ đần , lập tức hiểu được vừa khi nãy

bản thân đột ngột tỉnh lại gặp phải tình cảnh gì !

Hai mắt c*̉a nàng phun ra lửa , vừa lôi kéo quần

áo trước ngực , vừa mắng lớn lên trên trời . “Khiết Nhi đáng chết

một vạn lần , người vì cái gì không cảnh cáo ta trước , hại ta bị

người khác ăn hết đậu hủ , chết tiệt …”

Chờ đến khi nàng mắng thiếu chút thở gấp thì

khóe mắt nhìn đến nam tử vốn đang khóc trên mặt đất đã đứng lên ,

nàng lập tức khôi phục , ánh mắt sắc bén trừng mắt nhìn nam tử đối

diện , đối với việc bản thân lại bị một gã tướng mạo xấu xí chiếm

tiện nghi cảm giác vô c*̀ng nhục nhã và tức giận , hoàn toàn không

biết trên vai trái có một vết đao , đang chảy máu rất nhiều !

“Con tiện nhân này , bổn thiếu gia muốn ngươi là

đã coi trọng ngươi rồi , ngươi dám không biết điều đá ta , hôm nay ta

nhất định phải làm cho ngươi muốn sống không được , muốn chết c*̃ng

chẳng xong!” Nam tử một tay che hạ thể , một bên chửi ầm lên . “Chết

tiệt ! hai người các ngươi còn không mau bắt ả lại!”Hắn gọi hai gia

đinh phía sau.

“Thiếu gia…” Hai tên ga đinh có chút chần chờ

nhìn hắn

“Nhìn cái gì ? Các ngươi mau bắt ả lại , đè

hai tay chân c*̉a ả , chờ sau khi ta dùng xong ả sẽ đem ả thưởng cho

các ngươi , ta đã không muốn thu ả làm tiểu thiếp nữa , một con tiện

nhân chết tiệt!” Nam tử gào lên nói .

Hai gia đinh nhìn thấy Nghiêm Tử Dung mỹ mạo

tuyệt thế , nhịn không được nổi sắc tâm , muốn một lần nếm thử tiên

vị , vì thế lập tức tiến lên muốn bắt lấy nàng .

Nghiêm Tử Dung khi nghe nam tử kêu gào thì đã sôi

gan , hai mắt lóe lên sát ý , chờ đến khi hai tên gia đinh đến gần thì

nàng lập tức nhấc chân định bụng gạt ngã hai tên lâu la , nhưng lảo

đảo một cái , thiếu chút nữa bị vạt vát chấm đất mà vấp ngã .

Thân thể nàng quay cuồng một cái , đứng vững

lại , trong lòng rủa thầm , đây là váy dài cổ đại gì chứ , hại

nàng thiếu chút nữa thì ngã .

Nàng nhấc váy dài lên cài vào đai lưng bên hông

, lập tức công kích , một cái đá xoay liền đem hai gã đang ngây người

nhìn cặp chân trắng nõn lộ ra bởi làn váy nhấc cao đá ngã trên mặt

đất , kêu lên thảm thiết .

Sau đó nàng tiến đến gần “thiếu gia” kia , chỉ

thấy trên mặt hắn lộ ra vẻ e ngại .

“Ngươi … Ngươi đừng lại đây…’ Hắn ăn nói mơ hồ ,

nội tâm thật sự không thể hiểu nổi , nữ tử mới dễ dàng gật ngã hai

tên gia đinh c̉a hắn , tại sao có thể là c̀ng một người vừa rồi bị

hắn khảm một đao mà thiếu chút nữa mất mạng .

Nghiêm Tử Dung giễu cợt một tiếng , một cái

chân lập tức đánh đến khuôn mặt nam tử , chỉ nghe tiếng khung xương gãy

c*̀ng tiếng kêu thảm thiết truyền đến .

Nàng tức khí khó tiêu tiếp tục ra mấy đòn

nghiêm trọng trên mặt hắn , không khoan nhượng một cước đánh gãy xương

tay hắn , sau đó lại đối với hai tên lâu la ngã ra đất kia làm y như

vậy , cuối c̀ng vì mệt mà ngừng tay , c̃ng mới cảm thấy được đau

đớn trên vai trái .

“Các ngươi còn ở đây làm

ngứa mắt ta , còn không mau c*́t , muốn ta một cước đánh gãy cái tay

khác sao ?” Nàng không vui nhìn ba nam tử nằm rên rỉ trên đất , ngữ

khí tàn khốc quẳng xuống .

Mãi đến khi ba nam tử cố gắng đi xa , Nghiêm Tử

Dung mới bắt đầu tìm kiếm đồ vật trên mặt đất .


Nghiêm Tử Dung tìm kiếm trong bụi cỏ , trong

lòng thầm mắng , nếu không tìm được , không phải nàng sẽ đổ máu mà

chết sao !

“Chết tiệt Khiết Nhi rốt cuộc là đem đồ vật

ném đi đâu rồi … A ! tìm được rồi”

Nàng lẩm bẩm suy nghĩ , cuối c̀ng c̃ng tìm đọc đồ vật trong bụi

rậm .

Nàng yên lòng ngồi dưới đất , mở ra bao da dê

lấy ra thứ gì đó . Một loạt ngân châm xuất hiện trước mắt , nàng

thỏa mãn cầm lấy ngân châm hướng đến huyệt đạo đâm mấy châm , nhìn

thấy máu dần ngừng chảy mới thở phào một hơi , chuẩn bị nghỉ ngơi

một chút rồi đi tìm dược thảo để đắp vết thương .

Đây chính là một trong điều kiện bồi thường mà

Nghiêm Tử Dung và Khiết Nhi đã bàn trước khi đi tới Đường triều .

May mà Khiết Nhi ngu ngốc đúng là ngu ngốc ,

c*̃ng không hỏng việc , nếu không nàng xem ra không phải gặp họa lớn

sao , không chỉ thiếu chút nữa bị người khác vũ nhục , thân còn chịu

trọng thương .

Đột nhiên , tai Nghiêm Tử Dung nghe được một

tiếng rên rỉ quỷ dị , sau đó từ phía bụi cỏ phía trước truyền đến

một hồi tiếng sốt soạt.

Nàng không kìm được tò mò bò dậy , vòng qua

bụi cỏ , lập tức nhìn thấy một nam tử tuổi còn trẻ , ách … Coi như

là đứa trẻ đi ! Hắn đang giãy dụa muốn đứng lên , tiếng rên rỉ chính

là từ hắn phát ra .

“Này ! Ngươi sao vậy ?” Nàng giữ một khoảng

cách hỏi tên nhóc này .

Tên nhóc từ trên mặt đất ngẩng đầu , nhãn thần

đen trắng rõ ràng hiện lên vẻ kinh ngạc , “Tỷ , tỷ không sao chứ?” Sau

đó hắn nhìn đến vết thương trên vai trái nàng , trong đôi mắt lập tức

bị lo âu chiếm hết . ‘Tỷ , tỷ bị thương !” Hắn kêu nhỏ .

“Tỷ?” Nghiêm Tử Dung lẩm bẩm lặp lại , đột

nhiên nghĩ đến lời Khiết Nhi từng nói qua . “Ngươi là đệ đệ … c*̉a ta

?” Nàng hỏi .

Một tay tên nhóc ôm lấy cái gáy , đứng lên từ

mặt đất , “Tỷ , tỷ làm sao vậy ? Ta là Thiếu Vân mà!”

Trời ạ ! Nghiêm Tử Dung ngẩng đầu nhìn tên nhóc

, nó thực là gầy , nhưng c*̃ng rất cao . Xin người ! Nàng thấp bé như

vậy sao ? Hay là cổ nhân đều cao như vậy ? Tốt xấu gì ở thế kỷ 20

nàng c*̃ng cao một mét bảy , chẳng lẽ khi đi vào Đường triều đột

nhiên nàng lại bị co lại sao ?

“Tỷ ! Tỷ làm sao vậy ?” Cốc Thiếu Vân gọi lớn

tỷ tỷ tựa hồ như đã đi vào cõi thân tiên c*̉a nó .

“Ách ! Ngươi nói cái gì ?” Nghiêm Tử Dung giật

mình hoàn hồn.

“Đệ là hỏi tỷ , vừa rồi mấy cái tên đăng đồ

tử bắt nạt tỷ đâu ? Tỷ không bị hắn thế nào chứ ? Còn nữa trên vai

tỷ vì sao cắm châm ? Còn nữa …” Hắn không kìm được lo lắng hỏi , lại

bị nàng đột nhiên gầm lên giận dữ mà hù sợ . Trời ạ ! Đây là tỷ

tỷ luôn luôn ôn nhu c*̉a hắn sao ? Hơn nữa tỷ vừa gầm lên gì vậy ? Âm

điệu c*̃ng thật quái .

Nghiêm Tử Dung bật quát ra “STOP” sau đó mới nhớ

bản thân đã không còn ở thế kỷ 20 , hi vọng nó nghe không rõ mới tốt

.

“Tỷ?”

“Cái tên xấu xa kia đã bị ta đánh chạy rồi ,

ngân châm trên vai ta là để cầm máu , đã hiểu chưa!” Nàng nhìn vẻ mặt

kinh ngạc nghi ngờ c*̉a hắn , vội vàng nói bổ sung : “ Trước tiên đừng

hỏi ta , ta sẽ từ từ giải thích cho ngươi nghe , bây giờ ngươi giúp ta

tìm dược thảo trước”

“Dược thảo ?” Cố Thiếu Vân lẩm cẩm tự nói đi

theo sau Nghiêm Tử Dung đã đi nhanh trước , trong lòng có cảm giác quái

dị khóc nói . Người này ngoại trừ ngoại hình giống tỷ tỷ hắn ra ,

ngôn hành cử chỉ tuyệt không giống , sẽ không phải là bị mấy kẻ xấu

vừa rồi dọa sợ đến choáng luôn chứ ?

“Này ! Ngươi nhanh lên được không ?” Nghiêm Tử Dung

quay đầu lại kêu Cốc Thiếu Vân rớt lại phía sau . “Ta cho ngươi biết ta

nghiệt thảo trường ta muốn tìm trong như thế nào , ngươi chỉ cần thấy

…” Nàng vừa đi vừa giải thích .


Thời điểm Nghiêm Tử Dung giải thích c*̀ng với

nỗ lực tiêu hóa c*̉a Cố Thiếu Vân lại qua một tháng , không để ý tới

sự khó hiểu c*̉a Cốc Thiếu Vân , kiên trì tiếp tục sự dụng họ “Cố”

mà không tiếp tục dùng tên “Thiếu Đình” mà đổi thành Cốc Tử Dung ,

vết thương trên thân thể sau khi điều dưỡng c*̃ng khỏi hẳn . Nhưng trong

nội tâm nàng vẫn hoài nghi , chẳng lẽ nữ tử cổ đại chỉ vì một vết

thương nhỏ như vậy mà suy yếu đến hương tiêu ngọc vẫn ? Là hiểu biết

c*̉a nàng có nhầm lẫn sao , hay là bản thân thô hãn , không có chút

nào thấy mình nên có bản năng c*̉a nữ tử yếu đuối ?

Nhưng nàng lại phát giác ra một sự thực , thì

ra nguyên bản c*̣c thịt Cốc Thiệu Đình này thật sự rất nhỏ , đại

khái còn chưa đủ một mét sáu , dáng người tiêu chuẩn cho nữ tử

phương nam , so với thân thể cao lớn c*̉a mình ở thế kỷ 20 , quả thực

là nản ; sau đó nàng lại từ miệng Cốc Thiếu Vân biết được , Cốc gia

quả nhiên là từ phương nam di dời đến tận đây , làm như vậy là để

cầu thầy .

Thì ra nàng bất luận là ở thế kỷ 20 hay là

cổ đại , mẫu thân đều triền miên trên giường bệnh nhiều năm, ở thế

kỷ 20 nàng không biết mẫu thân như thế nào , nhưng ở cổ đại này mẫu

thân đã chết vì bệnh từ hai năm trước , hai cả hai tình huống đều

giống nhau , khiến nàng không khỏi hoài nghi đây là vận mệnh an bài ,

khó có thể ngờ việc này nửa điểm cũng không phải do người làm . May mà ở cổ

đại nàng còn có thêm một đệ đệ để yêu thương .

Cốc Thiếu Vân khi còn nhỏ từng bị bệnh nặng ,

lúc ấy ăn lầm phải dược thảo lỗi , mặc dù không đến mức chết nhưng

lại làm khí huyết hắn khó thông , thể lực suy kiệt , bởi vậy dáng

người mặc dù cao lớn , nhưng vẫn gầy như cái que , tay trói gà không

chặt , dưới tình hình hắn lực bất tòng tâm như vậy Cốc gia chỉ có

thể do Cốc Thiếu Đình cố gắng làm đồ thêu , sau đó để Cốc Thiếu Vân

mang vào trong thành bán , làm kế sinh nhai .

Cửa son rượu thịt thối , đường có

xương chết cóng . Cốc Tử Dung nhớ rõ

từng đọc qua ở đâu đó hai câu nói này , chẳng qua hiện tại cuối c*̀ng

c̃ng có thể hiểu được hàm ý châm chọc c̉a hai câu này.

Từ trong miệng Cốc Thiếu Vân , nàng biết hiện

tại đúng là thời thịnh c̉a Đại Đường , là “Trinh Quán chi trị” nổi

danh trong lịch sử , nhưng khác biệt giàu nghèo vẫn lớn như c*̃ Xem ra

bất kể là thời đại nào , vô luận là chế độ quân chủ hay dân chủ

hiện tượng này c*̃ng không giảm xuống phần nào .

  • ( Trinh Quán : niên

hiệu vua Đường Thái Tông , Lý Thế Dân , 627 – 649 . Suốt 23

năm thời Trinh Quán, xã hội trật tự, kinh tế ổn định, khôi phục thịnh thế, văn

vật phát triển, sử gọi đó là "Trinh Quán chi trị" (Sự

thịnh trị thời Trinh Quán)

Sau khi biết được những điều này , Cốc Tử Dung

quyết tâm cải thiện tình trạng nghèo khó trước mắt c*̉a Cốc gia ,

bởi vì nàng tuy rằng có gương mặt c*̉a Cốc Thiếu Đình nhưng hoàn

toàn không rành việc may vá , vì thế nàng sử dụng những gì mình

hiểu biết , dùng kỹ thuật châm cứu học được ở thế kỷ 20 giúp Cốc

Thiếu Vân đả thông huyết mạch toàn thân trước , sau đó dạy thuật điều

dưỡng thân thể ; mặt khác đi tìm kiếm thảo dược quý hiếm ở nhà gỗ

phía sau núi , để Cốc Thiếu Vân mang tới bán cho các cửa hiệu thuốc

bắc trong thành , có ngân lượng cải thiện cuộc sống .

Chờ sau khi cuộc sống hai người thêm chút cải

thiện , Cốc Tử Dung phát hiện những kỹ năng mình học được ở thế kỷ

20 ở cổ đại hoàn toàn không cần sử dụng đến , nàng từng muốn phát

huy kỹ năng trên thương trường c*̉a mình , nhưng bất hạnh không có tiền

vốn , vì thế nàng quyết định trước hết phát nghĩ cách có ngân

lượng rồi bàn sau , nhưng phải như thế nào mới nhanh có một khoản

tiền đây ?


“Hành y ?” Cốc Thiếu Vân trợn mắt há hốc mồm

nhìn Cố Tử Dung mặc nam trang trước mắt .

“Đúng .” Cốc Tử Dung phát hiện Cố Thiếu Vân

nhìn nàng chằm chằm , trong nhất thời còn tưởng rằng mặc nhầm đồ ,

c̃ng thử ći đầu nhìn lại , sau đó mới giương mắt hỏi , “làm sao

vậy ? Ta có mặc lầm chỗ nào sao ?”

Cốc Thiếu Vân mãnh liệt lắc đầu , đột nhiên

lại gật đầu , cuối c*̀ng mới hỏi , “không phải tỷ mặc nhầm mà là

cho dù tỷ có mặc nam sam , nhìn qua vẫn tuyệt đối không giống nam

nhân.” Hắn nhìn khuôn mặt ngũ quan tinh tế khóe léo kia , cho dù có

mặc nam trang , chỉ sợ sẽ không có người nào tin .

“Thật sự ?” Cốc Tử Dung lộ ra vẻ mặt thất

vọng . Tại sao có thể như vậy chứ ?

“Thật sự , hơn nữa tỷ lại quá nhỏ xinh.” Cốc

Thiếu Vân tiếp tục hắt thêm một chậu nước lạnh .

“Vậy ta dùng cách liều chết c*̃ng không nhận.”

Cốc Tử Dung đề nghị nói .

“Không được , tỷ , không chỉ chừng đấy , còn

tiếng nói c*̉a tỷ tuyệt đối không giống nam nhân.” Cốc Thiếu Vân mãnh

liệt lắc đầu . Có ai nghe qua nam nhân có một tiếng nói mềm mại đáng

yêu như tiếng chuông chưa.

Cốc Tử Dung đột nhiên trừng mắt lớn , cuối

c̀ng tức giận kêu lên , “Cái này c̃ng không được cái kia c*̃ng không

được , chẳng lẽ chúng ta cứ như vậy ngồi chờ chết ? Cốc Thiếu Đình

chết tiệt , không có chuyện gì đi sinh ra một giọng nói âm tâm như vậy

, chẳng phải muốn tuyệt đường sống c*̉a Cốc Tử Dung ta!” Hai tay nàng

nắm thành quyền .

“Tỷ!” Cốc Thiếu Vân dở khóc dở cười nhìn nàng

đang chửi ầm lên , trong lòng cuối c̀ng c̃ng thừa nhận nàng tuyệt

đối không phải tỷ tỷ chung sống mười mấy năm , bởi vì tỷ tỷ trước

kia c*̉a hắn sẽ không làm ra loại hành vi chửi những lời như thế này

.

Sau khi Cốc Tử Dung mắng xong , bắt đầu đi qua đi

lại, mày chau chặt vắt óc suy nghĩ , đột nhiên …

“Có ! Ta có biện pháp , nếu

ta giả dạng thế nào c*̃ng không giống nam tử , không bằng do ngươi tới

giả dạng thần y , ta thì giả dạng thành người hầu c*̉a ngươi , sự

tình không phải giải quyết rồi sao !” Nàng búng tay một cái , hai mắt

sáng trong nhìn “tân” đệ đệ cao gầy .

“Hả?!” Cốc Thiếu Vân sợ tới mức lui lại liền

hai bước , mãnh liệt lắc tay , “Sao có thể , tỷ , tỷ quên ta mới mười

lăm tuổi thôi sao ? Ai mà tin ta là thầy thuốc?” Hắn phản bác , trong

lòng cảm thấy “tân” tỷ tỷ này tư tưởng đúng thật là không giống

người thường , quả thực là ăn nói không sợ người ta chết .

“Vậy đơn giản , đem cách ăn mặc c*̉a ngươi già

một chút không phải là xong sao !” Cốc Tử Dung không thèm để ý phất

phất tay.

“Hả?!” Cốc Thiếu Vân xem ra chỉ có thể không

còn lựa chọn nào khác rồi.


Định Bắc vương phủ.

Cận Minh Kỳ suy xét vài ngày , quyết định không

để ý tới lệnh cấm c*̉a Cận Minh Lôi , vì thế ở thư phòng “Nghênh

Nguyệt cư” , bí mật gọi một trong những hộ vệ tùy thân Cận Phong đến

.

“Ta muốn ngươi dán bố cáo trong ngoài kinh thành

, trưng cầu danh y , có điều chuyện này cần phải gạt đại ca ta trước

, chờ sau khi dán bố cáo ra ngoài tạo thành chuyện , ta sẽ báo cáo

đại ca” Cận Minh Kỳ phân phó .

“Nhưng mà vương giả không phải đã nói , không cho

phép chúng ta dùng loại cách thức này tìm danh y , sợ tạo nên quấy

nhiễu sao?” Mặt Cận Phong lộ vẻ khó khăn.

“Ta biết , nhưng ta không thể chơ mắt nhìn nương

suy yếu từng ngày , lại ngay cả nguyên nhân phát bệnh c*̃ng không tra

được.” Cận Minh kỳ có chút tức giận khoát tay , đáy mắt hiện lên sự

lo âu .

“Nhưng ý c*̉a Vương gia là …” Cận Phong muốn giải

thích .

“Ta biết lo lắng c*̉a đại ca!” Cận Minh Kỳ cắt

đứt lời c*̉a hắn , “ Huynh ấy không muốn dùng cách này để đưa tới

mấy kẻ lừa đảo hoạc ngược lại sẽ làm bị thương đến nương , cho nên

thà rằng để các chi nhánh khắp nơi hỏi thăm rồi mới đến , nhưng loại

phương pháp này thật sự quá chậm , ta không muốn nương tiếp tục chịu

khổ nữa . Dù sao ngươi nghe theo là được , có việc gì tự ta gánh

vác.”

“Vâng , thiếu gia , ta lập tức đi làm.”

“Chờ một chút , một khi bố cáo dán ra , ta

muốn thỉnh Hàn đại phu vào phủ ở tạm , để cho y hỏi qua người đến

nhận điều trị , sau khi xác định người này đích xác biết y thuật ,

mới cho phép đến Tinh Vân cư khám bệnh cho nương.”

“Vậy phía Vương gia …”

“Ngươi cứ việc đi làm , về phía đại ca để ta

nói.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.