Chương 11
Không biết đoàn tàu đi vào đường hầm từ bao giờ, kèm theo tiếng xình xịch ồn ào, buồng xe rơi vào bóng tối.
Lâm Hiến khó thở, trong hoàn cảnh tối tăm, anh chỉ nghe thấy tiếng mình thở dốc.
Tựa hồ như hết sức khát khao, anh cười khổ trong lòng.
Đầu lưỡi liếm láp môi mình rời đi, theo đoàn tàu rời khỏi đường hầm, ánh mặt trời sáng lóa dần lộ ra, chiếu sáng toa xe, rơi lên người Yuri.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.
