Chương 8: Cuộc đua Với Kẻ Thù

Nhóm của Hòa và Mai vừa đặt chân vào một hành lang tối tăm, những bức tường gồ ghề xung quanh như đang thì thầm những bí mật cổ xưa. Họ đã tìm thấy một cánh cửa dẫn vào một phòng bí mật, nhưng chưa kịp mở ra thì tiếng động lạ đã thu hút sự chú ý của họ. Âm thanh ấy giống như tiếng chân người, vọng lại từ cuối hành lang.

“Có ai đó!” Mai thì thầm, ánh mắt cô quét xung quanh.

Hòa gật đầu, cảm giác căng thẳng dâng lên. “Chúng ta không phải là những người duy nhất đến đây.”

Chưa kịp định hình sự việc, từ bóng tối, một nhóm người xuất hiện. Họ mặc trang phục tối màu, khuôn mặt bị che kín, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng. Một trong số họ, với giọng nói trầm ấm, lên tiếng: “Các người đang tìm kiếm bảo vật, đúng không?”

Hòa cảm thấy không khí trở nên dày đặc hơn. “Ai các người? Tại sao lại ở đây?”

“Chúng tôi là những người bảo vệ bí mật của lăng mộ này,” người đó đáp, ánh mắt đầy thách thức. “Và chúng tôi không để ai lấy đi thứ không thuộc về mình.”

Mai nắm chặt tay Hòa, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Chúng tôi không có ý định xâm phạm. Chỉ muốn khám phá.”

“Khám phá?” Người kia cười khẩy. “Đó chỉ là cái cớ. Mục đích thật sự của các người là gì?”

Hòa nhìn thẳng vào mắt đối thủ. “Chúng tôi muốn tìm hiểu lịch sử, không phải gây hấn.”

“Lịch sử?” Người đó lặp lại, giọng có phần chế giễu. “Lịch sử là thứ mà kẻ mạnh viết lên. Hãy chuẩn bị cho cuộc đua, những kẻ yếu đuối.”

Chưa kịp phản ứng, nhóm người kia đã biến mất trong bóng tối, để lại nỗi lo âu lẫn sự phẫn nộ trong lòng Hòa và Mai.

“Chúng ta không thể để họ chiếm lấy bảo vật,” Hòa nói, quyết tâm hiện rõ trên gương mặt. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra cách vượt qua những cạm bẫy.”

Mai gật đầu, ánh mắt vẫn đầy lo lắng. “Nhưng nếu họ có thông tin về lăng mộ này, có thể họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi cạm bẫy.”

“Chúng ta phải tìm hiểu thêm,” Hòa nói, vừa đi vừa quan sát những ký tự cổ trên tường. “Những ký tự này có thể giúp chúng ta.”

Mai lại gần, đôi tay cô v**t v* những hình vẽ tinh xảo. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối.”

Khi Hòa đang mải mê giải mã, một tiếng động vang lên từ phía sau khiến họ quay lại. Một trong số những kẻ thù kia đã quay lại, lần này không còn một mình. Hắn ta dẫn theo hai tên nữa, gương mặt họ hiện rõ sự hung hãn.

“Các người sẽ không thoát khỏi đây,” hắn ta nói, đôi mắt lấp lánh ánh đe dọa. “Chúng ta sẽ bảo vệ bí mật này bằng mọi giá.”

“Chúng tôi không sợ!” Mai đáp lại, dù lòng cô đang lo lắng. “Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật!”

“Thật ư?” Hắn ta bật cười. “Hãy chuẩn bị cho những cạm bẫy mà các người không thể tưởng tượng nổi.”Hòa liếc nhìn Mai, rồi quyết định. “Chúng ta không thể ở đây lâu hơn. Phải tìm ra lối thoát trước khi họ tấn công.”

“Vậy thì đi thôi,” Mai nói, hai người họ nhanh chóng di chuyển, cố gắng theo dõi những dấu hiệu trong lăng mộ.

Họ chạy qua những hành lang hẹp, không khí dày đặc mùi ẩm mốc. Hòa thỉnh thoảng dừng lại để kiểm tra các ký tự, nhưng sự thúc giục của Mai đã khiến anh không thể dừng lâu. Họ cần phải thoát khỏi đây trước khi nhóm đối thủ tìm ra vị trí của họ.

“Có lẽ chúng ta nên chia ra,” Hòa đề xuất. “Tôi sẽ tìm kiếm manh mối trong phòng bên trái, còn bạn hãy kiểm tra phòng bên phải.”

“Cẩn thận nhé,” Mai nhắc nhở, đôi mắt cô không giấu nổi sự lo lắng.

“Luôn luôn,” Hòa cười trấn an, rồi hai người tách ra.

Hòa bước vào một căn phòng tối tăm, nơi ánh sáng chỉ le lói qua những khe hở trên tường. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận không khí xung quanh, rồi mở mắt để tìm kiếm. Ngay lập tức, ánh mắt anh dừng lại trên một chiếc bàn đá lớn, trên đó có một chiếc hộp gỗ cổ. Hòa tiến lại gần, lòng hồi hộp.

Khi mở hộp ra, bên trong là một mảnh bản đồ và một chiếc chìa khóa bằng đồng. Hòa cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn. “Có thể đây là manh mối!” Anh lẩm bẩm, vội vàng cuộn lại bản đồ và nhét vào túi.

Đột nhiên, tiếng động từ phía ngoài khiến anh giật mình. Một giọng nói quen thuộc vang lên, đó là Mai. “Hòa! Ở đây có cạm bẫy!”

“Hãy cẩn thận!” Hòa gấp rút chạy ra ngoài. “Chúng ta cần phải đi ngay!”

Mai đứng đó, nhìn về phía một cái bẫy khổng lồ được giấu kín. “Chúng ta phải tìm cách vô hiệu hóa nó trước khi họ đến!”

Hòa nhanh chóng lấy chiếc chìa khóa ra, lòng anh tràn đầy hy vọng. “Có thể chiếc chìa khóa này sẽ giúp chúng ta.”

Mai nhìn vào chiếc chìa khóa, đôi mắt cô sáng lên. “Có thể nó sẽ mở ra một lối thoát an toàn.”

Thời gian không còn nhiều, âm thanh của nhóm đối thủ càng ngày càng gần. Hòa và Mai quyết định không chần chừ thêm. Họ chạy tới chiếc bẫy, tìm kiếm cách kích hoạt chiếc chìa khóa.

“Để tôi thử,” Hòa nói, tay anh run run khi đặt chìa khóa vào một khe hở trên bẫy.

Một tiếng cạch vang lên, và ngay lập tức, cơ chế bẫy bị vô hiệu hóa. Hòa và Mai thở phào nhẹ nhõm.

“Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” Hòa kêu lên, dẫn Mai ra khỏi phòng.

Nhưng khi họ vừa bước ra, ánh sáng chợt vụt tắt. Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau: “Các người không thể thoát được đâu.”

Hòa quay lại, nhận ra nhóm đối thủ đã chặn lối ra. Sự căng thẳng tăng lên, và Hòa thầm nghĩ: “Đây mới chỉ là khởi đầu của cuộc đua.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.