Chương 90: Thức tỉnh

Nó đào, đào, tiếp tục đào, kịch liệt đào, sống chết cũng đào, cắn răng

mà đào. Cuối cùng tường cũng nứt ra, để lộ một lỗ hổng đủ chui qua. Nó

cười lớn, thật không uổng công nãy giờ nó nhọc công đào bới, xem ra nó

cũng có dáng làm phu hồ ấy chứ nhỉ? Mình đa tài phết. Nó phủi đôi tay

lem luốc đầy bụi, phấn khích nhìn Sky như thể khoe chiến công. Và ai đó

mỉm cười với nó, cười rất tươi, rất ôn nhu ấm áp, cười lấy lòng. Nó đanh mặt lại, cảm giác lúc này là muốn xé xác thằng cha đang ung dung ngồi

một chỗ uống nước, ăn lương khô, nhàn nhã nhìn nó chổng mông cúi đầu ra

sức đào bới. Thế quái nào mà nó không nhận ra nãy giờ chỉ có mình nó bỏ

công nhỉ? Là ai đã bảo muốn thoát ra thì phải đào chứ, tại sao cuối cùng chỉ có nó chịu thiệt. Nó nén giận bước về phía hắn, không do dự đá hắn

một cước bay người, sau đó dựt chai nước trong tay hắn uống ừng ực xả

giận. Sky đứng lên, giả bộ nhăn nhó, làm bộ dạng cún con nghe lời lăng

xăng chạy lại giúp nó lau sạch tay. Nó cũng chẳng hơi đâu tính toán, ném cái balo qua bên rồi chui qua. Như một con rắn nhanh nhẹn luồn qua,

tiếp đó Sky cũng theo sau nó. Nó chưa kịp dùng đèn để nhìn căn phòng

này, đã bị ánh lửa chói mắt làm cho giật mình, mấy ngọn đước trên vách

tường tự động lóe sáng, cháy rực lửa. Cả căn phòng bị thắp sáng bởi màu

vàng huyền bí, ghê người. Căn phòng này xây bằng đá sáp ong, hơn nữa nó

giống một hang động kín hơn một căn phòng, một hồ nước lớn chiếm hết 2/3 diện tích hang, sâu không thấy đáy, không có gì trong đây ngoại trừ...

hài cốt vô số, la liệt khắp mọi ngóc ngách. Xương người khắp nơi đều đã

phân hủy, trắng xóa. Nơi này sao lại có nhiều hài cốt vậy? Nó liếc mắt

một hồi, không có dấu hiệu tra tấn trước khi chết, vậy đây đơn giản là

nơi chứa hài cốt? Nó cười thê thảm, tưởng sẽ thoát ra được, đúng là...- Sky, nơi này cũng không có lối ra_ nó thở dài, thà quay về chỗ cũ còn hơn ngồi đây nhìn mấy thứ kinh dị này.

  • Có đấy, ở đây này_ Sky chỉ xuống phía mặt hồ. Một hồ nước ngọt trong

hang, có lẽ là nước ngầm từ thác bên ngoài kia chảy vào. Tức là đi theo

mạch nước ngầm này sẽ thấy đường ra. Nó vốn thuộc tính thủy, lặn dưới

nước không thành vấn đề, còn Sky, cái tên không phải con người này thì

có chuyện gì đáng lo chứ? Một cơn rung chấn từ lòng đất dội lên, mặt đất rung chuyển, ns níu tay Sky, nhìn xung quanh. Hồ nước bỗng dâng lên,

tràn ngập hang, tiếng nước xối xả đập vào tường, tạo thành tiếng động

lớn. chẳng mấy chốc tất cả đã bị nước bao phủ. Nó cảm thấy dòng chất

lỏng lạnh lẽo bao quanh người, kéo nó chìm xuống đáy hồ, trong phút chốc còn chưa kịp thích ứng, nó chới với giữa dòng. Sky nắm tay nó, kéo nó

cùng lặn xuống, rất nhanh cả hai theo dòng chảy lặn xuống đáy hồ. Nó ở

trong nước một hồi lâu, bơi một quãng xa trong đường hầm nhỏ mới có thể

tìm thấy đường ra. Nước đổ về phía một hồ lớn, phía trên có chút ánh

sáng lờ mờ, dưới đáy không có bất cứ sinh vật sống nào. Nó uốn mình

trong làn nước, bơi lên phía trên mặt nước. Lại một hang động nữa, mọi

nơi đều được thắp sáng bởi ánh đuốc lập lờ.

Cả hai tiến

lên bờ, nó cau mình vì cả người đều ướt nhẹp. Tiếng nổ lớn từ phía trong vọng ra làm nó giật mình, nhanh chóng tiến vào.

Lâm Tử Vĩ

ngồi chờ tụi nó ở trung tâm mê cung, ông ta thỏa mãn tự rót một ly rượu

đưa mắt nhìn quanh. Windy, Rany cùng Haray, Kevil đều đã ở đây rồi, còn

nhân vật chính, rất nhanh sẽ đến đây cụng ly với ông ta.

Sau khi thoát ra, Kevil và Haray cuối cùng cũng tìm đến trung tâm, chỉ còn

lại hai người tụi nó. Căn phòng tĩnh lặng vô cùng, Lâm Tử Vĩ dường như

coi bọn họ không tồn tại, rất nhàn nhã chờ đợi, thi thoảng khóe môi kéo

lên một nụ cười giễu cợt, mong chờ. Haray ném ánh mắt khinh bỉ cho Lâm

Tử Vĩ, nhưng có lẽ ông ta hiện tại chỉ quan tâm đến Tiểu Long Nữ, nhân

vật chính mà ông ta mong đợi nhất.

Nó cùng Sky tìm đến

phòng trung tâm, rất nhanh đã thấy Lâm Tử Vĩ đang cười ngạo nghễ, đắc

thắng. Nó chậm rãi bước đến bên họ, xem ra mọi người đều đã giải phong

ấn. Nó thở dài một tiếng, nhanh chóng giải ấn, huyền khí xanh nhạt bao

phủ quanh người, đôi mắt mang tia băng giá kiêu ngạo nhìn về phía trước, cả người mang một khí chất cao ngạo khó vời, rất bình tĩnh, thản thiên.

  • Con gái, ta chờ con thật lâu

  • Phi, bà nhổ vào cái mặt nhà ngươi. Lâm Tử Vĩ, hôm nay tôi nhất định g**t ch*t ông

trả mọi ân oán, sau đó cả hai ta dù có chết thành quỷ cũng không còn

liên quan đến nhau.

  • Haha ta biết con sẽ nói thế mà, dù sao, dùng vũ lực để giải quyết vẫn tốt hơn. Để con toàn tâm toàn ý thuộc về ta.

Khóe mắt Lâm Tử Vĩ hiện lên một tia ôn nhu, thỏa mãn. Nó nhìn chằm chằm vào

khuôn mặt ông ta, bao lâu rồi vẫn không thay đổi. Thật sự vẫn rất đẹp,

đẹp đến đáng sợ, đến phẫn uất căm hận, vẫn giống hệt ngày ấy. Khi ông ta vung lưỡi đao, đắm mình trong máu tươi, sắc lạnh nhìn nó. Vậy ngày hôm

nay nên kết thúc thôi.

Nó lao người về phía trước, rất

nhanh rút ra một con dao bạc, đâm về phía Lâm Tử Vĩ, ông ta xoay người

né tránh, đá nó một cước không khoan nhượng. Nó cau mày, hai tay tụ khí, tạo ra một quả cầu nước phóng thẳng về phía ông ta, liên tục công kích. Sky và những người ở phía sau yểm trợ. Cuộc chiến cứ vậy kéo dài, khung cảnh hỗn tạp, bị hắc khí bao phủ, cai ũng có phần hao tổn. Lâm Tử Vĩ

quả nhiên không đơn giản, tất cả đòn công kích đều bị ông ta trả về một

lượt, hơn nữa, hắc khí càng lúc càng lan rộng.

Ngoài kia, biển vẫn vỗ hiền hòa, bất chợt, một ơn sóng nổi lên, tấp vào hòn

đảo. Mặt trăng trên bầu trời bị một tầng mây bao pủ, một mảng đen kịt

chiếm lấy phân nửa mặt trăng. Khắp nơi bị phủ trong màn đên cô quạnh.

Nó cúi người th* d*c, tại sao càng đánh ông ta càng mạnh vậy? Lần lượt

từng người bị đánh văng ra, nó rõ ràng đang yếu thế. Seny dùng khí ngưng tụ một thanh kiếm băng, lần này dốc sức đánh về phía Lâm Tử Vĩ. Lần

công kích này xem ra lại có tác dụng, mỗi người lao đến từ một hướng,

bao vây lấy con mồi, sự hưng phấn đột ngột tăng cao, trận chiến bị đẩy

về thế cân bằng.

  • Có chút tiến bộ đấy, nhưng đùa thế là đủ rồi.

Tiếng cười lạnh lùng lại cất lên. Chiếc roi da trên tay Windy bị hất văng, kế đó cả người cô bay bổng trên không trung, tay chân đầu bị hắc khí trói

chặt, Đôi tay Lâm Tử Vĩ khẽ nắm nhẹ, tức thì khối đá sắc nhọn lao xuống, đâm xuyên người cô. Tất cả sững người bất động. Cơ thể mềm mại từ trên

không trung rơi xuống, máu đỏ khắp người. Rany lao ra đỡ lấy Windy, bàn

tay cô trở nên lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt vô cùng, ngất lịm đi. Nó sững

người, chỉ thấy một đợt khí đen tiếp theo bay đến, sau đó Kevil bị hất

tung qua trước mắt nó, máu văng lên tạo thành một hình vòng cung, nhuốm

đỏ đất. Nhanh đến mức nó không nhìn ra. Hai mảnh băng lớn găm trên ngực

anh, từ lúc nào mà nó không nhận ra? Kevil chống tay ngồi dậy, rút mảnh

băng trên ngực, máu không ngừng túa ra, anh nhìn nó tiến về phía mình,

bàn tay nhuốm đỏ che vết thương. Mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra,

sắc mặt trở nên trắng bệch.

  • Đừng nhìn, anh không sao.

Nó bặm môi, cắn đến bật máu, cả người run nhẹ, nhất định là sẽ không sao,

không được phân tâm, nó nhìn về phía Haray phân phó để cô chăm sóc hai

người họ, sau đó quay người, mang theo sát khí ngút trời hận không thể

ngay lập tức g**t ch*t ông ta.

  • Ồ, hóa ra đây cũng là một cách để dày vò con nhỉ?

Tiếng cười cợt như làm tăng thêm phẫn nộ, thanh kiếm băng trong tay nó điên

cuồng chém, nhưng chưa lần nào chạm được đến ông ta. Những cụm khí đen

lớn cứ bao lấy nó, cản trở khiến từng bước chân trở nên nặng nề. Cứ vậy, chẳng biết thời gian bao lâu trôi qua. Sky nắm lấy tay nó, đôi tay cứng ngắt, ướt đẫm mồ hôi, hiện tại chỉ còn hai người tiếp tục trận chiến.

Phía sau Haray và Rany bắt đầu lao tới yểm trợ.

  • Họ ổn không?_ Nó ghé sát Haray hỏi

  • Tạm thời thì không sao, nhưng nếu không nhanh đưa họ trở về thiên giới

chữa trị, chỉ sợ..._ Haray run run trả lời, khi nãy cô trị thương, đã

thấy những mảng đen từ vết thương lan tỏa, có lẽ hắc khí đã xâm nhập vào cơ thể.

Phía bên ngoài, mây đen vần vũ, một cơn mưa lớn khuấy động biển cả, mưa giận dữ trút xuống như muốn

nhấn chìm hết thảy mọi thứ. Mặt trăng bị bao phủ, trở thành một mảng đen kịt, nguyệt thực toàn phần đã diễn ra.

Lâm Tử Vĩ vẫn giữ nụ cười chế giễu, âm hiểm. Đánh trả tụi nó. Mặc cho nó ra hết sức, vẫn không thể đánh bại ông ta. Haray bị hất văng lại, cô khó

chịu đứng một bên quan sát, chờ thời cơ. Haray thiên về những loại bùa

phép, cô dùng bùa triệu hoán linh thú, một con sư tử bờm vàng uy nghi

hiện ra, thét gầm vang khắp phía động đá. Con vật quỳ rạp xuống bên chân cô, phục tùng. Haray rất nhạy cảm với hắc khí, cô có thể thấy được hắc

khí dần tản đi, Lâm Tử Vĩ cũng chậm hơn, chính là lúc này, khả năng của

ông ta bất chợt giảm đi rất nhiều. Là do ông ta đã hao tổn hay vì nguyên nhân khác? Haray niệm chú ngữ, để cho con vật lao về phía Lâm Tử Vĩ, lộ rõ vẻ khát máu của loài thú săn, cắn lấy bả vai của ông ta.

  • Nhanh lên, Seny, Sky, Rany

Sau tiếng hét của Haray, cả ba người đồng loạt tung đòn, đem hết sức để

công kích. Kiếm băng của nó lao đến, mũi kiếm lạnh toát, lóe sáng găm

thẳng vào ngực ông ta, đâm xuyên qua. Nó rút kiếm trở về, máu bắn dội

ngược lại, văng lên khuôn mặt trắng trẻo của nó, điểm lên nét xinh đẹp

tà ác trong khóe mắt. Lâm Tử Vĩ dường như rất bất ngờ, tay ôm lấy ngực

lùi lại mấy bước. Đôi mắt nhìn nó phức tạp, có chút bất ngờ, oán hận,

lại có chút bi thương, đau khổ, miệng ông ta mấp máy định nói gì đó,

nhưng máu liên tục trào ra. Bàn tay muốn nắm lấy vạt áo nó đầy lưu

luyến. Có lẽ chính ông ta mới là người cố chấp, đến phút cuối vẫn không

muốn bỏ. Muốn chiếm hữu nó, muốn đem nó làm vật thay thế. Lâm Tử Vĩ ngửa mặt lên cười lớn, khóe mắt còn đọng lại ta giễu cợt. Không sao, vẫn bài này chưa chắc ông đã thua, chỉ là không được tận mắt nhìn thấy kết cục

cuối cùng mà thôi.

Hang động rung chuyển dữ dội, từng tảng

đá nặng rơi xuống, hắc khí tụ lại dày đặc khắp nơi đến nỗi không thở

nổi. Đá nứt ra, nghe tiếng động vọng lại ồn ào. Lâm Tử Vĩ như một con

thú hoang, miệng nhuốm đầy máu, cười ghê rợn, yêu khí quanh người ông ta đè nát cả bốn phía. Nước từ khắp ngõ ngách chảy vào, nuốt chửng lấy

hang. Có lẽ mê cung này sắp sập rồi.

Nó quay người, chạy

về phía Kevil và Windy, toàn thân họ đều bị khí đen lan tỏa, trước tiên

phải rời khỏi đây đã. Nó chưa kịp hành động đã thấy mặt đất dưới chân

nứt ra, có cảm giác đá tảng và cả cơ thể mình đang lơ lửng bay lên

không, một tiếng nổ lớn vang lên, khói bụi mù mịt. Nó thu người lại,

những tảng đá va đập vào cơ thể nó đau điếng, không thể định rõ tình

hình.

Có tiếng gió và sóng biển, cả tiếng mưa nữa... đau

quá. Seny cau mày, đôi mắt xanh khẽ mở ra, nó thẫn người. Vụ nổ lúc nãy

đánh sập mê cung, mọi người bị hất trở lại mặt đất. Seny bò dậy, tìm

kiếm xung quanh đống đổ nát. Cũng may là không sao, nó phải nhanh chóng

đưa Windy và Kevil trở về Thiên Đình chữa trị.

  • Không ổn

rồi, ra là xảy ra Nguyệt Thực_ Haray thét lên kinh hãi, đây là lí do tại sao khi đó Lâm Tử Vĩ đột nhiên suy yếu. Nguyệt Thực, thời khắc Ma Vương thức tỉnh đã đến rồi. Tạị sao cô không sớm nhận ra?

quay lại nhìn Haray, vẻ muốn xác nhận. Nó không ngờ được, sớm vậy mà đã

đến thời khắc Ma Vương thức tỉnh. Nhưng khi nãy Lâm Tử Vĩ chưa biết đã

thật sự chết chưa.

Không khí trở nên nặng nề, nó hít một

ngụm khí lạnh, mắt không rời khỏi đống đổ nát, cho đến khi một tiếng sấm đánh xuống chỗ nó đứng, nó mới giật mình tỉnh lại. Trên biển nổi cơn

giông lớn, cả một vùng đen kịt không nhìn thấy gì, gió vần vũ, cây cối

ngả nghiêng, tất cả đều náo động, hỗn loạn. Cho đến khi mặt trăng ló ra

khỏi tầng mây, đem theo màu đỏ rực của máu, nhuốm đỏ mọi vật. Nó rùng

mình sợ hãi, túm lấy tay Sky.

Trên bầu trời xuất hiện một

hố đen lớn, gió quật nát từng đợt xô nó suýt ngã. Trong đống đổ nát bắt

đầu có tiếng động, đá tảng bị bn r khắp nơi, trong ánh đỏ của trăng,

nó thấy một người đàn ông bước đến, cả người bao phủ là một màu đen hắc

ám. Ông ta nở nụ cười quỷ dị đáng sợ, nó cảm thấy toàn thân như bị đóng

băng, chưa bao giờ thấy sợ như vậy. Cảm giác đè nén sợ hãi như con mồi

chờ chết, mỗi bước chân tiến lại gần hơn càng khiến nó run rẩy đến không thở nổi, thật không phải kẻ đơn giản. Rõ ràng khuôn mặt đấy là Lâm Tử

Vĩ mà tại sao, khí chất đấy ấy lại khác đến vậy, chẳng lẽ... đây là khí

chất của Ma Vương?

  • Hửm, rút cục là kẻ nào sớm như vậy đã

phá hoại giấc ngủ của ta? Vốn còn định chờ thêm một thời gian nữa để lực lượng khôi phục toàn bộ. _ Hắn ta cao giọng khó chịu, tay hất mái tóc

lòa xòa trước mặt, đôi mắt sắc lạnh có thể giết người dừng lại ở vết

thương trước ngực, máu vẫn đang chảy. Hắn vuốt vết máu trên ngực đưa lên miệng l**m qua, sau đó nhăn mặt không vừa ý, như thể hắn không thấy

đau, hay đang khinh thường cơ thể này vậy.

  • Đúng là phế

vật, sớm vậy đã bị giết, hạ ta phải tỉnh giấc, đã thế còn là một cơ thể

yếu ớt._ Đôi đồng tử đỏ ánh lên, hắn không hề để ý đến tụi nó còn đang

đứng đó chăm chú nhìn. Lâm Tử Vĩ, không có lẽ là Ma Vương mới phải, đang từ từ tiến về phía nó, cảm giác như chỉ cần vươn tay là có thể bp cht nó ngay tức khắc. Con người này, thật đáng sợ.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.