Chương 80: Trở về

Sky lau nhẹ khuôn mặt tái nhợt của nó. Nó vẫn dùng đôi mắt vô hồn ngước

lên, không chút phản kháng, nhìn biểu hiện có chút đau lòng, xót xa của

hắn. Hắn bất chợt ôm nó vào lòng, nhưng ngoài hơi thở ấm nóng của hắn

khẽ khàng bên cạnh, nó không có cảm nhận nào khác.

  • Xin lỗi, vì

không nhận ra em sớm hơn, đáng ra anh phải biết đấy là em, anh nhất định không do dự nữa. Bây giờ thì ổn rồi, lần này anh sẽ không biến mất,

nhất định ở bên em, dù là chuyện gì, dù có ra sao anh cũng mặc. Anh nhất định ở bên em. Vậy nên, em không phải lo lắng điều gì, chỉ cần tin

tưởng anh là đủ.

Giọng nói mềm mại của hắn lọt vào tai nó, tiếng mưa xung quanh nhòa đi. Nó ngước lên nhìn, chỉ thấy đôi mắt màu huyết cương nghị của hắn, nó sợ, sợ cái cảm giác bị vứt bỏ lần nữa. Thật sự rất mệt mỏi. Nhưng vì mệt mỏi nên nó muốn tin, lần nữa tin vào hắn, tin vào lời hắn nói ra. Có hắn ở đây rồi, nó không cần trốn tránh nữa, không cần lo sợ nữa.

  • Không được đi nữa, nếu dám bỏ lại em, em nhất định giết

chết anh. Nhất định phải ở bên em. _ Nó gào lên, át cả tiếng mưa, lại

lao vào lòng hắn, ôm lấy hắn mà khóc như trước kia, chẳng nghe tiếng

trả lời, chỉ thấy hắn nở nụ cười bình yên. Đủ rồi, với nó vậy là đủ rồi, không cần nói gì thêm.

Mưa ngớt dần rồi tạnh hẳn, Seny chậm chạp đứng dậy, lúc này cảm thấy mọi thứ thật nhẹ nhõm, cười nhẹ

một cái, nó quay về phía Sky nhỏ giọng.

  • Đi với em, đi gặp một người mà em yêu nhất

  • Người em yêu nhất? Không phải người đó đang đứng trước mắt em sao.

  • Anh hả? Bớt ảo đi, có phải mấy hôm nay anh tự kỉ nhiều quá nên thần kinh không ổn định không.

  • Phải, anh vì con nhỏ nào đó mà điên luôn rồi.

  • Ờ vậy đi tìm con nhỏ đấy mà tính sổ, chúc may mắn_ Nó cười trêu chọc,

quay lại bước chân trần trên cát vàng. Không đoái hoài vẻ đau khổ của ai đó phía sau. Nó và cô bé trong kí ức của hắn có điểm nào giống nhau cơ

chứ? Cả hai đi một đoạn dài, cho đến khi thấy một khu rừng ở trước mặt,

lúc này mới chịu dừng lại, trầm ngâm đứng nhìn. Nó vươn tay chỉ về phía

khu rừng.

  • Chúng ta... vào trong đó nhé. _ Rồi cũng chẳng đợi hắn trả lời, nó chậm rãi bước vào, đáy mắt có chút xao động nhẹ. Giữa rừng

có một khoảng đất trống rộng rãi trồng rất nhiều hoa hồng xanh, để lộ

một lối đi nhỏ vào sâu bên trong. Cuối rừng hoa hồng xanh là một ngôi mộ được xây theo lối cổ đại, lát đá hoa cương. Tuy nằm sâu trong rừng

nhưng lại rất sạch sẽ. Hắn nhìn qua phía nó, thấy nó tiến lại phía mộ,

vuốt nhẹ lên tấm hình của người phụ nữ trên đó.

  • Mẹ, con đến thăm mẹ, xin lỗi, bây giờ con mới đến đây

Hắn thoáng sững sờ, vậy đây là nơi mẹ nó yên nghỉ, hắn tiến lại, đưa

cho nó một đóa hồng xanh, nó cười nhẹ rồi hôn vào những bông hoa còn

đọng nước. Sau đó mới từ từ đặt xuống. Nó gục đầu xuống mộ, lẩm nhẩm trò chuyện, đôi môi thi thoảng mím chặt lại, ngăn không cho nước mắt rơi ra nữa. Sky vỗ nhẹ vai nó an ủi.

Hoàng hôn dần buông

xuống, nó vẫn ngồi bên mộ, ánh tà dương ửng hồng trên khuôn mặt nhỏ

nhắn, chiếu xuyên qua mái tóc rối ngang vai. Sương khói bao phủ khu

rừng, cảnh vật mờ ảo trong sương, một màn sương mỏng bất chợt xuất hiện.

  • Sky, anh đâu rồi, em không thấy gì cả

  • Anh đây, thật kì quái, sao lại có sương mù vào lúc này?_ Hắn vươn người ra trước, nắm lấy tay nó, sau đó chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng đi, bị

một làn khói bao phủ khắp người.

Nó mơ màng tỉnh

dậy, sương có vẻ đã tan hết, quay sang bên cạnh thấy Sky đang ôm mình

ngủ. Nó không chút lưu tình nhéo má, dựt tóc, thô bạo gọi hắn dậy. Rồi

cũng không để ý vẻ ấm ức của ai đó, nó chăm chú nhìn xung quanh.

Nơi này thật quen thuộc, cơ hồ nó đã từng đến đây. Một căn phòng nhỏ với

vật dụng bằng gỗ hương tinh xảo, nhìn sơ qua cũng biết rất quý hiếm. Một chiếc bàn tròn nhỏ giữa phòng, trên đó còn đặt một đóa hoa hồng xanh.

Tủ gỗ nhỏ ở góc phòng, một bàn trang điểm lộng lẫy, rèm châu treo trước

cửa, chưa kể đến những vật dụng nhỏ trong phòng. Nó bây giờ mới để ý

mình cùng Sky đều nằm trên giường.

  • Con, tỉnh rồi sao? _

Giọng nói trầm ổn từ ngoài vọng vào. Một người đàn ông mái tóc bạch kim, tóc tùy tiện buộc cao, khuôn mặt không lưu nổi dấu vết tích thời gian

nhưng lại rất có thần khí. Ánh mắt thấu hiểu xanh nhạt, mặc một bộ áo sơ mi và quần tây xám. Nhìn thế nào cũng chỉ thấy rất trẻ trung.

  • Cha? tại sao con lại trở về Long Cung vậy?_ nó lúc này mới thôi bàng hoàng, cất giọng hỏi

  • Con gái, chẳng lẽ con không nhớ cha sao? Con để lão già này ở đây cô đơn sao một mình sao?

  • Hứ, chứ không phải tống được con đi cha mừng lắm sao? Tối ngày có thể uống rượu đánh cờ, hưởng thụ sao?

  • Ầy, bảo bối, lâu ngày không gặp con có thể đừng nặng nhẹ với ta được không?

  • Vậy nói con biết, sao cha lại đem con về đây? Không nói, con thay rượu

quý của cha thành nước biển, cây cảnh của cha đem băm rau cho lợn...

Sky tròn mắt nhìn hai cha con này. Nó vậy người đàn ông kia hẳn là

Long Vương rồi, xem ra còn trẻ lắm, không đoán nổi tuổi thật. Hắn thở

dài nhìn Seny, xem đi, rõ ràng là nó lại khôi phục bộ dạng ngang ngược,

hống hách rồi kìa, có điểm nào giống cô bé dễ thương, yếu ớt trước kia

chứ? (Anh có chắc là yếu ớt không?).

  • Thật ra ta đưa con về đây để nói với con một chuyện

  • Chứ mọi khi cha nói rất nhiều chuyện mà

  • Con bé này, có giỏi nhảy vào họng cha mà ngồi.

  • Có được đem theo điều hòa không ạ, còn có quà vặt, laptop nữa, trong

đấy có wifi không? Con nhảy luôn_ Nó cười nhăn nhở, phải nói lâu rồi

không gặp cha, nó muốn nói rất nhiều chuyện, và có rất nhiều chuyện

không thể nói. Long Vương chỉ lắc đầu cười khổ, giọng trầm ổn lại đều

đều vang lên.

  • Chắc con cũng biết chuyện cha xóa kí ức từ

anh trai con rồi, cha làm vậy cũng vì bất đắc dĩ. Nhưng mẹ con không

mong muốn con vì cái chết của bà mà liều mạng trả thù đâu. Dù vậy, ta

vẫn tôn trọng quyết định của con. Khúc mắc trong lòng con, nếu không

tháo bỏ, những việc khác sẽ không thể làm_ Nói đoạn liếc qua Sky đang

đứng cạnh.

  • Ý cha là việc trả thù cha sẽ không cản con?

  • Ta đưa con về đây để con gặp lại một người, đó là mẹ con, cũng coi như để con không còn hối hận, tự trách

  • Cha nói... gặp mẹ sao? chính cha nói điều này là không thể, chẳng phải

hồn phách của mẹ đều tan biến rồi sao, không còn gì lưu lại cơ mà.

  • Phải, nhưng nếu con quay lại quá khứ, con sẽ có thể gặp bà ấy, có điều...

  • Có điều đây là chuyện trái với quy luật thiên địa phải không? Hơn nữa cũng không có cách quay lại

Nó cười chế nhạo, quay lại quá khứ? Nực cười, chẳng ai thoát khỏi quy luật bất biến của thời gian, nếu có thể thay đổi quá khứ, vậy thì chẳng còn

cái gọi là tội lỗi nữa rồi. Cứ cho là có thể đi, chắc gì nó có thể gặp

lại mẹ, mặc dù, nó rất muốn được thấy mẹ lần cuối.

  • Không

có cách đưa con trở về quá khứ, nhưng nếu tạo ra một không gian huyền

huyễn, giả tưởng, đưa hồn phách con quay về quá khứ, chuyện này ta có

thể làm được. Tuy nhiên con chỉ có thể trò chuyện với mẹ con, đừng nên

nghĩ đến việc thay đổi quá khứ, đó là điều không tưởng. Nhưng con phải

nhớ, con chỉ có 3 tiếng đồng hồ, nếu lâu hơn, ta cũng không có cách đưa

con về.

  • Vậy được, con sẽ thử.

  • Anh đi với

em_ Sky níu tay nó, nó chỉ lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý, nhưng nhìn vẻ lo

lắng của hắn, nó lại thấy mủi lòng. Tiếp đó một luồng sáng đen bao phủ

lấy hai người, giống như trong một căn hầm tối tăm. Một đốm sáng nhỏ

xuất hiện, nó cầm chắc tay Sky, chạy theo hướng ánh sáng. Điểm cuối là

một khu vườn ngập tràn ánh sáng, gió nhẹ thổi qua từng tán lá, những

bông hoa đủ muôn màu sắc hé mình trong nắng ngọt dịu. Khung cảnh trước

mặt quá đỗi yên bình. Nó đưa mắt nhìn về người phụ nữ phía xa. Tấm áo

trắng tung bay, mái tóc dài búi nửa còn lại thả tùy ý. Khuôn mặt hiền

dịu, trìu mến, đáy mắt đen láy nhìn nó tha thiết. Đưa tay về phía nó.

  • Mẹ..._ Nó lao về phía người phụ nữ nọ, khóc rấm rứt. Sky chỉ lặng lẽ

quay người, ra xa đứng đợi, không muốn ảnh hưởng tới hai mẹ con họ.

  • Tiểu Long Nữ, mẹ biết thế nào con cũng tìm cách quay về gặp mẹ. Mẹ cũng biết trước kết cục này, vì vậy con không nên tự trách.

  • Nhưng nếu không phải tại con mẹ sẽ không...

  • Con bé ngốc mẹ sao có thể trách con được chứ, được rồi, nói mẹ nghe

suốt thời gian qua con đã sống như nào. _ Bà Chi Thủy dịu dàng hỏi nó,

nó cũng vui vẻ kể cho bà nghe. Nó chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được

ngồi trò chuyện cùng mẹ như này. cảm giác ấm áp, hạnh phúc này lâu rồi

không trải qua. Thật ra nó trước nay luôn vô tâm với cảm xúc của bản

thân. Chưa từng ganh tỵ với những người có một gia đình đầy đủ, bất quá

chỉ là muốn biết hơi ấm của mẹ ra sao mà thôi. Nó chỉ biết ôm trong lòng mối hận quá khứ, cũng chưa từng nghĩ xem mình đã có những hạnh phúc gì

trong đó. Cảm giác ấm áp, thiêng liêng này, nó đã dùng quá nhiều thời

gian, tâm sức đổi lấy, có lẽ là một cái giá quá đắt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.