Chương 33: Bốn người, có được hay không?

Triệu Cảnh Hàng mang Thuần

Tưởng đến nhà hàng của mình, Thuần Tưởng có chút câu nệ đi ở phía sau, nhưng

dần dần bị nhà hàng này hấp dẫn.

“Thế nào?” Triệu Cảnh

Hàng cùng Thuần Tưởng mặt đối mặt ngồi trong một căn phòng. Anh ngẩng đầu, có

chút chờ đợi nhìn Thuần Tưởng đang nhấm nháp thức ăn một cách tinh tế.

Thuần Tưởng hơi mím môi,

cười.

Nếu nói Thuần Tưởng không có

khiếu quản lý hay trang hoàng thiết kế thì còn chấp nhận được, nhưng cô chắc

chắn có tư cách đánh giá món ăn của nhà hàng.

“Cũng không tệ lắm.” Cô

nghiêng đầu cho một đáp án lập lờ nước đôi.

“Chỉ không tệ thôi sao?” Triệu

Cảnh Hàng có chút kinh ngạc nói: “Đây là món ăn do đầu bếp cao cấp nhất

của nhà hàng tôi làm, cô nương à, khầu vị của cô có kén quá không?”

Thuần Tưởng ha hả cười một

tiếng, tiếp tục nói: “Không phải do tôi kén ăn, cũng không phải tôi lấy tư

cách một đầu bếp để đánh giá, tôi chỉ dùng thân phận như một người ăn bình

thường để đánh giá thôi.”

Thuần Tưởng lại ăn thêm một

ngụm nữa, kiên cố với đánh giá “không tệ lắm” của mình với đầu bếp này, không

phải nói đầu bếp này làm không dễ ăn, chỉ là mọi người đến đây đều được đối xử

như những người cao cấp nhất, mà đầu bếp cao cấp nay cũng quên đi một số điều

căn bản khi nấu ăn, nghĩ rằng nấu ăn chỉ đơn giản là để bỏ đầy bụng thôi, thậm

chí chỉ là tiêu khiển.

“Không tin thì anh nếm

thử đi.” Thuần Tưởng hất càm, tiếp tục nói: “Đừng nghĩ rằng món này

do đầu bếp cao cấp nhất, cứ xem như tôi làm, thưởng thức một cách khách quan đi

nào!”

Triệu Cảnh Hàng nửa tin

nửa ngờ, nếm thử một miếng.

“Thế nào?” Thuần Tưởng

nháy mắt mấy cái, cười: “Ngươi có thể ăn ra tới.”

Triệu Cảnh Hàng bĩu môi,

khẽ mỉm cười, lau miệng: “Thiếu sót nhất là… Phụ bếp không nêm nếm mùi vị,

mặc dù thoạt nhìn rất ngon, nguyên liệu cũng thuộc hàng đẳng cấp nhưng lại mất

đi cái tinh tế của nó.”

“Bingo!” Thuần Tưởng

cười vui mừng: “Quá giỏi, như vậy cũng có thể nếm được, anh quả là nhân

tài.”

Triệu Cảnh Hàng nhìn cô: “Cũng

giống cô thôi.”

“Ha ha, không giống

đâu.” Thuần Tưởng vừa nói, vừa khoát khoát tay: “Công việc của tôi là

thế này, có thể nêm nếm được, dĩ nhiên chuyện này rất đơn giản, nhưng anh là

người bận rộn mà vẫn bỏ công nghiên cứu như vậy, bái phục bái phục!”

Nhìn Thuần Tưởng từ từ gỡ bỏ

phòng bị, Triệu Cảnh Hàng cười thầm, nói tiếp: “Ăn nhanh đi, tôi dẫn cô

đi đến vài nhà hàng nữa.”

Thuần Tưởng nháy mắt mấy cái,

thầm nghĩ: rõ ràng chỉ một cái như vậy thôi đã mắc rồi, không biết mấy cái còn

lại như thế nào, haizzz!


Tô Mộc còn đang ngây người,

điện thoại trên bàn bỗng rung rung lên.

“Alô.” Tô Mộc mở điện

thoại, giọng nói lạnh nhạt, không có tâm trạng gì.

“Alô, Tô Mộc phải không?!”

Giọng nói bên kia làm Tô Mộc sững sờ, thật đúng là… Vừa nghĩ đến ai, điện thoại

của người đó đã đến rồi.

“Tô Mộc? Là em…” Đầu bên

kia điện thoại thấy Tô Mộc không có phản ứng gì, la lên: “Anh cả?”

“Ừm, Tô Viễn. Gọi điện thoại…

Có chuyện gì sao?” Tô Mộc đáp lại, chứng minh mình nghe thấy được.

“Anh, hôm nay em đến muốn nói

chuyện với anh.” Tô Viễn giải thích.

Lúc này Tô Mộc mới nhớ ra

được chuyện hôm qua, Tô Viễn đúng là có gọi điện, mặc dù sau đó không liên hệ

nữa. “Có việc gì thì cứ nói.”

“Là chuyện trong

nhà. Bây giờ nói trong điện thoại thì không tiện lắm, anh rảnh không,

chúng ta hẹn gặp nhau đi.” Tô Viễn đề nghị.

Chuyện trong nhà…

Tô Mộc khẽ nhíu mày, từ sắc

mặt có thể nhìn thấy, anh không muốn nghe lắm, chỉ tiếc là Tô Viễn không nhìn

thấy được vẻ mặt anh lúc này.

“Anh, anh đừng như vậy nữa…

Đừng mâu thuẫn với cha nữa được không? Đều là hai cha con, không nói được

thì nói cho bằng được, dù sao đi nữa thì lần này anh nhất định phải

trở về!” Tô Viễn ở bên kia có vẻ tức giận: “Dù sao ông ấy cũng là cha

của anh mà! Anh không thể không quan tâm đến cái nhà này!”

“Ông ấy xảy ra chuyện gì?” Tô

Mộc nhàn nhạt hỏi.

“Dù sao… Bảy giờ tối nay, ở

nhà hàng Nguyên Sắc, em chờ anh.” Tô Viễn nói xong câu này lập tức cúp

điện thoại.

Nét mặt Tô Mộc có chút khó

xử, càng lúc càng khó xử, anh không biết ở bên nhà đã xảy ra chuyện gì mà lớn

như thế.

Từ nhỏ, Tô Mộc và cha anh đều

châm chích nhau bằng những lời lẽ độc địa, huống chi, năm đó Tô ba ba lại có

đứa con trai Tô Viễn, lại càng thêm lạnh nhạt với Tô Mộc.

Tô Mộc không thích cha, rất

rõ ràng, anh không thích người cha độc tài, không thích người cha hoa tâm,

không thích người cha lạnh nhạt, không thích tất cả những gì liên quan đến cha,

không giống những đứa bé khác, vừa nhắc đến cha liền lộ ra nét mặt vui rạo rực,

chỉ cần vừa nhắc tới cha mình, anh liền trở nên lạnh lùng, âm trầm vô cùng.

Dĩ nhiên, mặc kệ cha và Tô

Mộc không hợp nhau thế nào, chán ghét nhau thế nào thì hai người cũng là cha

con, hơn nữa địa vị trong lòng của đứa con trai lớn trong lòng Tô cha cũng

không nhẹ.

Chỉ tiếc, Tô đại thiếu gia

không rảnh để thực hiện nghĩa vụ, thậm chí còn chán ghét việc làm “Đứa con trai

lớn”, mặc dù anh không thể không thừa nhận, bối cảnh gia đình tốt mang đến cho

anh rất nhiều tốt, đó là cuộc sống trong nhung lụa và sự hâm mộ của bao người.

Không thể nghi ngờ, người

thừa kế trong lòng Tô cha chính là Tô Mộc, không sai, cho dù Tô cha và Tô Mộc

không hợp nhau thế nào, ông ta cũng hiểu rõ, Tô Mộc là người muốn đầu óc có đầu

óc, muốn tâm kế có tâm kế, tính cách đủ chín chắn, trầm ổn. Huống chi hai đứa

con khác của ông ta cũng không định tranh đoạt điều gì.

Tô cha cảm thấy đây là một

việc mà trời cao đã an bài, nước chảy thành sông, căn bản chân thật đến đáng

tin.

Chỉ là Tô Mộc lại cứ thích

phản nghịch với ông ta!

Khi Tô cha biết Tô Mộc chọn

đại học y dược thay cho đại học kinh tế thì lúc đó, Tô Mộc đã vận dụng những gì

mình có, ngồi trên máy bay bay sang Mĩ.

“Tô Mộc.” Tô Viễn đứng

ngoài cửa vẫy vẫy tay.

Tô Mộc để hai tay trong túi

quần, lắc lư lắc lư chậm rãi đi tới.

“A… Anh, sao anh càng ngày

càng du côn vậy? Rõ ràng từ nhỏ anh đã được giáo dục kiểu

quý tộc, nên ưu nhã mới đúng, anh có biết vừa nhìn thấy anh, em đã liên

tưởng đến Lương Triều Vỹ trong phim Bác sĩ lưu manh không thế?” Tô Viễn ha

hả cười nói.

“Được rồi, đùa bỡn

gì chứ. Anh thấy em đó, nếu rảnh rỗi quá thì nên đi quản lý công

ty của ông ta đi.” Tô Mộc lắc đầu, cầm ly nước lã trên tay uống một hớp.

“Ôi, em nói mà, dù thế nào đi

nữa thì anh cũng rất quan tâm đến cha. Nhưng bây giờ công ty đã có Tô

Thần trông coi, lại còn quản lý rất tốt, em không muốn chắn ngang

đâu.”

“Anh nhìn thấy em

thì đã nghĩ tới bộ phim ‘Người thầy bất lương’, bây giờ anh thật sự

nghi ngờ, người như em có thể dạy dỗ được học sinh sao.” Tô Mộc vô tình

phản kích.

Tô Viễn chỉ giả bộ

ngu: “Hả? Có phim đó sao? Sao em chưa xem nhỉ?”

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa…

hôm nay em gọi anh đến để nói chuyện gì?” Tô Mộc đi thẳng vào vấn đề, không

muốn nói chuyện phiếm cùng Tô Viễn nữa.

Nhắc tới cái này, Tô Viễn liền

nghiêm chỉnh, nhíu nhíu mày.

“Có phải ông ta bị bệnh không?” Tô

Mộc chau chau mày, hừ hừ một tiếng.

“Anh!” Mặc dù Tô Mộc nói

như không quan tâm, nhưng Tô Viễn nghe thế nào cũng thấy không tự nhiên, cảm

giác như anh mình đang ước cha mình bị bệnh vậy, dĩ nhiên, Tô Mộc không hề có ý

nghĩ như vậy, chỉ là giọng nói khinh khỉnh đôi khi lại làm người ta hiểu lầm mà

thôi.

“Không phải là cha, nếu là

cha thì em sẽ lập tức báo cho anh, đâu có lề mề như vậy…” Tô Viễn

ngừng lại, quan sát nét mặt Tô Mộc, tiếp tục: “Thật ra là mẹ em!”

“Sao? Dì sao rồi?” Vừa

nghe Tô Viễn nói, Tô Mộc khẩn trương hỏi, còn hơn cả khi nghe chuyện về cha

mình.

“Trời ạ!!” Tô Viễn há

hốc mồm, định nói gì đó nhưng ánh mắt bay ra phía sau lưng Tô Mộc, bỗng nhìn

thấy hai bóng dáng vô cùng quen thuộc.

Tô Mộc nhìn vẻ mặt Tô Viễn có

vẻ quái dị, cũng nghiêng đầu lại, ngắm nhìn theo hướng Tô Viễn chỉ.

“Triệu… Triệu Cảnh

Hàng?” Tô Viễn nhíu mày vô cùng chặt, ánh mắt nhìn đi nhìn

lại: “Anh? Chuyện gì vậy? Thuần Tưởng… Sao lại ở cùng Triệu Cảnh

Hàng?”

Tô Mộc cười nhẹ, hừ một

tiếng: “Thuần Tưởng ở với ai, em không biết sao anh biết?”

Tô Viễn bị một câu của Tô Mộc

làm cho ngậm miệng, nhìn thấy Triệu Cảnh Hàng và Thuần Tưởng cực kỳ thân thiết,

trong lòng lại thấy khó chịu.

Tô Mộc đưa tay, cầm lấy ly

nước ban nãy uống một hớp rồi đứng dậy.

“Tô Mộc anh làm gì

thế?” Tô Viễn không hiểu gì nhìn Tô Mộc.

Tô Mộc nghiêng đầu: “Nếu

gặp người quen… Không bằng mời ăn cùng bữa cơm, thói thường của con người mà.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.