Chương 15: Viên phẩn! Quá TM tinh tinh hấp dẫn nhau

“Này…” Thuần Tưởng lui về sau một bước, cố gắng rút tay lại.

“Có phải vừa bị phỏng không?” Tô Mộc khinh thường bắt lấy cổ

tay cô, không cảm giác được nha đầu này đang có chỗ kỳ lạ.

Thuần Tưởng hơi mất tự nhiên, vội vàng nói: “Không có gì, không

có gì, c*̃ng đâu có nổi bong bóng, anh khẩn trương thế làm gì?”

Câu phía sau c*̉a Thuần Tưởng dường như đang nhắc nhở Tô Mộc, Tô Mộc

dừng lại nhưng không hất tay cô ra, chỉ lạnh lùng nói: “Đây không

phải khẩn trương, đây chỉ là bản năng xuất phát từ nghề nghiệp thôi.”

“Bản năng nghề nghiệp?” Thuần Tưởng hỏi ngược lại.

“Cứu người đó.” Tô Mộc hừ hừ nói: “Đây là đạo đức cơ bản

c*̉a nghề bác sĩ, cô thường nói cái câu đạo lý gì đó khi làm bác sĩ,

sao bây giờ lại quên rồi?”

“Cứu người…” Thuần Tưởng bĩu môi, nhỏ giọng nói: “Tôi đâu có

thấy đại gia anh có nhiều lòng tốt như vậy.”

Tô Mộc nghe Thuần Tưởng lầu bầu lẩm bẩm, âm hiểm cười một tiếng, lực trên

tay tăng lên một ít, mặt Thuần Tưởng trắng bệch, vội vàng kêu

to: “A A A A A … Đau quá! Nhẹ chút đi.” Phi, người nầy, vậy mà

gọi là cứu người sao!

“Đừng mà, đau… Anh hai à, bây giờ anh đang làm tôi bị thương

đó!” Thuần Tưởng thương xót kêu.

Dĩ nhiên, Tô Mộc dù cố tình dạy dỗ cô nhưng lực đạo tăng thêm rất

nhẹ, anh không c*̀ng cô so đo nữa, chỉ hỏi: “Trong nhà có thuốc không?

Nghe cô nói vậy chắc là thường xuyên bị phỏng, chắc c*̃ng phải có

vài thứ chứ…”

Có chứ, nhưng đã là đồ cổ rồi, dám chắc bây giờ mở hộp ra còn

có thể thấy được nấm xanh trên đó. Thuần Tưởng lắc đầu: “Không có,

tôi thấy không có gì đáng ngại mà”

“Không có gì đáng ngại?!” Tô Mộc bĩu môi một cái, cô bé này, ấn

tượng mới tốt lên một chút, anh đột nhiên nhớ lại hình ảnh lần đầu

tiên hai người gặp nhau, còn không biết tự chăm sóc gương mặt mình,

thân là một cô gái, khi bị phỏng, để lại sẹo là chuyện kiêng kị,

nhưng nhìn cô ta đi, nét mặt vẫn bình thản, rất rất bình thản, hơn

cả bình thản nữa.

Thuần Tưởng dĩ nhiên không biết Tô Mộc đang suy nghĩ gì trong lòng,

cô c*̃ng lười đoán, chỉ rút tay lại, may mà thuận lợi, rút tay lại,

lòng cô c*̃ng thấy nhẹ nhàng đi chút.

“Sau này cẩn thận một chút là được, mọi chuyện đều xong xuôi hết

rồi, cô c*̃ng không có vấn đề nghiêm trọng gì đâu, nếu thấy nó ửng

hồng thì tìm kem đánh răng mà bôi lên… Tôi về trước…” Tô Mộc xoay

người.

Thuần Tưởng nhìn bóng lưng c*̉a anh, anh ta thật kỳ lạ… nhưng cô

c*̃ng kỳ lạ… Hix hix…

Tô Mộc tựa vào ghế, tay cầm hộp thuốc bỏng, lăn qua lăn lại nhìn

chằm chằm nó, anh cau mày mở ngăn kéo ra, “ba” một tiếng, quăng cái

hộp kia vào rồi “phanh” một cái, đẩy ngăn kéo vào.

“Bác sĩ Tô?” Giọng nói c*̉a Trương Gia vang lên dồn dập, tay thì

liên tục gõ cửa.

“Hửm? Có bệnh nhân à?” Tô Mộc đáp một tiếng, tận lực kéo

hàng lông mày đang dính chặt vào.

“À không… Vâng…” Trương Gia ngập ngừng: “… Bác sĩ Tô… Cậu

ba đến…”

Thuần Tưởng nhìn sang kem đánh răng bên cạnh, vừa đi vừa bôi, ngẩng

đầu lên đã thấy một chiếc xe Ferrari.

“Xe tốt.” Nhịn không được gật đầu tán thưởng, thầm nghĩ người bây

giờ thật sự là quá xa xỉ, toàn mua những thứ đắt tiền này.

Nhưng chiếc xe này cô rất thích, cô hắc hắc cười, trong những hãng

xe, cô thích nhất là Ferrari, cho dù mấy xe khác phong cách bao nhiêu,

cao bao nhiêu, cô c*̃ng không bao giờ chảy nước miếng như khi nhìn nhãn

xe này.

Không nhớ từ khi nào, cô đã thích tấm bảng này, có lẽ là vì F1

đi. Thật ra c*̃ng đều giống nhau thôi, con gái với xe hơi, phi cơ hay gì

gì đó đều không có hứng thú.

Không biết từ khi nào, cô bỗng chú ý đến con số F1 nhàm chán này?

Cô nghĩ không ra, như vậy thì có gì đáng chú ý.

Nhưng Tô Viễn lại thích…

Không hiểu sao lại thích…

Tô Viễn thích F1, thích Ferrari, Schumacher, khi chưa giải ngũ, anh ta

thích Schumacher, sau khi giải ngũ lại thích MaMa Maso, nhưng không bao

giờ anh ta lại thích Alonso danh tiếng.

Thuần Tưởng không hiểu nhiều lắm. Chỉ biết đồng chí Schumacher rất

tuấn tú, hai cái còn lại thì không dám khen tặng, nhưng chỉ cần Tô

Viễn thích, cái gì cô c*̃ng theo một cách mù quáng.

Kết quả, cô yêu ai yêu cả đường đi, thích F1, thích Ferrari…

Nhớ đến Tô Viễn, Thuần Tưởng thật không biết nên thể hiện bằng

nét mặt nào cho phải, cô không phải người thích níu kéo, nhưng c*̃ng

không dễ dàng quên đi quá khứ.

Nói đến Tô Viễn… Không hiểu sao, Thuần Tưởng lại nghĩ đến vị bác

sĩ biến thái nhà bên, khà khà, cô đúng là có duyên c*̀ng họ Tô, hai

người kia không chỉ c̀ng họ mà bề ngoài c̃ng tương tự mấy phần, nếu

không phải có tính cách khác nhau, sợ rằng cô c*̃ng nghĩ họ là anh em.

Thuần Tưởng vẫy vẫy đầu, dời đi lực chú ý c*̉a mình, không biết chủ

nhân c*̉a chiếc xe trước mắt này là người thế nào, là bà già nhà giàu

hay là ông nào nhà giàu? Tốt nhất là một anh chàng đẹp trai…

Thuần Tưởng c*́i đầu, nhìn người đàn ông mặc quần áo màu lam

nhạt, thân hình thon dài đang đi về phía chiếc xe, mái tóc xoã tung

dưới ánh nắng mặt trời trở nên nâu nâu, mặc dù nghiêng mặt, nhưng

toàn bộ diện mạo c̉a người này đều ánh vào mi mắt c̉a Thuần

Tưởng.

Tô, Tô Viễn…

Người cô cứng đờ…

Trời ạ, đây là oan nghiệt sao?! Ông trời à, bọn họ đã sớm đi qua

giai đoạn đó rồi, đừng để bọn họ gặp nhau rồi thành kẻ thù chứ?

Thuần Tưởng nơm nớp lo sợ nhìn phía trước, khoan đã! Tại sao cô phải sợ

chứ…

Dũng cảm nghênh đón, Tô Viễn nhìn thấy một nụ cười cực kỳ xinh đẹp

dành cho anh, sau đó là một câu thân mật, không gọi là khiêu

chiến: “Này! Thật là trùng hợp!”.

Được, nếu đã vậy thì c*̀ng nói vài câu đi.

“Đúng là trùng hợp, không ngờ lại gặp em ở đây.”

“Đúng vậy đúng vậy, thật không ngờ thật không ngờ...”

“Em đang làm gì ở đây vậy?”

“Đang nói nhảm à? Dĩ nhiên là làm việc, còn anh? Đi dạo phố sao?”

“Đúng vậy… Mua tã không thấm cho

con trai…”

“Mua tã không thấm mà đi xe

Ferrari, thật khôi hài…”

Khôi hài! Thuần Tưởng cắn

răng nghĩ, chấm dứt đợt suy nghĩ lan man liên miên lúc nãy. Đi trông con

đến chết đi!

“Lạch cạch”, cây chổi

rơi xuống đất, phát ra tiếng vang không nhỏ. c*̃ng may lúc này không có

ai ngồi gần, nhưng mấy vị khách đằng trước vẫn tặng cho cô một ánh

mắt tức giận.

Bĩu môi, Thuần Tưởng xoay

người lại nhặt, trong giây lát liền thấy Tô Viễn đang định rời khỏi xoay

người đi vào tiệm ăn.

“Trời!” Cô thở nhẹ một

tiếng.

Người này đang chuẩn bị

đi thì thấy đói sao? Không trùng hợp vậy chứ?

Thuần Tưởng vội vàng xoay

người chạy, vừa lúc Viên Hiểu Phong bưng đồ ăn từ trong đi ra, thấy vẻ

xun xoe chạy c*̉a Thuần Tưởng rất thắc mắc.

Cháy nhà à? Không đúng,

cháy nhà thì sao cô ta lại chạy vào bên trong? Chẳng lẽ mấy người kia

lần trước làm phiền cô lần này lại đến nữa? Viên Hiểu Phong muốn

kéo Thuần Tưởng lại hỏi cho rõ, nhưng ngẫm lại thì thôi, người ta

đang “chạy trối chết”, không chừng cô kéo lại làm hỏng việc tốt c*̉a

người ta thì không hay. Cho nên chỉ có thể dùng đôi mắt trông mong nhìn

Thuần Tưởng chạy vào sau bếp.

Được…

Cô trốn!

Thuần Tưởng dựa vào tường,

khẽ th* d*c, tâm trạng hồi phục lại mới biết mình vừa làm chuyện ngu

xuẩn cỡ nào.

Vừa rồi không phải đã tự

nói với lòng, nếu hai người gặp nhau thì cứ nói chuyện bình thường,

tên Tô Viễn kia vẫn nhẹ nhàng như trước mà…

Không, thật ra những tình

huống hai người gặp nhau, cô đã tự diễn không chỉ một lần. Nói không

dài, có thể xem như đó là một thời gian rất dài, nói dài… Thì chưa đủ

để quên một người.

Mặc kệ thế nào thì cô

c*̃ng chạy rồi, Thuần Tưởng lắc đầu, đúng là cô quá hèn yếu, quá vô năng,

ngay cả một cái mỉm cười, một chữ “này!” c*̃ng không dám nói.

“Vẫn không kiềm chế được

sao, tiểu nha đầu này, ta đã biết cháu sẽ không chịu ngồi yên làm

phục vụ mà!”

Bất chợt, bên tai cô truyên

đến một giọng nói, Thuần Tưởng nghe vậy vội vàng xoay người chào “Vương sư phụ.”

“Mới làm nửa tháng thôi

đã ngán rồi?” Lão Vương nhìn Thuần Tưởng từ trên xuống dưới.

Thuần Tưởng ngẩn người, len

lén nhìn lại ông, phát hiện ông đang cười, vội vàng liên tục gật

đầu: “Dạ dạ, ngán, đã ngán lắm rồi ạ!”

“Vậy cháu c*̃ng làm đầu

bếp, mấy ngày sau lại ngán?” Lão Vương nhíu lông mày, không có

biểu tình gì.

“Không có, tuyệt đối không

có. Chuyện cháu đã quyết định làm thì nhất định phải dùng hết

nhiệt tình để làm, cháu nhất định sẽ cố gắng!” Thuần Tưởng

hiểu, Lão Vương chủ động nói với cô có nghĩa là cô có cơ hội. Khi

nói lời này, tim cô cứ đập thình thịch mãi.

“Còn nhiệt tình…” Lão

Vương buồn cười nghe Thuần Tưởng nói, lắc đầu: “Cháu nghĩ kỹ chưa?

Những thủ hạ dưới quyền ta đều không sống yên đâu!”

“Dạ, cháu biết.” Thuần

Tưởng gật đầu, cười nói: “Cháu nhất định sẽ dùng hết 100% sức để

làm”

Vừa hứa hẹn xong, bạn Tô

c*̉a chúng ta đã hưng phấn hơn rất nhiều, hoàn toàn quên mất chuyện

vừa nãy…

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.