Chương 20: Ràng buộc

Phong tỉnh

giấc trong vòng tay c*̉a Tuấn. Anh ngắm người yêu thật lâu bằng

ánh mắt âu yếm, rồi chậm rãi ngồi đậy, vươn mình đón nhận

những tia nắng ấm đang tràn qua khung cửa sổ. Khi Phong đặt chân

xuống sàn nhà, bỗng Tuấn ôm chặt lấy anh từ phía sau. Anh

chàng tựa cằm lên vai Phong, nói bằng giọng ngáy ngủ

  • Đừng mặc quần áo vào mà…

Phong hơi chau mày

  • Anh muốn tôi bị cảm lạnh chết sao?

  • Tôi sẽ làm cho em ấm lại là được chứ gì..? – Tuấn cười gian

  • Cái…

Không đợi Phong phản kháng, Tuấn khéo léo vật anh xuống tấm

niệm êm ái. Tuấn hôn lên trán, lên mắt, lên môi; rồi lướt khắp

ngực người yêu không ngần ngại. Phong khẽ rùng mình, co người

lại và miệng vô thức bật ra những âm thanh cực kì gợi cảm. Khi đôi môi nóng bỏng c*̉a Tuấn rê qua phần bụng Phong 1 tý; thì

đột nhiên chiếc điện thoại trên đầu giường reo liền hồi. Phong

khẽ đẩy người yêu ra, khiến anh chàng hơi cau có; rồi chộp lấy

điện thoại và bắt máy

  • Con nghe đây mẹ.

  • Phong ơi… - bà nức nở – bố con bị tai nạn rồi…! Máu…bệnh viện không có máu để truyền cho ông ấy…

Toát mồ hôi lạnh, Phong sửng sốt hét lên

  • Tai nạn??! Không có máu để truyền là sao?! Bố bị nặng lắm hả mẹ??!

Bà tiếp tục khóc lóc, nói tiếng được tiếng mất khiến Phong

thêm bồn chồn, lo lắng. Bà bảo chồng bị mất máu khá nhiều,

nhưng bệnh viện không thể tiếp máu cho ông ấy, vì máu c*̉a ông

thuộc vào nhóm hiếm! Bản thân bà nhóm máu A nên đành bất lực, còn Thái Hà đã đi thực tập ở tận Hà Nội.

Đầu óc Phong quay cuồng, anh choáng váng đến nỗi suýt ngã ngửa về phía sau. Nỗi sợ hãi dâng lên và lấn át tâm trí anh đến

kinh người. Dẫu bây giờ Phong lái xe bạt mạng về thành phố,

thì c*̃ng thành ra quá trễ. Hai chữ “làm sao?” cứ liên tục trấn áp tâm trí Phong, khiến anh càng lúc càng hoảng loạn. Nhưng

rồi, 1 tia sáng chợt lóe lên trong đầu anh. Anh lay mạnh vai Tuấn với vẻ mặt mừng rỡ

  • Cho tôi số Thiên Long, mau lên!!!

  • Sao…em lại cần đến Long vào lúc này…?

  • Anh sẽ hiểu ngay thôi, nhanh đi Tuấn, nếu anh không muốn bố tôi chết!

Bị cuốn theo giọng điệu vội vã c*̉a Phong, Tuấn cuống cuồng

lấy điện thoại, bấm số Thiên Long rồi đưa cho người yêu. Đầu dây bên kia bắt máy chỉ sau 2 hồi reo chuông. Không chờ đợi, Phong

nhảy bổ vào nói ngay

  • Thiên Long! Tôi Vũ Phong đây. Không còn thời gian nữa nên xin anh hãy lắng nghe tôi nói thật ngắn gọn. Ông Vũ Mạnh Cường –

bố c*̉a 2 chúng ta hiện đang cần truyền máu gấp trong bệnh viện Gia Định. Cả tôi và đứa em gái đều đang ở rất xa, nên chỉ còn mỗi 1 mình anh là có thể cứu được ông ấy. Long à, chúng ta

c*̀ng chung 1 dòng máu, chắc chắn anh biết điều này!

Đầu dây bên kia im lặng 1 cách đáng sợ, nhưng Phong vẫn cảm nhận được sự bàng hoàng c*̉a anh trai

  • Trả lời đi!!! Xin anh hãy cứu ông ấy!

  • Không có lý do gì… - Long nói giọng cay nghiệt – để tôi phải cứu người đã từng bỏ rơi tôi cả.!

  • Hiểu lầm rồi! Do mẹ anh mất quá đột ngột nên anh chẳng biết gì hết! Làm ơn đi, ông ấy hấp hối lắm rồi!

Long ngưng 1 hồi, rồi lạnh lùng đáp

  • Xin lỗi cậu.

Và c*́p máy…

  • Thiên Longgggggg!!!!! - Phong hét thật to

Anh bấm gọi lại nhưng Long đã tắt cả nguồn điện thoại. Quá

uất ức, anh mím môi thật chặt đến suýt bật máu môi. Tuấn lúc

bấy giờ vẫn sững sờ vì sự kinh ngạc tột độ. Mọi chuyện bất

ngờ bỗng dưng đồng loạt kéo đến như 1 cơn siêu bão, nó cuốn

phăng đi niềm hân hoan, lẫn dư âm c*̉a sự ngọt ngào về đêm hôm

qua... Tuy nhiên, anh không hỏi gì thêm; mà chỉ khẽ ôm Phong vào

lòng và trấn an người yêu. Anh nói bằng giọng đáng tin cậy

  • Đừng sợ, bây giờ chúng ta sẽ về thành phố. Trên đường đi anh sẽ cố gắng liên lạc với Long, còn em phải lái xe thật

nhanh, nhưng vẫn đảm bảo an toàn, được chứ?

---------------†---------------

Thiên Long ôm chặt di ảnh c*̉a mẹ trong lòng, như muốn sẻ chia

mọi nỗi đau mà người mẹ bạc mệnh phải gánh chịu. Anh căm hận

người đàn ông nhẫn tâm đó, ánh mắt anh sắc lên nhưng rồi lại

trở nên bức xúc như sắp khóc. Thùy Trâm gõ cửa đến lần thứ 5, Long mới giật bắn mình và đáp lại cô. Trâm khuyên anh nên khẩn

trương, vì 20 phút nữa sẽ phải có mặt ở buổi họp báo. Long

nhẹ nhàng đặt di ảnh xuống bàn, tay này siết chặt tay kia để

ngăn đi sự run rẩy. Anh nhắm nghiền mắt lại, rồi dần hé ra…ánh mắt đã chai sạn cảm xúc bởi những năm tháng bị dày vò tinh

thần 1 cách khủng khiếp. Anh thở dài, thản nhiên cất cao giọng

  • Cô chuẩn bị xe đi, 10 phút sau chúng ta đã đến buổi họp báo.

--------------†--------------

Rất lâu sau…

Phong và Tuấn hớt hơ hớt hải chạy thật nhanh trong hành lang

bệnh viện. Khi đến trước phòng ông Dũng, cả 2 đều trợn mắt

kinh ngạc. Trên băng ghế nhựa đã phai màu, Thiên Long đang ngồi

với dáng vẻ khá thất thểu. Nghe tiếng chân càng lúc càng gần, Long ngước lên, ánh mắt trông rất nhiều trăn trở và suy tư. Anh

cất lời

  • Quá trễ…

Nỗi đau như tiếp thêm sức mạnh cho cơn cuồng nộ bùng phát mãnh

liệt. Nét mặt đã trở nên mất bình tĩnh, Phong xông đến túm

chặt lấy cổ áo Long 1 cách thô bạo. Anh quát

  • Chỉ vì lòng hận thù, vì thứ sĩ diện rẻ rách mà anh

chần chừ phải không?! Mẹ kiếp! Tên sát nhân! Trả bố lại cho

tôi!!!

Tuấn ôm ghì người yêu lại, đồng thời c*̃ng trừng mắt nhìn cậu

bạn vẻ giận dữ và đáng trách. Tuy nhiên, Long lại phì cười

rồi thản nhiên đáp

  • Hai đứa này…! Tôi bảo 2 người đến quá trễ. – đoạn, anh

liếc sang Phong – ông ấy đang trong phòng hồi sức. Tôi xong việc

rồi.

Phong thở phào nhẹ nhõm, cơ mặt anh giãn ra, xen lẫn sự vui

mừng khôn xiết. Anh buông cổ áo Long, không quên kèm theo 1 lời

cám ơn.

  • Tôi nợ máu ông ấy, thì bây giờ sẽ trả bằng máu. Đàn ông nên sòng phẳng như thế – Long cười gượng – thôi tôi về đây.

Phong níu chặt tay anh trai lại, ném cho anh ánh mắt cương quyết

như thể bắt buộc Long phải nghe theo lời c*̉a mình. Anh bảo Long

nên đến nhà anh, vào phòng ông Dũng và tìm 1 lá thư trong cuốn

tiểu thuyết c*̉a Dan Brown.

  • Bức thư đấy c*̉a mẹ anh. Đọc xong hãy gọi cho tôi. Long à, bố không có lỗi gì cả.

  • Tại sao tôi phải tin cậu? – Long bướng bỉnh đáp

  • Vậy tại sao anh lại đến đây?!

Thiên Long khựng người, c*̀ng lúc ấy, Tuấn đặt tay lên vai bạn,

khuyên bạn nên tin Phong và đọc thử bức thư đó. Vì ít nhất Long không thể nào nhận lầm nét chữ c*̉a mẹ. Long không nói gì, mà chỉ quay lưng bỏ đi…mỗi bước chân như mang 1 nỗi niềm khác nhau.

Phong bất chợt ngã đầu vào vai người yêu, lòng tràn ngập niềm

hân hoan không thể nói thành lời. Mặc dù công sức anh điên cuồng chạy về đây thành ra cong cóc, nhưng bù lại, anh biết bố đã

được an toàn…

Ở góc rẽ hành lang, Thái Hà xoáy ánh mắt chết người như

những tia laze vào anh trai và Tuấn. Cô không ngờ tình cảm c*̉a

họ lại tiến triển nhanh đến thế, cái vòng tay hờ kia, đôi mắt

đầy sự quan tâm kia, bờ vai đầy sự chở che kia…là những thứ cô

luôn khát khao, mong mỏi ở Tuấn mà chưa bao giờ được đáp trả.

Cô bước đến gần họ, nắm tay không thôi siết chặt…Tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà khiến Tuấn và Phong đều giật mình,

Thái Hà cười khẩy, cô bảo người y tá ngoài kia vừa cho cô hay

tin bố đã an toàn. Tuy nhiên, để cô trông thấy cảnh tượng chẳng

hay ho gì trước phòng bệnh; khi bỏ dở cả chuyến thực tập để

về đây thì thật quá quắt!

  • Mặt anh dày hơn tôi tưởng đấy – Hà rít qua kẽ răng

  • Mày thật đáng thương, tao thấy tội mày rồi đấy – Phong đáp trả vẻ khinh khỉnh

Bầu không khí trở nên vô c*̀ng căng thẳng, khiến Tuấn phải chen

vào giữa để ngăn lại 2 tia mắt đang đấu đá nhau. Bất chợt Thái Hà liếc sang Tuấn, lấy lý do đau đầu chóng mặt, cô nhờ anh

chở đi mua thức ăn và trái cây cho bố. Nhưng thật ra, cô chỉ

muốn có không gian riêng với anh mà thôi. Tuấn thủ thỉ vào tai

Phong điều gì đó rồi xoa đầu người yêu. Xong anh đi c*̀ng Thái

Hà. Đứng nhìn theo bóng dáng thân thương xa dần, lòng anh bất

giác lại dâng lên 1 nỗi lo lắng đến cồn cào…

---------------†--------------

Ngồi yên vị trong chiếc Mercedes đen tuyền, gương mặt Tuấn vẫn

lạnh băng và chỉ tập trung nhìn thẳng về phía trước. Anh đáp

lại những câu hỏi c*̉a Hà 1 cách hờ hững, ngoài ra, anh không

hề chủ động bắt chuyện. Khi đã mất hết kiên nhẫn với thái độ lạnh nhạt c*̉a Tuấn, Hà bỗng lớn giọng

  • Đồ cứng đầu! Anh nghĩ mình có thể yêu 1 người đàn ông

đến suốt đời sao?! Vớ vẩn! Anh vốn là trai thẳng, chỉ vì tò

mò nên anh mới như vậy. Sau này khi có gia đình rồi, anh sẽ vứt bỏ anh ta như 1 món đồ chơi hết hạn sử dụng!

  • Anh không quan tâm, anh chỉ cần biết là hiện tại anh rất

yêu Phong – Tuấn đáp, thậm chí không thèm nhìn vào mặt Hà

Hà đột nhiên bật lên cười như điên dại, cô tiếp tục giọng điệu cay nghiệt

  • Yêu 1 thằng khốn như anh trai em ư? 1 gã hư hỏng, đểu cáng

từng đùa giỡn với biết bao cô gái ư? Gu c*̉a anh tệ hơn cả rác

rưởi nữa đấy!

Máu giận trong Tuấn sôi lên sùng sục, anh liếc mắt sang Hà và quát lên

  • Em im đi! Em chẳng hiểu 1 thứ gì về Phong hết!!!

  • Em hiểu, em hiểu anh ta là dạng người dễ chán chường.

Nếu anh không sớm vứt bỏ con người ấy, thì c*̃ng sẽ bị anh ta

vứt lại thôi

  • Thật đê tiện, chính vì thế nên tôi không bao giờ yêu nổi cô!

  • Đồ khốn! Anh thử nói lại xem!?!

Ánh mắt Hà trở nên điên loạn đến mức khiến Tuấn hơi hoảng. Cô

túm lấy áo anh và khăng khăng bắt anh lặp lại lời nói liều

lĩnh vừa rồi…Trong đời người, 1 khoảnh khắc nhỏ c*̃ng rất quan

trọng, đôi khi nó có thể thay đổi cả vận mệnh c*̉a người ấy.

Và chỉ 1 phút sơ sẩy để lạc tay lái, chiếc Mercedes lao thẳng

vào chiếc xe tải đang chạy ngược chiều…hàng đống âm thanh kinh

hoàng vang lên làm rúng động cả lòng thành phố…cặp thanh niên

trai gái nằm bất động, máu từ từ chảy trên da họ và rỉ xuống nền đất…

-----------------†-----------------

Trong gian phòng bệnh

Tuấn hơi khó chịu bởi cái mùi đặc trưng nồng nặc này ám ảnh suốt mấy

tháng qua. Ánh sáng chói chang càng lúc càng len lỏi vào đôi mắt anh,

khiến chúng phải mất vài phút sau mới hé mở được. Anh cảm thấy đầu óc mụ mẫm hẳn đi, thậm chí anh chẳng nhớ mình bị tai nạn ô tô và ngủ li bì

gần 2 ngày trời. Ê ẩm toàn thân, anh cố cử động để ngồi dậy, nhưng mọi

thứ đều trở nên thật nặng nề và khó khăn. Bần thần anh sờ lên vầng trán nhói buốt, rồi đến cánh tay trái băng chằn chịt và bắt đầu hoảng hốt! Anh đã nhớ ra vụ tai nạn đó, nhớ như in vẻ mặt điên loạn của Thái Hà,

lẫn tiếng thét của cô...

Tuấn cuống cuồng rời khỏi giường bệnh, anh choáng váng suýt ngã ở cạnh

cửa nhưng vẫn gượng dậy bước tiếp. Xộc thẳng ra ngoài hành lang, theo

lời cô y tá, anh lao đến căn phòng gần đấy và xông cửa vào. Thái Hà ôm

mẹ khóc nức nở, còn ông Dũng vẫn trong trang phục bệnh nhân ngồi vỗ về 2 mẹ con. Nhưng khi vừa trông thấy Tuấn, sắc mặt ông liền trở nên giận dữ đến kinh người. Bằng những động tác vụng về, như vẫn chưa hồi phục hoàn toàn sau đêm xảy ra tại nạn, ông Dũng nhích từng bước về phía Tuấn rồi

bất ngờ túm lấy cổ áo anh. Ông hét

  • Thằng khốn! Mày định như thế nào với con gái tao đây?!

  • Cháu xin lỗi, nhưng trông Hà có vẻ vẫn ổn. Xin bác bình tĩnh...

  • Bình tĩnh?!!! Mày khiến nó bị liệt cả 2 chân rồi! Nó sẽ phải ngồi xe

lăn cả đời! Mày phải chịu trách nhiệm với con gái tao, mày phải cưới

nó!!!

Hỗn độn trong mớ nước mắt, Thái Hà liên tục đánh vào đôi chân đã mất cảm giác của mình 1 cách đau khổ, rồi tiếp tục ôm mặt khóc. Tuấn chết lặng

người đi, trong khoảnh khắc đó, mọi giác quan trong cơ thể anh như đều

bị cách li với thế giới bên ngoài. Những lời buộc tội của ông Dũng,

tiếng khóc oai oán của Thái Hà bắt đầu trộn vào nhau và khiến đầu óc anh đau như phải hứng chịu hàng trăm nhát búa bổ.

"Cưới?", Tuấn suýt tý nữa không thể định nghĩa nổi từ ngữ lãng mạn đó.

Lòng anh nghĩ ngay đến Vũ Phong như 1 thói quen, nhưng cớ sao nỗi nhớ

nhung này lại đau đớn khôn xiết...! Anh cảm tưởng như mình bị ép buộc phải diễn vai chính trong vở kịch bi đát nhất mọi thời đại, anh phải

cắn răng chấp nhận làm em rể của người mình yêu ư?...rồi câm lặng lướt

qua nhau trong 1 ngôi nhà; hay thậm chí không thể chào nhau nổi 1 câu

chỉ vì trái tim còn mang nặng bóng hình người kia ư? Cõi lòng anh

tuy gào thét phản đối kịch liệt, nhưng miệng không thể buông nổi 1 lời

nào. Vì sự bất cẩn của anh, Thái Hà phải mãi mãi chôn vùi tuổi trẻ, nhan sắc vào chiếc xe lăn kia. Anh hiểu mình không nên bỏ mặc cô, hơn nữa, 2 chữ "trách nhiệm" đã đè nặng lên vai anh kể từ lúc bước chân vào căn

phòng này rồi...Không thể chịu thêm được nữa, anh loạng choạng mở cửa;

rồi bước ra ngoài...

  • Bảo...Lâm?!

Tuấn giật bắn người và ngạc nhiên thốt lên. Nhưng Lâm chỉ đứng yên bất

động, cúi gầm mặt xuống. Mái tóc khá dài che phủ cả đôi mắt khiến Tuấn

không thể đọc được cảm xúc của Lâm, nhưng cái siết tay thật chặt kia

dường như đã bộc lộ giúp Lâm nỗi dằn xé nội tâm từ tận đáy lòng rồi.

Bằng cử chỉ e dè, Tuấn chạm vào vai Lâm nhưng liền bị anh chàng hất ra 1 cách lạnh lùng. Rồi không nói 1 lời, Lâm quay lưng bỏ đi...Khi Tuấn

định chạy theo để giải thích rõ mọi chuyện thì 1 giọng nói chợt vang

lên, giọng nói dấu yêu đã luôn quyến rũ anh 1 cách kì diệu...

  • Anh cứ để nó đi, nó ở 1 mình sẽ ổn hơn

Quay lưng lại, gương mặt nhợt nhạt và thiếu sức sống của Phong khiến anh không khỏi ngạc nhiên

  • Em...em đã biết hết mọi chuyện rồi phải không?

Phong gật đầu.

  • Chúng ta phải làm sao đây... - Tuấn thở dài

Đột nhiên, Phong phì cười rồi thản nhiên nói

  • Trời, còn làm sao nữa? Anh phải cưới nó chứ sao. Đâu thể phũ bỏ trách nhiệm được đúng không?

Dẫu biết người yêu nói không sai, nhưng thái độ thản nhiên, điềm tĩnh kia cứ như xát muối vào trái tim Tuấn vậy.

  • Em có thể thốt ra câu nói ấy 1 cách đơn giản thế ư?

Phong im lặng 1 lúc, rồi lơ đãng nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay. Xong,

anh bảo mình có việc phải đi, và cứ thế quay gót cất bước mà chẳng thèm

ngoáy lại nhìn Tuấn 1 lần...

Khi đến góc rẽ của hành lang, Phong tựa mạnh lưng vào tường rồi dần dần

thả lỏng người tuột xuống sàn bệnh viện lạnh ngắt. Đôi mắt anh vẫn mở,

môi anh vẫn cười, nhưng cớ sao nước mắt anh lại rơi nhiều đến như

vậy...? Lòng anh tuy dậy sóng mãnh liệt nhưng vẻ mặt vẫn điềm nhiên như

mặt sông tĩnh lặng. Anh tự nể bản thân mình theo 1 cách mỉa mai, màn

diễn kịch trước mặt Tuấn vừa rồi hoàn hảo đến mức khiến lòng anh đau đớn tê dại.

Cả ngày hôm qua, anh không thể nào chợp mắt dù chỉ là 5 phút. Khi bố

quyết định ép Tuấn phải cưới Thái Hà, điều duy nhất anh muốn làm ngay

lúc ấy là cùng người yêu bỏ trốn đến 1 nơi thật xa...nơi mà không ai

biết họ là ai và họ sẽ sống hạnh phúc bên nhau trọn đời. Tuy nhiên,

lương tâm của 1 người anh trai không cho phép Phong làm điều hèn hạ ấy,

cũng như anh không hề muốn Tuấn trở thành "gã khốn thiếu trách nhiệm"

trong mắt bố mẹ và cô em gái. Hoàn toàn bế tắc, anh đau đớn khi nhận ra

mình gần như đã thua Thái Hà, nói đúng hơn, anh đã bị quật ngã bởi định

mệnh đắng cay này...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.