Chương 13

Cưóp

rể? Bạch Tuyết cướp Tiểu Triệt?

Đầu óc

Tô Liễu rối bời. Trong tiếng BOSS ngã rầm rầm cô vội vã gửi tin nhắn lên kênh

chat gia tộc: "Cướp rể? Bạch Tuyết, Bạch Tuyết, Bạch Tuyết!!"

"Tô

Tô, ra khỏi tổ đội đi, mình add cậu." Doanh Vũ vừa nói vừa mời Tô Tô gia

nhập tổ đội tạm thời.

Tô Liễu

chọn "Chấp nhận" trong nỗi ưu tư, kênh chat tổ đội lập tức bật sáng.

[Tổ

Độil Doanh Vũ: Ha ha ha, mình và Bạch Tuyết đã trả thù được cho cậu rồi

[ Tổ

Đội ] Bỗng Dưng Muốn Chết: ?? Chuyện gì thế? Bạch Tuyết đâu?

[Tổ

Đội] Bạch Tuyết: Để Doanh Vũ kể cho chị nghe. Em đang ấp ủ một câu nói thật hay

ho để đặt dấu chấm hết cho công cuộc cướp rể thành công.

[Tổ

Đội] Doanh Vũ: Tô Tô, vừa rồi mình và Bạch Tuyết đăng kí tham gia PK trong trò

đoạt hôn. Bạch Tuyết may mắn, đối thủ của cô bé bị rớt mạng, nên đã giành chiến

thắng thành công. Còn mình đen đủi, vừa vào phòng thi đấu

một

phút thì đã bị Kiêu Dương hạ gục.

[Tổ Đội

] Bỗng Dưng Muốn Chết: Bị Tử Hỏa hạ gục? Tiểu Thích cậu cướp bà cô già Yêu Tinh

làm gì, đầu óc có vấn đề sao?

[Tổ

Đội] Doanh Vũ: Xin cậu, mình là nick nữ, chỉ cướp rể thôi. Kiêu Dương Tự Hỏa

canh giữ Chiến Ngự Lâm Lâm, ha ha, không giữ em gái mà lại giữ em rể, sợ cậu ta

chạy mất chắc?

[Tổ

Đội] Bỗng Dưng Muốn Chết (toát mô hôi) Trí tưởng tượng của cậu thật phong phú!

Trò

"đoạt hôn" trong Anh hùng rất độc

đáo. Hai bên nhà trai và nhà gái chọn ra hai người đứng canh gác cửa trước cửa

sau của cô dâu chú rể trong vòng một tiếng. Những người chơi tham gia đoạt hôn

lần lượt tới thách đấu theo thứ tự đăng kí, nêu đánh thắng người gác cửa sẽ

được bế người đẹp về.

Tham

gia đoạt hôn phải nộp cho bà mối một ít tiền gọi là phí nghịch chuyển thiên

duyên. Người giữ cửa đẳng cấp rất cao và trong khoảng thời gian làm nhiệm vụ,

họ đuợc phép chỉ đấu tay đôi với từng người đoạt hôn, nếu bị đánh gần chết sẽ

được khôi phục lại, liên tục sử dụng chức năng sát thương.

Tóm

lại, phần mềm thiết kế thiên về phía gia chủ, nên rất ít ngưòi chơi muốn tới

đoạt hôn. Cuối buổi lễ, phòng thi đấu sẽ biến thành nơi phát bao lì xì. Cả đám

sẽ hớn hở nộp một chút lệ phí cho bà mối rồi đến đây để nhận lì xì của cô dâu

chú rể.

Đúng

lúc Tô Liễu định hỏi Bạch Tuyết về người giữ cửa đột nhiên bị rớt mạng kia thì

trên kênh thu phí bất ngờ bật ra hai câu nói quái dị.

[Thế

Giới ] Yêu Tinh Áo Choàng: Thịnh Thế Hoan Đằng, ý gì? Lâm Lâm đã tin tưởng

ngươi như thế, sao ngươi để người khác vào, phá hoại hôn sự của bọn ta!

[ThếGiới]

Yêu Tinh Áo Choàng: Thịnh Thế Hoan Đằng ngươi có ý gì? Lâm Lâm đã tin tưởng

ngươi như thế sao ngươi lại cố ý để người khác vào phá hoại hôn sự của bọn ta!

Câu nói

tựa viên sỏi ném xuống mặt hồ, khiến bốn bề bắt đầu dậy sóng. Trong chốc lát, những

người hiếu kì những kẻ xấu tính, những đứa tọc mạch từ đâu đổ tới thổi

phồng câu chuyện.

[Thế

Giới] Bôi Bôi Sơn: AAAAAAAAA... là Thịnh Thế Hoan Đằng sao? Lẽ nào Thần Thú đại

nhân không ủng hộ cuộc hôn nhân này?

[ Thế

Giới] Bắc Phong Nã Cá Xuy: Rõ như ban ngày, Chiến Ngự Lâm Lâm hình như là anh

em kết nghĩa của đại nhân. Nếu là ta, ta cũng chẳng để cho người anh em của

mình lấy mụ đàn bà năm dạ ba lòng.

[Thế

Giới] Nhẫn Giả Thâm Khuê: Lệnh huynh nói chí phải!

[Thế

Giới] Bối Bôi Sơn: Bắc Phong, Bắc Phong, hình như có lệnh truy sát huynh trên

kênh thế giới đây!

[ThếGiới]

Hồng Trần Nhất Kỵ Phi Tử Tiếu: Kẻ nào ghen ghét nói Yêu Yêu năm dạ ba lòng?

Hừm, chuyện của người khác đâu đến lượt các người lo. Chiến Ngự Lâm Lâm đã đồng

ý làm đám cưới, lũ chó các ngươi sủa ích gì?

[Thế

Giới] Doanh Vũ: Ôi ôi cô em, bọn ta chỉ nói chuyện đám người bẩm sinh đã thích

chuyện ong bướm thì việc gì đến cô em, cô em kêu quang quác lên làm gì?

Trong

số chuỗi tin chat liên tiếp, không thấy bóng các nhân vật chính.

Tô Liễu

tìm bảng danh sách người chơi, hệ thống Thịnh Thế Hoan Đằng đang online. Cô

phần nào đã hiểu sự việc.

Việc

Bạch Tuyết đoạt hôn thành công chắc chắn do anh Thịnh Hoan tạo điều kiện. Còn

về lí do, cũng giống như cô trước đây, anh thấy bất bình thay cho Tiểu Triệt

nên đã nhẹ nhàng dạy cho Yêu Tinh một bài học

Khi còn

nhỏ, mỗi lần biết cô và Tiểu Triệt bị bắt nạt, anh luôn im lặng song sẽ âm thầm

đi trả thù. Việc Khâu Kiều Nhan cùng Tiểu Triệt, chắc thời gian đầu anh Thịnh

Hoan cũng vui vẻ tác hợp. Nhưng sau bao việc xảy ra, anh bắt đầu thấy ghét cô

vì đã không thèm đếm xỉa đến tình cảm của cậu em mình, nên đã chuyển sang phá

đám.

đương nhiên, có lẽ Tiểu Triệt cũng đã thổ lộ với anh Thịnh Hoan ý nghĩ không

muốn kết hôn của mình, nếu không thì... anh đã tìm cách khác, thay vì làm cô ta

mất mật ngay trong đám cưới.

[Thế

Giới] Yêu Tinh Áo Choàng; Thịnh Thế Hoan Đằng, ta biết là ngươi đang online. Nam từ hán

dám làm dám chịu, đừng như con rùa rụt cổ nữa. Sao ngươi lại đốì đâu với ta?

[Thế

Giới] Tiểu Bố: Yêu Tinh này, có việc gì đóng cửa bảo nhau, đừng loa lên thế

giới làm gì.

[Thế

Giói] Chiến Ngự Lâm Lâm: Đừng gây sự nữa, Yêu Yêu, PM đi.

[Thế

Giới] Yêu Tinh Áo Choàng: Tôi nhịn quá lâu rồi. Lâm, anh Thịnh Hoan nhà anh

không thích tôi điểm gì làm ơn nói thẳng ra. Cớ sao cử ngáng chân tôi thế? Lần

trước phản đồ bị trục xuất, anh ta đã giết tôi, lần này lại phá hoại

đám cưới của chúng ta. Sở Thịnh Hoan, nói mau, ta đã đắc tội gì với ngươi?

Khâu

Kiều Nhan điên cuồng loa khắp thế giới, ai can ngăn cũng không được. Cô ta một

mực chĩa mũi dùi về phái Thịnh Thế Hoan Đằng. Lát sau, các thanh âm dần biến

còn lại nỗi thổn thức của Yêu Tinh bao phủ cả thế giới

[Thế

Giới] Kiêu Dương Tự Hỏa: Thịnh Hoan, vừa rồi tiểu khu bị mất điện à?

Sau

cùng, Khâu Kiêu Dương đã phải lên tiếng

[Thế

Giới] Sở Thịnh Hoan Đằng: Không phải

Giọng

điệu thản nhiên, không giải thích, cũng chẳng xin lỗi, rõ ràng là một hành động

cố ý.

Thịnh

Hoan vừa lên tiếng, cả kênh thế giới yên lặng đợi những lời tiếp theo của anh.

Nhưng mãi một lúc lâu vẫn chỉ có hai chữ treo ở trên cao kia.

[Thế Giới]

Yêu Tinh Áo Choàng: Không phải mất điện vậy là cố ý! Tại sao ngươi cứ nhằm vào

ta thế hả? Hết lần này tới lần khác, ta vì nể mặt Tiểu Triệt mà bỏ qua cho

ngươi, nào ngờ ngưoi càng ngày càng quá đáng!

[Thế Giới]

Kiêu Dương Tự Hỏa: Người anh em, xin hãy nói rõ lí do trước toàn thể người chơi

trong server. Ta cũng không thiên vị, Yêu Yêu nếu sai phải xin lỗi. Nhưng việc

của bọn trẻ, chúng ta đừng nên quản. Là hai đứa giận dỗi nhau chút thôi.

[Thế Giói]

Chiến Ngự Lâm Lâm: Kiêu Dương huynh, Yêu Yêu, việc này không liên quan tới

Thịnh Hoan huynh, ta đã thấy mất mặt, nên không muốn kết hôn nữa.

[Thế

Giới] Kiêu Dương Tự Hỏa: Lâm Lâm, ta biết nhưng việc làm của Yêu Yêu khó có thể

chấp nhận. Nhưng hôn lễ hôm nay không ai ép buộc đệ cả. Một khi đệ đã đồng ý

đổng ý tái hợp thì không nên hành xử như vậy.

[Thế

Giói] Thịnh Thế Hoan Đằng: Chẳng có gì không nên cả. Tiểu Chiến, đệ hãy nhớ câu

này: người cho ta một, ta đáp lại người mười, người nợ ta một ta đòi người một

trăm

[Thế

Giới] Kiêu Dương Tự Hòa: Thịnh Hoan, đừng quá thù hận như thế. Ta chi có một

đứa em gái bướng bỉnh, nể tình huynh đệ, mong huynh hãy bỏ qua cho nó.

Kiêu

Đương Tự Hỏa vừa dứt lời, cả thế giới lại lặng yên

Cũng

như những người chơi đang online khác, Tô Liễu trân trân nhìn kênh chat.

Hôm nay

là ngày gì thế này? Tử Hỏa cùng anh Thịnh Hoan sao có thể lôi nhau ra trước bàn

dân thiên hạ như vậy?

Thứ vũ

khí nước mắt của bà cô Yêu Tinh quả thực là ghê gớm.

Ngay cả

mẫu người.. như anh Thịnh Hoan mà cũng bị cô ta kéo lên kênh thế giới nói

chuyện đời tư. Giữa lúc Tô Liễu đang lòng đầy cảm thán, kênh chat thế giới vụt

hiện một câu dài dằng dặc.

[Thế

Giới] Thịnh Thế Hoan Đằng: Không phải riêng huynh có em gái, cũng không phải

riêng em gái huynh lá ngọc cành vàng. Kiêu Dương, đã nói thì nói cho hết nhé.

Em gái huynh, ta đây thấy chướng mắt từ lâu rổi. Việc cô ta giở trò với Liêu

Liêu nhà ta, ta không bao giờ quên. Nhưng nể mặt Tiều Triệt nên đã bỏ qua. Nào

ngờ đến Tiểu Triệt cũng lại bị ức h**p. Yêu Tinh Áo Choàng, ngươi nghe cho rõ

đây, từ nay vể sau đừng để ta trông thây, nếu không hễ gặp là ta giết!

Mặt đất

như rung chuyển, còn lòng Tô Liễu trào dâng cảm xúc khó tả, một nỗi uất nghẹn

bỗng dưng vỡ òa.

Anh

ấy nói: Không phải riêng huynh có em gái, cũng không phải riêng em gái huynh lá

ngọc cành vàng.

Anh ấy

nói: Việc cô ta giở trò với Liễu Liễu nhà ta, ta không bao giờ quên.

Cô chớp

chớp đôi mắt bồ câu và thấy cay cay nơi sống mũi, bỗng chốc, nước mắt nhạt

nhòa. Nỗi tủi thân tưởng chừng đã quên từ lâu chợt dội về. Tô Liễu mím môi nhì

chăm chăm hàng tin nhắn của anh Thịnh Hoan, hít một hơi thật sâu và sung sướng

mỉm cười qua làn nước mắt.

Cả thế

giới bàng hoàng giây lát rồi điên cuồng trở lại

[Thế

Giới] Bối Bối Sơn: Chẹp chẹp, truy sát lệnh cấp đại thần thật khiếp.

[Thế

Giới] Nhẫn Giả Thâm Khuê: Tò mò quá, Liễu Liễu mà Thịnh Hoan đại thần nhắc tới

là ai thế? Em gái à? Nàng có trong game này không? Tiểu Triệt là Chiến Ngự Lâm

Lâm sao? Tò mò quá!

[Thế

Giói] Hồng Nhan Phi Tuyết: Oa oa oa. vừa rồi mình cảm động quá... Thịnh Thế đại

nhân đẹp trai quá đi... Đại nhân ơi, vì người mà thiếp hiến dâng lần đầu loa

thu phí này!

[Thế

Giới] Yêu Tinh Áo Choàng: Sở Thịnh Hoan, ngươi nói ta nghe, ta đã làm gì Tô

Liễu hả? Người Lâm Lâm yêu là ta, ta có gì sai chứ? Ta gọi điện nói cô ta đừng

lãng phí thòi gian nữa thì có gì sai?

[Thế

Giới] Bảo Khí Giang Hồ: Đừng mang những ân oán cá nhân đời thường lên kênh thế

giới.

[Thế

Giới] Tiểu Bố: Đúng thế.

[Thế

Giới] Chiến Ngự Lâm Lâm: Nàng từng gọi điện cho Liễu Liễu sao?

[Thế Giới]

Thịnh Thế Hoan Đằng: Mẹ kiếp, Khâu Kiêu Dương, quản cho chặt cô em đang phát

điên của huynh lại!

[Thế

Giới] Kiêu Dương Tự Hỏa: Yêu Yêu, muội có ngay đi không, coi như ta xỉn muội

đây. Thịnh Hoan, là em ta sai. Có dịp mọi người gặp nhau một lần, ta sẽ nói nó

xin lỗi Liễu Liễu nhà huynh.

[Thế

Giới] Yêu Tinh Áo Choàng: Đầu óc anh có bị bệnh không thế? Sao em phải xin lỗi

cô ta, vì sao chứ?

[Thế

Giới] Doanh Vũ: Vì ngươi là đồ óc bã đậu, vì ngươi là đồ ngốc, là kẻ điên, đồ

thần kinh, dở hơi, đồ tiện nhân, tiện nhân, tiện nhân!

[Thế

Giới] Thiên Địa Bất Nhân: Kiêu dương huynh, xin huynh đừng vội vàng trách mắng

Yêu Tinh, đệ cảm thấy có sự hiểu nhầm.

[Thế

Giới] Doanh Vũ: Hiểu nhầm cái con khỉ! Mẹ kiếp, Thiên Địa Bất Nhân, ông đây còn

tưởng ngươi là kẻ tử tế, không ngờ cũng đủ là đồ tiểu nhân núp váy mụ đàn bà đê

tiện.

[ThếGiới]

Tạc Dạ Tiểu Thẩn: Doanh Vũ, Mẹ kiếp, ta chửi cả nhà ngươi, đồ ghen ăn tức ở.

[Thế

Giới] Doanh Vũ: Nhà nào có chó điên mau ra dắt về. ông đây không chấp lũ hèn hạ

sợ lệnh truy sát phải dừng nick phụ để sủa lung tung.

Bị

Doanh Vũ khiêu khích, Tạc Dạ Tiểu Thẩn (nick phụ của Tạc Dạ Tinh Thần) liền

phản kích. Thế là cả thế giới náo loạn chửi bới, nước bọt văng tứ tung, tổ tông

bị lôi ra bằng hết, cho đến các loại bộ phận trên cơ thể cũng lần lượt bị phơi

bày. Sau cùng, đám người điên cuồng chửi để mà chửi, nỗi phẫn uất của Yêu Tinh

Áo Choàng theo đó chìm nghỉm luôn.

Tính

tang... Tính tang...

Tiếng

nhạc chuông di dộng vang lên thảnh thót trong đêm. Tô Liễu dời mắt khỏi màn

hình, với tay nhặt chiếc di động ở trên bàn.

'Liễu

Liễu..." Tiếng nỏi trầm âm dịu dàng, "Em chưa ngủ?"

“Dạ,

anh Thịnh Hoan, em chưa." Tô Liễu nói khe khẽ, giọng vẫn hơi sụt sịt.

"Sao

thế em bị cảm à?" Đầu dây bên kia lập tức cảm nhận được sự khác lạ.

"Không

ạ-." Tô Liễu hít một hơi thật sâu và mím chặt môi

Bỗng

nhiên, cô thấy xúc động đến mức muôn kể cho anh nghe tất cả.

Bỗng

nhiên, cô muốn nói lời xin lỗi anh, xin lỗi về thái độ sợ hãi xa lánh anh trong

suốt sáu năm qua

Vụ

cưỡng hôn tình cờ năm đó, ngoài việc bắt đầu cơn ác mộng triền miên của cô, còn

khiến cô nhận ra rằng, anh là người đàn ông có thể làm cô tổn thương. Cảm giác

sợ hãi khủng khiếp tới mức cô quên mất một điều: anh là anh trai, là anh Thịnh

Hoan luôn bảo vệ cô từ nhỏ .

Vì luôn

trốn tránh, nên quan hệ trở nên xa cách. Nhớ lại những chuyện ngày trước, Tô

Liễu không ngừng nhắc nhở mình rằng anh đối với cô rất tốt nhưng trong tim, cô

chưa thấy rung động. Chưa từng.

"Anh

Thịnh Hoan", Cô khẽ gọi, rổi ngập ngừng hồi lâu, "Muộn thế này rổi,

anh gọi em có việc gì không ạ?"

"Ồ,

không có gì." Anh trả lời sau một lúc im lặng.

“Chỉ

là...”

"Liễu

Liễu, nếu bị ai bắt nạt, em nhớ nói với anh, anh sẽ dạy cho chúng một bài

học." Anh đột nhiên buông lời, giọng hết sức bình thản.

Tô Liễu

thoáng nghẹn ngào, đưa mắt nhìn lên màn rồi nhanh chóng vượt qua nỗi xúc động,

Cô vờ tỏ ra vui vẻ "Em có còn bé nữa

đâu, mà để cho người khác bắt nạt? Anh Thịnh Hoan yên tâm, giờ em ghê gớm lắm

rồi!"

"Ha

ha.." Tiếng cười trầm ấm làm rung cả máy. Niềm vui lâng lâng ngập tràn,

xóa tan nỗi lạnh lẽo trong đêm.

Nói

chuyện xong với anh Thịnh Hoan, tâm trạng của Tô Liễu tốt hơn rất nhiều. Và

những tranh chấp trong trò chơi chỉ là chuyện nhỏ

Thế là

cô nói với Doanh Vũ.

[Tổ

Đội] Bỗng Dưng Muốn Chết: Tiểu Thích, đừng chửi nữa mình đột nhiên rất khâm

phục bà cô già Yêu Tinh

[Tổ

Đội] Doanh Vũ: Cậu vừa bị quạt trần rơi vào đầu à?

[Tổ

Đội] Bỗng Dưng Muốn Chết: Cô ta ngông cuồng như thế mà vẫn hiên ngang đứng giữa

đất trời, thật anh dũng, thật anh dũng biết bao!

[Tổ Độí

] Quả Táo Bạch Tuyết: Ha ha ha, vậy là em có thể viết đoạn kết cho bản anh hùng

ca bi tráng. Ha ha ha, làm văn khó quá, em loay hoay cả ngày trời mà vẫn loanh

quanh với bốn mươi chữ giới thiệu khái quát. Em phải học cách chị Tiễu Ngược

tung hứng bà cô Yêu Tinh Áo Choàng mới được.

[Tổ

Đội] Doanh Vũ: Bạch Tuyết tức khí à? Sao cứ ha ha ha mãi thế?

[Tổ Đội

] Quả Táo Bạch Tuyêt : Em thấy kiểu cười này của anh rất hay, nên copy paste

làm lời dẫn...

[TỔ

Đội] Bổng Dưng Muốn Chết: Chưa thấy người đã thấy cười, đó là phong cách của

người đẹp Vương Hy Phượng trong Hồng Lâu Mộng, ngưỡng mộ ngưỡng mộ.

[Tổ Đội

] Doanh Vũ: Người đẹp sao? Vương Hy Phượng sao, Tiểu Ngược và Bạch Tuyết hai

người nổ chết mình rồi đấy!

Tô Liễu

nhìn màn hình mỉm cười, cho tới khi Bạch Tuyết đáng yêu tung ra một trái lựu

đạn.

Hệ

thống :Người chơi Quả Táo Bạch Tuyết hủy bỏ hôn

ước với Phu quân Chiến Ngự Lâm Lâm. Lý do: hồi sau sẽ rõ.

[Loa]

Quả Táo Bạch Tuyết: Với tư cách hot girl đòi sống có lí tưởng và trên tinh thần

học hỏi nghiên cứu bản cô nương đã bắt tên đàn ông mắt lé nhất server về để tận

mắt quan sát

[Loa]

Quả Táo Bạch Tuyết: Nhận thấy tên này đầu 4 sừng, râu mọc quặp, lại thêm chứng

quáng gà, coi Phan Kim Liên như báu như ngọc.

[Loa]

Quả Táo Bạch Tuyết: Trân trọng giới thiệu, người đàn ông mặc váy đời mới nhất!

Xin mọi người một tràng pháo tay...

[Loa]

Doanh Vũ: Độp độp độp...

Quả Táo

Bạch Tuyết gửi tin rất nhanh, chắc hẳn đã viết sẵn bên cạnh rồi copy paste liên

tục. Tô Liễu chưa kịp phản ứng thì các kênh chat khác đã rầm rầm phản hồi.

Không nghỉ ngợi nhiều, Tô Liễu vội nhắn lên kênh Tổ Đội.

[Tổ

Đội] Bỗng Dưng Muôn Chết: Bạch Tuyết, em đang ở vị trí nào?

[Tổ

Đội]Quả Táo Bạch Tuyết: Ha ha ha, chơi loa tốn kém nhưng đã quá, nick đỏ rồi,

đỏ rồi...;

[Tổ

Đội] Doanh Vũ: Tiểu Ngược, Tiểu Ngược, cậu không phải đến nữa. Việc này không

liên quan tới cậu. Mình và Bạch Tuyết đã sớm tính đến việc bị truy sát rồi.

Tô Liễu

mở địa đồ, nhìn vị trí của các thành viên trong tổ đội. Minh Yểm tỉ tỉ đang

cùng Tô Liễu giết quái, cô quay sang nói với tỉ tỉ vài câu rồi quất ngựa thẳng

tiến. Nhưng mới đi được nửa đường thì gia tộc có thông báo.

Quả Táo

Bạch Tuyết đã rút khỏi gia tộc NP Những Nữ Vương Của Trời Xanh.

Doanh Vũ

đã rút khỏi NP Những Nữ Vương Của Trời Xanh.Tiếp đó, Lão Đại và Minh Yểm tiỉtỉ

nhập vào tổ đội.

[Tổ Đội

] Lão Đại: Tiểu Thích, Quả Táo, hai đứa giở trò gì

[Tố

Đội] Doanh Vũ: Bọn em rút khỏi gia tộc để tránh gây liên lụy cho cả nhà.

[Tổ

Đội] Quả Táo Bạch Tuyết: Đúng thế Minh Yểm tỉ tỉ cứ mặc bọn em, em và Doanh Vũ

đã bàn với nhau rồi, nếu đoạt hôn thành công sẽ khiến bà cô già Yêu Tinh phải

mất mặt

[Tổ

Đội] Doanh Vũ: Mẹ kiêp, con chó đó cậy quyền cậy thế không cho cô ta vài cái

bạt tai thì không phải là người.

[Tổ

Đội] Bỗng Dưng Muốn Chết: Em cũng muốn rút khỏi gia tộc. Minh Yểm tỉ tỉ, Lão

Đại, em cùng Tiểu Thích và Bạch Tuyết là được rồi. Hai người đừng tới nữa nhé!

Vài ngày nữa, sự việc lắng xuống, bọn em sẽ lại đăng nhập gia tộc

[Tổ

Đội] Lão Đại: Đợi đã... Mặc dù trên thế giới đang chửi bới loạn xị, nhưng chưa

có ai phát lệnh truy sát cả.

[Tổ

Đội] Quả Táo Bạch Tuyết: Thật ạ? Em còn không dám nhìn thế giới.

Đưa

Doanh Vũ và Bạch Tuyết nhập gia tộc trở lại, Tô Liễu mới yên tâm nhìn lên thế giới

và loa phát thanh. Quả nhiên, đám đông vô tích sự vốn thích đâm chọc đang gầm

gào trên đó. Nhưng tuyệt nhiên không thấy anh em Kiêu Dương hay anh Thịnh Hoan

và Tiểu Triệt lên tiếng.

Trong

lúc Tô Liễu đang băn khoăn, chợt cô nhìn thây cột máu của Doanh Vũ và Bạch

Tuyết đang từ màu đỏ chuyển sang màu xám và phía dưới máy tính có mấy hàng chữ.

“ Tô

Tô, mình bị anh Thịnh Hoan nhà cậu giết rồi, ha ha ha” Cố Phi cười hi hi nói.

"Cậu

có kể với Bạch Tuyết việc của mình chưa đấy?” Tô Liễu gửi một cái icon bực bội

và hỏi.

"Không,

cậu yên tâm, chừng nào cậu chưa cho phép sẽ không nói với bất cứ ai. Nhưng, anh

Thịnh Hoan đối tốt với cậu như thế mà cậu quyết không nhận mặt sao?" Cố

Phi lại hỏi

"Vừa

rồi mình hơi xúc động nên cũng định thú nhận nhưng sau lại thôi vì thấy mất mặt

quá. Đúng như cậu đã nói động cơ tham gia trò chơi của mình thật ngớ ngẩn và vớ

vẩn" Tô Liễu buồn rầu nói.

Cố Phi "Nha đầu cậu cuối cùng cũng tỉnh ngộ, lão phu đây cũng thấy yên

lòng."

Liễu: "Cút..."

May mà

thao tác cưỡi ngựa được thiết kế tự động, nên Tô Liễu có thể vừa nói chuyện vừa

chạy thẳng tới chỗ Doanh Vũ và Bạch Tuyết

Đến

nơi, cảnh anh Thịnh Hoan đáng kính đang chà đạp hai ngưòi bạn yêu quý của mình

trong tưởng tượng lại không hể xuất hiện, ngược lại, chiến binh tay cầm Hình

Thiên Phủ đang bị một đám người của hành hội Tân Tinh bao vây.

Phía xa

xa có mây đen vần vũ cùng tiếng ngựa dập dồn vọng tới Tô Liễu chưa kịp nấp thì

đã bị đánh chết.

[Tổ

Đội] Quả Táo Bạch Tuyết: Chết rổồ, chị Tiểu Ngược đột nhiên em lại phải lòng

Nguy Hại Tứ Phương - kẻ si mê chị làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ ?

Tô Liễu

choáng váng. Để mặc thi thể Tiểu Ngược nằm lăn dưới đất, ba người bọn họ quay

sang nói chuyện với nhau.

[Tổ

Đội] Quả Táo Bạch Tuyết: Chị Tiểu Ngược đừng miệt thị em nhé! Vừa rồi, khi Nguy

Hại phi ngựa lao tới đánh nhau với Thịnh Thế Hoan Đằng, em thấy tựa như có muôn

vàn sao sa xuống trước mặt. Chàng

tựa như một thiên tướng giáng phàm, mình khoác Ngữ Thái khôi giáp, chân đạp

Thất sắc Tưởng Vân, cứu em thoát khỏi con nguy nan.

[Tổ Đội

] Doanh Vũ: Bài diễn văn lần này còn hay hơn cả cái đoạn phải mất mấy chục phút

mới nghĩ ra vừa rồi của em. Nói thật, có lẽ anh hoa mắt. Nhưng em đã bị miễu

sát bởi cái phất tay của Nguy Hại Tứ Phương lúc đánh nhau với Thịnh Thế Hoan

Đằng, đúng không? Bạch Tuyết, không phải có ý đả kích em, nhưng anh nghe nói

một người anh em của Nguy Hại Tứ Phương bị Thịnh Thế Hoan Đằng giết rất thảm.

Vì thế, hai người bọn họ có tư thù, chứ không phải hắn tới để cứu em đâu.

[Tổ

Đội] Quả Táo Bạch Tuyết: Em hận anh, em hận anh, em hận anh! Ahhh, em vừa xem

đoạn ghi hình trận đấu, đúng là em bị Nguy Hại Tứ Phương giết

[Tổ

Đội] Bỗng Dưng Muôn Chết: Bạch Tuyết đừng khóc nữa. Theo kinh nghiệm của chị,

cách em và Nguy Hại gặp nhau chính là sự khởi đầu của một mối tình si. Trong

tiểu thuyết có viết thế này, cho dù về sau có yêu đến long trời lở đất, yêu đến

quên sống quên chết, người đàn ông vẫn giữ lại hình ảnh của người phụ nữ đã

từng bị anh ta làm tổn thương.

Vậy là,

dù cho Thần Thú đại nhân Nguy Hại Tứ Phương rõ là kẻ bn th, kẻ bội tình, kẻ

dan díu với rất nhiều nữ nhân theo lời đồn đại thì cô nữ sinh lớp mười một –

Quả Táo Bạch Tuyết đáng yêu - vẫn đem lòng yêu mến hắn ta một cách vô điều

kiện.

Một lần

sau khi bị chém g**t ch*t đi sống lại, sống lại hết đi vô số lần, cô bé đã được

Nguy Hại để mắt tới

“Chị Tiểu

Ngược, em định chat webcam với anh ấy. Anh ấy không chê con gái xấu, nhưng làm

bạn gái anh trông phải xinh xắn." Quả Táo Bạch Tuyết gửi tin nhắn cho Tô

Liễu.

Tô Liễu

lặng người, suy nghĩ một lát rổi khuyên "Em còn nhỏ, nói vài ba câu cùng

Nguy Hại qua trò chơi là xong. Tuyệt đối không nên tùy tiện gặp mặt. Chị có cảm

giác, người này lớn tuổi hơn em rất nhiều, em phải cẩn thận đấy!"

"Em

thích người già dặn mà." Bạch Tuyết chuyển chú đề và add một icon mặt cười

lớn.

Tô Liễu

cũng gửi một icon mặt cười và không nói gì thêm. Thật ra, cô không biết nên

khuyên gì, còn nhớ ngày mới chơi Ngụy Tấn Phong Lưu, cô cũng như Bạch Tuyết bây

giờ, đã si mê một nick con trai. Kết quả anh ta cưới một nữ game thủ khác,

khiến cô thật sự đau lòng, buồn mất nửa tháng trời. Giờ nghĩ lại thấy thật ngốc

nghếch.

Tình

yêu trên mạng vốn là thế. Lần thứ nhất điên cuổng, lần thứ hai thường thường,

còn về sau, chỉ là một trái tim khô cằn đáng thương.

Kết hôn

hay ly hôn, chẳng qua chỉ là hai cái click chuột, chỉ cần... đừng phát triển ra

ngoài cuộc sống thật.

Thời

gian nghỉ hè nhiều, Tô Liễu ngày ngày vùi mình trong game để luyện cấp. Thi

thoảng còn dùng tiền tiêu vặt mua chìa khóa rương báu, mở lấy ít trang bị, nên

thăng cấp khá nhanh- Chẳng bao lâu, cô đã lên tới cấp 130.

Trong

game này, dưới cấp 140 còn tương đối dễ. càng về sau, số điểm kinh nghiệm để

được tăng cấp dần nhiều lên. Và phải bỏ tiền ra mới có thể lên cấp được.

Hôm đó,

có nhiệm vụ đi giết quái ở địa đồ công cộng , khi dùng Quyển Trục tới thẳng lữ

đ**m truyền tống, Tô Liễu 0 out khỏi giao diện và lên diễn đàn chính thức xem

chiến lược

Trên

thực tế, để đánh BOSS, ngoài thao tác chiên đấu linh hoạt, game thủ còn cần xem

chiến lược để bắt đúng nhịp.

Khu

chiến lược và khu tin tức không ở cùng một chỗ. Nhưng sau khi xem chiến lược

xong, Tô Liễu đột nhiên nhớ tới việc xảy ra mấy ngày trước đó, liền chuyển sang

khu tin tức

Quả

không ngoài dự đoán, những topic liên quan đẽn việc suy đoán mối quan hệ giữa

cô, Tiểu Triệt và Khâu Kiều Nhan mọc lên như nấm sau mưa.

Nội

dung của topic trên cùng mới thật gay cấn, đại ý là: Chiến Ngự Lâm Lâm vốn đang

yêu em gái của Thịnh Thế Hoan Đằng. Nhưng qua trò chơi, đã quen Yêu Tinh Áo

Choàng, vì cô ta xinh đẹp, dịu dàng hơn em gái của Thịnh Thế Hoan Đằng nên

Chiến Ngự Lâm Lâm đã thay lòng đổi dạ, nhưng Thịnh Thế muội muội lại không chịu

buông tay, năm lần bảy lượt tới tìm cậu ta hòng cứu vãn tình yêu. Do đó, Yêu

Tinh Áo Choàng đã giấu Chiến Ngự Lâm Lâm, gọi điện mắng mỏ Thịnh Thế muội muội

vì đã bám riết người yêu của cô ta không chịu buông tay. Thịnh Thế Hoan Đằng

đương nhiên tức giận trước việc em gái bị bỏ rơi. Nhưng chuyện tình cảm không

thể ép buộc, hơn nữa Chiến Ngự Lâm Lâm cũng là em kết nghĩa của anh ta. Vì vậy,

Thịnh Thế Hoan Đằng đành nén nỗi uất ức, đổ mọi tội lỗi lên đầu Yêu Tinh. Hiềm

nỗi anh trai Yêu Tinh lại là bạn thân nên Thịnh Thế Hoan Đằng không thể ra tay.

Cho tới khi Yêu Tinh Áo Choàng quay sang Thiên Địa Bất Nhân...

Tô Liễu

tức giận muốn nổ tung.

Đoạn

văn với lời lẽ khách quan kia thực ra là đang đẩy cô vào vai trò của một người

con gái đáng thương đã bị bỏ rơi mà không chịu buông tay.

Quả

nhiên, comment phía dưới đều là những nội dung đại khái như "Tuy

thông cảm với Thịnh Thế muội muội, nhưng vẫn cảm thấy cô nàng này thật quá

ngốc. Người yêu đã thay lòng thì có hạ thấp mình cũng phỏng ích gì? Hãy giữ cho

mình chút sĩ diện. Đàn ông con trai lành lặn thiếu gì."

"Suy

nghĩ của tôi về Thịnh Thế muội muội tựa như Lỗ Tấn đối với chị Tường Lâm thương người bất hạnh mà giận người không biết đấu tranh!"

Đương

nhiên, cũng có những coment khác chửi mắng Yêu Tinh.

"Ôi

chao, giờ đây kẻ thứ ba cũng được nói lí sao? Đã cướp người yêu của người ta mà

lại còn gọi điện đến chửi rủa. Thật là vô liêm sỉ! Ta mà là Thịnh Thế muội

muội, thì đã vả nát cái miệng không biết xấu xa kia."

"Mình

cảm thấy nội tình có vấn đề. Ai mà biết được, là Thịnh Thế muội muội níu kéo

hay Chiến Ngự Lâm Lâm muốn bắt cá hai tay? Thịnh Thế muội muội không phải người

trong game, trên đây chỉ là cách diễn giải một chiều."

Lại có

comment theo kiểu giật gân "Sao

không ai nghĩ rằng là vì Thịnh Thế Hoan Đằng thầm yêu Yêu Tinh Áo Choàng, ha ha

ha, ta còn nhớ, hai người đó trước kia từng ngồi Tình Lữ Quy Xa. Sau này Yêu

Tinh hết xuất giá lại cải giá, nên quan hệ giữa họ mới dần phai nhạt."

Đọc tới

commen nói anh Thịnh Hoan thầm yêu Khâu Kiều Nhan, Tô Liễu suýt sặc nước. Mọi

ưu phiền bỗng dưng tan biến. Trình độ suy diễn của đám "người cõi

trên" này ngoài sức tưởng tượng của cô.

Tô Liễu

bò ra bàn ho sặc sụa, vội rút giấy ăn từ ngăn kéo ra lau nước mắt. Sau đó, cô

đóng diễn đàn rồi quay trở lại chơi lúc này đang được để ở chế độ cưỡi ngựa tự

động.

Vì con

đường từ lữ quan thông ra bên ngoài vừa thẳng lại rộng, không có chỗ rẽ. Nếu

gặp chỗ rẽ thì ngựa vẫn tiếp tục thẳng tiến, còn gặp chướng ngại vật thì sẽ

đứng lại, thật đơn giản! Có điều... Có điều... chuyện gì đã xảy ra thế này?

Phía xa

xa một dòng nước chảy uốn lượn quanh núi đá, bên hồ nước liễu rủ lơ thơ, có..

mấy con quái thú mới bị giết và... một thi thể đàn ông... Biến dạng. Cô hoàn

toàn không hiểu gì. Bảng ghi chép ở cột chiến đấu vẫn còn hiển thị: Ngựa

chiến của bạn đã giẫm phải người chơi Kiêu Dương Tự Hỏa khiến người này bị

thương, trừ 25 điểm.

Người

chơi Kiêu Dương Tự Hỏa dùng dây cương quất bạn ngã ngựa. Lật lại những tin nhắn

còn lưu lại ở cửa sổ chat.

[Hiện

Thời] Kiêu Dương Tự Hỏa: Tiểu

Ngược, nàng nỡ mưu sát phu quân của mình, lại đang tâm để vó ngựa chà đạp khuôn

mặt anh tuấn của ta.

Tô Liễu

điều khiển thiếu nữ trong game nhảy tới bên cái xác giả chết, rồi giẫm đạp một

hồi cho thỏa sức. Cô nói: "Đây là sự trừng phạt đối với kẻ dám ức h**p con

gái nhà lành! Ta thay mặt trăng trừng phạt nhà ngươi."

[ Hiện

Thời] Kiêu Dương Tự Hòa: Chỉ cần nương tử vui, muốn thế nào cũng được. Nhưng vì

hạnh phúc tương lai cùa nương tử, ta không thể không dặn nàng, một câu. Nàng

làm ơn tránh chỗ huyệt đan điền dưới rốn một gang hộ ta nhé!

Khục

khục...

Tô Liễu

đáng thương lại bị sặc nước. Cô đây cái cốc ra xa, sau này sẽ không bao

giờ uống nước trong khi chơi game nữa. Sau khi gửi một

chuỗi những dấu chấm lửng, thây ma gỉa chết kia lại bắt đầu lảm nhảm.

[Hiện

Thời] Kiêu Dương Tự Hỏa: Thật đúng là trời định. Tiểu Ngược, thật không ngờ sau

bao nhiêu sự việc đã xảy ra, cuối cùng, nàng vẫn ngã vào lòng ta.

Sau

tiếng nổ long trời lở đất, Tô Liễu thấy đầu óc mình hết sức mông lung. Kể từ

khi được nghe giọng của Kiêu Dương, lại được gặp mặt anh ta ngoài đời - một

người con trai hào hoa phong nhã, Tô Liễu thực sự không thể hiểu nổi. Sao anh

ta có thể hóa thân thành một ông chú Tự Hỏa già chơi trống bỏi thế này? Gặp lần

nào là nổ tung trời lần ấy.

Tô Liễu

rùng mình, cô bắt đầu lạch cạch gõ trả lời.

[ Hiện

Thời] Bỗng Dưng Muốn Chết: Cho dù là tiếng sét gian tình chăng nữa, thì Tử Hỏa

ngươi cũng đã chọn nhầm đối tượng rồi. Chỉ cổ ngựa của ta mới ngã vào lòng

ngươi thôi.

[Hiện

Thời] Kiêu Dương Tự Hỏa: Tiếng sét... gian tình? Từ này nàng đánh sai rồi, quả

thật quá bn th.

[Hiện

Thời] Bỗng Dưng Muốn Chết: Ngươi thật quá... dm đng. Ý của ta là, ngươi và

con ngựa Tiểu Thông Hoa của ta vừa gặp đã.. phải lòng nhau, sao, có gì sai à?

[Hiện

Thời] Kiêu Dương Tự Hỏa: Ahhhh! Nàng không thế tỏ ra thục nữ một chút cho ta

vui lòng sao.

[Hiện

Thời] Bỗng Dưng Muốn Chết: Được thôi. Nể tình bạn bè, thỉnh thoảng ta sẽ cho

ngươi mượn Tiểu Thông Hoa chơi trò... biến ái. Ngươi sẽ không phải đi tìm tình

yêu nữa.

[Hiện

Thời] Kiêu Dương Tự Hỏa: Tiếu Ngược, mấy hômnay tâm trạng ta thật sự rât tồi

tệ, nàng làm ơn hiểu biết một chút có được không?

Những

ngón tay đang gõ bàn phím của Tô Liễu đột nhiên dừng lại

Lần

trước, anh Thịnh Hoan lên kênh thế giới công kích Kiều Nhan, Tử Hỏa bị kẹt

ở giữa, thật ra cũng rất khó xử. Cô nghĩ một lúc rồi từ từ gõ: "Phải chăng

đã cắt đứt tình huynh đệ với Thịnh Thế Hoan Đăng rồi?"

"Không

phải." Khâu Kiêu Dương nhanh chóng trả lời, "Huynh đệ bọn ta không

bao giờ nảy sinh hiềm khích vì cái chuyện cỏn con này, ha ha." Ngập ngừng

giây lát, Kiêu Dương tiếp tục nhắn: "Ta buồn vì em gái mình kia, haizz,

sao nó chẳng ngoan hiền như em gái ai kia chứ?"

Câu

chuyện chuyển hướng sang Khâu Kiều Nhan, nên Tô Liễu nhất thời im lặng. Cô

tuyệt đối căm ghét bà cô này, e rằng nói đến sẽ khó lòng kiềm chế nổi cơn giận.

Thôi thì đành im lặng, lặng lẽ nhìn từng tin nhắn liên tiếp được gửi đến .

"Trước

lúc lên ba Yêu Yêu rất ngoan ngoãn dễ thương. Nàng nói xem tại sao càng lớn nó

lại càng khó bảo đến thế, chẳng như mọi người vẫn nói: lên ba làm sao mười tám

thế đó chút nào. Nó nói với mẹ ta rằng ta ham chơi cùng lũ bạn rượu, khiến bà

đùng đùng xuất hiện những lúc ta tụ tập cùng bạn bè khiến ta muốn phát điên.

Tiểu Ngược, tại sao con gái lại thích mách lẻo thế nhỉ?"

Đã bị

gọi đích danh, lại phải trả lời câu hỏi... hết sức tế nhị này nữa chứ! Ôi trời!

Tô Liễu cười ngất.

[ Hiện

Thời ] Bỗng Dưng Muốn Chết: Ồ! trước tuổi mười lăm ta cũng hay mách lẻo lắm. Em

gái ngươi hẳn vẫn còn rất trẻ con.

[Hiện

Thời ] Kiêu Dương Tự Hỏa: Nỏ đã hai sáu tuổi rồi.

[Hiện

Thời] Bồng Dưng Muốn Chết: Oh, vậy là một cô em gái có thân hình ngự tỉ nhưng

lại có trái tim của Loli rồi

Tô Liễu

làm ra vẻ hiểu biết.

[Hiện

Thời] Kiêu Dương Tự Hỏa: Đúng thế! Nó giống như một đứa trẻ mà ta cần không

ngừng tha thứ và bao dung. Phải rồi, Tiểu Ngược, em gái ta có nhiều việc không

phải với nàng, nàng đừng đế ý nhé. E rằng muốn nghe lời xin lỗi của nó thì chắc

phải chờ tới ngày tận thế. Vì vậy, ta thay nó nói với nàng. Thành thật xin lỗi

nàng.

Nhìn

tới câu này, Tô Liễu thấy rối bời. Nếu như đơn thuần là trò chơi, cô sẽ xua tay

cho qua. Nhưng việc giữa cô và Khâu Kiều Nhan, sao có thể một câu xin lỗi là

cho qua được.

Đang

lúc buồn bã chưa biết trả lời thế nào, trên kênh chat riêng của Tô Liễu bật ra

hàng chữ.

[Nói

Thầm] Doanh Vũ: Tô Liễu! Tô Liễu! Tô Liễu! Cậu mau lên diễn đàn mà xem, ảnh của

cậu đã bị post lên đó rồi! Có cả tên trường nữa! Tô Tô ơi Tô Tô, cậu đã bị lật

tẩy rồi!!

Cái

gì? Tô Liễu thất kinh, vội vàng để lại lời nhắn "có việc phải đi" với

Tự hỏa rồi lập tức đổi giao diện.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.