Chương68: Nosferatu_Ma nữ

"Thân là Father

nói ra câu này thì hơi kỳ quái, nhưng đứa trẻ này đúng là một ả ma nữ.

Hội trưởng lão nên cân nhắc lại việc để Lilith đảm nhiệm chức Father của Nosferatu." Ventrue nói xong liền đứng dậy bỏ đi.

"Nói thì nói

vậy nhưng tất cả các quý tộc có đạo đức ưu tú đều từng thử rồi, mỗi lần

Nosferatu De Leukocyte sống lại đều khiến Huyết Tộc rước lấy rất nhiều

phiền toái. Lần này đổi một Father có tính cách đặc biệt biết đâu sẽ tạo nên kỳ tích." Hội Trưởng Lão trầm ngâm.

"Các trưởng lão tôn quý, đào tạo đời sau không phải thí nghiệm để mà lấy độc trị độc." Ventrue

đã rảo bước tới cửa cười khẽ," Hơn nữa tính cách Lilith không gọi là đặc biệt mà phải gọi là tà ác."

Đoạn đối thoại này phát sinh ở một thời điểm mà tất cả mọi chuyện còn chưa xảy ra.

Khi đó còn chưa có ai biết ngàn năm sau Sange sẽ gặp phải nguy cơ bị hủy

diệt, Nosferatu sẽ phản bội cả Huyết tộc, cũng không ai biết đức mẹ

tương lai của Huyết tộc có tên là Lilith.

Lúc này, Lilith là từ đại diên cho ma nữ tà ác.

"Lilith..."

Ventrue đứng ngoài cung điện hun hương nồng nặc đến làm cho nguời ta nghẹt thở, hất lớp màn cửa màu vàng hoàng kim hoa lệ, lộ ra chiếc giường lớn đỏ

tuơi chiếm gần nửa gian phòng. Làn da tái nhợt, những mái tóc màu đen

màu vàng màu bạc uốn éo dây dưa như rắn, tứ chi quấn lấy nhau, dưới lớp

nền đỏ như máu này càng có vẻ vô cùng dâm loạn....

"Lilith, Hội

trưởng lão giao nhiệm vụ mới." Thân vương Ventrue mặt không đổi sắc nhìn cảnh tượng truớc mắt, nhắn nhủ mệnh lệnh tối cao từ đế đô.

Những kẻ trên giường giật mình hoảng hốt vì giọng nói lạnh băng đó, đám thú

cưng Bán Huyết tộc ngước đôi mắt rã rời vì bị chuốc thuốc, quần áo xốc

xếch lăn xuống giường hành lễ, hai nam một nữ tr*n tr**ng vội vã cúi

đầu. Dưới ánh mắt thờ ơ của đức ngài thân vuơng vội vã rời khỏi gian

phòng....Mà chủ nhân của chiếc giường thì vẫn giữ nguyên tư thế, hít hà

làn khói hoà lẫn thuốc gây ảo giác, thoả mãn từ từ thở ra, nhẹ nhàng

nhấc đôi chân thon dài mượt mà, lười biếng đáp..." Tuỳ ngài sai khiến,

Father tôn kính của tôi."

"Câm miệng" Giơ tay ném cho đối phương

một phong thư thếp vàng thật mỏng, Ventrue xoay người rời đi," Đừng gọi

ta như vậy, ta làm Father của cô chỉ vì không ai chịu làm thôi!"

"Ai, thật là lạnh lùng." Lilith nhíu mày, vuốt vuốt mái tóc bạc xốc xếch xoã tung trên bờ vai l** l*, hạ bắp đùi xuống, nâng hai ngón tay dài nhỏ

kẹp lấy phong thư có dấu ấn của Hội trưởng lão, mập mờ hôn lên nó, cười

khẽ: " Ngài Ventrue ơi, nếu ngài không phải Father của tôi, ngài có muốn thử một chút không?"

Người đàn ông đã đi đến cửa lạnh lùng quay đầu lại.

Người phụ nữ trên giừơng nheo mắt như một con mèo, đầu luỡi l**m qua chỗ ngón tay người đàn ông vừa chạm vào trên bức thư, nở nụ cuời vừa mềm mại vừa quyến rũ....

"Tôi biết hết đấy, danh tiếng của ngài Ventrue đây

cũng đâu tốt hơn tôi là bao, chẵng lẽ ngài lại bị những thứ luân lý nhàm chán này trói buộc? Dù sao thì ai cũng biết Huyết tộc vốn rất háo sắc,

đúng không?

Ventrue lẳng lặng nhìn cô ta một lát, quay nguời đi

đến bên giường, đón nhận nụ cười khiêu khích của đối phương từ từ quỳ

một gối xuống cuối giường, cúi người bắt lấy cổ tay cô, dùng một tay kéo Lilith lên!

Thân thể tr*n tr**ng dưới động tác này càng giang

rộng, bày ra tất cả khiến biểu tình cô gái thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

Những sợi tóc thật dài tung bay trên không trung, quấn lấy cánh tay

người đàn ông....

" Mặc quần áo tử tế vào, vô nhà vệ sinh nôn mớ thuốc ấy ra. Chúng ta phải đến Thánh địa ngay bây giờ."

Lilith chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày mình cũng trở thành người hướng dẫn.

Thế giới này đúng là điên cuồng....

Trong bầu không khí lành lạnh buổi sớm của Thánh địa, cô ngậm điếu thuốc,

khoác chiếc áo đầy hoa văn diêm dúa, để lộ đai đeo tất chân trên bắp đùi đứng giữa đám quý tộc kín cổ cao tuờng đông nghịt, vòng tay thờ ơ nhìn

người thiếu niên sắp gọi cô là Father thức tỉnh từ từ đi về hướng

mình...

Thiếu niên kia dù ném giữa Thánh Huyết tộc mỹ nhân đông

đảo vẫn được xưng tụng là tuấn mỹ. Ngũ quan xinh xắn, khí chất lạnh lùng thấu xương. Nhất là ánh mắt của hắn, cảnh giác như sói, tràn ngập dã

tính, thật là xinh đẹp.

Lilith nhếch mép, mỉm cười với cậu nhóc

trong tiếng bàn luận xôn xao của mọi người," Không tệ lắm, con chó

hoang, có muốn cắn tôi một phát không?"

"Lilith?!"

"Qúa đáng rồi đấy!"

"Trưởng lão, xin ngài suy nghĩ lại việc lựa chọn Father!"

Mọi người rối rít gật đầu tán thành....Lilith dường như đã sớm định liệu

đến kết quả này, nở nụ cuời trêu tức mọi người, xoay nguời khoát tay áo, một mình bỏ đi.

Đám phụ nữ liếc mắt khinh bỉ, xì mũi coi thường. Cánh đàn ông sau khi bừng tỉnh khỏi phút giây ngẩn ngơ ngắn ngủi, ho

khan tiếp tục thảo luận. " Hay là giao cho tộc Lasombrosa đi, tộc đó nổi danh là điềm tĩnh...."

"Trước đây cũng từng thử rồi mà, kết quả

không phải vẫn..." " Suỵt.... " "Nếu không thì nhờ tộc Monocyte ra mặt

đi, dù sao cũng cùng tộc với Lilith, thủ tục chuyển giao....Mà ngài

Brujah cũng cẩn thận hơn..." "Nhưng ngài ấy bận bịu quân vụ, e là không

đủ kinh nghiệm chiếu cố...."

Trong khi mọi người còn đang thảo

luận, không ai chú ý tới thiếu niên vừa thức tỉnh đã hất tay người hầu

ra, trực tiếp chạy theo hướng Lilith vừa rời đi!

Từ phía sau, cậu ta bắt được cổ tay Lilith, cố chấp kéo cô lại, đánh giá từ trên xuống

dưới một phen, sau đó nghiêng đầu"....Lilith?"

Mới vừa nãy, cậu ta đã nghe những người khác gọi như vậy.

Lilith bị túm lại ban đầu rất ngạc nhiên sau đó khẽ mỉm cười, cuối cùng hút

một hơi, chậm rãi nhả khói vào mặt thiếu niên, khẽ nhếch khoé miệng:"Hãy gọi ta là Father, Nosferatu bé bỏng." Cậu ta bị sặc khói, không ngừng

ho khan....

Cô xoa đầu cậu, khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh...

Nếu như phải chọn người phụ nữ xinh đẹp nhất Thánh Huyết tộc, phần lớn quý

tộc dù không dám thẳng thắn thừa nhận nhưng trong lòng vẫn mặc niệm cùng một cái tên ---Lilith.

Đúng vậy, vẻ đẹp của cô kế thừa những ưu

điểm nổi bật nhất của Huyết tộc, âm lãnh, hắc ám, lẳng lơ, khiến người

ta hồn xiêu phách lạc, tà ác như thế.

Phụ nữ xinh đẹp là độc dược. Nếu tính cách nàng ta còn ác liệt thì đúng là một loại thuốc độc không có thuốc giải.

Lúc Nosferatu đi học về, Lilith đang ngồi bên cửa sổ cao nhất trong thành hút thuốc lá.

Càng lên cao gió càng mạnh, cô chỉ mặc một chiếc áo sơ mi nam rộng thùng

thình, dưới hàng nút nửa kín nửa hở là b* ngc mm m** và bắp đùi thon

dài, mái tóc dài màu bạc xoã tung bay bay ngoài cửa sổ. Từ xa nhìn lại,

trông cô như đang lơ lửng giữa không trung.

Nosferatu quay đầu

nhìn gian phòng rõ ràng vừa mới trải qua một bữa tiệc dâm loạn, khom

lưng nhặt lên một chiếc áo ngủ đi ra sau phủ thêm cho Lilith. Hai tay

duỗi dài từ đằng sau ôm lấy cô, quấn chặt áo ngủ hòng che lấp chiếc áo

sơ mi nam chướng mắt đó....

"Lilith, cô không vui à?" Cậu nhẹ giọng hỏi.

" Sao lại thế?" Ma nữ mỉm cười giảo hoạt, móng tay đỏ chót dài nhỏ gảy

gảy tàn thuốc rơi lả tả..."Vừa mới thoải mái xong, uống rượu ngon, ngồi

đây hút điếu thuốc, thưởng thức cảnh đẹp trong lãnh địa. Hiện tại chính

là lúc ta thoải mái nhất."

"Thật không...nhưng tôi lại nghe nói,

rất nhiều người vì trải qua thương tổn, muốn trốn tránh nên mới phóng

túng bản thân như thế." Nosferatu nhỏ giọng nói, còn chưa dứt lời đã bị

tiếng cười lớn của đối phương cắt ngang!"

"Ha ha ha...Cậu ấy, hôm nay mới học giờ tâm lý của Holden Grubin phải không? Đôi mắt dài nhỏ

của Lilith mập mờ nhìn về phía sau, " Mới học được tí kiến thức đã chạy

về phân tích tôi sao?"

Gương mặt thiếu niên của Nosferatu đỏ lên.

"Hừ...Đúng là ngây thơ." Lilith lạnh lùng nói, giơ tay hất thiếu niên đang ôm mình và chiếc áo ngủ khoác trên người xuống.

"Tại sao một kẻ ác thì phải luôn có lý do? Như vậy mới khiến mọi người an

tâm sao? Cái gì mà bị tổn thương từ tấm bé, những trải nghiệm thảm

thiết, sự đả kích của chiến tranh, áp lực của dư luận....sa ngã thì nhất định phải có một cái cớ à?" Một tay cô bám lấy bệ cửa sổ, nghiêng mặt

qua nhìn Nosferatu. Trong màn đêm, hàng mi và mái tóc bạc tung bay óng

ánh mê người, đôi môi đỏ vẽ lên đường cong mềm mại,"Cậu chưa từng nghĩ,

trời sinh tôi vốn đã tà ác như thế sao?"

Nosferatu không trả lời, chỉ ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ, thậm chí tầm mắt còn không biết đặt vào đâu.

Người phụ nữ ngồi trong gió đêm kia thật đẹp. Vữa mỹ lệ, vừa nguy hiểm, quyến rũ cậu nhưng không bao giờ để cậu bắt được.

Lilith nói mình tà ác bẩm sinh, nhưng theo cậu thấy, ma nữ sẽ không có tư thái thuần khiết như vậy. Khoảnh khắc đó, mái tóc bạc tung bay áo trắng bồng bềnh, giống như một thiên sứ dừng lại bên bệ cửa chải vuốt lông cánh,

trong trắng thanh khiết, mang theo ánh sáng thiên thần tự do tự tại.

Những cậu trai trẻ tuổi luôn không dám nhìn thẳng vào người phụ nữ mình

thích, nhưng nhất định sẽ bắt lấy tất cả cơ hội từ xa, từ ngóc ngách nào đó len lén quan sát đối phương.

Nhưng càng quan sát cậu càng thấy, người phụ nữ này thật tồi tệ.

Không có lòng khoan dung, vô đạo đức, không có ý thức trách nhiệm, tánh khí

nóng nảy, lạnh lùng vô tình...Cô luôn thản nhiên nói láo, không hề áy

náy hãm hại người khác, không biết xấu hổ lăng nhăng, ngang ngược hành

hạ người hầu.....Vừa cực đoan, cố chấp, âm u, vừa điên cuồng bạo ngược.

Lilith dường như không có trái tim, cũng không hiểu được tình yêu, chỉ

tồn tại theo cách không kiêng nể gì ai như vậy, khiến cuộc sống của

những người xung quanh cũng không thoải mái theo....

Tại sao lại có người phụ nữ như thế này? Chẳng lẽ trên đời thực sự có ác ma?

Có khi Nosferatu hận cô đến nghiếng răng nghiến lợi, cơ hồ muốn lập tức

bp cht cô trừ hại! Nhưng cũng có rất nhiều lúc, chỉ cần Lilith nhẹ

nhàng chạm vào cậu, nheo mắt mỉm cười mập mờ với cậu, để những nói ngọt

ngào kia lướt nhẹ qua vành tai thì Nosferatu hoàn toàn bất lực...

Nói không chừng, Lilith thật sự là ma nữ, nên mỗi cái nhăn mày hay một nụ cười đều là độc dược,

Cuộc sống của Nosferatu ở trường quý tộc cũng không được như ý.

Thiếu hụt chiều cao đã mang lại cho cậu rất nhiều ánh mắt thương hại và những lời giễu cợt vô tình hoặc cố ý. Mà cái nào khiến người ta phẫn nộ!

Giống như phần lớn các cậu trai trẻ, Nosferatu thà yên lặng chịu đựng chứ

không nói cho người nhà biết mình đang bị sỉ nhục coi thường. Nên khi

cậu mang kết quả không tìm được bạn nhảy trong buổi vũ hội trở lại toàn

thành của Lilith, tâm tình rất là nặng nề,

Nosferatu đứng yên bên bệ cửa sổ Lilith từng ngồi, lẳng lặng nhìn cảnh sắc trống trải bên

ngoài, trong lòng sôi trào những cảm xúc u ám vô tận.

Tất cả mọi người đều khiến cậu ghê tởm! Có gì hay ho chứ? Một đám ngốc chỉ biết trông mặt mà bắt hình dong!

Tại sao?! Tại sao?! Tại sao?!

Cậu không hề thua kém bất cứ ai! Từ tiền bạc, trí lực, đến thành tích, thậm chí tướng mạo, Nosferatu này đều không hề thua kém ai!

Ngay cả

Bán Huyết tộc hèn kém cũng có bạn nhảy cùng đi, đám Lam Huyết tộc bình

dân cũng có đôi có cặp, tại sao cậu lại trở thành cục thịt thừa bị mọi

người vứt bỏ?!

Nosferatu rất cố gắng, mặc dù luôn làm bộ lạnh nhạt, nhưng trong thâm tâm cậu lại lo sợ bị cười nhạo hơn bất cứ ai.

Nên dù là thành tích, bài vở, cuộc thi, thí nghiệm, ngoại khóa, thậm chí cả những buổi diễn giảng nhỏ, Nosferatu vẫn luôn làm hết khả năng! Phải

đứng trên vị trí ưu tú kia, cậu mới có thể miễn cưỡng bảo vệ lòng tự

tôn, sự kiêu ngạo mỏng manh của mình.

Thậm chí cậu còn thử chủ

động lấy lòng những người xem thường hoặc thương hại mình, chỉ vì không

muốn một mình cô độc đi lại trong sân trường.

Nhưng cuối cùng, trong buổi dạ tiệc tốt nghiệp đại biểu cho danh dự Huyết tộc, cậu vẫn là người thừa sau cuộc chọn lựa.

Giống như đứa trẻ bị bỏ rơi, người ta sẽ chế nhạo hoặc đồng tình nhìn nó, sau đó bước đi để nó lại sau lưng.

Tất cả những kẻ thua kém cậu dám nhìn cậu bằng ánh mắt chế giễu đều đáng chết!

Những kẻ địa vị cao quý làm bộ cao thượng từ trên cao nhìn xuống, thông cảm với cậu cũng đều đáng chết!

Đúng là một chủng tộc ngu xuẩn, đám quý tộc đáng nguyền rủa, dạ vũ cái gì chứ, nhàm chán, khốn kiếp, đáng chết, đáng chết hết!

Nosferatu cảm thấy những suy nghĩ u tối này không ngừng trào lên trong lòng mình. Khi cậu hình dung đến cảnh những kẻ kia đều chết, vùng đất này sẽ điêu

tàn hoang vu thì hoàn toàn chẳng có chút cảm giác tội lỗi nào.

Nói không chừng chẳng phải mình Lilith, chính cậu cũng là một ác ma trời sinh, Nosferatu thầm nghĩ.

"Không có bạn nhảy à? Qúa vô dụng?"

Ma nữ suốt cả cuộc đời chưa bao giờ phiền não vì vẻ ngoài lại chẳng hề lưu tình đâm vào vết thương của người khác trong bữa ăn tối.

Tại một chỗ khác trên chiếc bàn dài, khuôn mặt Nosferatu đỏ lên.

Cậu muốn làm bộ không thèm để ý, nhưng thực tế chứng minh cậu làm không được.

Lilith là người Nosferatu không muốn cho biết nhất. Nhưng cô ấy là Father của cậu, điểm này không thể trốn tránh.

"Xì..." Lilith bật cười châm chọc, hết sức ác độc," Đừng tường ta là kẻ ngốc

chứ, con chó hoang kia, với chiều cao của cậu mà muốn có phụ nữ sao? Dù

các cô có đồng ý cùng đi cũng chỉ vì thương hại hoặc đánh cuộc thua

người khác, hoặc nhân cơ hội này kiếm một khoản tiền...."

"Tôi biết." c** nh* giọng trả lời, giọng điệu ẩn chứa sự phẫn nộ cùng cực.

"A chờ đã....chẳng lẽ cậu còn ôm cái ý nghĩ ngu xuẩn như ' chỉ cần cậu đủ

ưu tú, người ta sẽ quên khuyết điểm chiều cao chỉ chú ý đến ưu điểm..'

à?" Lilith mỉm cười, một tay chống cằm nhìn Nosferatu" Ta khuyên cậu

đừng hi vọng nữa, từ xưa đến nay, mỗi một thế hệ Nosferatu de Leukocyte

thức tỉnh đều là kẻ đáng thương một mình cô độc đến cuối đời. Lần nào

cậu cũng cố gắng, cố gắng nổi bật, trở thành người đứng đầu ưu tú, nhưng vẫn vô dụng thôi...E là nhiều năm như vậy, số người phụ nữ cậu từng ngủ cùng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay đúng không? Aiii, Nosferatu của

tôi, đừng lo lắng, tôi sẽ giúp cậu mua một thú cưng Bán Huyết tộc ngoan

ngoãn nghe lời, cậu có thể phát tiết trên thân thể bọn chúng...."

"Đủ rồi" Nosferatu đứng bật dậy! Thực sự nghiến răng nghiến lợi cắt ngang lời Lilith..,"Tôi đã nói, tôi biết rồi cơ mà!"

Đón lấy ánh mắt đó ngầu đến gần như cuồng loạn của Nosferatu, Lilith vẫn

bình chân như vại, thản nhiên nói:"Nhưng trông cậu không giống như đã

hiểu. Dù sao thì...không phải lần nào cậu tỉnh lại cũng tái diễn cùng

một loại vận mệnh đấy sao?"

Nosferatu sửng sốt, dừng lại một lúc

lâu, cúi đầu cất tiềng cười trầm trầm, "Lần này thì chưa chắc." Cậu ta

nói xong liền không chút do dự bỏ đi

Ma nữ ngồi bên bàn bật cười, giống như thỏa mãn vì vừa bán được loại thuốc đầu độc lòng người thần bí nhất.

Buổi dạ vũ tốt nghiệp năm đó Nosferatu không xuất hiện, trong khi các bạn

học còn trầm mê trong ly rượu và tiếng cười nói xôn xao, Nosferatu đã

xin Hội Trưởng Lão phê duyệt, đạt được vị trí phụ tá quân sự.

Gia nhập vào quân đội, tất cả mọi người đều cho rằng Nosferatu muốn dùng năng lực để chứng minh giá trị của mình.

Chỉ có chính bản thân cậu ta, hoặc giả thêm cả ma nữ mới biết được cậu ta không muốn chứng minh, mà là muốn thay đổi,

Đây là một bí mật được chôn dấu thật sâu, loại cảm xúc này được che giấu kỹ càng đến thế, cho đến gần một ngàn năm sau mới đột nhiên bộc phát dữ

dội khiến sinh linh lầm than....

Có lẽ vì đã quen với kiểu coi cuộc đời như trò đùa của Lilith, Nosferatu chưa từng nghĩ tới ma nữ cũng có ngày trầm luân.

Cho nên khi cậu thấy Lilith vừa mỉm cười nhàn nhạt vừa v**t v* mu bàn tay

mà người đàn ông kia mới hôn lên, một loại cảm giác kỳ quái xuyên suốt

toàn thân cậu.

Cảm giác này giống như là một cánh chim đen tuyền

tự do mà cậu luôn tin rằng sẽ không dừng lại vì bất kỳ ai, có một ngày

lại chủ động đậu trên bả vai người đàn ông khác. Dùng ánh mắt chứa chan

tình cảm nhìn đối phương, nịnh hót dùng lông vũ trên đầu cọ cọ vào cổ

đối phương.

Sự ghen tị ùn ùn kéo đến, nghiêng trời lệch đất! Thậm chí mang theo sự khinh bỉ và ghê tớm mơ hồ. Tựa như thần tượng mình vẫn khăng khăng thờ phụng bỗng rớt đài, khiến Nosferatu đau lòng, thất

vọng, thậm chí không khỏi tức giận!

Tên Brujah cứng nhắc kia có gì tốt?!

Nosferatu rất muốn lớn tiếng hỏi ra câu hỏi này, hắn có gì tốt?!

Cô và hắn là hai loại người hoàn toàn trái ngược, không có lấy một điểm chung nào, rốt cuộc hắn có điểm nào tốt?!

Thế nhưng câu hỏi này Nosferatu chưa từng thốt ra miệng, thậm chí đến lúc Lilith chết, cậu ta cũng chưa bao giờ hỏi cô.

Bởi vì Nosferatu cảm thấy, chỉ cần nói lời này ra nó sẽ biến thành sự thật.

Cậu không muốn nghe chính miệng cô xác nhận.

Lilith và tên đàn ông kia kết làm bạn đời, càng khiến Nosferatu cảm thấy bị phản bội sâu sắc.

Nhưng Lilith phản bội cậu cái gì, cậu lại không nói ra được.

Có lẽ cậu thà chấp nhận hai người đều không có bạn đời, đều cô độc vĩnh viễn.

Lilith rất xinh đẹp nhưng tất cả quý tộc đều không chọn cô để ký kết khế ước vì vẻ đẹp của cô quá nguy hiểm.

Nosferatu căm hận sự độc ác của Lilith, nhưng trong lòng lại ích kỷ hi vọng sự tà ác này có thể tiếp tục giữ vững. Bởi vì cậu biết, một khi Lilith vừa

dịu dàng vừa xinh đẹp, cô sẽ không cô độc nữa, không thuộc về cậu nữa.

Dù sao, Lilith vẫn là người phụ nữ đẹp nhất Huyết tộc.

Brujah

đồng ý cũng khiến Nosferatu căm tức! Chẳng lẽ cái gã này không biết suy

nghĩ sao? Danh tiếng của Lilith còn chưa đủ để khiến tên ngụy quân tử

coi trọng danh dự như tính mạng này phải chùn bước sao?! Rốt cuộc hắn

muốn cái gì!? Loại người chính trực này phải bước lên đài cao rực rỡ để

đón nhận sự tung hô ủng hộ của mọi người mới đúng, tại sao lại xen vào

cuộc sống của hắn và Lilith?!

Vào khoảnh khắc Lilith và Brukah

khẽ cn v** c nhau để ký kết khế ước kia, thiếu niên Nosferatu buồn bã

đến không biết làm sao.....

Cô ấy đã thuộc về người khác.

Cô ấy là của người khác rồi.......

Lilith nhanh chóng trở thành cánh tay phải của Brujah.

Cô không chỉ có mỗi ưu điểm xinh đẹp còn có năng lực chiến đấu xếp số một số hai trong nữ giới Huyết tộc.

Khi đó Brujah là chỉ huy tối cao của liên quân Huyết tộc tại tiền tuyến,

Lilith là bạn đời của anh ta, cũng được ngồi trên ghế sĩ quan ngang

hàng.

Nosferatu cố gắng vào sinh ra tử, mỗi một chiến dịch đều

liều mạng chém giết! Cậu đang giãy dụa bò lên. Cậu muốn đứng ở hàng ngũ

sĩ quan khi xếp hàng duyệt binh chứ không phải chen chúc giữa đám thuộc

cấp để hai người kia tuần sát, cậu chỉ muốn..đến gần cô ấy hơn chút nữa.

Trong chiến dịch đó, khi Nosferatu tìm được Lilith bị Brujah bỏ lại, trái tim của cậu đập rộn lên vì một niềm vui u ám!

Nhìn đi, người đàn ông kia hoàn toàn khác chúng ta, hắn bỏ rơi cô rồi phải không?

Thấy rõ chưa Lilith, cô cũng mau bỏ rơi hắn đi!

"Lilith, Lilith...."Nosferatu ôm chặt lấy Lilith, khẽ gọi tên cô, chủ động đưa

cổ mình ra,"Mau hút máu tôi đi, nếu cô chết ở đây tôi sẽ không tha thứ

cho cô đâu!"

"Brujah....là anh sao? Sao anh lại quay lại?" Lilith mở mắt ra nhưng tầm mắt rất mơ hồ, mất máu quá độ đã ảnh hưởng đến thị lực.

"Tôi không phải Brujhah, cô nhĩn kỹ đi! Tôi là Nosferatu!" Cậu ôm chặt lấy

cô,"Đừng gọi tên người đàn ông kia trong vòng tay tôi..."

"Hộc....Brujah....." Lilith thở hổn hển, suy yếu lẩm bẩm,"Em yêu anh, rất yêu anh...."

"Đừng nói những lời đáng giận đó nữa....cô muốn tôi bp cht cô sao? Mau hút

máu đi!" Nosferatu cắn rách tay mình, trực tiếp giọt máu vào cổ họng của Lilith, nhìn huyết tương chảy xuống giữa cánh môi nửa khép nửa mở, cậu

không khỏi hơi phấn khởi....

"Lilith..." Nosferatu cất giọng khàn khàn, ôm chặt lấy thân thể đối phương, dùng hết sức lực mới thốt ra lời tỏ tình đã chôn dấu nhiều năm,"Lilith, đi theo tôi đi.....Tôi yêu em!

Tôi yêu em! Tôi yêu em hơn tất cả mọi thứ, yêu em hơn bất cứ ai...Xin em hãy nhìn một mình tôi, hãy yêu tôi, đi theo tôi....đến một nơi chỉ có

hai người chúng ta. Từ nay về sau, mãi mãi không chia lìa...."

Lời tỏ tình của chàng thiếu niên đang khẩn trương đến toàn thân run rẩy,

tay chân đổ mồ hôi lại bị tiếng cười the thé của ma nữ cắt ngang. Cô ta

không ngừng cười ngặt nghẽo, gần như phun ra tất cả máu vừa uống vào,

rồi ho khù khụ vì bị sặc....

"Đừng có ngốc như vậy chứ, con chó

hoang bé bỏng của tôi ơi. Ờ trong mắt tôi, cậu còn không tính là đàn

ông..." Lilith nói, giọng điệu vô cùng đáng ghét.

"Được rồi, đừng có mơ mộng viễn vông nữa, mau mau đưa cổ qua đây. Tôi còn chưa uống

được bao nhiêu, chẳng có sức mà đứng lên đây này." Lilith nói tiếp, vẫn

vênh mặt hất hàm sai khiến như thường ngày.

Thật là kỳ lạ, rõ

ràng là một người đàn bà xấu xa, vừa tùy hứng vừa ngạo mạn đến hết thuốc cứu, nhưng lời cô ta nói ra luôn có đàn ông răm rắp nghe theo.

Nosferatu lẳng lặng nhìn đôi môi dính máu của Lilith, bộ quân áo tơi tả vì chiến

đấu cùng với mái tóc bạc xốc xếch kia, bỗng nhiên hiểu ra rằng chỉ cần

người phụ nữ này còn sống một ngày, sẽ không ngừng dụ dỗ đầu độc đàn

ông. Cô ta sẽ không thuộc về cậu, mà cậu cũng không bao giờ là người đặc biệt trong lòng cô.

Nosferatu nhìn những khe hở không gian không ngừng xuất hiện xung quanh Lilith đã suy yếu đến toàn thân vô lực, một ý nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu, sau đó càng lúc càng rõ ràng hơn...

Nếu như, nếu như cô ấy chết, thì sẽ không ai chiếm được.

Bất kỳ người đàn ông nào cũng không được, kể cả Brujah.

Lilith không phải là người phụ nữ dễ g**t ch*t. Cơ hội lúc này, có lẽ sẽ không bao giờ....có lần thứ hai.

Nosferatu nhìn Lilith trân trối, sau đó đứng lên, chậm rãi lui về phía sau....

Nếu như câụ không có cách nào để sóng vai bên cạnh người thương vậy thì hãy nhốt cô ấy vĩnh viễn ở một nơi không ai có thể chạm đến đi. Chỉ có mình cậu biết cô ấy ở đâu, chỉ có cậu nhớ cô ấy mà cô ấy cũng chỉ có mình

cậu.

Lilith kinh ngạc nhìn Nosferatu lui về phía sau, vẻ mặt cô kinh ngạc như vừa hiểu ra điều gì.

Cô cúi đầu, nhẹ nhàng mỉm cười," Tôi nói cho cậu biết một bí mật nhé, Nosferatu...."

Cậu ngừng chân lại.

"Mỗi một lần thức tỉnh, cậu đều yêu tôi." Cô nhẹ nhàng nói.

Trái tim Nosferatu như vừa chịu một đòn đả kích nghiêm trọng, khó khăn lắm mới đứng vững!

"Nhưng lần nào, tôi cũng đi yêu người đàn ông khác." Ánh mắt Lilith trôi về

một nơi nào đó rất xa," Cậu luôn không được mãn nguyện, luôn đầy oán

hận, luôn làm ra một vài chuyện hại người hại mình, mỗi lần như vậy điều khiến Huyết tộc nhức đầu.

Nosferatu sững sờ nhìn Lilith, nói không nên lời.

"Cậu cho rằng, vì sao Hội Trưởng lão lại khăng khăng ép kẻ xấu xa như tôi

làm Father của cậu?" Khóe miệng Lilith khẽ nhếch, lộ ra nụ cười gian xảo mà tà ác," Vì bọn họ muốn thỏa mãn cậu một lần, để giảm thiệt hại xuống mức thấp nhất....Nhưng bọn họ không biết, tôi còn xấu xa hơn những gì

bọn họ tưởng tượng. Lilith dịu dàng gần như say sắm nhìn Nosferatu." Làm sao có thể để cậu thỏa mãn? Cậu vĩnh viễn không chiếm được tôi, vĩnh

viễn không thể nhìn thấy, không thể chạm đến, chỉ có thể rối rắm trong

lòng, như vậy thì cậu mới vĩnh viễn, vĩnh viễn không thể quên tôi..."

Nosferaru chậm rãi giơ tay lên, đặt trên lồng ngực đang nghẹn lại.....

Khe hở không gian đột nhiên xuất hiện ngay khoảnh khắc này! Chỉ trong chớp

mắt đã nuốt chửng người đối diện! Ngay cả thời gian để cậu trả lời cũng

không cho. Chỉ để lại một câu nói còn vang vọng trong không khí:" Tôi

vĩnh viễn...là người phụ nữ quan trọng nhất trong lòng cậu...."

Sự thay đổi diễn ra trong chớp mắt, không có ai để ý đến một Thánh Huyết

tộc vừa biến mất, cũng không ai biết chân tướng sự tình.

Chính Nosferratu cũng không biết mình đang đau buồn, tức giận, hối hận, hay tất cả đều không phải...

Ma nữ kia, vào thời khắc cuối cùng của sinh mệnh vẫn đùa giỡn cậu trong lòng bàn tay.

Cô ấy đã thắng. Cả đời này, cậu chỉ có thể nghĩ đến Lilith.

Tất cả đều là lỗi của tên đàn ông kia.

Đúng vậy, cậu phải báo thủ.

Vậy thì mau mau bắt đầu kế hoạch, bắt đầu phấn đấu, bắt đầu phản bôi thội...chỉ cần tìm được chuyện gì đó để làm.

Cậu không dám dừng lại, bởi vì một khi dừng lại, những cảm xúc tiêu cực sẽ ùa đến, bao phủ trái tim cậu.....

"....Cô đi đi, tôi không muốn g**t ch*t một sinh mạng mang tên Lilith."

Nosferatu thở hổn hển, giương mắt nhìn Tiểu Tiểu.

Cậu không ghét cô bé loài người này, thậm chí ở một trình độ nhất định nào đó, cậu rất cảm kích cô ấy đã từng khiêu vũ với mình.

Không phải bố thí, cũng không phải thương hại, cậu cảm giác được, đó là sự

hòa hợp tự nhiên giữa đồng loại, mặc dù không nhiều lắm, nhưng vẫn là

hòa hợp. Khi xoay tròn giữa sàn nhảy, cậu và cô ấy hoàn toàn bình đẳng.

Có điều Tiểu Tiểu là người thực sự cô độc trong vũ trụ, còn cậu lại cảm thấy mình là đồng loại với cô.

Cảm giác này đã từng tồn tại trên người một người phụ nữ khác.

Nosferatu nhắm mắt lại, lặng yên cảm nhận sức lực cuối cùng chảy ra khỏi cơ thể.

Vào khoảnh khắc khi tính mạng đi đến điểm cuối, Nosferatu nhớ lại hình ảnh

Lilith ngồi bên cửa sổ tóc bạc tung bay ngày đó, giống như thiên sứ lại

là ác ma...

Cậu nhớ đến lần đầu gặp mặt Lilith, cô ấy vòng tay đứng giữa đám người xa lạ nhìn cậu, khẽ cười nói: "Không tệ lắm, chó hoang."

Giây phút đó bóng hình cô trong gió có vẻ rất mỏng manh, cô độc đến cậu

không thể dời mắt, mãi nhìn cô, chỉ nhìn cô, cho đến khi kéo tay cô theo bản năng, khẽ gọi:"Lilith..."

Hãy ở lại bên tôi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.