Chương41: Lấy máu lần thứ ba chín: Bi kịch xem mắt tập thể

Nụ cười đúng là một điều kỳ diệu, đôi khi nó có thể hóa giải sự thù địch trong nháy mắt.

Nụ cười của Brujah tuy rằng không tới mức độ đó, nhưng cũng khiến Cao Đại Bàn không mất tự nhiên nữa.

Bởi vì tâm tình của ngài giáo sư rất tốt, nội dung học kế tiếp cũng tiến hành rất thuận lợi.

Brujah vạch ra thói quen còng lưng thu ngực của Cao Đại Bàn, hơn nữa còn rất

nhiệt tình đỡ thắt lưng của cô giúp cô sửa đúng tư thế. Khiến quý ngài

ăn cướp chẳng biết chui vào từ lúc nào cười nhạo mấy lần……

Tuy rằng

mỗi khi Cao Đại Bàn bị tay Brujah đụng vào thì rất căng thẳng, nhưng

không thể không thừa nhận những điều đối phương vạch ra đều đúng. Vì sáu năm gục trên bàn học tập, đại bộ phận học sinh Trung Quốc đều có xu thế lưng còng, hơn nữa khi Cao Đại Bàn dậy thì vẫn xấu hổ với danh hiệu

“Cao Đại Bàn” này, ngày thường luôn cong lưng hóp eo thu ngực theo bản

năng, để khi mình đứng giữa đám nữ sinh trung học nhỏ nhắn cũng không

đến nỗi quá to con…… Nay sống trong thế giới Huyết tộc mọi người đều xấp xỉ hai mét, hiển nhiên không cần làm như vậy nữa. Đã lâu rồi, Cao Đại

Bàn không thấy đỉnh đầu của người khác. Hiện tại, cô phải ưỡn ngực ngẩng đầu mới có thể thấy rõ cằm người ta.

Từ lúc cô xin nước uống, tiết

tấu giờ học lễ nghi cũng dịu đi rất nhiều, Brujah chỉ cần nhìn thấy biểu tình cô lộ ra một chút biểu hiện mệt mỏi liền lập tức tạm dừng nghỉ

ngơi. Chương trình học vốn đã thoải máu, hiện tại trên cơ bản chẳng các

gì học kèm ở nhà. Thậm chí trước khi tan học hai người còn cùng nhau

uống trà đêm khuya……

Bên ngoài cửa sổ chi chít ánh sao, trên bàn điểm tâm thơm ngon tinh xảo, âm nhạc nhu hòa cùng với ánh nến lãng mạn, dưới ánh mắt chuyên chú của đối phương, bạn học Cao Đại Bàn mặc váy xinh đẹp ngồi ngay ngắn bên bàn, bỗng nhiên hoảng hốt cảm thấy giống như mình

đang tham gia vào một cuộc hò hẹn hư ảo……

Hội trưởng lão an bài những khóa học này rốt cuộc có ý gì?

Đến giờ học trang điểm sau nửa đêm, mọi chuyện liền rõ ràng.

Liên quan đến trang điểm, Cao Đại Bàn nghĩ rằng ít nhất cũng do một cô gái

dạy, không nghĩ tới giáo sư vẫn là nam! Hơn nữa còn là một gã đàn ông

cực kỳ diêm dúa…… Đối phương rõ ràng cảm thấy hứng thú với đồng chí

Thất, đệ nhất cao thủ Huyết tộc sau lưng cô hơn, cũng mặt dày mày dạn

giới thiệu vắn tắt thân phận mình tôn quý cỡ nào, để lại phương thức

liên hệ của mình, cũng lặp đi lặp lại mấy lần anh ta là father của cô,

đây là rất ràng buộc rất rất là quan trọng……

Cao Đại Bàn càng ngày càng nghi hoặc, father có thể có đến vài người sao?

Hội trưởng lão lập tức cho người tới giải thích: Vì để trong thời gian ngắn nhất giúp cô tiếp thu sự giáo dục toàn diện nhất, cho nên Huyết tộc đã

dốc hết sức lực, đồng thời mời cao thủ trong các lĩnh vực đến đảm nhiệm

chức giáo sư của cô. Nói cách khác, mỗi môn học đều có một father……

Cao Đại Bàn hoàn toàn chịu thua …… Đây là cái cớ vụng về tới cỡ nào!

Đâu phải muốn huấn luyện cô thành siêu Xayda, còn cao thủ các lĩnh vực

nữa…… Sắp xếp chương trình học như thế này rõ ràng đang cố ý tạo cơ hội

để nam nữ gặp mặt chung đụng! Father mà cũng có thể an bài hơn mười

người, viện trưởng lão là trung tâm môi giới hôn nhân sao? Mấy người dứt khoát mang hết toàn bộ các quý tộc có chút nhan sắc ở đế đô ra cho

rồi……

Hơn mười giáo sư lại không có nỗi một phụ nữ.

Đương nhiên cũng không có Thân vương Ventrue.

Hiện tại Cao Đại Bàn có thể khẳng định, phỏng chừng mình còn chưa sinh đứa

bé này ra, bảng kế hoạch sinh dục của hội trưởng lão cũng đã sắp xếp hơn mười mục rồi ……

Trước kia chỉ hơi hơi lo lắng, hiện tại Cao Đại Bàn đã nhận ra sự thật, mình và Ventrue căn bản không có tương lai.

Cho tới bây giờ Huyết tộc vốn không biết cái gì là trinh tiết, 1vs1, cứ

tiếp tục như vậy e rằng sẽ dùng đủ loại biện pháp có cứng có mềm để bắt

buộc cô quan hệ bừa bãi kiểu marathon…… Với một con người được giáo dục

về liêm sỉ theo chuẩn mực truyền thống mà nói, chuyện này đã vượt quá

giới hạn! Kỳ thật e rằng cả thân vương Ventrue mang danh hiệu “người

đàn ông của cô” cũng thế. Chẳng qua anh ta không thể dễ dàng chấp nhận,

phỏng chừng vì phương diện tôn nghiêm thì đúng hơn là ghen tuông.

Nhưng mà, tương lai của cả một chủng tộc hiển nhiên quan trọng hơn tôn nghiêm của thân vương. Đến lúc này, cô và Ventrue cũng chưa hề nói tới chuyện

xây dựng gia đình hay nắm tay đến già….

Quả nhiên anh hùng không dễ làm.

Cái mũ “ đức mẹ của Huyết tộc” này quá lớn, Cao Đại Bàn quyết định cô nên

thành thật trở về làm dân thường, trốn đi thật xa thì hơn.

Ra lệnh cho Tiểu Chi xù lông chặn máy quay giám thị, hôm đó Cao Đại Bàn trèo cửa sổ định trốn.

Ban ngày Huyết tộc cũng không ra ngoài, viện nghiên cứu nằm sâu trong rừng

rậm lại không có một bóng người đúng là một cơ hội chạy trốn vô cùng

hoàn hảo. Nào biết Cao Đại Bàn mới ôm túi hành lý mò mẫm đến thang máy,

trên đỉnh đầu đã truyền đến giọng nói của người nào đó……

“Nếu cô muốn chạy thì đừng trách tôi không khách khí”.

Cao Đại Bàn:“…..”.

Tiếng nói kia chậm rãi vọng xuống, cơ hồ vang lên bên tai Cao Đại Bàn:“Chẳng lẽ cô nghĩ rằng tôi chỉ là hộ vệ thôi sao?”

Cao Đại Bàn:“…..”.

Đồng chí Đại Bàn tuyên bố chạy trốn thất bại không dám ngẩng đầu lên, đứng

thẳng người, một hai ba đằng sau quay, thành thật quay về phòng mình,

tháo hành lý để lại vị trí cũ, buồn bực tắm rửa đi ngủ……

Qúy ngài

trộm cướp treo ngược trên cây khẽ hừ một tiếng, thẳng lưng một cái, mũi

chân điểm nhẹ, lật người nhảy lên nhánh cây, vòng tay tiếp tục giám thị

căn phòng nhỏ của người nào đó.

Tiểu Chi nhảy ra ngoài cành cây, rụt

rè đứng trên vai Thất, lấy lòng dùng cái đuôi cọ cọ gương mặt lạnh như

băng của anh ta…… Lại bị Thất dùng hai ngón tay bắn bay ra ngoài! Kêu

chít chít đập vào thân cây, rơi xuống……

“Giả vờ đáng yêu cũng vô dụng, mày cũng là đồng phạm!”

“Chít…..”.

……………………

Cứ như vậy, Cao Đại Bàn bất đắc dĩ trải qua những ngày xem mắt tập thể, số điện thoại của các quý tộc trong vở cũng càng ngày càng nhiều……

Một

tuần đầu Cao Đại Bàn không thích ứng được với cuộc sống đảo lộn ngày đêm này, về sau quen rồi lại thấy rất thoải mái, không biết có phải bào

thai Huyết tộc trong bụng cô quen với kiểu nghỉ ngơi này hay không, ngay cả tình trạng nôn nghén nghiêm trọng nhất giai đoạn đầu mang thai cũng

bớt đi nhiều ……

Dưới sự lo lắng đề phòng, chăm sóc tỉ mỉ của nhân

viên viện khoa học và hội trưởng lão, ba tháng đầu tiên nguy hiểm nhất,

dễ sảy thai nhất rốt cuộc bình an vượt qua. Kết quả kiểm tra sức khoẻ

cho thấy bào thai trong cơ thể Cao Đại Bàn đã ổn định, bắt đầu tiến vào

giai đoạn trưởng thành.

Ngay lúc mọi người thở dài nhẹ nhõm một hơi này, kế hoạch chạy trốn của Cao Đại Bàn dường như cũng xuất hiện một bước ngoặt……

Hôm nay, Cao Đại Bàn theo lệ thường ôm túi sách của mình, ngài hộ vệ lẽo

đẽo theo sau lưng, đi học trong ánh mắt tò mò của đám học sinh trường

College.

Từ ngày cô bắt đầu đi học, mỗi ngày đến trường đều bị đám

đông vây xem ở cự ly xa như vậy. Đại bộ phận học sinh đều tràn ngập tò

mò với Cao Đại Bàn, người duy trì nòi giống trong truyền thuyết này,

đương nhiên, những người chỉ cảm thấy hứng thú với đệ nhất cao thủ Huyết tộc thần bí sau lưng cô cũng không ít.

“Tại sao cô ấy lại nhỏ như

vậy” và “Thật muốn biết dưới lớp mặt nạ kia, trông anh ta thế nào” là

hai câu nói Cao Đại Bàn nghe thường xuyên nhất.

Đương nhiên, thỉnh

thoảng cũng sẽ có người trầm trồ quần áo và trang sức của cô, ví dụ

như “Ai nha váy dài hai dây kiểu công chúa cũng đáng yêu quá ~ trông có vẻ rất dịu dàng mềm mại~”

“Nghe nói năm nay rất thịnh hành? Loại váy này là mẫu mới của mùa tuyết đó ~”

“Cậu không mặc được đâu, loại váy này phải ngực nhỏ mặc mới đẹp, ngực lớn thì trông không được ngây thơ”.

“Ngực mình đâu có lớn, mới 38E ~”(Myu: Mọi người đừng cản, ta phải giết ả này.)

“Ừ, cũng không lớn lắm…..”.

Cao Đại Bàn:“…..”.

Thất:“…..”.

Chúng quỷ:“…..”.

Khụ khụ, hôm nay có giờ lễ nghi và đàm phán.

Kỳ thật hội trưởng lão ũng không ngờ hình thức xem mắt tập thể này lại rất hiệu quả, ít nhất qua ba tháng tiếp xúc, Cao Đại Bàn đã chẳng còn e

ngại Brujah nữa, ít nhất khi nhìn đến anh ta sẽ không nhức xương.

Đối với Cao Đại Bàn mà nói, những thương tổn lúc trước chủ yếu là về mặt

sinh lý. Nói trắng ra chính là hai ta không quen, anh không thể khiến

tôi thương tâm. Nay kháng cự sinh lý đã được Ventrue chữa khỏi, tâm lý

dịu dần đi chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Hiện tại hai người đã có

thể tiến hành nói chuyện bình thường với nhau, cùng với tiếp xúc tay

chân mức độ nhỏ. Thi thoảng không khí hòa hợp còn có thể cười nói. Tuy

vậy, bởi vì Brujah cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm túc dạy dỗ uốn nắn, hiện tại

Cao Đại Bàn đối mặt với anh ta lại có thêm cảm giác kính sợ thầy cô

giáo. Chính là cái loại tôn kính đối với quyền uy đó.

Đồng chí Brujah rất buồn bực vì việc này, nhưng anh ta dạy lễ nghi, không thể chủ động

nói không cần cung kính thủ lễ như vậy, cứ suồng sã với anh ta một chút

cũng được……

Mà giáo sư môn đàm phán lại là thân vương Giovanni chưởng quản kinh tế của Sange. Người này lúc trước cũng chỉ cảm thấy hứng thú

với việc da và xương Cao Đại Bàn bán được bao nhiêu tiền. Nay Cao Đại

Bàn biến thành quốc mẫu không thể bán. Anh ta càng chướng mắt .

một số ít Thánh Huyết tộc cũng không cuồng nhiệt lắm với việc duy trì

nòi giống, nhất là các quý tộc ở lĩnh vực kinh tế văn hóa, không hề hứng thú với chuyện đẻ thêm ra một tên tộc nhân chia xẻ của cải với bọn họ.

Thân vương Giovanni chính là điển hình trong số đó.

Bắt đầu từ buổi

học đàm phán thứ hai, Cao Đại Bàn chưa từng gặp lại Giovanni. Quyền

giảng bài bị anh ta dùng những giá khác nhau bán cho những người khác

nhau, ví dụ như đám Thánh Huyết tộc cần gia tăng thời gian tiếp xúc với

Cao Đại Bàn để tăng khả năng được sinh sản đời sau…… Mỗi lần đến giờ học đàm phán, đối mặt với các gương mặt khác nhau, Cao Đại Bàn thường xuyên nghĩ: Kỳ thật có tinh thần buôn bán đến trình độ này cũng là một loại

cảnh giới……

Nhưng mà giờ học hôm nay, lại do chính thân vương Giovanni trấn giữ.

Lúc đi vào phòng học Cao Đại Bàn bị đội hình thị vệ trang phục hoa lệ sắp

thành hàng hai bên dọa sợ khiếp vía. Giovanni nhìn thấy cô tựa hồ cũng

kinh ngạc một chút, tựa vào bàn đàm phán đối diện than thở:“Cũng không

tệ lắm, ba tháng không gặp, hình như cô xinh đẹp hơn một chút”.

Cao Đại Bàn kéo váy trả lễ,“Cám ơn”.

Ba tháng huấn luyện lễ nghi + học trang điểm + bảo dưỡng mát xa toàn thân + nôn nghén giảm béo + điều trị bằng ẩm thực, không thay đổi xinh đẹp hơn mới không bình thường. Hơn nữa mái tóc đàn ông cắt khi lẩn trốn trước

đây cũng dài ra, dĩ nhiên cũng nữ tính hơn. Huống chi bản thân việc mang thai luôn có thể khiến phụ nữ tỏa ra sức hấp dẫn dịu dàng của người mẹ

nhờ hóc môn sinh dục tăng mạnh……

Giovanni nhìn cô khẽ cười, gật gật ý bảo mời ngồi. Sau đó hướng tới ngài hộ vệ phía sau làm cái động tác xin mời rời đi:“Hôm nay chủ đề của giờ học đàm phán là: Dưới tình huống một thân một mình đối mặt với đông đảo đối thủ đàm phán thì phải ứng đối

như thế nào. Cho nên xin mời người quen rời đi”.

“Tôi là hộ vệ”. Qúy ngài ăn cướp lạnh nhạt trả lời, đứng khoanh tay, không hề xê dịch,

Giovanni cười cười, quăng cho anh ta một đồng bạc,“Trong phòng nghĩ cách vách có người chờ đang gặp cậu. Cậu nên đi gặp thì hơn”.

Thất giơ tay nhanh

nhẹn đón được đồng bạc kia, cúi đầu liếc nhìn, bỗng nhiên thay đổi sắc

mặt. Giương mắt nhìn thân vương Giovanni đang mỉm cười bình tĩnh, lại

nhìn lướt qua Cao Đại Bàn hơi lo âu, rồi vội vàng cất đồng bạc, xoay

người đi ra ngoài.

Cao Đại Bàn rất là ngạc nhiên, vị cướp đại gia này ngay cả khi thấy các trưởng lão cũng luôn tỏ vẻ xa cách, chưa từng thấy anh ta lễ phép với bất cứ quý tộc nào, tại sao hiện tại lại nghe lời

như vậy?!

Quan trọng hơn là, vì sao Giovanni lại đuổi hộ vệ của cô đi?

Nhìn quét nhóm người hầu mang mặt nạ trong phòng học một vòng, Cao Đại Bàn

toát mồ hôi lạnh, tên gian thương gian xảo này có rắp tâm bán cô không

đây?

Cao Đại Bàn lập tức đứng dậy muốn đuổi theo ngài hộ vệ,“Đợi chút, tôi, để tôi cùng đi phòng nghỉ với anh….”.

Thất kinh ngạc ngừng bước, quay đầu nhìn cô một cái.

Tựa hồ suy tư trong chốc lác, ngài ăn cướp quay lại bên cạnh cô, bóc Tiểu

Chi trên vai cô, dùng móng tay cắt qua đầu ngón tay mình, giọt một giọt máu vào miệng thần thú…..

Sau khi luồng ánh sáng đỏ rực diễm lệ kinh người tan đi, Tiểu Chi bay lên không lớn hơn mấy chục lần! Gần như lấp

đầy một phần ba phòng học! Gầm gừ đe dọa, bảo vệ bên cạnh Cao Đại Bàn

còn đang trợn mắt há hốc mồm……

“Lúc tao không ở đây, hãy bảo vệ cô ấy”. Thất sờ sờ thần thú đang cung kính cúi đầu, thản nhiên hạ lệnh.

Nhìn Cao Đại Bàn còn đang ngây ngốc, anh ta cũng vươn tay sờ sờ đầu cô trấn an, sau đó liền xoay người rời đi……

Thân vương Giovanni đối diện bàn đàm phán cũng không ngăn cản hành vi phòng

bị rõ ràng tràn ngập địch ý này, chỉ nhìn chằm chằm thần thú quý hiếm,

nở nụ cười sáng lạng sặc mùi con buôn……

Cao Đại Bàn ngạc nhiên dạo quanh Tiểu Chi một vòng, vươn tay thử thăm dò v**t v* lông nó than thở:“Còn có thể lớn ra à…”

“Hình thái của cáo lửa thay đổi dựa trên sức mạnh trong máu mà nó tiếp thu,

cô không biết sao?” Giovanni say mê nhìn thần thú đáng giá,“Nó lớn lên

chứng minh năng lượng của Assamite dồi dào hơn cô nhiều lắm. Chỉ dùng

một giọt máu đã có thể làm đến mức này, mà hắn còn không phải chủ nhân

của thần thú…… Bộ tộc này quả nhiên lợi hại, khó trách gần đây các

trưởng lão càng ngày càng lo lắng động thái trong biển cát…..”.

“Nó, về sau nó cứ lớn như vậy sao?” Cao Đại Bàn buồn rầu thì thào,“Đợi lát nữa làm sao ngồi xe trở về…..”.

Giovanni:“…… Không, thời gian tác dụng của một giọt máu đại khái nhiều lắm là một

ngày”. Hơn nữa cho dù không thể trở lại như cũ nó cũng có thể chạy theo

xe về mà = =

Ho nhẹ một cái, vỗ vỗ tay, Giovanni ra hiệu cho Cao Đại Bàn tập trung chú ý,“Như vậy chúng ta bắt đầu chính đề đi”.

Cao Đại Bàn vội vàng trở về vị trí, lúc xoay người bất hạnh vấp phải cái

đuôi Tiểu Chi, sau đó trước ánh mắt kinh dị của Giovanni đau khổ ngã về

phía trước……

A a, thần hộ vệ ngăn cản không cho ngã đi mất rồi, biết

làm sao đây? Ai ai, mình lại làm người Địa Cầu mất mặt rồi…… Ô ô, cái

đuôi Tiểu Chi nhìn có vẻ rất mềm mại, ngã xuống hẳn là không đau……[ Rảnh rỗi nghĩ ngợi nhiều như vậy không bằng ngay từ đầu đừng ngã = =]

Nhưng mà, trước khi Cao Đại Bàn lăn ra đất, đã được ai đó đỡ lại.

Người nọ đột nhiên nhảy ra từ trong đám hộ vệ xếp thành hai hàng kia! Giơ áo

choàng lên chặn tầm mắt Cao Đại Bàn, trong nháy mắt sự che chở quen

thuộc bao quanh người cô, động tác cẩn thận yêu quý mà khẩn trương vẫn

giống như cũ, giọng nói nam tính xuyên qua lồng ngực kề sát lưng cô ù ù

truyền đến, khiến cô chấn động suýt rơi nước mắt……

“Em nắm tay tôi có vẻ khó ngã hơn”. Trong giọng nói anh ta tràn ngập ý cười.

Cao Đại Bàn hít sâu một hơi, vươn tay bắt lấy áo anh, hung hăng kéo xuống,

đẩy mặt nạ ra, nghiêng đầu ngẩng mặt lên, dùng sức hôn anh ta ……

Phản ứng trực tiếp nhiệt tình như dĩ nhiên sẽ được đối phương đáp lại càng

thêm cuồng nhiệt! Một tay vỗ về cần cổ ngửa lên của cô, Thân vương

Ventrue cúi đầu hôn cô thật sau, răng anh nguy hiểm mà lưu luyến v**t v* giữa môi lưỡi, triền miên trong nụ hôn……

Giovanni ho khan hai tiếng muốn cắt ngang “việc tốt”, bị hai người hoàn toàn ngó lơ.

Tiểu Chi chạy lại muốn gia nhập hội ôm hôn bị Ventrue đá qua một bên……

Cao Đại Bàn vẫn hôn đến khi cổ mỏi nhừ mới thở phì phò dừng lại, vặn vẹo

xoay người trong lòng Ventrue, hai tay vươn ra ôm lấy mặt anh ta tỉ mỉ

ngắm nghía một lát, sau đó thất vọng phát hiện gương mặt đẹp trai này

chẳng có chút biến hóa nào……

“Mọi người đều nói một ngày không gặp

như cách ba năm, tại sao anh chẳng gầy đi chút nào?” Đồng chí Đại Bàn

hoài xuân bất mãn than thở.

Tuy rằng biết rõ Huyết tộc không phải

chủng tộc mà tinh thần ảnh hưởng đến sinh lý, nhưng cô vẫn rất hy vọng

đối phương biểu hiện mong nhớ mình một chút…… Cao Đại Bàn buồn bực bĩu

môi, hai tay nắm lấy da mặt đối phương dùng sức kéo dài gương mặt tôn

quý của ngài thân vương ra ……

Ventrue ôm cô lên, thoải mái tránh móng vuốt bé nhỏ của Đại Bàn, áp sát vào khóe môi cô cọ cọ:“Ừ, ngày mai tôi

sẽ bắt đầu tuyệt thực”.

Giovanni đứng bên cạnh chịu không nổi ôm đầu……

Đồng chí Cao Đại Bàn lại rất vừa lòng, áp má vào trán Ventrue thì thào:“Anh

vẫn lạnh như vậy…..”. Đã lâu lắm rồi chưa thân cận da thịt như thế này,

thật hoài niệm.

Ventrue nhắm mắt cảm nhận sự mềm mại và nhiệt độ cơ thể của cô, hôn môi lên chóp mũi cô,“Em vẫn ấm áp như vậy…..”.

Cao Đại Bàn xúc động muốn khóc, khụt khịt ôm chặt cổ đối phương, nhỏ giọng than thở:“Em rất nhớ anh….”.

Giovanni tỏ vẻ càng ngày càng chịu không nổi, mất kiên nhẫn gõ gõ tay vịn ghế……

Thân vương Ventrue khó khăn lắm mới được Đại Bàn thơm ngào ngạt chủ động ôm

ấp làm nũng, không thèm liếc mắt tung một cước đá gãy chân ghế Giovanni! Sau đó ôm chặt Đại Bàn tiếp tục tình chàng ý thiếp……

Ghế dựa sang trọng vang lên tiếng gãy buồn bã trong căn phòng yên tĩnh……

Tiểu Chi thương hại ngửi ngửi ngài thân vương hám giàu ngã bổ chửng trên mặt đất, dùng cái đuôi vỗ về an ủi anh ta ……

……………………

Trên đường trở về viện nghiên cứu, Cao Đại Bàn và đồng chí Thất mỗi người một ý nghĩ, đều im lặng dị thường.

Lúc đuổi Cao Đại Bàn về phòng, quý ngài trộm cướp không xoay người bước đi

như thường ngày, mà dùng một tay chống trên khung cửa trầm mặc một hồi

lâu, mới nói:“Con người có thể sống bao lâu?”

Cao Đại Bàn không ngờ

anh ta lại hỏi câu này, sửng sốt một hồi lâu, mới ậm ừ trả lời:“Khó mà

nói chính xác, dù sao cũng rất dễ chết “.

Thất cúi đầu nhìn cái bụng đã hơi lồi lên của Cao Đại Bàn, lại vươn tay sờ sờ, thấp giọng hỏi:“Con cô có hương vị thế nào?”

“……= =”

Cao Đại Bàn rất muốn túm Tiểu Chi nện lên đầu tên súc sinh này! Ở trong

lòng mặc niệm “Mình đánh không lại anh ta ” mười lần, hô hấp thật sâu

một lần, mới cắn răng nói:“Tôi, không, biết”.

Qúy ngài ăn cướp hừ

lạnh một tiếng, buông bàn tay đang chống cửa ra, nghiêng người che ống

kính máy quay giám thị, nhét một đồng bạc vào tay Cao Đại Bàn. Sau đó

kéo áo cúi đầu cắn lên cổ Đại Bàn! Cao Đại Bàn kêu lên sợ hãi, quả cầu

lửa của Tiểu Chị lập tức từ bên cạnh ụp đến! Qúy ngài ăn cướp dùng sức,

đè Cao Đại Bàn cùng nhau ngã xuống tấm thảm dày trong phòng! Có cánh tay đối phương đỡ, Cao Đại Bàn vừa mới cảm thấy trời đất xoay chuyển đã bị

cố định dưới thân đối phương……

Răng nanh lạnh như băng thèm khát hút

lấy dòng máu nóng bỏng trong mạch máu, không đau lắm, nhưng Cao Đại Bàn

cảm giác được sự khó chịu của đối phương.

Trên thực tế Thất cũng không hút nhiều máu, mà giống như một đứa bé đang đùa giỡn, tôi không ăn cũng muốn cắn cô một phát!

Cao Đại Bàn vừa không hiểu, vừa mơ hồ hiểu được điều gì đó……

Ventrue nói: Trở về thu thập hành lý.

Lúc qúy ngài trộm cướp đứng dậy, cả đội theo dõi phụ trách an toàn đã lục

tục chạy tới thang máy. Máy bộ đàm trên tường vang lên tiếng ồn ào hỗn

loạn……

Anh ta hất tay đập nát máy quay theo dõi! Nhìn xuống Cao Đại Bàn, l**m vết máu trên khóe miệng, hừ khẽ:“Cái này coi như lộ phí”.

Cao Đại Bàn sững sờ ôm cổ đứng lên, trơ mắt nhìn đối phương nhanh nhẹn giống như dã thú, nháy mắt đã biến mất!

Bên ngoài xôn ao ầm ỹ, sau đó tiếng ồn lại xa dần, dường như đội giám sát đã bị dẫn đi rồi……

Máy quay trên tường còn phát phát ra những tia lửa điện xì xì……

Cao Đại Bàn đứng lên, động tác vô cùng nhanh chóng bắt đầu đóng gói hành lý!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.