Chương 16: Tôi không cần cô thương hại!

Em và Andrea đi chơi

đến tận tối mới về. Hôm nay, em đã có một buổi đi chơi rất vui vẻ với anh. Anh

đã tạo cho em một cảm giác thoải mái mà không có chút rụt rè, e ngại. Qua buổi

đi chơi đó, em mới nhận ra Andrea không chỉ là ân nhân cứu mạng em mà còn là

một người bạn tốt của em nữa.

Mang tâm trạng vui vẻ

từ lúc đi chơi cho đến khi về tới nhà, em rất muốn kể chuyện này cho Puppy

nghe. Nhưng vừa bước vào nhà, cảnh tượng trước mắt làm cho tâm trạng vui vẻ của

em phải biến đâu mất. Cảnh hỗn độn trước mắt khiến em không thể thốt nên lời.

Đây là lần đầu tiên em thấy ngôi nhà trở nên lộn xộn như thế, những mảnh vỡ

thủy tinh thì vương đầy khắp sàn, nước cũng loang lổ

chỗ có chỗ không. Hình ảnh thứ hai đập vào mắt em là hắn đang ngồi trên ghế

sofa, quần áo xộc xệch không gọn gàng, hai chân vắt chữ ngũ đặt lên bàn, một

tay buông thõng còn một tay thì cầm chai rượu XO uống ừng ực một hơi không

ngừng nghỉ. Đây không phải là phong cách thường ngày của hắn, hắn là một người

ưa sạch sẽ và dù là một vết dơ trên áo hắn cũng không chịu mặc. Nhưng nay, trên

chiếc áo sơ mi trắng của hắn có vô vàn vết rượu nhỏ giọt xuống mà hắn cũng

không thèm quan tâm. Em không biết có chuyện gì mà làm cho hắn ra nông nỗi như

thế?

Em không quan tâm và

không cần biết là hắn có trách mắng mình nhiều chuyện hay không nhưng trước

tình cảnh này, em không thể nào làm ngơ được. Nhất là… nhìn thấy hắn như thế em

không thể chịu được.

  • Thiếu gia! Ngài đừng

uống nữa, uống rượu không tốt cho sức khỏe của ngài đâu. - Không một chút do

dự, em chạy nhanh đến và giật lấy chai rượu từ tay hắn.

Từ nãy đến giờ, hắn

không biết là em đã về nên cứ uống hết ngụm này đến ngụm khác. Đến khi chai

rượu trên tay đột nhiên bị giật mất thì hắn mới biết đến sự hiện diện của em.

Ngước đôi mắt lẫn gương

mặt đỏ ngầu lên nhìn em, ánh nhìn buồn bã của hắn bao quanh lấy gương mặt không

mấy gì vui vẻ của em. Cuối cùng thì em cũng về, em có biết, hắn đã ngồi đây bao

lâu để đợi em về không? Em có biết, trong khi em đang vui vẻ với người con trai

khác ở bên ngoài thì ở nhà hắn đã uống hết bao nhiêu rượu để quên hết những gì

mà hắn nhìn thấy hay không? Chắc hẳn là em đang rất vui khi nhìn thấy hắn như

vậy phải không? Có phải là em đang rất hả dạ khi nhìn thấy một kẻ luôn hành hạ

người khác bây giờ lại tự hành hạ chính bản thân mình phải không? Có phải trong

lòng em đang thầm cười nhạo hắn vì một người con gái mà suy sụp bản thân mình

như thế phải không? Nhưng dù em có cười nhạo hay chê bai hắn thế nào đi nữa thì

hắn cũng không phủ nhận rằng tim hắn đang rất đau. Lần đầu tiên hắn mới biết

thế nào là đau khổ vì một người con gái. Hơn nữa, người đó lại chính là người

mà hắn luôn ghét và hành hạ bấy lâu. Hắn không dám chắc rằng mình yêu em nhiều

đến thế nào nhưng hắn cũng không phủ nhận rằng trong tim hắn đã có hình bóng

của em. Hắn cũng như em, không biết từ lúc nào hình ảnh của em cứ quấn lấy tâm trí

hắn. Lúc nào hắn cũng nghĩ về em, dù là lúc ăn cơm hay lúc đang làm việc. Em có

biết vì em mà hắn đã năm lần bảy lượt từ chối đi chơi với người vợ chưa cưới

của mình không? Hứ! Làm sao em có thể biết được khi trong tim em không hề tồn

tại hình bóng của hắn.

  • Trả đây! Cô không có

quyền can dự vào chuyện riêng tư của tôi. - Chất giọng khàn khàn vang lên, hắn

giật lấy chai rượu lại từ tay em, nốc một hơi cho đến hết. Chỉ có rượu mới có

thể giúp hắn vui vẻ lên thôi.

Em lắc đầu, là em vô

dụng và không có quyền để xen vào chuyện của hắn. Em không thể khiến hắn nghe

theo ý muốn của em được. Hắn nói đúng, em chỉ là một người làm nên em không có

quyền can thiệp vào cuộc sống riêng tư của chủ.

Em ngồi xuống, nhẹ

nhàng nhặt từng mảnh vỡ lên. Tay tuy nhặt nhưng mắt em vẫn không hề rời khỏi

hắn. Vì mải lo nhìn hắn nên không cẩn thận em bị miểng chai đâm vào làm tay

chảy máu.

  • Ui! - Em la lên, máu

từ tay cũng bắt đầu ứa ra.

Nghe tiếng la của em,

hắn vội đặt chai rượu lên bàn rồi phóng nhanh đến chỗ em. Cầm ngón tay chảy máu

của em, chầm chậm đưa lên miệng mình để cầm máu. Hành động của hắn khiến em

phải tròn xoe mắt nhìn nhưng một lúc sau, em từ từ rụt tay mình lại. Em rất

muốn được hắn quan tâm, chăm sóc nhưng sự ân cần này của hắn làm em thấy không

quen. Dù gì cũng chỉ là một vết thương nhỏ, không đáng để cho hắn phải bận tâm.

Hơn nữa, hắn đã có vợ chưa cưới, em càng không nên để cho hắn làm việc gì có

lỗi với cô ấy.

Hắn thoáng nhíu mày trước hành động của em

nhưng sau đó lại giãn ra ngay lập tức khi hắn nghĩ em làm như thế là vì không

muốn để Andrea nhìn thấy. Hắn cứ tưởng rằng, em thích Andrea.

  • Tôi không cần cô phải dọn dẹp chỗ này,

cô cứ việc về phòng của mình đi. - Hắn đứng dậy, đi lấy thêm chai rượu XO trong

tủ kính rồi trở lại ghế ngồi. Tuy ngoài miệng vẫn lạnh lùng nói vậy nhưng thực

ra bên trong hắn không muốn để em bị thương.

  • Nhưng…

  • Tôi đã bảo là cô cứ về phòng của mình đi.

Bộ cô bị điếc hả hay không còn nghe lời tôi?

Em chưa kịp nói dứt câu thì đã bị hắn

quát, ánh mắt hắn lúc đó trông thật hung dữ. Đây là lần đầu tiên em nhìn thấy

hắn giận dữ như thế. Em chỉ muốn nói là để em dọn dẹp xong hết chỗ này rồi sẽ

về phòng vì em sợ khi hắn uống say, không thể giữ thăng bằng khi đi lại và sẽ

đạp lên những mảnh vỡ trên sàn nhà. Em chỉ muốn tốt cho hắn thôi mà sao hắn lại

lớn tiếng với em như thế?

  • Nhưng tôi chỉ sợ ngài

không cẩn thận sẽ đạp phải những mảnh vỡ này thôi chứ không phải tôi cố ý không

nghe lời của ngài. - Em vội đứng dậy, cố gắng giải thích để hắn không hiểu lầm

mình.

Nghe em nói thế, ánh

mắt giận dữ của hắn khi nãy có phần dịu lại nhưng hễ nghĩ đến việc em thích

Andrea thì hắn lại không thể chịu nổi. Hắn mở nắp chai rượu ra, vứt sang một

góc rồi uống một ngụm vừa miệng. Hắn nói

  • Cô đi đi. Tôi không

cần cô thương hại!

Câu nói vô tình của hắn

như hàng ngàn nhát dao đâm vào tim em. Thương hại? Thì ra đối với hắn, việc

được người khác quan tâm đều là sự thương hại. Nếu hắn đã nhẫn tâm nói ra một

câu như thế thì không việc gì em phải quan tâm đến hắn nữa.

Cứ mặc hắn ở đó một

mình giải sầu cùng rượu, em quay bước trở về phòng mình.

Sau khi em đi rồi hắn

mới tự trách mình tại sao lại nói ra câu đó? Chẳng lẽ trong phút mù quáng nhất

thời sự quan tâm của em đã bị hắn biến thành một sự thương hại hay sao?

Vừa nghĩ hắn vừa uống,

uống một hơi đến hết nửa chai rồi đột nhiên hắn ném mạnh chai rượu xuống sàn nhà

tạo ra một tiếng “choang” khá lớn. Trong phòng, em vừa thay đồ xong và mới vừa

bước ra cửa đã giật mình bởi tiếng động lớn. Dù nói là không quan tâm đến hắn

nữa nhưng nhìn hắn cứ tự hành hạ bản thân mình như thế thì em không thể nào

đứng yên mà nhìn được.

Nhìn cảnh bừa bộn trước

mắt rồi nhìn sang hắn đang gục mặt xuống bàn. Không suy nghĩ nhiều, em đi lấy

đồ dọn dẹp lại chỗ hỗn độn đó.

Sau mười lăm phút chật

vật với những gì mà hắn bày ra, cuối cùng em cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

Quay trở lại với hắn,

mọi sự vui vẻ của em hôm nay đã vì hắn mà làm cho tan biến hết. Có lẽ niềm vui

và nỗi buồn của em là hai thứ luôn song hành cùng nhau.

  • Thiếu gia! Ngài mệt

rồi, để tôi đưa ngài về phòng nghỉ.

Em lấy tay khều khều vai hắn nhưng mãi mà hắn

vẫn không hề nhúc nhích. Em lắc đầu rồi nhẹ nâng người hắn lên, quàng cánh tay

hắn qua cổ mình, dìu đi. Nhưng một cô gái yếu đuối như em làm sao có thể dìu

nổi một người to con như hắn, em không ngờ là hắn lại nặng đến thế. Dìu được

một lúc, chịu không nổi em vô tình để tuột tay làm hắn ngã oạch xuống đất, em

vì mất đà nên cũng ngã theo. Khi cảm nhận được có một thứ gì đó mềm mềm chạm

vào môi mình, em mới từ từ mở mắt ra. Đối diện em là ánh mắt đang nhắm nghiền

và vẻ mặt say sưa ngủ của hắn. Và môi em… đang đặt trên môi hắn.

Em trợn tròn mắt, vội

chống hai tay xuống nền rồi đứng dậy. Lúc này em mới nhận ra là cả người mình

đang nằm trên người hắn. Cũng may là hắn đã ngủ say nên không hề hay biết sự

mạo phạm vô tình này của em chứ nếu không thì hắn sẽ nghĩ rằng em nhân lúc hắn

say mà lợi dụng hắn mất. Nhìn vẻ mặt ngủ như trẻ con của hắn, em chợt bật cười.

Lúc ngủ nhìn hắn hiền lành và ngoan ngoãn biết bao. Chỉ có những lúc như thế

này, em mới có thể đến gần và quan sát thật kĩ gương mặt hắn. Dù là lúc tỉnh

hay lúc say thì gương mặt điển trai của hắn vẫn không hề thay đổi. Từng đường

nét trên mặt hắn đều hoàn hảo, không có chút tì vết. Nhìn hắn một lúc lâu, bất

giác mặt em đỏ lên. Có phải em hơi vô duyên khi cứ nhìn hắn chằm chằm như vậy

không?

Tự nghĩ rồi tự cười, em

đỡ hắn ngồi dậy rồi dìu về phòng.

"Dù có chuyện gì

xảy ra thì cũng không được phép bước chân vào phòng tôi."

Tay em vừa chạm đến nắm

cửa thì đã bị câu nói năm xưa của hắn làm cho khựng lại. Đó không phải là một

câu nói bình thường mà đó là một mệnh lệnh và đương nhiên đã là mệnh lệnh thì

em không thể không nghe.

Nhưng nếu không đưa hắn

vào phòng thì đêm nay hắn sẽ ngủ ở đâu? Chẳng lẽ để hắn ngủ trên ghế sofa?

Không được, ngoài này lạnh và khó ngủ lắm, để hắn ngủ ngoài này lỡ hắn trúng

gió thì em biết làm sao?

Lưỡng lự một hồi, em

nhìn vào căn phòng đang đóng kín cửa của mình và nảy ra ý định là sẽ cho hắn

"nương nhờ" ở đó một đêm. Cho hắn ngủ trong phòng em đồng nghĩa với

việc là em phải ngủ ở ngoài. Nhưng không sao, em chịu được mà.

  • Chúc ngài ngủ ngon!

Sau khi cẩn thận đắp

chăn cho hắn xong, em mới nhẹ nhàng tắt đèn và bước ra khỏi phòng.

  • Oáp!

Em vươn mình uể oải và

ngáp một cái rõ to, vừa leo lên ghế định nằm ngủ thì sực nhớ ra mình quên mất

một thứ rất quan trọng nên em vội đứng dậy đi tìm.

  • Puppy ơi! Em đang ở

đâu thế? - Vừa tìm vừa gọi, cuối cùng em cũng thấy nó đang an giấc trên miếng

dậm chân ở trong bếp. Nó đã ngủ say từ lúc nào rồi, lúc nãy khi em về nó còn

không chạy ra đón nữa mà. Em mỉm cười, nhẹ xoa đầu nó rồi trở lại ghế.

Có lẽ khi nãy em đã

không để ý thấy một ánh nhìn như tóe lửa khi bắt gặp hai người đang hôn nhau

trong tình trạng kẻ trên người dưới. Jane thực sự rất muốn bay tới tát vào mặt

em ngay lập tức vì dám cả gan hôn người cô yêu, nhưng cô đã kịp thời ngăn mình

lại vì cô đã có một kế hoạch riêng dành cho em rồi.

Vì ở nhà buồn chán nên

Jane muốn qua tìm hắn để nói chuyện cho đỡ buồn và cũng muốn kéo gần khoảng

cách của hai người lại gần nhau hơn. Vì cô cảm thấy hắn dạo này rất khác, cứ

luôn từ chối cô đi chơi và luôn tìm cách tránh mặt cô cứ như hắn đã thay đổi

thành một con người khác vậy. Cô đã cố tình dẹp bỏ ý nghĩ đó và nghĩ rằng là do

cô đa nghi quá thôi. Nhưng khi cô đến nhà hắn ngay lúc em và hắn đang hôn nhau

thì mọi nghi ngờ của cô đã đúng. Hắn đã thay đổi, thay đổi vì một con người hạ

cấp.

"Sand! Sao mày cả

gan dám quyến rũ chồng chưa cưới của tao? Mày chờ đó! Nếu mày muốn biết mùi đàn

ông là như thế nào thì tao sẽ cho mày được toại nguyện. Và sau khi mày biết

được rồi thì đừng hòng đụng đến được người đàn ông của tao."

Trời vừa tờ mờ sáng,

hắn đã thức dậy trong căn phòng nửa quen nửa lạ. Hắn cảm thấy hơi nhức đầu và

toàn thân mình đau ê ẩm, cứ như là bị té từ trên cao xuống mà không có vật gì

đỡ lấy vậy. Tự lấy tay đấm sau lưng và xoa xoa hai bên thái dương, đến khi thấy

đỡ hơn hắn thì mới có dịp quan sát kĩ căn phòng mà hắn đang ở.

Nhìn thấy mọi vật trong

phòng và cách bày trí không giống với căn phòng trước đó mà hắn đã ở, hắn chợt

nhíu mày rồi cố nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra đêm qua.

Hắn có một trí nhớ rất

tốt, dù có uống nhiều rượu đến đâu thì hắn vẫn có thể nhớ rõ mà không bỏ qua

một chi tiết nào. Hắn nhớ được hết mọi chuyện hôm qua chỉ trừ việc em lỡ hôn

hắn và đưa hắn vào phòng là hắn không biết, vì lúc đó hắn đã không còn đủ tỉnh

táo để nhận thức được mọi việc.

Hắn vung mền rồi bước

nhanh xuống giường, đi tới đi lui trong phòng như để kiểm chứng xem đây rốt

cuộc là phòng của ai. Khi nhìn thấy cái bàn trang điểm con gái thì hắn mới biết

được đây là phòng của em.

Thoáng suy nghĩ vài

giây rồi hắn lao nhanh ra ngoài. Em để hắn ngủ trong phòng mình vậy thì đêm qua

em ngủ ở ngoài sao?

Hắn đoán không sai mà,

quả nhiên là em ngủ ở ngoài thật. Nhìn em nằm co ro trên ghế sofa mà không có

một cái chăn để đắp, vì đang là mùa thu nên thời tiết cũng khá lạnh và có lẽ vì

thế mà hai tay em phải kẹp vào chân để tìm hơi ấm. Mà lạnh cũng phải thôi, cửa

ban công em còn không thèm đóng nữa mà.

Hắn bước tới ban công,

đóng cửa rồi kéo rèm lại. Hắn không muốn mọi thứ phá hỏng giấc ngủ của em.

Hắn ngồi xuống bên cạnh

em, lấy tay nhẹ vén mái tóc đang che hết nửa khuôn mặt em qua mang tai. Sau đó

di bàn tay rắn rỏi của mình xuống gương mặt đang say sưa ngủ của em. Nhìn em

một lúc lâu, hắn mới nhẹ giọng nói

  • Tôi xin lỗi vì hôm

qua đã lớn tiếng với cô. Mà cô cũng thật ngốc, biết tâm trạng tôi không tốt thì

nên tránh xa ra một chút. Tại sao cứ phải lại gần để bị tôi mắng như thế?

Mặc cho hắn hỏi nhưng

em vẫn ngủ say, em không hề biết rằng hắn đang nhìn em bằng ánh mắt khó hiểu.

Hắn không hiểu tại sao đêm qua em không đưa hắn về phòng hắn mà lại để hắn ngủ

ở phòng em? Hoặc là sao em không cho hắn ngủ ở ngoài để em có thể ngủ một giấc

thật ngon trong nệm ấm chăn êm? Tại sao em lại phải vì hắn mà bắt bản thân mình

phải chịu lạnh như thế?

Càng nghĩ hắn càng

không hiểu, không hiểu vì sao em lại quan tâm đến hắn, quan tâm đến một người

mà từ trước tới nay chưa một lần khiến em thấy hạnh phúc? Em từng đau khổ rất

nhiều, mà nguyên nhân đều từ hắn mà ra. Hắn tự thừa nhận rằng hắn không tốt,

hắn không đáng để được nhận sự quan tâm từ em, từ một cô gái lương thiện, hiền

lành mà từ trước đến giờ hắn không hề thừa nhận.

Năm xưa, khi tận mắt

chứng kiến em lấy hết tất cả tiền mình xin được ra cho một đứa ăn mày khác và

cái cách em khom người xuống nhặt tờ hai mươi đô mà hắn đã cố tình ném xuống đất lên cho nó. Lúc đó,

hắn nghĩ em chỉ giả vờ cao thượng trước mặt hắn để lấy lòng hắn mà thôi. Nhưng

giờ nghĩ lại, hắn thấy suy nghĩ của mình thật ngờ nghệch. Việc gì em phải bỏ

hết tiền ăn của mình ra cho người khác chỉ để lấy lòng một kẻ xa lạ như hắn?

Lấy lòng hắn thì em được gì? Hắn có cho em nhiều hơn số tiền ít ỏi kia không?

Hay hắn có cho em một cuộc sống tốt đẹp hơn không? Câu trả lời là có, hắn đã

cho em một cuộc sống tốt đẹp hơn trước rất nhiều, một cuộc sống không phải dầm

mưa dãi nắng để xin ăn, một cuộc sống không lo là sẽ không có chỗ ngủ. Nhưng

cuộc sống này, em chưa một lần cảm thấy hạnh phúc.

Dường như cảm giác có

thứ gì đó nhồn nhột chạm vào mặt mình, em đưa tay gãi gãi vài cái nhưng mắt vẫn

nhắm nghiền không hé dù chỉ một chút. Có lẽ đêm qua, em đã rất mệt.

Vừa định đi lấy chăn

đắp cho em nhưng thoáng thấy ngón tay em hôm qua bị mảnh vỡ đâm trúng, hắn chợt

ngồi lại. Nhẹ cầm tay em lên xem, vết thương không sâu lắm nhưng máu khô đã

đọng lại. Hắn nhìn em rồi lắc đầu, em thật không biết quan tâm đến bản thân

mình gì hết. Nhưng nhìn vết thương nhỏ này của em, hắn lại nhớ về ngày đó. Cái

ngày mà hắn đã bắt em chơi trò chơi dã man đó. Nghĩ đến cái cảnh em bị Luck

dùng roi quật liên tiếp vào người mà em vẫn cắn răng chịu đựng để tô tiếp những

vòng tròn ác nghiệt kia. Lúc đó em chỉ mới tám tuổi thôi, một cái tuổi còn quá

nhỏ để phải chịu đựng những đòn roi mạnh mẽ như vậy.

Bây giờ khi nghĩ lại,

hắn tự cảm thấy kinh tởm bản thân mình. Hắn thật chẳng phải là người nữa, trò

chơi như vậy mà cũng có thể nghĩ ra. Ngày đó, nếu hắn hả hê với những vết

thương in hằn trên người em thì bây giờ hắn lại cảm thấy đau xót với vết thương

ở đầu ngón tay em khi nó chẳng là gì so với ngày đó. Em là một thiên thần, vậy

nên em sinh ra là để người khác yêu thương, chiều chuộng chứ không phải để hành

hạ, làm trò chơi. Và vì em là một thiên thần nên em chỉ dành cho những thiên

thần xứng đáng khác chứ không phải một ác quỷ tàn nhẫn như hắn.

Hắn chạy đi lấy hộp

dụng cụ y tế rồi sát trùng vết thương và lấy băng cá nhân băng lại cho em. Hắn

làm một cách nhẹ nhàng nhất có thể để em không bị giật mình thức giấc. Từ xưa

đến nay, hắn chưa bao giờ chăm sóc cho người con gái nào tận tình như thế, ngay

cả Jane cũng vậy. Hắn đã từng nói với chính mình, người con gái được hắn chăm

sóc phải là người mà hắn yêu nhất. Và người con gái đang ngủ ngon lành trước

mặt hắn đây đã làm cho một kẻ vốn chưa bao giờ biết đến hai chữ "tình

yêu" như hắn phải rung động.

Hắn tính bế em vào

phòng ngủ cho thẳng giấc nhưng hắn sợ sẽ làm em thức nên chỉ vào lấy chăn đắp

cho em rồi bản thân hắn trở về phòng lấy đồ đi tắm.

Bây giờ hắn mới nhận ra

cả người mình toàn mùi rượu, hơn nữa cái áo trắng nay nhìn hệt như miếng giẻ

lau. Hắn chưa bao giờ mặc một chiếc áo nào dơ như vậy. Thật khó chịu!

Ngâm mình trong làn

nước ấm, hắn thấy người mình thoải mái hơn rất nhiều. Để hai tay ra phía sau

làm gối, hắn ngả đầu lên đó rồi nhắm nghiền mắt lại...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.