Chương 44

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

tôi đi về

phía cổ

ng thành nơi mọi ngườ

i đượ

c tậ

p hợ

p bở

i quân độ

i sau khi ác linh đượ

c tiêu diệ

t ở

nơi này do quá nhiề

u ngườ

i mà tôi hơi lạc lố

i . và cái kĩ năng cảm nhận mana đang giúp tôi tìm thấy họ dù tình trạng này tôi không muốn dùng nó chút nào . vì cảm nhậ

n mana cũng đồng nghĩa với việc là đọc luôn suy nghĩ của họ mana trong cơ thể sinh vật sống giống như một tấm gương phản chíu lại toàn bộ con người của họ . điề

u này cũng có nghĩa là tôi có thể

nghe thấ

y hay nhìn thấ

y đượ

c toàn

bộ

nỗ

i đau khổ của toàn

bộ

mọi ngườ

i ở

đây .

thử

nghĩ bạn đang trong mộ

t vùng chiế

n tranh và bạn có khả năng đọc suy nghĩ của toàn

bộ

mọi ngườ

i trên chiế

n trậ

n đó sẽ là mộ

t lợ

i thế

cho bạn nhưng cũng là con dao hai lưỡ

i khi bạn có thể

thấ

y cảm xúc của họ khi bị giế

t có thể

nói chẳ

ng khác nào là mình từ

đi trải nghiệ

m điề

u đó cả . vì thế

nế

u như tôi có toàn

bộ

siêu năng lự

c trên thế

giớ

i tôi rấ

t rấ

t không muố

n có khả năng ngoại

cảm .

tôi cứ

đi theo dòng mana

để

đế

n vớ

i họ thật nhanh để cút đi khỏi nơi này chứ không tôi sẽ không chịu nỗi mất . cái cảm giác chết tiệc này như lúc đó vậ

y thậ

t không muố

n chút nào làm ơn thôi đi đừ

ng than nữ

a không muố

n đâu .

thế

là tôi đã quỳ xuố

ng lấ

y hai tay che đi đôi tai của mình để

cố

không nghe thấ

y nhữ

ng tiế

ng nói đó . tôi cứ

quỳ tại đó và cúi đầ

u xuố

ng đấ

t không biế

t từ

bao giờ

nướ

c mắ

t của tôi đã chảy ra . thậ

t thảm hại khi mộ

t tên dơ bẫ

n như tôi đã giế

t rấ

t nhiề

u ngườ

i rồ

i mà vẫ

n có thể

chảy nướ

c mắ

t  .

tôi nhắ

m mắ

t lại cả không gian xung quanh tôi trở

nên đen như mự

c thậ

t lạnh lẽo . ở

trong không gian này thì chả có gì cả chỉ có mình tôi ở

đây  nhưng nó vẫ

n không buôn tha cho tôi . hàng loạt

hình ảnh đau thương của mọi ngườ

i trong sự

kiệ

n này ùa tớ

i như đang đè chế

t tôi từ

mấ

t ngườ

i thân gia đình , ngườ

i yêu , đau đớ

n về

thể

xác , ...

từ

trong bóng tố

i nhữ

ng khuôn mặ

t của nhữ

ng con ngườ

i tại cô nhi viện xuấ

t hiệ

n họ cườ

i vào mặ

t tôi và kêu tôi chế

t đi . cái cô nhi việ

n đó đúng là địa ngục nơi đó không phải là nơi cho chúng tôi số

ng mà là như để

chế

t . ngày qua ngày họ thự

c hiệ

n nhữ

ng thí nghiệ

m lên cơ thể

chúng tôi nhữ

ng con ngườ

i đượ

c chọn và bắ

t cóc về

đó . cũng tại nơi đó họ đã yêu cầu chúng tôi giế

t nhau với ngườ

i  khác nhữ

ng ngườ

i anh em , ngườ

i bạn , tình yêu đầ

u cũng đã chế

t ngay kế

bên tôi cho đế

n khi nhậ

n ra tôi là ngườ

i số

ng sót cuố

i cùng họ đều đã lấy cái mạng của mình để bảo vệ tôi .

cả tâm trí tôi như quay lại thờ

i đó ôm lấ

y nhữ

ng cái xác đã lạnh mà ngồ

i khóc mộ

t mình không ai an ủi , không ai xẽ chia , không ai cả chỉ mộ

t mình cùng vớ

i giá lạnh của sự

cô đơn . lúc đó tôi đã tự

hỏi vớ

i mình liệ

u chúng tôi sinh ra trên đờ

i để

làm gì rồ

i để

chế

t . ai sinh ra rồ

i cũng chế

t thì tại sao họ lại đấ

u tranh cho sự

số

ng của mình . lúc đó tôi thấ

y con ngườ

i thậ

t là mộ

t giống loài dơ bẫ

n nhưng nó vẫ

n không khiế

n tôi cảm thấ

y chán ghét con ngườ

i .

vì cũng như quy luậ

t của thế

giớ

i này trong bóng tối

vô tận thì vẫ

n sẽ có ánh sáng dẫ

n ta ra khỏi nơi đó , cả ngườ

i trong ánh sáng nếu không bình tĩnh cũng có thể

theo con đườ

ng của bóng tôi . khi nghĩ tớ

i đây xung quanh tôi dang bao phủ trong bóng tối

thì có mộ

t ánh sáng ấm áp nổ

i lên khiế

n ai cũng muố

n lại gầ

n . tôi thôi thúc cả tâm trí của mình chạy về

phía đó từ

sau lưng tôi như đượ

c ai đẩ

y về

phía trướ

c , tôi quay lại nhìn thì thấ

y họ nhữ

ng ngườ

i bạn mà tôi coi như anh em cùng vớ

i cô ấ

y . họ đề

u cườ

i vớ

i tôi và cùng nhau nói .

nướ

c mắ

t của tôi lại chảy ra them nhiề

u hơn nữ

a nhưng nó khác vớ

i lúc trướ

c . tôi cúi đầ

u xuố

ng chào tạm biệ

t họ kế

tiế

p ngẫ

n lên nói lớ

n .

tôi xoay ngườ

i lại và chạy nhanh về

phía đó . mộ

t lúc sau tôi mở

mắ

t ra nhữ

ng giọng nó đó cũng biế

n mấ

t tôi thử

bỏ đôi tay mình ra khỏt tai thì nghe thấy

.

mộ

t tiế

ng nói nhỏ vang lên khiế

n tôi phải chú ý mà ngẫ

n đầ

u lên nhìn thì thấ

y mọi ngườ

i đề

u đang hướ

ng về

phía tôi mà chạy đế

n . không hiể

u sao mà trong lòng tôi thấ

y ấ

m áp hẳng lên cái cảm giác rấ

t yên bình không muố

n chia lìa ra khỏi nó . tôi bậ

t dậ

y chạy lại về

hướ

ng họ như thể

đang chạy trố

n khỏi cái cảm giác như địa ngục lúc nãy mà quên luôn cả việ

c phải lau đi nướ

c mắ

t . tôi nở

ra mộ

t nụ cườ

i tươi đáp lại .

tôi chạy về

trướ

c mặ

t har

uka nói .

khi đang  nói tôi đã bị tậ

p kích bở

i velvet bằ

ng hai ngọn đồ

i khủng của cô ấ

y . cảm giác chúi đầ

u vào khe núi là đây sao thậ

t mát và mề

m ấ

y chế

t thoát

ra khỏi đây mau không bị chế

t ngạt mấ

t .

tôi cứ

đưa tay loạn

xạ ra xung quanh và bằ

ng mộ

t cách vãi cả cái gì đó tôi đã chạm vào ngực của har

uka và mizu gầ

n đó .

thế

là tôi cũng đượ

c giải thoát

khỏi ngọn đồ

i của velvet nhưng nó chưa kế

t thúc . tôi bị har

uka và mizu xách vào mộ

t con hẻm gầ

n đó . sau đó là tiế

ng kêu thảm thiế

t vang ra . tiế

ng kêu đó khiế

n mọi ngườ

i chỉ đành làm như không nghe thấ

y mà cầ

u nguyệ

n cho tôi .

--------------------------------------hế

t chap-------------

tôi ghi chi tiế

t nôi tâm khá làm thảm hại nhỉ

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.