Chương96: Hội đèn lồng kỳ ngộ 4

Đại đêm 30

liền tí tách rơi phiêu tán hoa tuyết, khí trời lạnh vô cùng, tuyết bị

đóng hai bên đường xếp thành hình núi nhỏ nhưng nửa điểm cũng không thấy khó chịu. Thương gia hai bên đường liền xếp hình người tuyết, dùng hành cùng trái lê làm ra ngũ quan (mặt mũi),hình thái khác nhau, dáng điệu

thơ ngây đứng ở cửa đón khách, làm cho cảnh mừng năm mới tăng thêm một

chút ấm áp.

Bầu trời thì không có độ ấm, có

lẽ là liên quan đến trận tuyết rơi quá lớn vừa rồi, trời sạch sẽ trong

suốt, sao cùng ánh trăng đều có vẻ đặc biệt lớn, dường như chỉ cần vươn

tay là có thể hái xuống. Mỗi năm một lần hội hoa đăng, hầu như hàng

triệu bách tính từ trong và ngoài đều tới kinh thành, trong đám người

rộn ràng nhốn nháo đó làm cho làn gió lạnh bị tản ra ít nhiều.

Thật nhiều người! Đào Tiểu Vi

hưng phấn chỉ vào cách đó không xa đông nghịt ầm ĩ, "Đi vào trong đó,

Người xấu, bên kia nhiều người lắm nha."

Đào Tiểu Vi khuôn mặt tuyệt sắc theo âm thanh phát ra mà đến, làm cho các nam nhân đều thất thần, nếu không phải Nhan Hi đang đứng bên người nàng, vừa nhìn ai cũng biết, không phải dễ chọc vào tiểu mỹ

nhân tuyệt sắc này.., có lẽ sớm đã có người vì ngưỡng mộ mà tiến lên đến gần.

Nàng không hề có cảm giác mình

là người gây nên tình trạng diễn ra trước mắt, để Nhan Hi lôi kéo tay

nhỏ bé, một lòng muốn dạo hội.

Nhan Hi nhìn không ra trong đám

người đông nghịt có cái gì lạc thú, dùng sức giữ lấy tiểu thân thể như

chú ngựa hoang của Đào Tiểu Vi, dường như nếu chỉ cần buông lỏng tay,

hài tử này sợ là lập tức liền biến mất trong biển người.

"Gia, bên này rất hỗn loạn, không bằng đến tửu lâu Hưng Thịnh ngồi, bên kia lầu có một gian phòng sát đường, mở cửa sổ là có thể thấy hoa đăng." Cửu Đĩnh phía sau Nhan Hi nhỏ giọng nói.

"Vậy đi vào đó." Nhan Hi chán ghét nhìn náo nhiệt cách đó không xa .

"Không nên, cách nơi này xa quá, cái gì đều thấy không rõ lắm!" Mắt mở trừng trừng nhìn náo nhiệt gần

trong gang tấc lại muốn nàng đi, Đào Tiểu Vi thế nào cam tâm bỏ qua cơ

hội này.

"Vi vi!" Nhan Hi trừng mắt.

Đào Tiểu Vi chu môi trông thật sự khả ái.

Nhan Hi mềm nhẹ ngữ khí, vuốt

tóc nàng, "Hiện tại người đang đông, người người chen lấn, thị vệ không

thể bảo hộ chu toàn, trái lại, chúng ta trước đi tửu lâu ăn cơm, chờ

thêm một lát sóng người tản đi rồi sẽ lại qua nhìn."

Ở phía sau Thiên Đồng biết rõ

lòng của nàng, tiếp lời thấp giọng nói, "Yên tâm đi tiểu thư, mứt quả,

hình đồ chơi làm bằng đường, các quầy hàng này sẽ không dọn sớm như vậy, chỉ cần trên đường còn có người nhất định còn bán."

Đào Tiểu Vi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đi theo bên cạnh Nhan Hi hướng tửu lâu cách đó không xa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.