Chương815: Nước mắt không nói 3

‘Nàng’ hiện ra thần sắc khốn quẫn, miễn cưỡng mở ra tay có hơi chút

thô ráp, chỉ thấy một đám phấn màu trắng còn dính đầy lòng bàn tay, tản

ra nhạt nhạt mùi của thức ăn. “Là món ăn nổi tiếng của kinh thành, bên

trong có có nhân làm bằng mật ong. Mới vừa không cẩn thận bóp nát, nên

không có ném ra được.”

Nhìn thấy thức ăn ngon chưa từng ăn qua, liền mua một túi đem trở về

cho thê tư bảo bối là thói quen của hắn, cho dù hôm nay có một phải đi

hẹn gặp, ‘Nàng’ như cũ vẫn bị mùi thơm hấp dẫn mà mua một ít cất vào

trong ngực. Mới vừa thật sự là bị đám quỷ kia âm thầm đánh lén, hắn gấp

gáp hướng từ trong ngực tìm gì đó, muốn tìm ra chút gì ném trở về bên

kia, đáng tiếc ‘Nàng’ không có thói quen chuẩn bị ám khí, trừ mấy đồng

bạc ra cũng có chính là bao đồ ăn này.

Vân Diễm ai thán một tiếng, quả thật là cách làm chỉ thuộc về ‘Nàng’, người khác đùng mơ tưởng bắt chước. Từ trong lòng ngực lấy ra khăn tay

đưa tới, “Mau lau sạch sẽ, trên tay dính bẩn khẳng định rất không thoải

mái.”

‘Nàng’ chưa nhìn rõ hắn đem khăn tay đưa tới, còn tưởng rằng Vân Diễm muốn mượn cơ hội khinh bạc.

Quả thật là lòng tiểu nhân, trước kia trên tay Tiểu Đồng nếu không

cẩn thận bị dính thức ăn, hắn luôn giống như tên trộm cầm lấy bàn tay

mềm mại yêu thích kia, dùng lưỡi cẩn thận l**m sạch sẽ, sau đó bảo bối

thê tử cũng biết sử dụng ánh mắt x**n t*nh nhộn nhạo nhìn hắn, ngay cả

một lòng trong sáng giúp nàng làm sạch cũng bị nhiệt độ trong mắt làm

phỏng … Nhưng hắn làm như vậy, còn cho là nam nhân khắp thiên hạ đều sẽ

như thế, cho nên Vân Diễm vừa động, hắn lập tức dị thường cảnh giác,

thối lui khỏi thật xa, đề phòng mà nói, “Không cho l**m tay ta.”

Vân Diễm lúng túng, cánh tay dừng ở giữa không trung, đầu ngón tay

còn treo một chiếc khăn, “Ta chỉ là muốn lau khô sạch sẽ cho nàng.”

‘Nàng’ có chút quẫn bách, nhưng cũng nhớ được, càng là lúc bị mất

mặt, càng phải cố gắng giữ tĩnh táo, mặt không đổi sắc, làm cho đối

phương cho là mình làm sai chỗ nào mà bỏ qua. Lần này cũng không ngoại

lệ, hầm hừ dùng sức tránh thoát khăn kia, quay thân đưa lưng về phía Vân Diễm, dùng sức xoa lồng ngực một chút, trong lòng thầm nghĩ, chịu đựng, nếu không thật muốn mất mặt .

Mà trong rừng cây bởi vì ‘Nàng’ nói một tiếng ‘tiếp chiêu’t mà cả đám kiếm đường tránh né, giờ này mới phát hiện thì ra bị mắc lừa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.