Chương72: Phụ tử PK 4

"Lão Thất, chỉ tìm thê tử cho

ngươi, có bắt sống chết gì đâu, đã hai mươi bảy rồi, ngươi còn chờ cái

gì nữa?" Hoàng đế bỗng nhiên vỗ cái trán, đầy mặt uể oải, "Vì sao ngươi

không thể giống những đứa con khác của trẫm, an phận thủ thường với thân phận hoàng tử? Lại thích cùng trẫm đối đầu, ngươi một lần lại một lần

làm trái, ngươi nghĩ trẫm vĩnh viễn dễ dàng tha thứ việc cố tình gây sự

của ngươi sao?"

Nhan Hi lại khôi phục thần sắc

hờ hững, "Nhi thần không thích trong phủ xuất hiện những tiểu miêu tiểu

cẩu nhìn không vừa mắt, nếu như phụ hoàng ép bức đem phần thưởng đưa

tới, chỉ sợ phiền phức ngài lại khổ cực nữa vì phải giúp đỡ ta chuẩn bị

cho tốt hậu sự."

Hắn ngữ khí bình thường, nhưng

lại toát ra lạnh lẽo, thái tử cảm thấy trái tim dường như bị bàn tay vô

hình nắm lấy, cố sức muốn thoát ra.

Khí thế thật đáng sợ.

Đó là sát khí tàn sát thiên quân trên chiến trường, ở đó phiêu tán mùi máu tanh nồng nặc cùng hòa tan trong gió.

Nhan Hi như vậy là lần đầu tiên

thái tử nhìn thấy, huynh đệ hai người khoảng cách lại càng xa, cảnh thây người chồng chất trên chiến trường là cảnh tượng mà thái tử chưa bao

giờ được chứng kiến, khí chất ấy nhiệt huyết ấy chỉ có thể từ hoàn cảnh

đó mà sinh ra, hắn không làm gì có thể so sánh được, thật sự hắn cũng

muốn có một ngày giống như Nhan Hi, có thể dẫn quân chinh phạt, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

Bên trong ngự thư phòng không khí trở nên trầm mặc.

Một lúc lâu, hoàng đế thấp giọng nói, "Chuyện này tạm thời gác lại, sau này sẽ bàn luận."

Nói thì nói vậy, nhưng thật sự

đã đi tới tuyệt lộ (đường cùng),nếu thật sự muốn bàn tiếp, chẳng lẽ

hoàng thượng muốn vì mười vị cô nương này mà chuẩn bị quan tài ?

Hoàng đế nhăn mặt nhíu mày, Lão

Thất nhà hắn rõ ràng cao to uy mãnh, phong lưu tuấn tú, vì sao đối với

nữ nhân nửa điểm hứng thú cũng không có ? Chẳng lẽ có bệnh gì không tiện nói ra? Hắn có nên phái mấy người ngự y, mượn một cái cớ mà khám chữa

bệnh một chút?

Nhan Hi cắn răng oán hận, "Phụ hoàng, nhi thần rất bình thường, ngài không nên suy nghĩ bậy bạ."

Ách ? vậy mà bị nhìn thấu, trên mặt hoàng đế hiện ra vài phần xấu hổ, "Các ngươi lui ra, trẫm còn có việc phải làm."

Trên mặt thật sự là không thể

kiên nhẫn nữa, hoàng đế căng thẳng phất tay bảo hai vị hoàng tử rời đi,

hắn cần thời gian khôi phục lại tâm tình, đồng thời còn phải tìm biện

pháp khác để định lại hôn sự của Nhan Hi.

Đây thật sự là một trận chiến

lâu dài a, hắn phải làm cho Nhan Hi biết, hắn mới là phụ hoàng, hôn nhân đại sự, tự nhiên là phụ mẫu định đoạt, mặc dù Nhan Hi đạt được đại công lao, điểm ấy cũng phải vâng theo.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.