Chương602: Không duyên 3

Vân Diễm bình an vượt qua biên cảnh Lỗ quốc, chân đạp trên quốc thổ mình, hắn một tâm căng thẳng rốt cục buông xuống.

Đối diện là thành giáo của Hỏa Thần giáo, ký hiệu ngọn lửa khổng lồ dưới

ánh nắng chói chan dường như sống lên, cách thật xa là có thể nhận ra

đây là nơi của thần giáo, người bình thường né ánh, quan viên ngũ phẩm

trở xuống xuống ngựa cung nghênh, khí thế rất áp bách.

Vân Diễm

hô hấp cũng thư sướng chút ít, đây mới là uy nghiêm của hắn, ở trong

biên giới Yến quốc bị truy đuổi như Lão Thử (chuột), chỉ lo chạy trốn

không có lực chống đỡ, lúc này đã đến địa bàn của mình, dọc đường có

giáo chúng tiếp ứng, bên trong Lỗ quốc tín đồ đông nghịt quỳ dưới chân

của hắn, nếu như Nhan Hi phái ra nhân mã truy kích giờ phút này xuất

hiện, thuộc hạ của hắn đã đầy đủ để ứng phó, căn bản không tới phiên Vân Diễm xuất thủ.

Thị nữ bị phái đi hầu hạ Đào Tiểu Vi không tới

thời gian một ly trà đã khóc gào thét chạy đi, người khác hỏi như thế

nào cũng không nói xảy ra chuyện gì, chỉ chỉ vào ‘Con tin’ ngồi trong

đại mã xa, run run không ngừng, cuối cùng, hai mắt lộn ngược ngất đi, ấn huyệt nhân trung giữa mũi và miệng cũng không tỉnh.

Bởi vì Đào

Tiểu Vi trước mắt là người Hỏa Thần giáo trên dưới đều coi trọng, Vân

Diễm tự mình hạ lệnh người bình thường không được nhích tới gần quấy

rầy, thị nữ mới vừa bất tỉnh là người Vân Diễm tự mình chọn lựa, bạch y

thị vệ không cách nào, không thể làm gì khác hơn là đem chuyện rất nhỏ

này nhưng cũng rất kỳ hoặc trình lên giáo chủ chờ quyết định.

Cho nên, ngày này cơm trưa lại là giáo chủ đại nhân tự mình đưa tới.

Kể từ khi vào lãnh thổ Lỗ quốc, Vân Diễm trở lại y phục uy nghi của Hỏa

Thần giáo, hắn ở trước mặt thuộc hạ vừa trở thành cao cao tại thượng,

chỉ có thể xa nhìn, cũng ít đi chung trên xe ngựa của Đào Tiểu Vi, tránh cho không cẩn thận bị giáo chúng ven đường nhìn thấy, khiến cho có lời

đồn đãi không hay.

Nếu như không phải là nghe nói nàng có hình

dáng khác thường, trước khi vào tổng giáo, Vân Diễm cũng không chuẩn bị

cùng nàng gặp mặt.

Từ một chiếc xe ngựa đến một chiếc xe ngựa

khác khoảng cách chưa đầy trăm bước, Vân Diễm tâm không thể ức chế, cơ

hồ kịch liệt nhảy.

Dường như là khẩn trương chân tay luống cuống

như thiếu niên ngây ngô đi gặp gỡ cô nương mình yêu mến, trong lòng bàn

tay nắm chặt đã ướt nhẹp mồ hôi. Mà tay cầm hộp đựng thức ăn hôm nay

cũng đặc biệt có cảm xúc, nặng trịch, hắn đến bây giờ vẫn không rõ cảm

xúc này là gì.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.