Chương527: Ai mới là nữ nhân đứng đầu hậu cung 11

Không có tỷ tỷ,

cũng không có trượng phu, càng không có hài tử có thể dựa vào, sự tồn

tại của Ngọc Thái phi đối với khắp cả cung đình mà nói là có cũng được

mà không có cũng không sao. Trước khi tiên hoàng chầu trời nửa năm, Ngọc Thái phi hưởng thụ tôn vinh chưa từng có, nàng cùng tỷ tỷ, hai người

ngày đêm làm bạn bên cạnh hoàng đế, chiếm hết hàng vạn hàng nghìn sủng

ái vào thân, các nô tài nịnh bợ còn không còn kịp nữa, làm sao lại giống như bây giờ, áo cơm ăn mặc đều cắt giảm đến mức thấp nhất.

Trước khác nay khác, bên trong hậu cung đã không thể tiếp tục cho nàng một tấc đất dung chân.

Tuyết tỷ tỷ, đây chính là bi kịch mà tỷ nói trước khi chết sao?Người ở lại

mới hiểu rõ thế nào là bi thương, ngày lẫn đêm tự mình đối diện với lãnh cung.

“Thái phi nương nương, đêm đã lạnh, người hãy vào nghỉ

ngơi.” Cung nữ thiếp thân của Ngọc Thái phi phủ thêm một áo choàng cho

nàng thấp giọng khuyên lơn.

“Nhược nhi, ngươi nhìn xem, tối nay

ánh sao rất sáng, trước kia khi Tuyết tỷ tỷ còn sống, tỷ ấy thích nhất

là đem ghế dựa ra cùng ta tay nắm tay ngắm sao, tỷ tỷ nói, kiếp sau tỷ

không muốn làm nữ nhân, cứ biến thành một ngôi sao trên bầu trời, không

cần sáng nhất chỉ cần nằm trên bầu trời, ban đêm nhìn xuống nhân gian,

chờ khi trời vừa sáng sẽ lặng lẽ trốn vào bên trong không để cho người

nhìn thấy.” Bây giờ Tuyết tỷ tỷ đã đi rồi, tỷ là một nữ nhân tốt, đến

chết còn muốn đem cơ hội sống sót để lại cho nàng, cho nên, trời xanh

nhất định đáp ứng nguyện vọng của tỷ, sẽ cho tỷ nàng hóa thành một ngôi

sao trên bầu trời, chẳng qua là có nhiều sao như vậy, rốt cuộc ngôi sao

nào mới là tỷ hóa thân?

Rất cô đơn, rất lạnh lẽo, Tuyết tỷ tỷ không có ở đây, nàng chính là cô đơn như vậy, nhớ quá, nhớ tỷ tỷ quá.

Nhược nhi đứng ở phía sau Ngọc Thái phi, cung kính trả lời, “Thái phi nương

nương, người chết không có thể sống lại, ngài tốt nhất hãy bảo trọng

thân mình, hơn nữa, hoàng hậu là cùng tiên hoàng đi hưởng phúc, so sánh

với chúng ta cuộc sống trong cung như thế này thì may mắn hơn rất

nhiều.”

Ngọc Thái phi quay đầu nhìn cung nữ, trong bóng tối lạnh

buốt, ánh mắt để cho Nhược nhi không dám nhìn thẳng vào, “Nhược nhi,

ngươi cũng là nghĩ như vậy sao?”

“Nhược nhi nhiều lời, Thái phi

nương nương khoan thứ.” Một tiếng quỳ xuống, Nhược nhi vì lỡ lời đã rất

hối hận, nếu không phải mới vừa rồi Ngọc Thái phi bộ dạng xúc động, nàng mới bất tri bất giác nói ra lời thực lòng.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.