Chương319: Cừu hận tận xương, chết mới giải 12

Cửa lớn của Duệ vương phủ chậm rãi đóng lại, quản gia chỉ là một hạ nhân, có chủ tử phân phó, hắn mặc dù

nghĩ đem quốc chi thái tử ở ngoài cửa như vậy là không thích hợp, nhưng

cũng không dám vi phạm, Vì vậy thái tử ngay trước nhiều hạ nhân bị cự

tuyệt ngoài cửa, hơn ba tháng trên xa mã mệt nhọc, cuối cùng một ngụm

nước trà cũng không được uống.

Nô tài của hắn phẫn hận nói,

"Duệ Vương gia cũng hơi quá đáng, chủ tử chúng ta đối với hắn như vậy,

không cảm kích còn chưa tính, cư nhiên dám … vô lễ, chẳng phân biệt được tôn ti, cũng làm kẻ khác thấy khó chịu."

Thái tử chặn bọn họ nói, trầm mặc lắc đầu, quay lại mã xa không nói được một lời.

Bức tường rất cao rất nặng chặn ánh mắt hắn, không bao giờ ... có thể nhìn thấy dung nhan của ngây thơ của Đào Tiểu Vi nữa.

Nàng hận hắn sao? Nhan Hi nhất

định nói cho nàng, mất đi hài tử chính bởi vì hắn phục nàng mê hương,

nguyên bản là mong muốn không thương tổn nhưng vẫn chế trụ được nàng,

cũng không lường trước Đào Tiểu Vi đang hoài thai, một liều thuốc đã lấy đi sinh mệnh hài tử kia.

Đó là con của nàng cùng thất đệ Nhan Hi, chẳng sao, thái tử khi biết được Đào Tiểu Vi đẻ non, tâm cư nhiên hơi được buông lỏng.

Hắn cũng không dám biểu hiện ra ngoài.

Chỉ là cảm giác thì không lừa được người, Đào Tiểu Vi chưa sinh hài tử cho Lão Thất, thái tử mơ hồ có cảm giác vui sướng.

Lần thứ hai thở dài, mặc kệ nói

như thế nào, cuối cùng cũng đã đem được Nhan Hi trở về, chuyện kế tiếp,

hắn còn cần tiến cung cùng hoàng đế thương nghị, Vì vậy liền nhà cũng

không về, thái tử sai người cưỡi ngựa trở về mang tới triều phục, ở trên xe ngựa thay đổi, một đường bay nhanh hướng hoàng cung.

... . . . . .

Bên trong ngự thư phòng, hoàng

đế tóc trắng không ít, ánh mắt khàn khàn nhìn chằm chằm trong tay, thư

báo từ tiền tuyến, những chữ bên trên rơi vào trong mắt lại truyền đến

trong đầu, từng chữ làm nhói tâm hắn.

"Bệ hạ, thái tử điện hạ đã trở về." Quý Hỉ một đường chạy đến vô cùng mừng rỡ báo lại.

"Truyền, mau truyền!" Hoàng đế

tinh thần cũng tỉnh táo, đứng lên như muốn tự mình đón người, lại nghĩ

không quá thỏa đáng, một lần nữa chậm rãi ngồi xong, giả dạng như đang

thong thả, nhấp một ngụm trà lạnh.

"Nhi thần tham kiến phụ hoàng, Ngô hoàng vạn tuế muôn năm vạn tuế." Thái tử nét mặt lộ vẻ vui mừng.

Hoàng đế tâm buộc chặt đã thở

dài một hơi, hai tay chống long án đứng dậy, khẩn cấp nói, "Lão Thất đã

trở về? Hắn thế nào không cùng ngươi tới gặp trẫm?"

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.