Chương312: Cừu hận tận xương, chết mới giải 5

Trúc Diệp Đồng nhìn Nhan Dung, hắn không nói gì, từ ánh mắt nàng cũng đã thấy được ý của hắn, oán hận giậm chân nàng xoay người rời đi.

Nhan Dung bỗng nhiên nói, "Điện

hạ, hôm nay toàn bộ đều đã làm theo ý của ngươi, ta cũng có thể cho

người của ngươi điểm trụ huyệt đạo, thế nhưng, nếu như ngươi dám phái

người truy sát Tiểu Đồng, ta sẽ không đáp ứng."

"Ta đường đường là thái tử yến

quốc, nói ra tự nhiên là chắc chắn, người đâu, điểm trụ huyệt đạo khống

chế võ công của nhị điện hạ, trừ phi vị cô nương vừa rồi trở về, bằng

không ai cũng không được đi tìm nàng." Thái tử ra vẻ hắn quang minh lỗi

lạc, trước mặt mọi người hạ lệnh, nói năng có khí phách.

Vì vậy Nhan Dung cũng không chút nào phản kháng.

Lúc này, Nhan Dung Nhan Hi đã bị hắn khống chế vững vàng, Trúc Diệp Đồng bị buộc rời đi, nội thị doanh

như rắn mất đầu, lần này nhiệm vụ chặn lại đoàn người của Nhan Hi đã

hoàn thành mĩ mãn, hắn tự đắc cười cười, trong lòng đối với năng lực to

lớn của Nhan Hi đã không còn cho là đúng.

Hắn thậm chí đang suy nghĩ,

trước đây Nhan Hi đạt được nhiều công lao, là hắn đúng thực có tài hay

là hắn vận khí quá tốt, hoặc là thủ hạ dũng mãnh mới làm cho hắn đạt

được nhiều công trạng lớn lao.

Đi đến tiểu viện lúc trước ngủ

lại, thái tử chỉ vào một chiếc đại mã xa nói, "Công chúa ngay bên trong, thất đệ, đệ có thể gặp nàng, hoàn hảo không tổn hao gì, ca ca ta không

có lừa dối đệ."

Nhan Hi lập tức đi lên, bỏ qua

cả hạ nhân quỳ bò làm ghế lên xe, đẩy mành ra quả nhiên nhìn thấy Đào

Tiểu Vi sắc mặt tái nhợt tựa ở bên trong.

Không chỉ có như vậy, trong mã

xa tràn ngập một cổ mùi tanh của máu tươi, đối với quân nhân như Nhan Hi mà nói lại càng mẫn cảm, căn bản là giấu diếm không được, hắn vội vã

ngồi xổm xuống tỉ mỉ kiểm tra, chỉ thấy nàng dưới lớp quần áo màu thủy

lam hơi mỏng, đã ướt đẫm huyết sắc, còn có một cổ huyết đặc từ trong cơ

thể nàng chảy ra, trước mắt Nhan Hi đen thành một đoàn.

"Người đâu, mau tới." Hắn tức giận rít gào.

Đứng ở ngoài chờ, thái tử cùng Nhan Dung vội vã chạy đến.

"Mau đưa ngự y đi theo kêu lên,

nhanh!" Nhan Hi tròng mắt đã đỏ, biểu tình dữ tợn giống la sát mới từ

địa ngục đến nhân gian, lộ ra hàn ý cực mạnh.

May là thái tử là thái tử một

nước, xuất hành tất nhiên sẽ mang theo hai ngự y đề phòng bất cứ tình

huống nào, trong giây lát, hai lão đầu lưng đeo hòm thuốc tất tả chạy

tới.

Nhan Hi ôm Đào Tiểu Vi xuống xe, bước nhanh hướng phòng ngủ chạy đến. Trên đường, vết máu loang lổ nhiễm đỏ cả lối đi.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.