Chương306: Cuộc sống khoái hoạt 14

Sáng sớm, Cửu Đĩnh cùng các huynh

đệ nội thị doanh trước một bước đem hành lý quần áo và đồ dùng hàng ngày vận chuyển lên thuyền.

Trên biển nổi lên sương mù,

trong vòng trăm mét cái gì đều thấy không rõ, Nhan Dung nghe xong kiến

nghị của người lái thuyền, lùi lại thời gian ra khơi. Đào Tiểu Vi ngực

luôn sợ hãi, từ khi rời giường, mí mắt trái giật rất lợi hại, Thiên Đồng cười ha hả nói, máy mắt trái sợ là phu nhân hảo vận a. Đang nói, Đào

Tiểu Vi mắt trái không nhảy nữa, tay lại run run nàng vì vậy lại hỏi

Thiên Đồng là có nghĩa gì, Thiên Đồng mím môi không đáp, chỉ nói Đào

Tiểu Vi là đang khẩn trương, lòng vẫn nhớ tới chuyện rời bến, thế cho

nên tâm tư hoảng hốt.

Đào Tiểu Vi không thể làm gì

khác hơn là năn nỉ Nhan Hi đến cạnh biển nhìn một cái, không được thì

chính nàng muốn đích thân đi. Không lay chuyển được nàng khó có được một lần làm nũng, sau khi ăn xong điểm tâm, hắn dặn hai thị nữ cùng ba bà

đỡ chiếu cố hảo Đào Tiểu Vi, Nhan Hi lúc này mới vội vã hướng cạnh biển

đi.

... .

Lộ trình ba tháng dùng một tháng đi xong, thái tử cùng một đội nhân mã ngày đêm lên đường, rốt cục sáng

sớm đã vào thành Tuyền Châu.

Chờ hồi lâu, mật thám đón hắn

vào một khu nhà dân, "Điện hạ, thất điện hạ cùng người nhà ẩn cư tại

thành đông, xung quanh đều là thân binh của thất điện hạ, bọn thuộc hạ

tới gần lập tức sẽ bị phát giác, cho nên xác định nơi ở của bọn họ xong, chỉ phái người ở xa xa giám sát."

"Tốt, làm tốt lắm." Thái tử nhắm lại hai mắt uể oải, nhấp một ngụm trà, đứng lên nói, "Chúng ta hiện tại phải đi."

"Điện hạ, ngài bây giờ quá sớm, hơi chút nghỉ ngơi, lát nữa cũng không trễ."

"Không, cứ như vậy đi, việc này không nên chậm trễ."

... . .

Trong phòng vắng vẻ, những thứ

Đào Tiểu Vi quen dùng đã tống lên trên thuyền, sau khi dùng một chén nhỏ nùng thang, thân thể ấm lên. Chỉ là tâm thủy chung an tĩnh được, luôn

co quắp nhảy lợi hại, dùng nắm tay nhỏ đè lại cũng vô pháp chống đỡ loại cảm giác khủng hoảng không hiểu này.

Nàng bắt đầu hối hận khi để Nhan Hi đi nhìn thuyền, từ khi hắn ra sân, một cổ cảm giác phi thường không

tốt như bao phủ trong lòng. Nàng an ủi mình, không có việc gì, sau khi

sương mù tan, nàng sẽ cùng Nhan Hi cùng nhau lên thuyền, cáo biệt quá

khứ, đi đến nới không hề có Tề quốc cùng Yến quốc ân cừu, không hề có

địa vị quyền thế, có chăng, chỉ cần hắn cùng nàng, hay là, sau đó không

lâu, còn có một tiểu tử khả ái.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.