Chương303: Cuộc sống khoái hoạt 11

Không lâu sau, Mộc Đinh cẩn cẩn

dực dực ôm đứa nhỏ được bọc cẩn thận trong tấm vải hoa, như hiến vật quý đưa đến trong lòng trương thẩm. Đào Tiểu Vi trên người có một cổ quý

khí, cho dù nàng mỉm cười, Mộc Đinh cũng hiểu được không dám tới gần vị

phu nhân như tiên nữ này, liền nhìn cũng không dám, càng đừng nói là tự

mình đem đứa nhỏ đến đưa cho nàng.

Trương thẩm vui mừng tiếp nhận,

đi tới bên cạnh Đào Tiểu Vi, dạy nàng cách bế hài tử, một tay nâng đầu,

tay kia nâng thắt lưng, Đào Tiểu Vi chỉ cảm thấy tiểu oa nhi trong lòng

mềm nhũn, nhu nhược không thể tin được, nàng kinh ngạc gần gũi nhìn

khuôn mặt tiểu oa nhi, da dường như trong suốt, rõ ràng nhìn thấy huyết

quản, tiểu hài tử ngủ say bỗng nhiên mở lớn hai mắt như nước trong veo,

cùng Đào Tiểu Vi chớp chớp, dường như đang nghi hoặc, thế nào mới vừa

ngủ, mẫu thân lại biến thành đại mỹ nhân đi.

Trương thẩm đỡ Đào Tiểu Vi ngồi ở gian ngoài trên chiếc ghế đơn sơ, nàng ngồi không lâu lắm tay chân giữ

nguyên như thế. Tiểu bảo bảo nhắm mắt, chu môi hồng nộn, Đào Tiểu Vi cho rằng nó muốn khóc lớn, không nghĩ tới, nó chỉ là dùng miệng phun phun

nước bọt, phèo phèo, bắn tung toé cái miệng nhỏ nhắn.

Sau đó còn cười cười, lộ ra hàm chưa mọc răng, cũng là hồng nộn, phi thường khả ái.

"Hắn hảo nhỏ nga." Đào Tiểu Vi

nghe thấy được trên người trẻ mới sinh đặc biệt có mùi sữa, là một mùi

nhàn nhạt thơm ngát, cho tới bây giờ cũng không có từng nghe thấy qua.

"Lúc mới sinh ra càng nhỏ hơn đi, chỉ như một nắm tay."

Trương thẩm khoa tay múa chân

nói."Phu nhân người xem, tiểu bảo bảo rất khả ái a, vừa giống phụ thân

vừa giống mẫu thân, có nó, cả nhà như sống lên, phụ mẫu vây quanh, đổ

thỉ (bé ị) đổ nước tiểu cũng đều là hạnh phúc." Nhìn Đào Tiểu Vi ánh mắt rõ ràng yêu thích cực kỳ, "Có hài tử, mẫu thân thụ nhiều khổ đều là

đáng giá, ngài nói phải không?"

Đào Tiểu Vi trọng trọng gật đầu, kiên định nói, "Bà nói rất đúng."

Từ nhà Mộc Đinh đi ra, Đào Tiểu

Vi cước bộ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cùng mấy người bà đỡ nói một chút

cười cười, trên mặt lộ vẻ trước nay chưa có.

Nhan Hi một mực bên trong xe

ngựa chờ, gặp được thê tử nét cười đã lâu không thấy, hắn cũng không có

biểu hiện ra tình tự gì đặc biệt, đầu tiên đưa mấy bà đỡ trở về, lúc này mới cẩn cẩn dực dực đem Đào Tiểu Vi lên ngựa, dựa vào trong lòng hắn,

"Kế tiếp ta còn muốn mang nàng đến một nơi càng đặc biệt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.