Chương28: Dụ dỗ

Giảo hoạt, cư nhiên phá đổ lý do của nàng, loại mệnh lệnh này cũng nói ra.

Đào Tiểu Vi chán nản, nghĩ không ra lời nào phản bác, lý do chính đáng duy nhất của nàng đã bị Nhan Hi

cắt đứt, kế tiếp nàng thật đúng là không tìm ra được lý do nào tốt hơn

nữa.

Nàng chậm rãi di chuyển thân

thể, mặt đối diện với tường, đưa lưng về phía Nhan Hi, cho dù là trầm

mặc không nói nhưng chính là muốn đối kháng.

"Vi vi!"

An bài như vậy là để cho ngươi dễ dàng ra bên ngoài? Không cần, nàng không ngốc.

"Ta phái người trong phủ mang về cho ngươi nhiều lễ vật, thật sự nếu không chịu, ta sẽ đưa tất cả cho

Thiên Sương cùng Thiên Đồng." Đào Tiểu Vi đi theo bên người hắn lâu như

vậy, trên người hắn căn bản đến lông tơ kẽ tóc nàng đều rõ, hắn trong

mắt mang theo ý cười, mỗi một câu nói đều có thể chuẩn xác đánh trúng

mục tiêu vào điểm mềm yếu nhất của một tiểu nữ oa.

Nàng luôn luôn vô pháp cự tuyệt những mê hoặc của các món đồ chơi như vậy.

Quả nhiên, nàng hai mắt sáng trong suốt, quay đầu lai, "Ngươi bảo chứng, ngươi không bắt ta ra ở tú lâu nga."

Xem ra nàng rất bài xích việc

này, dù sao cũng đã ở cùng năm năm, Nhan Hi không vội lập tức để nàng

dọn ra. Có một số việc cũng cần phải hoãn lại, tính tình Đào Tiểu Vi

Nhan Hi hiểu rất rõ, nếu quá nóng nảy bức nàng, thế nào cũng có một trận mất tích, nháo long trời lở đất.

Tận mắt thấy Nhan Hi gật đầu,

Đào Tiểu Vi trên môi mới lộ ra hình bán nguyệt tươi cười, cọ cọ bên

người Nhan Hi, hoan hô nhảy vào trong lòng hắn.

Nhan Hi băng lãnh nhưng cũng bởi vì bộ dáng đơn thuần của tiểu nha đầu này... thật không có khả năng

đẩy ra động tác ấm áp này, hắn một đường phong trần mệt mỏi do tiếng

hoan hô tươi cười của nàng bên tai mà hầu như không còn. Hắn ôm lấy

nàng, chậm rãi đi ra nội thất, đi qua cửa phòng, đi tới cửa lớn nối với

nội viện, một tòa tiểu lâu mới, tinh xảo xuất hiện tại trước mặt.

Đào Tiểu Vi sắc mặt lập tức thay đổi, nằm trong lòng Nhan Hi thất thỉu nói, "Người xấu, ngươi là đại

phiến tử (lừa gạt),nói là không đuổi ta ra a."

"Ai nói ta muốn đuổi ngươi?" Đè lại nàng chân nhỏ đang tát quái bên người, Nhan Hi nhu nhu búi tóc đầu kiểu nha hoàn của nàng.

Ngón tay chỉ vào tú lâu hoa lệ

trước mắt, mà theo Đào Tiểu Vi đó là chứng cứ phạm tội của Nhan Hi, nó

làm nàng cảm giác chán ghét sâu sắc, "Không phải ta muốn đuổi ngươi mà

là vì ngươi mà tới nơi này!"

"Vi vi, ngươi không muốn nhìn thử các lễ vật sao?" Nhan Hi giả vờ nghi hoặc.

Nàng cố sức gật đầu, lễ vật cùng tú lâu cho tới bây giờ không hề dính dáng tới nhau là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

"Không phải ta mới vừa nói cho

ngươi à, tại tú lâu đã vì ngươi mà chuẩn bị một gian phòng toàn đồ chơi, các lễ vật kia tự nhiên cũng ở chỗ đó."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.